Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên
Đêm Sói Hoang Và Sáng Sớm Bờ Sông
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Triệu a nãi đã tỉnh giấc từ lâu, thấy hai cô nương vội vàng đẩy cửa bước vào, bà ngồi dậy hỏi: “Có chuyện gì thế?”
“Bên ngoài hình như có sói đến.” Mật Nương cảm thấy hơi chột dạ, Triệu a nãi đã dặn dò ban đêm không được ra ngoài, “Cháu và Lan Nương chỉ ngồi ở cửa, không đi xa.” Nàng nhỏ giọng giải thích.
“Ừ, ta nghe được rồi.” Triệu a nãi lại nằm xuống, nói: “Khóa cửa cẩn thận, ngủ đi, đừng đi ra ngoài nữa.”
Môi Mật Nương mấp máy, muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi, nàng kéo Đại Hoàng lại gần, cho nó nằm ở chân mình, rồi cũng nằm xuống ngay sau đó.
Tiếng chó sủa bên ngoài ngày càng gấp gáp, thấp thoáng có tiếng người la hét, Đại Hoàng đứng dậy đi đến cửa cào cào muốn ra ngoài, Mật Nương lại kéo nó lại, sợ nó sủa lớn làm những người đang ngủ thức giấc, còn dùng tay bịt miệng nó lại.
Nàng sợ nó sẽ đánh thức người khác và bị đuổi ra ngoài, rồi lại không biết lượng sức mà sủa điên cuồng, cuối cùng sẽ mất mạng trong miệng sói.
Không biết đã qua bao lâu, động tĩnh bên ngoài biến mất, tiếng gió lùa qua bãi cỏ xào xạc lại lọt vào tai, dây thần kinh căng thẳng của Mật Nương giãn ra, không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi, trước khi ngủ còn nghĩ phải dậy sớm để thả Đại Hoàng ra ngoài đi vệ sinh.
Khi lần nữa mở mắt là bị Đại Hoàng gãi cho tỉnh giấc, Mật Nương ngồi dậy nhìn Đại Hoàng cụp đuôi là biết nó muốn làm gì. Đêm qua ngủ quên, giờ tiện, xỏ giày vào rồi mở cửa đi ra ngoài.
“Phù!” Ở trong lều lâu không để ý, ra ngoài hít thở không khí trong lành mới nhận ra, trong lều vừa ngột ngạt, vừa hôi hám.
Sắc trời còn sớm, Mật Nương xách nồi đất nấu cơm đi ra bờ sông lấy nước, đến bờ sông mới phát hiện có người dậy sớm hơn cả nàng, sáng sớm đã đến giặt quần áo.
Ba Hổ không phải là dậy sớm, hắn đã thức trắng đêm, bắn sói xong thì lột da sói và róc xương sói ngay trong đêm. Bây giờ trời nóng, thịt không để được lâu, hắn tranh thủ lúc còn tươi ướp muối rồi treo lên phơi khô, dọn dẹp xong thì trời đã sáng, lại vội vàng đi giặt quần áo dính máu.
“Gâu!” Đại Hoàng ngửi thấy mùi máu tanh cảnh giác nhìn về phía bên kia.
“Đi thôi, người ta đâu có trêu chọc mi.” Mật Nương hơi đỏ mặt, ngượng ngùng gật đầu với người đàn ông, kéo Đại Hoàng đi ngược dòng sông lên phía trên.
Ba Hổ liếc nhìn một người một chó, cúi đầu tiếp tục giặt quần áo, giặt xong lại từ bụi cỏ phía sau kéo một tấm da sói ra ngâm vào nước, dùng dao cạo sạch những mảnh thịt vụn còn dính trên da. Nghĩ đến con chó vàng gầy trơ xương kia, tay Ba Hổ đang định vứt bỏ những mảnh thịt vụn thì khựng lại, xoay người đặt xuống bên chân.
