Chương 146

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Nàng thật sự không chán ta sao?”
“Không hề, một người chồng tốt như chàng, làm sao ta có thể chê được? Chàng vừa biết kiếm tiền, vừa biết lo cho gia đình, lại còn chăm sóc con cái, nấu cơm, giặt giũ, trồng rau... Một người đàn ông tốt như vậy, ta chê chàng vào đâu được chứ?” Mật Nương vừa bẻ ngón tay vừa nói, càng bẻ ngón tay, trong lòng nàng càng thấy ngọt ngào, vui sướng.
Nghe được lời khẳng định đó, trong lòng hắn thấy thoải mái, nhưng theo sau đó lại là một chút ngượng ngùng. Khi định thần lại, hắn mới thấy mình đã quá làm to chuyện, chẳng còn chút phong độ của nam nhân nào.
“Sao chàng lại nghĩ ta chán chê chàng?” Mật Nương vô cùng khó hiểu, “Tối qua chẳng phải chúng ta mới ân ái mặn nồng sao? Chẳng phải ta đã rất nhiệt tình đó sao?”
Ba Hổ cúi đầu không nói lời nào, mặc kệ nàng hỏi thế nào cũng không chịu hé răng nửa lời, thậm chí ngay cả khi nàng dọa không cho hắn lên giường ngủ, hắn cũng vẫn im lặng.
Không còn cách nào, Mật Nương không thể nào cạy miệng hắn. Nàng chỉ đành nghĩ rằng đêm qua hắn đã gặp ác mộng, có lẽ mơ thấy nàng bỏ hắn đi lấy người khác nên bị dọa sợ.
Hai ngày sau đó, mỗi khi nàng nhìn thấy hắn, trên mặt nàng liền nở nụ cười. Ba Hổ là người không chịu nổi trước tiên, “Chẳng phải nàng nói muốn dẫn đám người Mộc Hương đi hái sen cạn à? Ta đã chuẩn bị xe lặc lặc xong rồi, nàng hãy lái xe đưa các nàng ấy đi đi.”
Mật Nương nhìn sắc trời, mặt trời đã lên cao rồi, “Bây giờ sao? Bây giờ đi thì hơi gấp gáp, để mai hãy đi.”
Không, phải đi ngay bây giờ, nàng mau đi làm việc khác đi, đừng cứ lởn vởn trước mặt hắn, thỉnh thoảng lại nở nụ cười khiến hắn sởn gai ốc.
“Hôm nay thời tiết đẹp, nàng cứ ra ngoài chơi vui vẻ cả ngày đi. Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã đói, ta sẽ nấu sữa lạc đà cho bọn nhỏ uống.” Ba Hổ liếc nhìn ngực Mật Nương, “Có xe lặc lặc, nàng mà căng sữa thì cứ vào trong xe vắt, đừng cố chịu đựng sự khó chịu rồi vội vã chạy về.”
Phần lớn cừu cái đã hết sữa, sữa của bò cái cũng giảm dần từng ngày. Nhưng với lạc đà cái, thời gian cho sữa của chúng rất dài, có thể kéo dài đến một năm. Cho dù sau này Mật Nương không đủ sữa cho hai đứa trẻ uống, có hai con lạc đà cái cũng đủ để nuôi Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã cho đến khi chúng biết ăn cơm.
Hôm qua vừa mới mổ thịt một con cừu, Mật Nương chặt một miếng sườn cừu đặt lên xe, lại mang theo tấm sắt nướng thịt, giá nướng thịt cùng với cái thùng đựng tổ ong mật. “Mẫu thân đi làm việc rồi, hai con ở nhà phải ngoan ngoãn nghe lời phụ thân nhé.” Giọng nói ngọt ngào như có thể vắt ra hai cân mật.
Trước khi đi, nàng hôn mỗi đứa một cái. Ba Hổ đứng cạnh giường nhìn, nếu hai ngày trước nàng cũng quyến luyến như vậy, thì hắn đã không hiểu lầm rồi.
Mật Nương chú ý đến ánh mắt của chồng mình, nghĩ đến chuyện hai ngày trước, nàng nén cười, ôm lấy thắt lưng Ba Hổ, nhón chân hôn lên má hắn một cái, “Ở nhà chăm sóc con cho tốt, đừng có nhớ ta quá đấy nhé.”
