Sau Khi Crush Của Bạn Trai Trở Về, Tôi Muốn Chia Tay!
Chương 7: Tràng tu la nhí
Sau Khi Crush Của Bạn Trai Trở Về, Tôi Muốn Chia Tay! thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mùa đông đến thủ đô mà chẳng báo trước. Khi bước xuống máy bay, Tưởng Minh Trác cảm thấy như đã đi xa lắm rồi.
Lúc khởi hành là một chiều thu ấm áp, chỉ mới thoáng qua, khắp nơi đều phủ kín tuyết trắng, lạnh lẽo và ảm đạm.
Tưởng Minh Trác lặng lẽ bước đi, như một hạt bụi vô hình, hòa vào dòng người đông đúc.
“Tưởng Minh Trác! Ở đây nè!” Tiếng gọi hào hứng vang lên giữa đám đông.
Tưởng Minh Trác ngước nhìn, thấy một bóng người toàn trắng lao về phía mình, dừng lại và sà vào ngực anh.
“Ba đây nhớ anh muốn chết luôn, anh lớn nhất nhà rồi, đi bao lâu mà không gọi video, anh muốn bay đi mất thôi đúng không?”
Tưởng Minh Trác chỉ thấy hai tai mình ù đi, cảm giác như một chú chó lớn đang chào đón chủ nhân về nhà. Anh gắng sức kéo Thẩm Tri Hạ đang bám chặt trên người mình xuống, thở dài.
Tưởng Minh Trác nhìn đứa em không tim không phổi kia, toàn lo chuyện ồn ào đến đón mình, thật chẳng biết làm sao với em.
“Đi ăn cơm trước nhé? Anh chọn chỗ.” Thẩm Tri Hạ vung tay một cách hào phóng, tỏ vẻ mặt thiện lương giả dối.
"Đồ chó..." Dục vọng trong đôi mắt trong veo của cậu gần như không thể kiềm chế, vừa rồi còn trèo lên người anh, Tưởng Minh Trác biết là đứa nhóc này đã cứng rồi.
Tưởng Minh Trác: “Anh đói rồi, đến Mai Phủ ăn nhé.”
Quả nhiên, “bông hoa nhỏ” trên đỉnh đầu Thẩm Tri Hạ héo rũ xuống. Cậu phá lệ không tranh cãi, ngoan ngoãn đi theo sau.
Cảm thấy bất an như vậy... Tưởng Minh Trác cười khổ, thản nhiên dẫn người lên xe.
Trên đường đi, Tưởng Minh Trác nhắm mắt nghỉ ngơi. Sự việc trong công ty rất khó giải quyết, Thẩm thị quyết tâm đối nghịch với anh, không nhượng bộ chút nào. Tưởng Minh Trác thức trắng vài đêm, không ngừng gây áp lực lên phía hậu cần bên kia, cuối cùng cũng chuyển hướng tốt hơn một chút.
Cường độ công việc tăng cao khiến anh kiệt sức, nhưng đó không phải là nguyên nhân chính khiến tâm trí anh mệt mỏi.
Chung quy, vấn đề nằm ở chỗ tình cảm của anh và Thẩm Tri Hạ không được mọi người công nhận.
Thẩm gia không hổ là gia tộc giàu có và quyền lực, thủ đoạn bẩn thỉu không ai sánh bằng. Mấy năm nay tuy nhắm đến Tưởng Minh Trác nhưng chưa có hành động quá mức.
Nhưng từ khi Từ Lan Đình về nước, Thẩm thị bắt đầu hành động, ra tay chèn ép công ty của anh.
Tính toán tốt lắm, chọn đúng thời cơ mới ra tay.
Nếu là trước kia, Tưởng Minh Trác chỉ cười cho qua. Nhưng bây giờ, sự thật chói mắt hiện ra: Thẩm Tri Hạ không từ chối Từ Lan Đình, thậm chí trò chuyện rất vui vẻ với anh ta.
Có lẽ tình cảm của họ trước sau như một, dần dần, Thẩm Tri Hạ sẽ phát hiện, ở bên Tưởng Minh Trác phải đối mặt với rất nhiều khó khăn.