Mật Nương lấy nước sạch, lờ mờ thấy Ba Hổ vẫn còn đang giặt giũ, sợ Đại Hoàng lại sủa người ta, nàng kéo nó đi vòng một quãng rồi quay về lều. Nhóm lửa nấu cơm, sau đó mới mở cửa lều ra cho thoáng khí, tiện thể lùa đàn cừu ra ngoài gặm cỏ.
“Mật Nương, ngươi dậy sớm thế?” Uyển Nhi bị tiếng cừu kêu đánh thức, nàng ta vừa nói, những người khác cũng đều tỉnh giấc.
“Ừ, cơm đã nấu rồi, mọi người dậy nhanh đi, đợi ăn cơm xong chúng ta quét dọn trong lều.” Hai mươi tám con cừu nhốt trong lều suốt một đêm, trên nền đất đầy phân và nước tiểu cừu, mùi nồng nặc, không ai chịu nổi.
Ở bên kia, Ba Hổ cạo được nửa tấm da sói mà vẫn không nghe thấy tiếng bước chân đáng lẽ phải đi qua, nghĩ đến con sói đã chạy thoát đêm qua, hắn giật mình kinh hãi, tay nắm chặt con dao cạo, sải bước chạy về phía thượng nguồn, nơi đó không có ai, ngay cả một dấu chân chó cũng không thấy.
“Chắc là đã đi đường vòng về rồi sao?” Ba Hổ lau mồ hôi, nhưng quên mất tay còn dính mỡ thịt, bôi đầy mặt mùi tanh tưởi của thịt.
“Ta trông đáng sợ lắm ư?” Lúc rửa mặt, hắn soi mặt mình dưới nước, không phải chứ, mày rậm mắt to, vẻ mặt chính trực, không đến nỗi chỉ nhìn người ta một cái mà đã dọa người ta không dám đi qua trước mặt hắn.
……
“Không được rồi, chúng ta không thể để cừu ở trong lều qua đêm được nữa, nước tiểu của chúng ngấm hết vào đất, hôi quá đi mất!” Trong lều đã xới bỏ một lớp đất cũ, nhưng mùi hôi của cừu vẫn không bay đi, Uyển Nhi không nhịn được dậm chân.
Lan Nương liếc nhìn Uyển Nhi, nói: “Đêm qua có sói đến đấy.” So với việc cừu bị sói cắn chết rồi phải bán thân trả nợ, nàng ta thấy mùi hôi của cừu vẫn có thể chịu đựng được.
“Thật sự có sói sao?” Uyển Nhi sợ hãi kêu lên, đêm qua nàng ta chẳng nghe thấy động tĩnh gì hết.
“Ừ, không tin thì hỏi bà của nàng xem, bà ấy cũng biết.” Lan Nương từ ngoài xúc đất khô rắc lên chỗ đất còn dính nước tiểu cừu.
“Ta còn tưởng họ nói vậy để dọa chúng ta.” Uyển Nhi cười ngượng, không nhắc đến việc lùa cừu ra ngoài nữa.
Mật Nương thở dài, mùi hôi của cừu thì thôi đi, trên người cừu còn có bọ chét, nếu chúng nhảy lên người thì còn ngủ được sao? Nếu không phải ban đêm gió lớn, nàng đã muốn kéo đệm ra ngoài ngủ, dù sao lúc chạy nạn cũng chẳng cần kiêng kỵ chuyện nam nữ làm gì.
“Đi chăn cừu thôi, đừng nói những chuyện vô ích này nữa.” Triệu a nãi từ lều bên cạnh bước về, bà nói: “Các ngươi đi chăn cừu đi, ta đi qua bờ sông bên kia xem có việc gì kiếm tiền được không, cũng không thể đặt hết hy vọng vào đàn cừu mãi được, chúng ta còn thiếu thốn nhiều thứ, đều cần tiền để mua sắm.”
“Này, cửa lều cứ để mở như thế có được không? Bên trong toàn là lương thực của chúng ta đó.” Uyển Nhi hỏi.
“Để Oanh Nương ở nhà trông, mấy người chúng ta đi chăn cừu.” Mật Nương nói.
Triệu a nãi liếc nhìn Mật Nương, gật đầu nói: “Cứ sắp xếp như thế đi.”