Mật Nương hiếu thảo, Uyển Nhi chuyển nhà

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Mật Nương hiếu thảo, Uyển Nhi chuyển nhà

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Căn tiểu viện có hai gian trước sau. Nhờ có hệ thống sưởi, gian phía trước được dùng làm nơi nấu ăn và ngủ nghỉ, còn kho chứa đồ thì ở gian sau. Sau khi Ba Hổ cùng người làm kéo xe chở lương thực từ Cổ Xuyên về, hai gian nhà đã chất đầy ắp.
“Có ai ở nhà không? Chúng ta là người của nha môn.”
“Có ạ.”
Nghe tiếng, Mật Nương liền mở cửa sổ của gian phòng đang phơi thịt. Bốn con bò đã được xẻ thành từng mảnh lớn, buộc dây treo lên sào để phơi khô, đây là thịt bò khô chuẩn bị cho mùa hè.
Nha dịch thấy người bước ra là một phụ nữ. Người đàn ông râu quai nón hỏi: “Đây có phải là nhà Ba Hổ không?”
“Phải ạ, ngài tìm chàng ấy có việc gì không? Chàng ấy dẫn người làm vào núi đốn củi rồi, không có ở nhà.”
“Có người làm chủ được là tốt rồi, hắn có ở nhà hay không không quan trọng.” Thấy trong nhà chỉ có một phụ nữ, nha dịch cũng không yêu cầu vào.
Ba người đứng ở cổng nhà nói chuyện: “Chuyện là thế này, Hộ huyện thừa sai chúng ta xuống từng nhà thu ba mươi cân thịt. Bởi vì dân chạy nạn lên phương Bắc thiếu thịt để vượt qua mùa đông, người dân địa phương chúng ta cũng nên quyên góp chút lương thực và thịt để họ có thể không bị đói trong mùa đông này.”
“Được, ngài xin chờ một lát, ta vào cắt thịt ngay đây.” Mật Nương không chút do dự, lúc này nàng cũng không hề tiếc thịt nữa.
Nàng ước chừng một miếng thịt bò không xương, cắt xuống một dải dài, cân lên thấy không chỉ ba mươi cân.
Nha dịch nhìn qua cũng biết là nàng đã cắt nhiều hơn. Ông ta liếc nhìn Mật Nương một cái, nói: “Không chỉ ba mươi cân nhỉ?”
“Ta cũng là người Đại Khang di cư lên phương Bắc. Sau khi tới Mạc Bắc, Đại Cư Thứ đã cho ta thuê bốn con cừu mà không lấy lãi, lại còn chuẩn bị chỗ ở cho chúng ta. Hộ huyện thừa vì muốn chúng ta sống sót cũng đã tốn không ít tâm tư. Bây giờ cuộc sống của ta đã tốt hơn rồi, cũng nên giúp đỡ đồng hương đã cùng trải qua hoạn nạn.” Mật Nương đặt thịt bò lên xe bò, “Chúng ta đến Mạc Bắc đã gây thêm không ít phiền toái cho các ngài, làm phiền các ngài phải lo lắng cho chúng ta.”
Hai nha dịch sững sờ, nhìn nhau cười: “Tiểu a tẩu khách sáo quá rồi, đây vốn là chuyện chúng ta nên làm.” Lời nói của những người như vậy thật sự rất xuôi tai.
Sau khi nha dịch đi, Mật Nương nhớ đến Triệu a nãi vẫn còn làm việc ở nhà Hộ huyện thừa. Nàng gói một gói trái cây khô, rồi lấy thêm sáu quả sơn nại, sáu quả sơn lê đựng vào giỏ rồi đi về phía Tây.
Khi còn ở Lâm Sơn, mọi người đều ở lều nỉ, cũng không cần thông báo. Về Cổ Xuyên, ở trong nhà gạch ngói rồi, nhà Hộ huyện thừa có phòng gác cổng, muốn tìm người thì phải thông báo trước.
“Mật Nương, ta biết ngay là ngươi mà.” Uyển Nhi mặc áo bông nhỏ màu hồng nhạt, vén váy màu vàng nhạt chạy ra, “Ta còn định mấy ngày nay đến nhà ngươi để biết nhà đấy, nghe nói nhà ngươi là căn nhà đầu tiên ở phía Đông phải không?”
Mật Nương nắm tay Uyển Nhi, khen: “Bộ áo váy này của ngươi thật đẹp, đã lâu rồi ta không thấy váy áo mà người Trung Nguyên chúng ta thường mặc.”
