Chương 29

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ồ?” Ba Hổ sực tỉnh, hắn nghiêng người về phía trước hỏi: “Phụ thân của đệ không có ý định cho hai người đó rời Mạc Bắc nữa sao?”
“Có lẽ vậy, đại ca muốn đi, huynh ấy nhờ ta mang thư cho huynh, bảo huynh đến cứu đại ca.” A Cổ Lạp cụp mắt, phủi phủi những sợi lông cừu dính trên tay áo rồi đứng dậy nói: “Ta đã truyền lời xong rồi, ta còn phải đến trường tư thục, nên ta xin phép đi trước.”
“Đệ nói với huynh ấy là tìm nhầm người rồi đó, ta không cứu được huynh ấy, cầu xin ta còn chẳng bằng cầu xin đệ.” Ba Hổ ngả người ra sau, gác chân lên, vẻ mặt cũng trở nên lạnh lùng: “Thật nực cười, đệ hoặc Tam Đan chỉ cần lợi dụng lúc lão già kia say rượu mà thả người ra là được rồi, mà lại cố ý đến báo cho ta? Bảo ta cứu, ta cứu bằng cách nào đây? Lại quay về đánh nhau với ông ta một trận nữa sao? Rồi danh tiếng của ta sẽ càng lúc càng thối nát. Nếu lỡ tay đánh chết ông ta, ta sẽ vào đại lao, đàn gia súc này của ta là đệ hay là ai sẽ đến tiếp quản đây?”
“Ta chưa bao giờ nghĩ như vậy.” A Cổ Lạp ngước mắt lên, trong đáy mắt một mảnh chết lặng: “Huynh cũng biết đấy, ta chẳng làm gì cả, nhưng số gia súc sau này ta có được tuyệt đối sẽ không ít hơn của huynh.”
“Vậy đệ cũng nên rõ lần này Mãn Đô Lạp Đồ mang tân nương tử về là có ý gì, chẳng ngoài việc muốn lấy đi phần gia sản thuộc về mình, tiếc là tính toán sai ý của lão già, quả là trộm gà không được còn mất đi nắm gạo.” Ba Hổ nhìn người tam đệ tưởng chừng vô hình này, nói thẳng: “Lão già tuyệt đối không thể chia gia súc dưới danh nghĩa đại ca cho ta, nếu đại ca đi rồi, Tam Đan sau này gả đi, số còn lại đều sẽ rơi vào tay đệ.”
A Cổ Lạp nhíu mày không nói gì.
“Nhìn xem, trong lòng đệ tính toán rành mạch, nhưng lại không muốn vì thả Mãn Đô Lạp Đồ mà đắc tội với lão già sao. A Cổ Lạp, vừa muốn có nhiều gia sản lại không muốn bỏ công sức, trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy chứ? Hay là đệ cho rằng nhị ca của đệ là một kẻ ngốc, là một tên mãng phu chỉ biết đánh đấm, nghe đệ nói vài câu là vác nắm đấm đi làm loạn sao?” Ba Hổ đứng dậy đi đến trước mặt A Cổ Lạp, bàn tay thô ráp vỗ vỗ lên khuôn mặt non nớt của đệ ấy, cười khẩy một tiếng nói: “Tam đệ, đệ có tâm cơ không sai, nhưng vẫn còn non nớt lắm.”
A Cổ Lạp nhíu mày nhìn hắn thản nhiên cởi áo, đệ ấy xoa mạnh vào chỗ bị vỗ, không nói một lời nào mà quay ra ngoài.
“Thằng nhãi con.” Ba Hổ huýt sáo một cái, nghĩ đến Mãn Đô Lạp Đồ bị nhốt lại mà vẫn còn lo tính chuyện bỏ trốn, một khi huynh ấy trốn thoát, sau này gia sản của lão già sẽ không còn phần của huynh ấy nữa.
Cưới một tức phụ, có một gia đình nhỏ, những điều đó ảnh hưởng đến một người thật lớn. Ba Hổ gối hai tay sau đầu, nghĩ đến Mật Nương, mi tâm hắn nhíu chặt lại, cho đến khi ngủ thiếp đi, hắn cũng không nghĩ ra được điều gì.
Hắn ngủ một giấc đến tận lúc hoàng hôn, bị tiếng động di chuyển đồ vật bên ngoài lều đánh thức, mặc áo khoác bước ra khỏi lều để xem, thì ra là Triều Lỗ đang dẫn người mang lông cừu vào trong lều.
Hắn không để lộ dấu vết gì mà quét mắt một vòng quanh đó, dựa vào xe bò hỏi: “Xén lông xong hết rồi sao?”
