Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên
Vải Đỏ Dẫn Đường
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ngày mai, a nãi sẽ nói chuyện với Hộ huyện thừa, nhờ ông ấy sắp xếp cho cháu ở chung phòng với đám Phán Đệ.” Nói đến đây, Triệu a nãi thở dài, dặn dò: “Năm người bọn Phán Đệ đã ở cùng nhau gần nửa năm, dù có cãi vã thì tình cảm giữa họ chắc chắn cũng đã gắn bó. Cháu dọn đến đó thì nên hòa thuận với họ, ăn ở cẩn thận, đừng vì a nãi làm việc bên cạnh Hộ tiểu thư mà cháu sinh kiêu ngạo, muốn làm kẻ cầm đầu.”
“A nãi nghĩ cháu là loại người gì vậy chứ.” Uyển Nhi lẩm bẩm bất mãn. Nàng ta trở mình, trong lòng có chút khó chịu. Nàng ta cảm thấy cứ như mình đã vất vả lắm mới được vào chùa thắp hương, để rồi lại phát hiện hình như đã đi nhầm chỗ.
Hộ phu nhân là người ăn chay niệm Phật, mỗi ngày bà đều dùng bữa chay trước, sau đó mới cùng Hộ huyện thừa ăn cơm, vừa ăn vừa trò chuyện với ông ta.
“Lượng thịt thu được lần này nhiều hơn chúng ta dự tính, có chuyện gì vậy?”
“Vợ của Ba Hổ đã đi tiên phong làm gương. Chúng ta đến nhà nàng ấy thu trước, nàng ấy đã đóng góp hơn năm mươi cân thịt bò không xương. Nha dịch nhân cơ hội đó đã thay đổi cách nói, những nhà khác thấy nhà Ba Hổ không chỉ đóng ba mươi cân, nên họ cũng đóng góp không ít.”
Hộ huyện thừa kể lại những lời Mật Nương đã nói cho Hộ phu nhân nghe. Ai mà chẳng thích nghe những lời khen ngợi, nhất là những lời thật lòng. Sự mệt mỏi của ông ta trong khoảng thời gian này, cấp trên đều thấy rõ, những người tốt bụng cũng ghi nhớ trong lòng, khiến ông ta cảm thấy rất vui.
“Cái tên Ba Hổ cục mịch, đần độn đó lại cưới được một người vợ khéo ăn nói, xem như khổ tận cam lai rồi.” Hộ phu nhân đặt sổ sách xuống, hai người lại nói chuyện khác.
Triệu a nãi đến thay Hộ tiểu thư đưa đồ cho Hộ phu nhân, vô tình nghe được đoạn đối thoại này, càng thêm kiên định quyết tâm đưa Uyển Nhi ra ngoài. Chiều hôm đó, Uyển Nhi đã thu dọn hành lý, từ biệt Hộ tiểu thư, một mình đi đến nhà cứu tế cách đó không xa.
Mật Nương biết tin này đã là bảy ngày sau. Đêm thứ tư sau khi Ba Hổ rời đi, tuyết đã bắt đầu rơi. Sáng sớm thức dậy, trên thảo nguyên không còn thấy nửa cọng cỏ khô nào, tất cả đều bị tuyết trắng xóa che phủ. Nhưng Ba Hổ vẫn chưa về.
“Đám người Ba Hổ có bị lạc đường không?” Mật Nương hỏi Mục Nhân đại gia. Xung quanh một màu trắng xóa, tuyết rơi rất lớn, bước chân ra khỏi cửa là không thể phân biệt được phương hướng.
Mục Nhân đại gia đang dọn dẹp chuồng cừu, nghe vậy liền lắc đầu, “Sẽ không đâu, người sành sỏi mà. Người nào không phân biệt được phương hướng thì cứ đi theo ngựa là về được. Ngươi đừng lo lắng, trước đây cũng có lúc trời đổ tuyết mà hắn chưa về đến nhà.”
Làm sao có thể không lo lắng chứ. Tuyết bắt đầu rơi từ nửa đêm, bây giờ đã quá nửa buổi chiều rồi mà vẫn chưa ngừng.
Mật Nương ngồi xổm trong chuồng cừu suy nghĩ một lúc. Nàng quay vào nhà, tìm thấy cây sào dài dùng để lùa bò cừu ở hậu viện, gọi Mục Nhân đại gia vào nhà, xé áo cưới đỏ nàng mặc lúc xuất giá buộc lên đỉnh sào, rồi nói: “Mục Nhân đại gia, làm phiền lão tìm giúp ta một người phẩm tính tốt đi cùng ta một chuyến. Ta muốn cắm cây sào dài trên đường Ba Hổ quay về.”
Mục Nhân đại gia nhìn Mật Nương hồi lâu, rồi gật đầu nói: “Lão già ta sẽ đi cùng ngươi chuyến này. Mấy năm trước ta đã dẫn Ba Hổ vào núi, ta biết phương hướng.” Cả đời này của lão cũng chưa từng có ai lo lắng cho lão như vậy.
