Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo
Chương 14: Kẻ Ngốc Thăm Bệnh, Chưởng Ấn Đau Đầu
Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phủ Thái tử lúc này khách đến thăm nườm nượp không ngớt.
Khi thấy Tạ Trường Sinh xuất hiện, mọi người nhớ đến chuyện y bỗng hóa ngốc, ai nấy đều vừa tò mò dõi theo vừa e ngại nhường đường cho y vào thăm trước. Thật sự, Tạ Trường Sinh lúc này chẳng khác nào một loài động vật quý hiếm. Đến nỗi có người còn thầm nghĩ: “Ngươi xem, nếu y dựng một cái lều ở đây bán vé vào cửa, một ngày cũng có thể kiếm được không ít tiền đấy chứ?”
Gạt bỏ những suy nghĩ linh tinh, Tạ Trường Sinh ngây ngô giơ tay lên rồi lại hạ xuống, liên tục lặp lại động tác đó. Y trông hệt như một chiếc đồ khui nắp chai hóa tinh, ngốc nghếch cười nói: “Mọi người cứ đi trước, mọi người cứ đi trước ạ.”
Các quan viên cùng đám nhà giàu râu dê ngạc nhiên nhìn Tạ Trường Sinh.
Trong lòng họ thầm nghĩ, quả nhiên là y đã ngốc thật rồi. Cái vẻ ngang ngược, động một chút là vung roi quất người điên cuồng, cùng cái miệng lưỡi sắc bén trước kia giờ đây đã biến mất không còn dấu vết.
Tạ Trường Sinh muốn chính là hiệu quả như vậy.
Y càng ra sức biểu diễn: y lẩm bẩm trò chuyện với chiếc bình hoa, cắn một miếng vào tay vịn ghế, rồi ngồi xổm dưới đất đối diện góc tường mà cười hề hề.
Thấy vậy mọi người sửng sốt.
Đến khi Tạ Trường Sinh lẩm nhẩm kể hai câu chuyện tự bịa cho hai con cá chép trong bể nước nghe xong, những người khách phía trước cuối cùng cũng đã thăm hỏi Tạ Trừng Kính xong xuôi.
Tạ Trường Sinh được thị nữ dẫn đi, một đường đi tới phòng ngủ của Tạ Trừng Kính.
Vừa tới cửa, y chợt nghe thấy một trận ho khan tê tâm liệt phế. Đến gần hơn, Tạ Trường Sinh thấy Tạ Trừng Kính sắc mặt tái nhợt, đang dựa vào giường, chiếc khăn tay che miệng vẫn còn vương vết máu lấm tấm.
Tạ Trường Sinh tiến đến, giúp Tạ Trừng Kính vỗ vỗ lưng.
Hơn nửa ngày sau, Tạ Trừng Kính cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Hắn mang theo nụ cười yếu ớt nhìn về phía Tạ Trường Sinh: “Trường Sinh, đa tạ đệ.”
Rồi lại nói: “Trường Sinh đến đây đã ăn cơm chưa?… Khụ khụ, có khát không? Ở đây có thứ họ mang đến rất tốt…”
Trong lòng Tạ Trường Sinh thở dài.
Bệnh nặng thế này mà vẫn phải tiếp đãi nhiều khách, lo lắng nhiều chuyện như vậy, làm sao mà bệnh tình có thể thuyên giảm được?
Tạ Trường Sinh tiến đến, ấn vai Tạ Trừng Kính, đè hắn xuống gối: “Đại ca ngủ đi.”
“Trường Sinh?” Tạ Trừng Kính muốn đứng dậy: “Đại ca không buồn ngủ.”
Ánh mắt Tạ Trường Sinh vẫn đầy vẻ đờ đẫn, nhưng lời nói lại rất nhanh: “Đại ca ngủ đi, bị bệnh thì phải ngủ. Nếu huynh không ngủ, ta sẽ đập hết bình hoa của huynh, xé hết quần áo của huynh, còn cắn chết cả hai con cá trong bể nước nữa.”
Tạ Trừng Kính: “……”
Hành động gì mà hoang dại thế này?
Tạ Trừng Kính bật cười, nhưng lại ho khan.
Vất vả lắm mới ngừng ho, nhưng vẫn không chịu buông tha.
Hắn lại giãy giụa muốn đứng dậy: “Trường Sinh, đệ nghe đại ca nói, ngoài kia có nhiều người như vậy đều muốn gặp đại ca, đại ca…”
“Bị bệnh, ngủ đi.”
Tạ Trường Sinh rất bướng bỉnh: “Để ta hát cho đại ca nghe, đại ca sẽ ngủ.”
