Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo
Tiết Mục Thú Vị Trên Phố
Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có chuyện vui của Cố Phi Y để xem sao?
Tạ Trường Sinh đại khái đoán ra được chuyện gì đang xảy ra.
Cố Phi Y, vị thái giám chưởng ấn quyền thế ngút trời, chuyên quyền lũng đoạn triều chính, giết hại trung thần, diệt trừ dị đảng. Hắn bóc lột dân chúng tàn nhẫn, kích động mâu thuẫn khắp nơi. Danh tiếng về sự chuyên quyền, độc ác của Cố Phi Y vang xa, khiến dân chúng và bách quan vừa căm hận vừa khiếp sợ hắn. Nhưng chính điều đó lại biến hắn thành một nhân vật đầy huyền thoại.
Đôi khi, ngay cả những chuyện không phải do Cố Phi Y gây ra cũng bị đổ lên đầu hắn. Chẳng hạn như miền Nam mưa lớn — à, là Cố Phi Y làm. Miền Bắc có ôn dịch — à, cũng là Cố Phi Y làm. Rồi chiến sự ở Tây Bắc, Đông Bắc thất bại — à, vẫn là Cố Phi Y làm nốt.
Lời đồn ngày càng lan truyền quá đáng, thậm chí có người còn nói Cố Phi Y là vu yêu. Lòng căm ghét của mọi người dành cho Cố Phi Y ngày càng sâu sắc. Luôn có dân chúng hoặc quan viên nhân lúc hắn ra ngoài làm việc mà nhổ nước bọt về phía kiệu của hắn. Bản thân Cố Phi Y thì đã quen rồi, bất kể là lời phỉ báng hay mắng chửi tức giận, hắn đều đón nhận.
Tâm trạng tốt thì hắn không chấp nhặt, tâm trạng tệ thì ném người vào lao, hoặc sai Phùng Vượng chặt vài ngón tay của đối phương.
“Chuyện vui” mà Tạ Hạc Diệu nhắc đến chính là việc kiệu của Cố Phi Y bị chặn lại. Tạ Trường Sinh cố gắng nhớ xem đây là tình tiết nào, nhưng nghĩ mãi không ra, bèn tức giận vỗ trán mình:
Cái đầu này của y bình thường nhớ những thứ vô bổ thì cực kỳ rõ ràng!!
Những chuyện như vườn thú Bắc Kinh có mấy con khỉ, gia đình của con rể nhà cô quản lý ký túc xá gồm những ai, hay ngày đầu tiên đi học tiểu học đã hút đầy mực bút vào miệng... y đều nhớ vanh vách, nhưng lại không thể nhớ ra chi tiết này tương ứng với đoạn nào trong nguyên tác.
Đây là chuyện xảy ra trong nguyên tác sao? Có phải mấu chốt quan trọng không? Nguyên chủ có từng đi qua chỗ này chưa? Nếu y đi, liệu Cố Phi Y có càng ghét y hơn không?
Đang còn muốn suy nghĩ thêm thì Tạ Hạc Diệu đã kéo y ra cửa rồi. Tạ Trường Sinh giãy giụa hai lần không được, bèn tức giận nhảy lên lưng Tạ Hạc Diệu, hô: “Giá! Giá!”
Tạ Hạc Diệu hơi lảo đảo, người hầu của hắn lập tức căng thẳng chạy lên đỡ nhưng Tạ Hạc Diệu lại phất tay ra hiệu. Hắn nghiêng đầu, để lộ một góc mặt mờ nhạt, Tạ Trường Sinh nghe thấy hắn hỏi mình: “Nhóc ngốc, nhị ca đi đứng không nhanh nhẹn, đệ có thấy xóc không?”
Tạ Trường Sinh nhìn trời suy nghĩ một lát, rồi cười ngây ngô dưới ánh nắng rực rỡ: “Có nha!”
Y ghé sát tai Tạ Hạc Diệu, lén lút hạ giọng.
“Nhị ca ca, ta nói cho huynh biết một bí mật.”
“... Bí mật gì?”
Tạ Trường Sinh nói: “Nhị ca đi đường như bươm bướm bay, lúc lên lúc xuống, rất thú vị. Đây là lý do ta thích để nhị ca cõng.”