Hai người mặc áo choàng da sói dày cộp, bên trong còn mặc áo bào lông cừu, nhưng dù vậy khi ra ngoài vẫn bị lạnh run cầm cập. Mật Nương còn mang theo Đại Hoàng đặt trên lưng ngựa, đề phòng là không thể thiếu.
Hai người lấy hướng cửa nhà làm chuẩn, chạy thẳng về phía Nam. Cứ cách một đoạn lại cắm một cây sào với mảnh áo cưới màu đỏ tươi thắm bay phấp phới, mãi đến khi trời nhá nhem tối mới quay ngựa trở về.
“Tuyết rơi dày, ban đêm còn sáng hơn lúc chưa có tuyết.”
“Ừ, nếu đám Ba Hổ quay về, chắc chắn sẽ thấy cây sào buộc vải đỏ.” Mục Nhân đại gia hiểu ý trong lời nói của Mật Nương.
Hai người về nghỉ một đêm, sáng hôm sau ăn sáng xong lại vác một bó cây sào dài chạy về phía Nam. Trên đường gặp dân chăn nuôi cũng đang đi tìm người thân.
“Cây sào là các ngươi cắm đấy à?” Nam nhân bịt kín mít hỏi.
“Đúng vậy, nhà ngươi cũng có người vào núi đốn củi sao?” Mật Nương bịt kín miệng mũi trong mũ, nói chuyện ồm ồm.
“Aiz, hai huynh đệ của ta đều đi rồi.” Nam nhân nhìn Mật Nương một cái, nói tiếp: “Các ngươi cứ tiếp tục đi, ta cũng quay về chuẩn bị chút đồ rồi sẽ quay lại.”
Mật Nương tiếp tục đi về phía Nam theo hướng tối qua. Nàng vừa đi vừa cắm sào, bận rộn đến buổi trưa, cắm xong hết sào mới chuẩn bị quay về.
Trên đường về, họ gặp lại nam nhân buổi sáng. Phía sau nam nhân còn có mấy người, tiếng chuông vang lên liên hồi. Họ đã gắn chuông lên đỉnh sào, nói: “Chiều nay các ngươi không cần đến nữa, phần còn lại để chúng ta cắm cho.”
“Năm nay tuyết rơi quá lớn, cũng không biết người trong núi sẽ về từ hướng nào. Gió thổi lớn, tiếng chuông truyền đi xa, dù có người đi nhầm hướng, nghe thấy tiếng chuông cũng sẽ quay trở lại.”
Gừng càng già càng cay, Mật Nương đã không nghĩ ra được điểm này.
Ba Hổ về nhà vào nửa đêm hai ngày sau đó. Hắn cùng ba nam bộc lái bốn chiếc xe lặc lè, kéo về tám thân cây. Khi về đến nhà, mặt hắn đã lạnh đến tím tái, ngồi trên ấm sưởi uống canh thịt cừu mà vẫn còn run rẩy, nửa đêm thì bắt đầu phát sốt.
“Vốn dĩ là đi chệch hướng, ra khỏi núi thì loanh quanh trong tuyết suốt nửa đêm. Trời sáng thì nghe thấy tiếng chuông, men theo hướng tiếng chuông truyền đến mà đi. Thấy cây sào thì mừng chết đi được. Ôi má ơi, cuối cùng cũng về đến nhà!” Ba Hổ lấy một mảnh vải đỏ trong lòng ra nhét vào tay Mật Nương. Thấy mặt nàng lạnh tanh, hắn nịnh nọt: “Ta đã nói ta thấy quen mắt mà, quả nhiên là váy của tức phụ ta từng mặc.”
Thấy Mật Nương vẫn không thèm để ý hắn, cứ ngồi trên giường sưởi kéo đế giày lạch cạch lạch cạch, Ba Hổ tiếp tục mặt dày nói: “Đợi ta khỏi bệnh, sẽ may bù cho nàng một bộ áo cưới đỏ khác.”
“Ồ, rộng lượng vậy sao? Nam nhân như chàng không còn nhiều đâu.” Mật Nương cười khẩy với vẻ âm dương quái khí: “May bù cho ta một bộ áo cưới khác thì ta mặc lúc nào đây? Đợi đến khi nào đó chàng quá sức mà chết bất đắc kỳ tử, ta mặc áo cưới mới mang theo bò cừu của chàng để lại rồi tái giá thì sao nhỉ?”
Người sắp chết cóng đến nơi rồi, vẫn cố sống cố chết kéo tám khúc gỗ về. Nụ cười trên mặt Ba Hổ lập tức biến mất, hắn nằm xuống với vẻ mặt không cảm xúc, thầm nghĩ: mua cái gì mà mua, tiền nhiều đến nỗi cháy cả đầu sao, hắn thấy mảnh vải đỏ này đã rất đẹp rồi.
“Đợi ta khỏi bệnh, ta sẽ đi thu hồi hết cây sào về. Đồ cưới đã mặc qua có hỉ khí hơn, may vá lại sau này để dành cho khuê nữ chúng ta làm của hồi môn.”