Nói xong, y bắt đầu ngân nga hát ru.
Tạ Trừng Kính bị y ấn xuống, không sao ngồi dậy được, nhìn Tạ Trường Sinh mà dở khóc dở cười, cuối cùng hắn đành thở dài.
“Trường Sinh…”
Tạ Trừng Kính cẩn thận từng li từng tí nói: “Đệ đừng hát nữa, đại ca ngủ là được chứ gì?”
Tạ Trường Sinh: “……”
Có ai lại nói thẳng tuột rằng người khác hát khó nghe đến vậy không? Buồn thật.
Thấy Tạ Trừng Kính thật sự nhắm mắt, Tạ Trường Sinh lúc này mới mãn nguyện. Tạ Trừng Kính quả thực đã quá mệt mỏi, không lâu sau hắn đã chìm vào giấc ngủ, tiếng thở đều đều vang lên.
Dù trong phòng không có ai khác, nhưng Tạ Trường Sinh vẫn không dám lơ là, luôn giữ vững vai diễn của mình.
Y chọc vài lỗ nhỏ trên tấm màn lụa gần giường Tạ Trừng Kính, trước khi ra ngoài còn không quên đặt hai con bạch tuộc bằng đất sét do mình nặn ở đầu giường hắn, coi như vật hộ pháp.
Lặng lẽ rời khỏi phòng, Tạ Trường Sinh nói với thị nữ đứng đợi ở cửa: “Đại ca ngủ rồi.”
Các thị nữ nhìn nhau, cảm kích nói: “Đa tạ tiểu điện hạ đã dỗ Thái tử ngủ.”
Thấy họ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, chắc hẳn việc khuyên Tạ Trừng Kính nghỉ ngơi cũng đã tốn không ít công sức của họ.
Tạ Trường Sinh xua tay: “Không cần khách sáo, hãy nhớ tên ta là Lôi Phong.”
—
Sau khi hồi cung, sắc trời đã tối hẳn. Nhưng công việc hàng ngày của y hôm nay vẫn chưa xong.
Tạ Trường Sinh đốt đèn lồng đi tới Ngự hoa viên, lại bắt đầu nặn tượng đất cho hôm nay. Nào là mèo con ba đầu, giun chín đầu, rồi tòa nhà cao tầng uốn lượn. Chờ đám tượng đất khô, y lại cẩn thận bỏ vào ngực, rồi đuổi theo tiểu thái giám vừa chạy vừa rao: “Bánh bao ngô một đồng bốn cái này he he!”
Tạ Trường Sinh cảm thấy mình chính là một ví dụ ưu tú cho câu nói “từ khi mắc bệnh tâm thần, cả người trông khỏe khoắn hẳn ra.”
Chơi chán chê, y đang định quay về ngủ thì thấy có một người đến gần. Đó là thái giám thân cận bên cạnh Cố Phi Y, Phùng Vượng.
Hắn ta đi thẳng đến chỗ Tạ Trường Sinh: “Chưởng ấn đại nhân mời tiểu điện hạ ghé qua một chuyến.”
Tạ Trường Sinh ngáp một cái: “Oáp, ta mệt rồi.”
Thái độ của Phùng Vượng rất kiên quyết: “Nếu tiểu điện hạ mệt, nô tài có thể cõng tiểu điện hạ đi. Nếu tiểu điện hạ buồn ngủ, có thể ngủ một lát trên lưng nô tài cũng được.”
Tạ Trường Sinh biết Cố Phi Y cố ý muốn gặp mình. Y cười hề hề, leo lên lưng Phùng Vượng, đột nhiên hỏi hắn: “Ta có thể nhổ tóc bạc cho ngươi không?”
“…… Có thể.”
Thế là Tạ Trường Sinh giơ tay nhổ một sợi: “A, nhổ nhầm rồi, là tóc đen.”
Lại giơ tay nhổ một sợi: “A, lại nhầm rồi, vẫn là tóc đen.”
“Hì hì hì, đen quá cơ.”
.
Phùng Vượng: “……”
Dương La đứng bên cạnh nhịn cười đến run cả vai.
Đến chỗ ở của Cố Phi Y, Phùng Vượng giục: “Tiểu điện hạ mau vào đi, Chưởng ấn đại nhân chờ lâu rồi.”
Tạ Trường Sinh “ồ” một tiếng, trả lại nắm tóc nhỏ trong tay cho Phùng Vượng.
Phùng Vượng trầm mặc nhận lấy.
Không biết có phải Tạ Trường Sinh hoa mắt hay không, y thấy tay Phùng Vượng hình như hơi run rẩy.