Tạ Hạc Diệu thoáng khựng lại, nhưng chỉ trong chớp mắt, hắn cười ha hả: “Lần sau nhị ca rảnh sẽ cùng đệ đóng giả làm cây nấm, nhóc ngốc.”
Cả đoàn ngồi kiệu đi tới một con phố. Con phố dài thẳng tắp rộng rãi bỗng chốc bị chặn kín đặc như nêm cối. Ở vị trí trung tâm nhất là một chiếc xe ngựa màu trắng. Đám người hầu mang đao đang đẩy dân chúng xung quanh ra xa. Tiếng chửi rủa đứt gan đứt ruột vang lên gần chiếc xe ngựa.
“Đồ thái giám chó má, không nam không nữ!”
“Đồ lòng dạ hiểm độc, đoạn tử tuyệt tôn!”
“Thả đại nhân nhà ta ra!”
Tạ Hạc Diệu vén rèm, hào hứng nhìn đám đông huyên náo bên ngoài, thấy đoạn nào đặc sắc còn không kìm được mà vỗ tay khen ngợi. Nghe đến câu “Cả nhà ngươi đều mất giống,” hắn cười khúc khích, đưa tay sờ soạng bên cạnh lấy tẩu thuốc ra, phun mây nhả khói.
Tạ Trường Sinh khinh bỉ nhìn hắn.
Người này mà đặt vào rạp chiếu phim hiện đại, tuyệt đối là loại khán giả kém văn hóa nhất. Mà nói đi thì cũng phải nói lại, chửi như thế này cũng không thấm vào đâu. Trên hot search thời sự của Weibo, chỉ cần ba dấu chấm trong bình luận cũng có thể dễ dàng thu hút hơn 99+ bình luận ác ý đủ kiểu.
Than ôi.
Không muốn nói chuyện với người chưa từng lên mạng, Tạ Trường Sinh u sầu nhớ lại di sản của mình ở thế giới hiện đại: mấy trăm tệ trong tài khoản tiểu thuyết Tấn Giang, game cày đến cấp tối đa còn vài chục thẻ tháng chưa nhận, thẻ sinh viên mới nạp hai trăm tệ...
Một ngón tay chọc chọc vào mặt y.
“Nhóc ngốc,” Tạ Hạc Diệu buồn bực nhìn Tạ Trường Sinh, “Trò vui náo nhiệt như thế này mà đệ còn thất thần. Đệ đang nghĩ gì vậy?”
Tạ Trường Sinh rất bi thương, y không muốn nói chuyện. Hết lần này tới lần khác Tạ Hạc Diệu cứ hỏi mãi không thôi, nhất định phải thăm dò thế giới tinh thần của Tạ Trường Sinh một chút.
Tạ Trường Sinh đành dùng một đoạn văn vô nghĩa để trả lời hắn: “Ta đang nghĩ việc ta đang nghĩ, rốt cuộc là việc gì, thực ra chính là việc như thế này, việc này không phải là việc lớn, không phải là việc lớn thì là việc nhỏ, nhưng nói trắng ra chính là việc ta đang nghĩ.”
Tạ Hạc Diệu: “...”
Chà.
Nhóc ngốc này còn rất giác ngộ đấy chứ.
Hắn đưa tẩu thuốc đến miệng Tạ Trường Sinh: “Hút một hơi không?”
Người này đúng là xấu xa hết chỗ nói. Không nói đến việc bắt người khác hít khói thuốc thụ động, hắn lại còn dạy người ta hút thuốc.
Tạ Trường Sinh lắc đầu – tuy y có khuôn mặt như kẻ chơi bời lêu lổng nhưng thực chất lại là một đứa trẻ “ba tốt”. Cờ bạc, thuốc lá, rượu chè, y tuyệt đối không đụng đến.
Tạ Hạc Diệu lắc đầu rồi co người trở về.
Cuộc khẩu chiến trên đường vẫn đang tiếp tục, người chửi lôi từ mười tám đời tổ tông của Cố Phi Y ra để chửi một lượt. Phùng Vượng đến bên cửa sổ xe ngựa, cẩn thận hỏi: “Gia, làm sao đây? Có cần giết không?”
