Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên
Thị phi bủa vây
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mật Nương vừa lùa cừu về đến lều đã bị mọi người nhìn chằm chằm. Nàng cúi đầu cười hỏi: “Mọi người nhìn ta làm gì thế?”
“Cừu của ngươi lớn nhanh thật đấy.” Phán Đệ nói với giọng nửa đùa nửa thật.
Mộc Hương nghe vậy cũng nhìn, quả nhiên không hề nhỏ chút nào, đã lớn bằng cừu của nàng rồi. Ban đầu khi mới có được, cừu của Mật Nương là gầy yếu nhất, kích thước cũng nhỏ hơn hẳn.
“Để ở ngoài đồng hoang buổi tối sẽ ăn cỏ ban đêm, ăn nhiều nên lớn nhanh.” Mật Nương lùa bốn con cừu vào đàn. Nàng nuôi cừu ở đàn cừu của Ba Hổ, hiếm khi đến thăm. Bây giờ để chung với cừu của người khác, nàng mới phát hiện cừu của mình đúng là đã lớn hơn rất nhiều.
“Mật Nương, ta nghe nói có người đồn thổi ngươi và chủ của ngươi có quan hệ mờ ám, có chuyện này không?” Mộc Hương không kìm được nữa, hỏi thẳng thừng.
“Nửa thật nửa giả thôi. Có người nói lung tung thì đúng là thật, còn quan hệ mờ ám là giả.” Mật Nương dừng bước, xòe tay ra, vẻ bất đắc dĩ: “Người ngoài tin lời đồn đại thì không nói làm gì, sao các ngươi cũng tin vậy? Ban ngày ta ngày nào cũng đi theo hai mươi mấy người cùng nhau cắt lông cừu, tan làm thì về ăn cơm đi ngủ, đâu có rảnh rỗi mà mắt đi mày lại với nam nhân.”
“Nếu hôm qua ngươi không nói những lời đó, ta đâu có nghi ngờ? Gia sản của Ba Hổ lớn, người cũng không đến nỗi nào, ngươi phải lòng hắn cũng chẳng có gì lạ.”
Mộc Hương lại lộ vẻ tủi thân. Đừng thấy nàng thân thiết với Phán Đệ, nhưng trong cái lều này, nàng tin tưởng phẩm cách của Mật Nương nhất. Suốt nửa tháng trời, Mật Nương đã chia một nửa khẩu phần ăn của mình cho chó, đói đến nửa đêm phải thức dậy uống nước, chuyện này không phải ai cũng làm nổi. Thậm chí vì muốn mang theo Đại Hoàng để đi đường, nàng đã bỏ qua việc ngồi xe bò. Tại sao Mật Nương lại không có quần áo, giày dép để thay thế? Chính là vì đi bộ mà mòn cả đế giày, cành cây làm rách quần áo, đến Mạc Bắc thì chỉ còn bộ đồ trên người là còn mặc được thôi.
“Ngươi nghĩ nhiều rồi.” Mật Nương nói.
“Thế thì tốt. Ta nói cho ngươi biết, người như Ba Hổ không thể gả cho được, hắn hung ác lắm. Mười bốn tuổi đã dám cầm dao chém phụ thân mình, sau đó thì hễ một chút là lại đánh nhau với phụ thân. Nghe Ngao Dát đại gia nói, lúc Ba Hổ mười bốn mười lăm tuổi, những vết thương trên người hắn chưa bao giờ lành lặn hẳn. Phụ thân hắn cũng vậy, thường xuyên mặt mũi bầm dập, đi uống rượu giải sầu.” Đây là chuyện Mộc Hương nghe được tin đồn về Mật Nương lúc giữa trưa nên cố ý đến hỏi thăm đại gia chủ nhà: “Hắn còn dám đánh cả phụ thân mình, sau này còn ra tay tàn nhẫn hơn với vợ con.”
“Mộc Hương nói thật đấy, nàng ấy cố ý đến gần chủ nhà để hỏi thăm tin tức vì ngươi đấy.” Phán Đệ lòng thầm chua xót.
“Cảm ơn ngươi, Mộc Hương.” Lòng Mật Nương thấy ấm áp: “Đừng nghe những phụ nữ xấu bụng ngoài kia nói bậy bạ. Ba Hổ hắn không có ý đó với ta, trong thời gian gần đây ta cũng không có ý định lấy chồng.”
“Các ngươi đang nói gì vậy? Ai muốn lấy chồng?” Lan Nương dẫn Oanh Nương ăn cơm về chỉ nghe lỏm được hai chữ cuối cùng: “Là Mật Nương à?”
“Ngươi nghe nhầm rồi, không có ai muốn lấy chồng cả.” Mật Nương thấy Oanh Nương ôm một bó hoa hẹ, nàng hỏi: “Sao hái nhiều hoa hẹ thế?”
“Để làm tương hoa hẹ đấy, ăn với thịt sẽ đỡ ngấy hơn. Mật Nương tỷ tỷ, tỷ có thời gian thì hái thêm một ít đi, chủ nhà của ta làm rất nhiều tương hoa hẹ, nói là cả năm không thể thiếu món này. Nếu tỷ không rảnh, sáng mai ta sẽ hái về cho tỷ.”
“Có rảnh, ngày mai có rảnh, lúc ta đi chăn cừu sẽ hái về.” Lúc tan làm, Triều Lỗ có nói, ngày mai chỉ thuê người làm nam đi đào mương, ngày kia mới bắt đầu lựa và giặt lông cừu.
“Mật Nương, ngươi quen Tô Hợp à?” Lan Nương đột nhiên hỏi.
“Ai vậy? Chưa nghe nói đến người này.”
“Thế mà hắn còn hỏi ta về ngươi đấy? Chuyện ngươi với Ba Hổ có thật không đấy?” Lan Nương nhìn Mật Nương đầy nghi hoặc.
“Cả lời của những bà lắm mồm ngoài kia mà ngươi cũng tin à?” Mộc Hương ngắt lời Mật Nương, trợn mắt nói: “Mật Nương đã nói không biết người kia, hắn thích hỏi thăm ai thì hỏi thăm, có liên quan gì đến Mật Nương? Còn ngươi thì ngậm chặt miệng lại đi, đừng có ở ngoài mà nói bậy bạ.”
“Ta nói chuyện với ngươi sao? Sao ngươi lắm chuyện thế, ta chẳng thèm chấp ngươi.” Lan Nương xấu hổ. Nàng ta đã cố tránh cái miệng nhanh nhảu của Mộc Hương rồi, ai ngờ Mộc Hương lại còn cố ý gây sự.
Nhân lúc hai người cãi nhau, Mật Nương xách quần áo bẩn, lặng lẽ rút lui. Cùng đi với nàng còn có Oanh Nương: “Lan Nương nói Tô Hợp, muội có biết là ai không?”
“Là người mở tiệm bán thịt, tam đệ của chủ nhà muội. Chiều nay khi vớt lông cừu từ dưới nước lên, hắn có đến giúp chủ nhà, tối nay có ăn cơm cùng bàn.” Oanh Nương nghiêm chỉnh trả lời.
Thì ra là hắn!
“Hắn tính tình cà lơ phất phơ, nói chuyện luyên thuyên, muội đừng để ý đến hắn làm gì.” Mật Nương dặn dò.
“Ồ, vâng.” Oanh Nương không hỏi nguyên do, ngoan ngoãn đáp lời.