Ở Mạc Bắc, bất kể nam nữ đều mặc áo bào, trời lạnh thì khoác áo bông len hoặc áo choàng dày.
“Ta giúp Hộ tiểu thư thêu thùa may vá nên nàng ấy ban thưởng đấy.” Uyển Nhi hơi ngượng ngùng, kéo Mật Nương đến góc khuất gió, “Ta và a nãi ở phòng dành cho hạ nhân của Hộ gia, không tiện mời ngươi vào ngồi chơi, quy củ của Hộ gia rất nghiêm.”
“Không sao, vậy sau này ngươi đến nhà ta tìm ta chơi đi. Ngươi hỏi thăm không sai đâu, là căn nhà đầu tiên ở phía Đông.” Mật Nương nghĩ Uyển Nhi không tiện ở ngoài lâu, nàng đưa chiếc giỏ đang khoác trên tay cho Uyển Nhi, “Mấy hôm trước cùng Ba Hổ đi Cổ Xuyên một chuyến, mua chút trái cây khô, mang đến cho Triệu a nãi lúc rảnh rỗi nhấm nháp.”
“Đừng…”
“Đừng có mà từ chối qua lại, ta hiếu kính Triệu a nãi, ngươi chỉ là người giúp đưa đồ thôi.” Mật Nương cười nói.
“Vậy thì ta không khách sáo với ngươi nữa.” Uyển Nhi bị ánh mắt tươi cười của Mật Nương làm lóa mắt. Nàng ta giúp việc trong Hộ phủ, lại còn phải chăm sóc tám con cừu, rất khó sắp xếp thời gian để đi tìm Mật Nương nói chuyện. Lâu ngày không gặp, mỗi lần gặp lại đều thấy Mật Nương lại có thêm thay đổi mới, tính tình ngày càng hoạt bát, lời nói cũng rất lanh lợi và đáng yêu.
Buổi tối, Uyển Nhi và Triệu a nãi lần lượt về phòng dành cho hạ nhân. Căn phòng không lớn tràn ngập mùi trái cây thơm ngát. Triệu a nãi ở bên cạnh Hộ tiểu thư đã lâu, biết quả sơn nại ở Mạc Bắc bán rất đắt. Tuy Mật Nương tặng không đẹp bằng loại Hộ tiểu thư thường ăn, nhưng ngửi mùi hương là biết đó là trái cây tốt.
“Nha đầu Mật Nương đó xem như đã khổ tận cam lai rồi, gả được một nam nhân tốt.” Triệu a nãi nói với vẻ mừng rỡ, nhưng nét mặt lại đầy vẻ nghiêm trọng.
Uyển Nhi không để ý đến thần sắc của a nãi, bóc một hạt thông bỏ vào miệng. Nàng ta lăn qua lăn lại trên chiếc giường sưởi nóng ấm, “Mật Nương thay đổi nhiều so với trước, nhìn là biết sau khi gả chồng nàng ấy sống rất tốt.”
Triệu a nãi không lên tiếng, bà suy nghĩ một lúc lâu rồi nói: “Uyển Nhi, cháu dọn ra khỏi Hộ phủ đi, đến ở cùng với đám Phán Đệ.”
Mặc dù Uyển Nhi không phải nha hoàn của Hộ phủ, nhưng hầu hết thời gian nàng ta đều ở hậu trạch của Hộ phủ. Nàng ta giúp Hộ tiểu thư làm thêu thùa, đọc sách, chạy việc vặt lấy đồ trong bếp. E rằng hạ nhân của Hộ phủ không còn nhớ nàng ta chưa bán thân vào phủ, mà dù có nhớ thì cũng không để tâm, vì nàng ta làm đều là công việc của hạ nhân.
“Bây giờ cháu đang ở độ tuổi xuân sắc tươi đẹp. Ngày nào cũng ở trong Hộ phủ, cũng không quen biết người bên ngoài, a nãi cũng không muốn sau này cháu gả cho một tên nô tài. Cháu dọn ra ngoài ở, nói cười với đám tiểu tỷ muội cùng tuổi, đợi đến khi cháu gả đi thì bên ngoài cũng có người để tâm sự.”
Uyển Nhi im lặng một lát, gật đầu nói: “Cháu nghe lời a nãi.” Nàng ta cũng muốn giống như Mật Nương, có thể tự mình quyết định gặp ai, tặng quà cho ai, không muốn cả ngày phải nhìn sắc mặt Hộ tiểu thư mà nói chuyện.