Cố Phi Y trong xe tùy ý tựa vào đệm mềm, tay cầm một quyển sách. Mặc cho bên ngoài ầm ĩ ngất trời, hắn vẫn cụp mắt đọc sách. Nghe Phùng Vượng hỏi, Cố Phi Y lúc này mới ngẩng đầu lên, hỏi Phùng Vượng: “Hắn là người của ai?”
“Chu Tài.”
Trong đầu Cố Phi Y hiện lên hình ảnh một người đàn ông trung niên râu dê. Hình như có chuyện như vậy, hơn mười ngày trước hắn đã nhốt Chu Tài vào lao vì tội cắt xén lương thực cứu trợ thiên tai vào năm ngoái. Khi bắt người, Chu Tài còn suýt cưỡng bức một người hầu nam mới mười tuổi.
Hắn hiếm khi làm được một việc tốt như vậy, vậy mà lại bị người ta chửi rủa ngay giữa đường. Dân chúng không biết đã xảy ra chuyện gì, cũng chỉ coi đó là lỗi của hắn rồi đi theo xem náo nhiệt.
Cố Phi Y cười như không cười, khóe môi cong lên: “Ta nghe đã nửa ngày cũng chẳng nghe ra được gì mới mẻ cả.”
“Miệng chửi “thái giám” hết câu này tới câu khác, chắc là sinh lòng hâm mộ đây mà.”
Hắn nhìn về phía Phùng Vượng, nhàn nhạt cười nói: “Không cần giết, cứ cắt đi thứ đó của hắn rồi đưa cho hắn là được.”
Phùng Vượng đáp một tiếng, quay đầu đi hai bước, tay đã đặt lên đoản đao. Lại nghe Cố Phi Y gọi mình lại: “Chờ một chút.”
“Gia?”
Cố Phi Y hiếm khi thay đổi chủ ý: “Quên đi, đừng động dao dọa người, cứ trực tiếp cán qua đi.”
Hắn lại nói: “Đi đưa chút trà bánh cho Nhị điện hạ và tiểu điện hạ, hỏi bọn họ xem vở kịch này đã đủ chưa?”
Phùng Vượng gật đầu.
Hắn dặn dò phu xe một tiếng, rồi cầm lấy hộp thức ăn đi về phía chiếc xe ngựa vàng rêu rao khoe khoang ở đầu phố.
Tạ Hạc Diệu trong xe đang buồn bực: “Sao Cố Phi Y đột nhiên trở nên ấm áp thiện lương như vậy?”
Tạ Trường Sinh: “...”
Xe ngựa trực tiếp cán qua người, cách xa như vậy mà tiếng kêu thảm thiết cũng sắp đâm thủng màng nhĩ người ta rồi. Vị nhị ca này, huynh từ đâu nhìn ra Cố Phi Y dịu dàng thiện lương vậy?
Cổ ngữ có câu: mù cả rồi, mù hết, mù hay lắm.
Đây là lần đầu tiên Tạ Trường Sinh chứng kiến cảnh tượng như thế, y hồi tưởng lại khuôn mặt tựa tiên của Cố Phi Y, chỉ cảm thấy toàn thân rét run. Trong lòng y âm thầm thề rằng bản thân nhất định phải giả ngốc đến cùng. Y kiềm chế bàn tay run rẩy, giả ngu giả dại vỗ tay cười ngây ngô: “Ha ha ha, kêu nghe hay quá, như đang hát vậy... Ai đang hát thế, làm ấm lòng nỗi cô đơn.”
– Không một người Trung Quốc nào có thể dùng tiếng phổ thông nói ra nửa câu sau.
Ít nhất Tạ Trường Sinh là như vậy, y nói xong liền không kìm được mà hát lên. Phải nói là vừa cất tiếng hát, nỗi sợ trong lòng Tạ Trường Sinh lại vơi đi một chút.
Cảm ơn nhé, Phượng Hoàng Truyền Kỳ.
Đầu Tạ Trường Sinh đang miên man suy nghĩ, lại nghe thấy bên ngoài cửa xe có người gọi Tạ Hạc Diệu: “Nhị gia, Chưởng ấn mang điểm tâm tới, nói là mang cho ngài và Tiểu điện hạ để trấn an.”
Tạ Hạc Diệu cười nhạo một tiếng, đưa tay ra: “Đưa cho ta.”