Tưởng Minh Trác hiểu tính cách Thẩm Tri Hạ, ban đầu cậu như một người được tiêm máu gà, hăng hái nắm tay anh, vợ chồng, cùng nhau vượt qua khó khăn.
Nhưng qua một thời gian, áp lực bao trùm lên cả hai, sự phản đối từ gia đình, sự khó hiểu của bạn bè, và cả... sự mê hoặc của Từ Lan Đình. Thẩm Tri Hạ sẽ không chịu nổi.
Cậu sớm muộn gì cũng sẽ buông tay Tưởng Minh Trác, theo đuổi cuộc sống thoải mái hơn.
Từ Lan Đình... là bóng ma theo sau lưng Tưởng Minh Trác. Anh nhíu mày, không thể kiềm chế mà hiện ra hình ảnh Thẩm Tri Hạ cười nói với người kia.
Ánh đèn lờ mờ trong ktv, hai người ngồi cạnh nhau, men say xúc tác, tình cảm thời niên thiếu chưa tan biến bắt đầu bùng cháy.
Thậm chí, ở một góc khuất không ai chú ý, họ đã nương theo men say, lấy danh xưng “bạn tốt” để ôm nhau...
Tưởng Minh Trác đột nhiên mở mắt, sắc mặt rất khó coi.
Thẩm Tri Hạ cả đoạn đường đều im lặng như thóc nói: “Tưởng Minh Trác, anh có phải...”
Cậu dừng lại, cụp mắt xuống lẩm bẩm: “Anh có phải say xe không?”
“Ừ.” Tưởng Minh Trác nghiêng người ôm lấy eo Thẩm Tri Hạ. Có lẽ mùa đông ăn nhiều, vòng eo mảnh mai của cậu hơi mềm, nhéo còn thấy được một cái bụng nhỏ xinh.
Tay Tưởng Minh Trác di chuyển dần xuống dưới, cười nói: “Ha, cứng quá.”
“Đm anh...” Thẩm Tri Hạ thẹn quá hóa giận, “Người trẻ tuổi huyết khí phương cương không được à? Đồ ông già không hiểu phong tình, ai cho anh cười?”
“Tiểu Chu, dừng xe ven đường.” Tưởng Minh Trác thấy xe đã đi tới ngoại thành, dân cư xung quanh cũng không có, bèn bảo trợ lý quay về.
“Có chuyện gì vậy?” Thẩm Tri Hạ sờ mặt Tưởng Minh Trác, lo lắng hỏi: “Anh đau đầu lắm à? Nếu không mình...”
Lời chưa nói xong đã suýt chút nữa cắn vào đầu lưỡi.
Tay Tưởng Minh Trác trắng trợn luồn vào trong quần áo, cái lạnh khiến Thẩm Tri Hạ rùng mình.
“Tay anh lạnh, xin một chút ấm áp nhé.”
“Ấm ấm con mẹ anh...” Thẩm Tri Hạ nghẹn lại, hét lên một tiếng. Sau đó bám lấy bả vai của Tưởng Minh Trác, hung hăng hôn lên môi anh.
Khi môi hai người tách ra, Tưởng Minh Trác không quên trêu chọc cậu: “Ấm ấm cái kia của em đó...” Cái kia gì gì đó.
Đáp lại anh chỉ là tiếng hừ nhẹ oán giận của Thẩm Tri Hạ.
Sau khi thỏa mãn xong, Tưởng Minh Trác thoải mái xuống xe, thuận tiện xách người đang hôn mê xuống.
Hai người thu dọn sạch sẽ, giả bộ nghiêm trang bước vào Mai Phủ Gia Yến.
Thẩm Tri Hạ bị dạy dỗ một hồi, trong lòng ngược lại rất dễ chịu. Cậu say sưa kể chuyện trong game mình bị mấy anh chàng đồng đội ngu ngốc lừa, khiến mình bị hố trước mặt Tưởng Minh Trác.
Đề tài chung giữa hai người không nhiều, lại có khoảng cách giai cấp không thể vượt qua. Nhưng Thẩm Tri Hạ lúc nào cũng có thể nói liên mồm, kể một đống chuyện linh tinh, suốt ngày ở bên tai Tưởng Minh Trác gâu gâu gâu.