Nhìn bóng lưng Tạ Trường Sinh, nụ cười trên khóe miệng Dương La thu lại, từ một đường cong mỉm cười, biến thành một đường thẳng tắp. Cuối cùng, khóe miệng nàng hơi nhếch xuống, biến thành một đường cong đầy cay đắng.
Mấy ngày nay trái tim nàng thật sự bất an, run rẩy dữ dội.
Từ lúc Tạ Trường Sinh rơi xuống nước, nàng đã lo lắng mình sẽ bị vấn tội ban chết. Đến khi nhận ra Tạ Trường Sinh trở nên ngốc nghếch, nàng lại sầu lo. Rồi lại vui mừng khi phát hiện Tạ Trường Sinh hoàn toàn khác trước, trở nên dễ nói chuyện hơn. Lại đến khi sợ hãi lúc Tạ Trường Sinh dám chống đối Hoàng thượng trước mặt mọi người. Và rồi cho tới bây giờ, Tạ Trường Sinh lại bị Chưởng ấn theo dõi. Tạ Trường Sinh có thể quên hết mọi chuyện, quên hết mọi người, nhưng nàng thì không. Những roi da vang lên từng tiếng “bốp bốp” ấy đã từng quất lên lưng Cố Phi Y. Những lời mắng chửi ấy đã từng đâm thẳng vào tai Cố Phi Y. Chưởng ấn là người ghi thù như thế, lại đột nhiên tìm đến Tạ Trường Sinh. Có thể là vì sao? Còn có thể là vì điều gì khác ngoài báo thù? Chắc chắn là báo thù thôi. Tra tấn Tạ Trường Sinh thôi. Nhưng nếu Tạ Trường Sinh ngã, bọn họ làm sao có thể có được ngày tốt lành đây?
Dương La càng nghĩ càng khổ sở, trong lòng nàng lạy từ Đông Vương Công một đường đến Tây Vương Mẫu, cũng không phải để cầu gì khác, chỉ cầu cho mình có thể giữ được cái xác nguyên vẹn xinh đẹp, đặt trong chiếc quan tài gỗ đàn mà mình đã bỏ số tiền lớn mua về.
—
Mà lúc này, Tạ Trường Sinh hoàn toàn không hay biết cung nữ thân cận của mình đã chuẩn bị xong hậu sự cho mình, cứ thế tùy tiện đẩy cửa bước vào. Y nhìn thấy Cố Phi Y đang bắt chéo chân đọc sách, bèn dùng câu nói thân thiết nhất mà mình có thể nghĩ ra để chào hỏi hắn:
“Ăn cơm chưa?”
Cố Phi Y ngước mắt nhìn Tạ Trường Sinh. Vừa nhìn rõ, đôi lông mày dài thanh tú của Cố Phi Y lập tức cau lại.
…… Bẩn quá.
Áo bào và giày của Tạ Trường Sinh gần như không còn nhìn ra màu sắc ban đầu. Trên mặt, trên tay, trên cổ, trên tóc đều dính đầy bùn đất. Đi đến đâu là đất rơi vãi đến đó.
Cố Phi Y ghét bỏ hỏi: “Tiểu điện hạ mới lăn lộn trong bùn đấy à?”
Hắn vốn chỉ định dùng lời chế giễu Tạ Trường Sinh một chút.
Ai ngờ tên ngốc này hoàn toàn không hiểu nổi lời chế giễu, còn ngơ ngác cười đáp: “Đúng vậy, sao ngươi biết hay vậy? Ngươi thông minh thật đó.”
Cố Phi Y: “……”
Cố Phi Y càng nhìn Tạ Trường Sinh càng thấy chướng mắt, bèn dời tầm nhìn trở lại trang sách, hỏi y: “Ta nghe nói hôm nay tiểu điện hạ tới phủ Thái tử.”
“Thái tử là ai?”
“… Thái tử, Tạ Trừng Kính.”
“A, ngươi nói đại ca ta à.” Tạ Trường Sinh chợt hiểu ra: “Đúng vậy, đại ca ta bị bệnh, ta đến thăm huynh ấy.”
Cố Phi Y cười như không cười, cong môi nói: “Vậy tiểu điện hạ có thể kể cho ta nghe những gì đã thấy ở phủ Thái tử hôm nay không?”
Tạ Trường Sinh hiểu ra ngay — Ồ, đây là đang thăm dò tin tức. Nhưng nghĩ lại, y lại cảm thấy chưa chắc.
Cố Phi Y tay mắt thông thiên, nếu thật sự muốn thăm dò tin tức, cần gì phải đến tìm một kẻ ngốc nói năng không rõ ràng như y chứ?