Ba Hổ lau khóe miệng, bây giờ hắn nhất định sẽ không thừa nhận mình nhớ nàng, “Mau đi đi, lề mề thêm lát nữa là trời tối mất.”
“Chàng bây giờ thật vô vị.”
Ba Hổ coi như không nghe thấy. Đợi nàng đi rồi, hắn ngồi bên giường một lát, nghĩ bụng, nếu hai đứa trẻ ngủ rồi mà có thể mang ra ngoài thì tốt biết mấy. Hắn cũng sẽ không bị nhốt mãi trong lều nỉ chỉ để trông chừng hai huynh muội này.
“Mục Nhân đại thúc, trong nhà còn gỗ thừa không? Những dụng cụ làm ghế, làm ván của ta từ mấy năm trước có mang theo không?”
“Có hết, lúc đến Mật Nương nói nàng ấy muốn làm thùng nuôi ong nên mang thêm một khúc, bào, cưa rãnh, thước mực cũng đều mang theo rồi, ngươi tìm ở trong kho xem.” Lão già đang bận giám sát người làm công giặt lông cừu, còn bị Mật Nương dặn dò phải thỉnh thoảng liếc nhìn đàn cừu của đám Mộc Hương, không có tâm trí mà hỏi Ba Hổ tìm những thứ này làm gì. Chờ buổi trưa lão quay về nấu cơm thì thấy một đống đồ được bày ra ngoài kho, sừng cừu và sừng bò cũng được lật tung ra hết.
Lão già nghe thấy tiếng trẻ con bi bô trong nhà, lão mở cửa, đứng ở cửa nhìn vào, “Mau bế ra đây cho ta ôm một chút đi.” Ba Hổ sau khi thành thân, không cho phép người khác vào lều ngủ của mình. Lão già dù có thèm thuồng đến mấy cũng chỉ có thể đứng ngoài đợi đến khi bọn trẻ được bế ra mới có thể trêu chọc một chút.
Ba Hổ ước gì có người giúp hắn dỗ con cái, dỗ suốt ngày đêm. Đứa này vừa ăn no thì đứa kia đã đói, một đứa vừa ngủ thì đứa kia lại sắp tỉnh. Hắn bị hành đến mức đầu óc quay cuồng, ngay cả với hai đứa trẻ do mình sinh ra hắn cũng không còn thiết tha nữa, chẳng trách Mật Nương muốn chạy ra ngoài tung tăng.
Vẫn là Đại Hoàng được hưởng phúc. Chó con đầy tháng, biết ăn là nó không thèm quản nữa, cũng không còn canh giữ trong ổ chó suốt ngày. Điều khiến hắn ghen tị nhất là có tên ngốc Ba Lạp giúp trông con cho nó. Khi Đại Hoàng không có nhà, Ba Lạp sẽ dẫn tám con chó con ra ngoài đi dạo. Có Ba Lạp trông chừng, cũng không sợ bị người khác trộm chó con.
Aiz...
“Tự nhiên ngươi thở dài cái gì thế.” Lão già ôm Cát Nhã tránh xa Ba Hổ.
“Nếu như thúc là một thẩm tử thì tốt rồi.” Lão già tay chân thô kệch, Ba Hổ không yên tâm giao con cho lão dẫn đi, dù lão có yêu quý hai đứa trẻ đến mấy.
Nói hươu nói vượn, lão đường đường là một nam nhân, sao lại làm thẩm tử được chứ? Mục Nhân đại thúc lười để ý đến lời hắn nói, “Ngươi bào những thứ này ra định làm gì? Làm thùng nuôi ong cho Mật Nương sao?”
“Không phải, ta muốn làm một cái giường có thể đẩy hoặc khiêng đi được, để Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã có thể nằm trên giường và được ta cùng Mật Nương mang đi.” Trẻ con còn nhỏ ngủ nhiều, một mình hắn chăm sóc thì vẫn còn luống cuống tay chân. Đợi khi con lớn hơn một chút, ban ngày hắn phải đi trông nom bò cừu, Mật Nương ở nhà một mình cũng không thể chăm sóc nổi cả hai đứa. Vì vậy, đặt chúng lên giường rồi khiêng đến bãi cỏ, vừa có thể trông bò cừu vừa có thể để ý đến con cái.