“Xén xong rồi, ngày mai có thể phân loại và giặt lông cừu. Ngươi xem, lần này thuê bao nhiêu người là đủ? Tính toán thời gian, khoảng hơn nửa tháng nữa đội buôn cũng sẽ quay lại đây.”
“Ông xem rồi lo liệu đi, những người làm việc nhanh nhẹn và thật thà thì giữ lại dùng lâu dài.” Ba Hổ nói xong thì chuẩn bị đi kiếm gì đó ăn, vừa đi được vài bước thì nghe thấy con Đại Hoàng đang buộc bên ngoài sủa ầm ĩ. Hắn lập tức đổi hướng, đi ra ngoài. Đại Hoàng đến đây lâu như vậy, hắn chưa bao giờ nghe thấy nó sủa lớn tiếng như vậy.
“Sao vậy, nó bị hôi hay xấu xí sao? Đồng bọn lớn lên cùng nhau mà còn chê bai nó, mày là chó mà cũng thiên vị, cứ đuổi theo cắn nó.” Mật Nương không ngờ Đại Hoàng lại đột nhiên nổi giận đến thế, tự nhiên nó lại giật đứt dây xích để đuổi theo con cừu con màu xám tro. “Quay lại, quay lại, Đại Hoàng, mày cút về đây cho ta, đừng sủa nữa! Đó là cừu nhà mình, mày đuổi nó đi đâu thế hả?”
Cũng lạ thật, con cừu bị bệnh đó sau khi khỏi bệnh thì như thể bị mất trí nhớ. Nàng tan làm đi lùa cừu về, ba con cừu kia dù cũng kêu be be nhưng vẫn chịu đi theo nàng. Chỉ có con cừu từng bị bệnh đó thì như thể không nhận ra nàng, cứ một mực chạy vào đàn cừu của Ba Hổ.
Khó khăn lắm mới chặn nó lại được, giờ lại bị Đại Hoàng đuổi cho sợ mất hồn.
“Ây, con chó này của ngươi phải đánh cho một trận mới được, không biết đau thì sau này còn đuổi theo cắn cừu nữa.”
Một phụ nhân đang rửa tay ở bờ sông giúp chặn con cừu lại một chút, Mật Nương nhân cơ hội này nắm lấy dây xích của nó, vỗ hai cái vào mông nó, thở hổn hển nói: “Mày bị ngốc à? Cừu nhà mình mà cũng không nhận ra sao?”
Đại Hoàng lè lưỡi hồng hộc, liếc nhìn nàng một cái, rồi lại nhìn bốn con cừu đang trốn vào một góc, cụp đầu uống nước.
Ba Hổ chứng kiến toàn bộ cuộc rượt đuổi này, buồn cười nhìn cô nương ngốc nghếch đó. Sau khi bị Đại Hoàng đuổi, bốn con cừu tình cờ tụ lại với nhau, qua thêm hai ngày nữa quen thân rồi, Mật Nương lại càng không thể nghĩ tới việc hắn đã tráo con cừu.
Chỉ có Đại Hoàng, hắn không ngờ nó lại thông minh đến thế, còn nhớ được mùi của cừu nhà mình. Con chó này mà mang ra đồng cỏ trông cừu thì thật là một tay lão luyện.
“Sao lại lùa cừu về rồi?” Ba Hổ như không có chuyện gì mà đi ra ngoài, liếc nhìn những người đang phủi lông cừu trên người bên bờ sông, cười nói: “Ngươi cho ta mượn Đại Hoàng để trông cừu, mấy con cừu này của ngươi cứ để ở đồng cỏ của ta mà nuôi đi.”
“Ban ngày thì nuôi ở cửa nhà ngươi, buổi tối lại đến đồng cỏ nhà ngươi, thời gian lâu thêm chút nữa, Đại Hoàng cũng thành chó của ngươi luôn.” Mật Nương cũng như không có chuyện gì, thẳng thắn nói: “Nhà ngươi cũng không thiếu chó, đừng có ý đồ gì với Đại Hoàng nữa.”
Ba Hổ không có ý gì với nàng, nàng cũng nên giữ khoảng cách một chút, để khỏi gây phiền phức cho hắn.
“Được, khi nào ngươi đổi ý thì có thể đến tìm ta.”
Ba Hổ nhìn Mật Nương dắt Đại Hoàng và lùa cừu đi về, âm thầm thở phào nhẹ nhõm. May mà Mật Nương không bị mấy bà nhiều chuyện đó ảnh hưởng, thái độ đối với hắn vẫn như thường ngày.