Kế sách giả ngốc của Trường Sinh

Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo

Kế sách giả ngốc của Trường Sinh

Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kẻ ngốc được chia thành nhiều loại:
Đầu óc không minh mẫn.
Nói năng lảm nhảm.
Có xu hướng làm hại người khác.
Có xu hướng tự làm hại mình...
Trong số vô vàn loại kẻ ngốc ấy, mục tiêu của Tạ Trường Sinh là trở thành một kẻ ngốc theo kiểu:
Một người không làm hại người khác, không tự làm hại mình, không có tính gây hấn.
Thoạt nhìn, người ta sẽ nghĩ y là người bình thường, nhưng khi y mở miệng thì sẽ biết ngay đầu óc người này có vấn đề, đến mức chẳng ai muốn chấp nhặt với kẻ ngốc như y.
Nói khó thì khó.
Nói đơn giản thì đơn giản.
Dù sao từ nhỏ đến lớn, Tạ Trường Sinh cũng thường bị nói là đầu óc khác người.
-
"Điện hạ, điện hạ, nô tỳ nói gì ngài có nhớ không?"
Hoàng đế nghe tin đứa con trai nhỏ yêu quý nhất bị ngã xuống nước, lập tức ban ba câu khẩu dụ, thúc giục Tạ Trường Sinh đến Dưỡng Tâm Điện để gặp thánh thượng.
Cung nữ Dương La bên cạnh Tạ Trường Sinh vừa giúp y mặc bộ y phục sạch sẽ, vừa lo lắng treo những món trang sức quý giá trị liên thành lên thắt lưng của y, vừa hỏi Tạ Trường Sinh đầy lo âu.
Tạ Trường Sinh gật gật đầu.
"Vậy, điện hạ, ngài nói xem, ngài đã đồng ý với nô tỳ điều gì?"
Tạ Trường Sinh mân mê viên đá hồng ngọc trên thắt lưng, cười ha hả: "Nếu phụ hoàng hỏi ta làm sao mà trở nên ngốc nghếch, ta sẽ nói... sẽ nói…"
Tạ Trường Sinh đang nói nửa chừng thì bất ngờ dừng lại, ngẫm nghĩ hồi lâu, rồi đột nhiên nhớ ra, vỗ tay cười lớn: "Ta sẽ nói là Dương La đẩy ta xuống, để phụ hoàng không phạt người khác."
Dương La thở phào nhẹ nhõm, chỉnh lại cổ áo của Tạ Trường Sinh: "Đúng vậy, điện hạ, cứ nói như thế."
Hai cặp thái giám và cung nữ được phái đi theo kiệu của Tạ Trường Sinh, nhìn theo bóng dáng y khuất xa, nụ cười trên mặt Dương La cũng nhạt dần.
"Dương La tỷ tỷ..." Tỷ muội thường trò chuyện cùng nàng mắt đỏ hoe: "Rõ ràng là tiểu điện hạ tự trượt chân ngã xuống nước, tỷ tỷ cần gì phải làm vậy…"
Dương La lắc đầu.
Hoàng đế rất yêu thương đứa con trai nhỏ này, nhưng nếu biết cung nữ không chăm sóc cẩn thận khiến y trượt chân ngã xuống nước, nếu bị hoàng thượng biết, cả cung điện này sẽ gặp họa lớn!
Trong cung này, ai sống mà dễ dàng đâu, thà để một mình nàng gánh vác tất cả.
Không phải người ta thường nói cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp sao?
Nếu thực sự nàng có thể dùng mạng của mình để cứu mạng của nhiều người như vậy, thì cũng coi như tích đức.
Nghĩ tới đây, Dương La chắp tay trước ngực, thành kính nguyện cầu trời cao: "Nếu ta thật sự có ân đức lớn đến vậy, lạy trời, lạy Phật, Quan Thế Âm Bồ Tát, xin bảo hộ cho tiểu nữ kiếp sau được ăn sung mặc sướng, áo gấm lụa là, đẹp như tiên nữ giáng trần có được không…"
Sau khi cầu nguyện xong, nàng lại rút hai cây trâm từ trên đầu xuống, tháo vòng tay trên cổ tay ra, giao cho tỷ muội: "Nhớ kỹ, nếu ta chết, quan tài phải làm bằng gỗ đàn hương nhé."
Gỗ đàn hương chống mối mọt, lại có mùi thơm, nằm trong đó chắc chắn sẽ thoải mái.
_
Bên này, Tạ Trường Sinh đương nhiên không thể để mặc cung nữ của mình bị phạt.
Y chống cằm ngồi trong kiệu suy nghĩ một lúc, rồi nảy ra một ý tưởng.
Dù y có thực sự ngốc nghếch, thì y vẫn là đứa con trai được hoàng đế yêu thương nhất.
Muốn giữ lại một người, cũng chỉ là chuyện làm nũng mà thôi.
Sau khi đã nghĩ thông suốt, Tạ Trường Sinh vén rèm, nhảy khỏi kiệu.
Cung nữ và thái giám giật mình hoảng hốt, vội vàng dừng kiệu: "Điện hạ, ôi chao, điện hạ! Ngài định đi đâu? Điện hạ chờ chút!"