Một hộp thức ăn khéo léo, xinh đẹp được người hầu đặt lên tay Tạ Hạc Diệu. Sau khi Tạ Hạc Diệu mở ra, Tạ Trường Sinh nhìn thấy những thứ bên trong.
Để khen một món ăn có rất nhiều cách, nhưng đối với học sinh nghèo như Tạ Trường Sinh mà nói, lời khen lớn nhất cho một món ăn là “Không ngọt, phân lượng vừa đủ.” Lời chê lớn nhất cho món ăn là “Nhét kẽ răng à?”
Món điểm tâm Cố Phi Y đưa tới chính là vế sau. Hai miếng điểm tâm tinh xảo đẹp đẽ đến mức không dùng kính lúp thì không nhìn thấy được, được bày biện đẹp mắt theo cách mà người có lương tháng dưới bảy nghìn tệ không có tư cách thưởng thức. Nhìn ngang nhìn dọc, đều toát lên hai chữ “Rất đắt”.
Tạ Hạc Diệu nhìn thoáng qua, liền đưa cho Tạ Trường Sinh: “Nhóc ngốc, đệ ăn đi.”
Tạ Trường Sinh xoắn một miếng, ăn. Lại xoắn miếng thứ hai, ăn. Chẹp chẹp miệng, cũng không nếm ra mùi vị gì đặc biệt.
Tạ Hạc Diệu nhìn Tạ Trường Sinh ăn hết hai miếng điểm tâm bằng tốc độ ánh sáng, đột nhiên hít một hơi thuốc, rồi ác ý phun toàn bộ khói vào mặt Tạ Trường Sinh.
Tạ Trường Sinh kéo dài mặt, giận dữ trừng hắn.
“Tính tình nhóc ngốc lớn ghê.” Tạ Hạc Diệu hỏi y: “Ăn ngon không?”
“Ừm, bình thường thôi.”
Tạ Hạc Diệu cong mắt: “Bình thường mà đệ còn ăn ngon lành như vậy?”
Tạ Trường Sinh nhìn hắn một cái: “Huynh không hiểu đâu, cái này gọi là chiến dịch sạch bát đĩa.”
Tạ Hạc Diệu dùng tẩu thuốc gõ nhẹ lên đầu Tạ Trường Sinh: “... Lại nói những lời điên rồ khiến người ta nghe không hiểu.”
Sau khi xem xong náo nhiệt, trên đường hồi cung, Tạ Trường Sinh vẫn ghé vào cửa sổ xe ngắm phong cảnh bên ngoài. Đường phố cổ đại, phong thổ nhân tình cổ đại. Nhìn cũng thật mới lạ.
Y năn nỉ Tạ Hạc Diệu dẫn y xuống xe đi dạo, nhưng lại bị Tạ Hạc Diệu không chút lưu tình từ chối.
“Không được, đưa đệ ra khỏi cung đã là mạo hiểm rồi, nếu đệ xảy ra chuyện, bên phía phụ hoàng, nhị ca không biết ăn nói thế nào.”
Tạ Trường Sinh đành phải phẫn nộ rồi thôi.
Nhưng Tạ Trường Sinh ngày hôm sau liền đón được cơ hội xuất cung – Thái tử Tạ Trừng Kính bị bệnh. Bệnh đến khí thế hung hãn, đến mức không dậy nổi giường. Thái tử bị bệnh, đương nhiên không phải là chuyện nhỏ. Vô số quan lại, thương nhân giàu có kéo đến thăm hỏi, Tạ Trường Sinh cũng sống chết đòi đi.
Dương La lúc đầu không đáp ứng, nhưng vừa bị cự tuyệt, Tạ Trường Sinh liền bắt đầu bò loạn đầy đất, còn xõa tóc. Bò thẳng, bò ngược, bò trước, bò sau, bò trái, bò phải. Hiển nhiên y trông như một con quỷ diễm lệ. Cái diễm chiếm một phần, cái quỷ chiếm chín phần. Thật sự là rất đáng sợ.
Hơn nữa, y luôn khiến người ta có loại xúc động muốn vỗ y một cái. Dương La hết cách, đành phải chuẩn bị xe ngựa, một đường cẩn thận từng li từng tí đi bên cạnh Tạ Trường Sinh, “đóng gói” Tạ Trường Sinh đưa đến phủ Thái tử.