Chẳng lẽ đây là kiểm tra độ trung thành trong truyền thuyết?
Nếu muốn được Cố Phi Y che chở, Tạ Trường Sinh không dám giấu diếm. Y quyết định kể lại từ đầu.
“Sáng nay, ta thức dậy, ăn một bát cháo.”
“Đang phơi nắng, Dương La nói, đại ca bị bệnh rồi.”
“Ta nói muốn đi thăm đại ca, Dương La nói không được, ta nói muốn đi, Dương La nói không được, ta nói muốn đi, Dương La nói không được.”
Cố Phi Y nghe xong, lông mày giật giật: “……”
“Tiểu điện hạ,” Cố Phi Y nói, “Từ lúc ngài đến phủ Thái tử là được rồi.”
“A, được.”
Tạ Trường Sinh ngoan ngoãn nghe lời, nói tiếp: “Ta đến nhà đại ca, đứng đợi ở bên ngoài một lúc.”
“Nhìn sang trái, là một ông già có râu.”
“Nhìn sang phải, là một ông già có râu.”
“Trên ghế còn ngồi mấy người râu dài.”
“Ngay cả ở cửa, cũng đứng mấy người râu dài.”
Cố Phi Y giơ tay đè thái dương lại.
Lời Tạ Trường Sinh nói vẫn chỉ là vừa mới mở đầu:
“… Sau đó ta đi vào trong.”
“Đại ca cứ ho hoài.”
“Ta nhìn thấy đại ca, vui lắm, liền nói: Đại ca, ta đến rồi.”
“Đại ca nói: Khụ khụ khụ khụ.”
“Ta hỏi đại ca: Đại ca, huynh bị bệnh hả?”
“Đại ca nói: Khụ khụ khụ khụ!”
Cố Phi Y: “……”
Ngón tay hắn đặt trên trán, dùng chút sức lực, vô thức bắt đầu xoa ấn trên diện rộng.
Đến khi Tạ Trường Sinh lải nhải đến đoạn y dỗ Tạ Trừng Kính ngủ rồi lại để hai con người đất tên “A Hoa” và “A Mai” bên gối Tạ Trừng Kính, Cố Phi Y cuối cùng cũng lên tiếng ngắt lời y.
“Được rồi, được rồi.”
Tạ Trường Sinh “Ồ” một tiếng: “Ngươi không muốn ta nói tiếp nữa à? Vậy ta đi chơi nhé? Ta còn chưa chơi đủ mà đã bị ngươi gọi đến rồi.”
Cố Phi Y khẽ gật đầu.
Tạ Trường Sinh vui vẻ xoay người, lúc tới cửa, lại nghe phía sau truyền đến giọng nói của Cố Phi Y: “Tiểu điện hạ, chờ chút.”
Trong lòng Tạ Trường Sinh cả kinh.
Tại sao Cố Phi Y lại đổi ý? Là y đã làm gì sai? Hay đã nói sai câu nào?
Không thể nào. Rõ ràng vừa rồi Cố Phi Y nghe y nói nhảm mà ánh mắt đã mờ mịt rồi.
Tạ Trường Sinh thấp thỏm xoay người, ngây ngô cười: “Hả? Ngươi gọi ta?”
Ánh mắt của Cố Phi Y giống như một con rắn lạnh lẽo, từ đỉnh tóc Tạ Trường Sinh trườn xuống tận mắt cá chân y, nhìn đầy vẻ dò xét và ghét bỏ không hề che giấu.
Tạ Trường Sinh nhớ lại cảnh cỗ xe ngựa của Cố Phi Y nghiến qua người. Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng y. Trong đầu toàn là những suy đoán chẳng lành. Y chỉ sợ Cố Phi Y mấp máy đôi môi mỏng, giây tiếp theo sẽ nói câu gì đó như—
“Người vô dụng thì tốt nhất nên sớm lên đường.”
“Trời lạnh rồi, để cho hoàng thất cửu tộc bay màu đi.”
“Tiểu điện hạ, năm nay lá phong hình như không đủ đỏ.”
Lại thấy Cố Phi Y phủi tay áo, nói:
“Tiểu điện hạ, rửa sạch mặt rồi hãy đi.”
Tạ Trường Sinh thở phào nhẹ nhõm.
…… Cũng may, hóa ra chỉ là Cố Phi Y mắc chứng sạch sẽ quá mức.
••••••••
Lời nhắn từ tác giả:
Nếu có ai nuôi chó mà chó lại tình cờ rơi vào vũng bùn, vậy chắc hẳn có thể hiểu được tâm tình của Chưởng ấn đại nhân lúc này… Sầu đến phát hoảng.