“AAA, hôm nay không ăn cá đâu, ăn thịt cơ.” Thẩm Tri Hạ chẳng khác gì đứa trẻ con ba tuổi kén ăn, “Xương cá phiền phức lắm.”
Tưởng Minh Trác nhìn cậu một cái, “Ăn cá bổ não.”
“Anh mới cần bổ não ấy.” Thẩm Tri Hạ tức giận đá anh một cái. Chỉ là vừa nãy dùng sức hơi nhiều, bây giờ tí sức cũng không có, đá mà như mèo cào.
Chờ đồ ăn được mang lên, Thẩm Tri Hạ lấy điện thoại ra chơi game, là minh chứng rõ ràng cho thế hệ thanh niên nghiện game.
Nhìn Tưởng Minh Trác đổi bia thành nước chanh, Thẩm Tri Hạ hừ nhẹ: Kệ đi, ai bảo Tưởng Minh Trác yêu cậu. Là một người ba phải biết nhẫn nhịn. Con trai muốn uống nước chanh thì uống nước chanh, hừ.
“Landing?” Mấy đồng đội trong game của Thẩm Tri Hạ đều biết, ngoại trừ cái ID mới xuất hiện này. Cậu vô thức đọc tên ID này lên.
Lúc sau mới phản ứng lại, cậu âm thầm chửi tục.
Cậu gửi tin nhắn đến Ngô Hiên, hỏi tình huống này là thế nào. Dù sao cũng là thi đấu xếp hạng, một đám công tử cố ý lập thành một nhóm, nhân tiện kéo thêm vài cao thủ đi đầu, hẹn nhau chơi.
Thẩm Tri Hạ nhớ rất rõ, Từ Lan Đình không ở trong nhóm, sao bây giờ lại có rồi? Thằng ngu nào thêm vào đấy?
Hiên Tử: Bố thêm đấy, làm sao vậy? Nói cho mày biết, tên này chơi tốt lắm, tí nữa xem sẽ biết.
Thẩm Tri Hạ tức đến mức muốn ném điện thoại đi. Cậu chột dạ nhìn người bên cạnh, thấy Tưởng Minh Trác vẫn bình tĩnh tự nhiên mà uống rượu, hình như không nghe thấy tên ID mà Thẩm Tri Hạ vừa vô tình nói ra.
Chắc là Tưởng Minh Trác cũng không đến mức nhớ được ID WeChat của Từ Lan Đình đâu nhỉ.
Thẩm Tri Hạ lo lắng đề phòng, ngồi thẳng người lên, sợ Tưởng Minh Trác quay đầu lại là nhìn thấy cậu đang cùng “mối tình đầu” tương phùng ở Vương giả vinh diệu. Còn không quên trong lòng chửi thầm: Á à cái tên khốn nạn này, uống rượu còn không cho bố uống cùng.
Thẩm Tri Hạ không biết, lúc Tưởng Minh Trác nghe thấy cái tên kia mới lấy ly rượu.
Mượn rượu giải sầu, vừa làm ra vẻ lại vừa tổn hại thân thể. Tưởng Minh Trác uống một ít đành phải buông tha chính mình.
Anh thấy mình rất tiện.
Tiện đến mức anh cũng không chịu nổi.
Tưởng Minh Trác chán ghét nghĩ: Có lẽ, nếu Thẩm Tri Hạ và Từ Lan Đình nối lại tình xưa, anh vẫn sẽ tiện như thế này, chờ cậu quay đầu nhìn lại.
Giống như một con chó bị chủ nhân vứt bỏ, trơ mắt nhìn Thẩm Tri Hạ với người khác bên nhau.
“Tưởng Minh Trác.” Anh hung hăng tự cảnh báo chính mình, “Mày mẹ nó đừng ti tiện đến mức đi làm kẻ thứ ba.”
* Mai Phủ Gia Yến (Meifu Jiayan) là một nhà hàng ở Bắc Kinh, Trung Quốc có diện tích lên tới 1000m2, ban đầu đây là một dinh thự riêng thời nhà Thanh. Khi bước vào đây sẽ có cảm giác về nhà chứ không phải đến một nhà hàng bình thường.