Tạ Trường Sinh vừa linh hoạt né tránh, vừa chơi trò rượt đuổi với họ.
Vừa né, y vừa cười khanh khách: "Không bắt được ta, không bắt được ta…"
Các cung nữ người hầu liếc nhau, đều từ trong mắt đối phương nhìn thấy sự bất lực: Đây là lại lên cơn ngốc rồi.
Thực ra Tạ Trường Sinh chỉ muốn củng cố hình tượng của mình.
Y chạy quanh kiệu hai vòng, thấy cung nữ và thái giám thực sự sốt ruột liền giả vờ giảm tốc độ, rồi vờ vấp ngã, để một thái giám kịp kéo cánh tay y lại.
"Mau mau, nhanh chóng nhét điện hạ trở lại kiệu, đừng làm lỡ thời gian."
Thái giám nắm lấy Tạ Trường Sinh với sức mạnh rất lớn, kêu lên một tiếng rồi nhấc bổng Tạ Trường Sinh lên, ôm chặt eo y định đưa y trở lại kiệu.
Bị nâng lên bất ngờ, Tạ Trường Sinh hoảng sợ, vùng vẫy tay chân: "...Cứu!"
Đang ồn ào, đột nhiên nghe thấy một giọng nói ôn hòa: "Tam đệ."
-
Thấy có người đến, cung nữ và thái giám vội đặt Tạ Trường Sinh xuống.
Nếu bị kẻ có ý xấu nhìn thấy cảnh này, ít nhất bọn họ cũng sẽ bị kết tội đại bất kính.
Nhưng khi thấy rõ người tới, họ lại thở phào nhẹ nhõm, vội vàng quỳ xuống đất: "Thái tử điện hạ."
Tạ Trường Sinh quan sát người trước mặt, người thanh niên trước mắt trông khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, lông mày và ánh mắt có vài phần giống y.
Chỉ là, cùng là đôi mắt hơi rũ xuống, nhưng khi ở trên mặt Tạ Trường Sinh thì trông quyến rũ, còn trên mặt thanh niên thì lại thành vẻ ôn nhuận như ngọc.
Ngoài sự ôn hòa, sắc mặt của thanh niên có phần nhợt nhạt.
Trông không được khỏe mạnh.
Tạ Trường Sinh nhìn thanh niên một lúc, rồi bất ngờ giơ hai ngón tay, ấn vào đuôi mắt của mình, làm trò hề, hỏi hắn: "Huynh là ai? Trông huynh giống ta quá."
Thanh niên sửng sốt: "Trường Sinh, ta là đại ca đệ."
-
Thực ra ngay khi nhìn thấy người này, Tạ Trường Sinh đã biết hắn là ai rồi.
Đương kim Thái tử Tạ Trừng Kính.
Tạ Trừng Kính là người cuối cùng leo lên đế vị trong Phong Vân Đoạt Đích, nhưng cũng không phải vì Tạ Trừng Kính có thủ đoạn, mà là vì hắn yếu ớt.
Chính vì hắn yếu đuối, tính cách nhu nhược, say mê thư pháp, tranh vẽ, phong thủy và những thú vui tao nhã khác, nên dễ bị thao túng, mới bị thái giám cầm quyền Cố Phi Y đẩy lên ngôi vị hoàng đế.
Tác giả từng viết ở cuối truyện:
"Tạ Trừng Kính hình dung tiều tụy, ngồi phịch trên long ỷ."
Ánh mắt lạnh lẽo như rắn của Cố Phi Y dừng lại trên người hắn.
Tạ Trừng Kính biết từ nay về sau, hắn chỉ là con rối của Cố Phi Y.
Dù lúc đọc sách, Tạ Trường Sinh kiên định đứng về phe Cố Phi Y bất di bất dịch, nhưng đến đoạn này, y vẫn thấy Tạ Trừng Kính rất đáng thương.
Suy nghĩ trong đầu chợt lóe lên, Tạ Trường Sinh sôi nổi như một đứa trẻ: "Đại ca?"
"Đại ca? Huynh là đại ca của ta? Thật sao?"
"Tốt quá rồi!" Y nói: "Ta luôn mong có một người đại ca!"
-
Tạ Trừng Kính nhìn Tạ Trường Sinh, trong lòng nghĩ đến cảnh tượng vừa chứng kiến:
Khi đi vòng qua một bức tường cung điện, Tạ Trừng Kính nhìn thấy Tạ Trường Sinh bị người ta nhấc bổng lên không trung, tay chân quẫy đạp như một chú mèo con bị xách lên, giương nanh múa vuốt.
Gương mặt vốn dĩ luôn âm u nay lại tươi tắn hơn nhiều, đôi mắt tràn đầy niềm vui hồn nhiên. Miệng y hét lên những câu kỳ quặc mà Tạ Trừng Kính không tài nào hiểu nổi.
Trước kia, mỗi khi gặp Tạ Trừng Kính, Tạ Trường Sinh đều phải chanh chua vài câu, nào là “thư sinh yếu ớt,” “bánh bao mềm,” hay “không biết chữ, y chang con gái.” Nhưng bây giờ, Tạ Trường Sinh lại trông như một đứa trẻ bốn, năm tuổi, đôi mắt nhìn Tạ Trừng Kính đầy sự tin tưởng, dường như quên mất hắn là ai.
Tạ Trừng Kính lo lắng hỏi: "Đây là...... Chuyện gì xảy ra?"
Cung nữ quỳ trên mặt đất: "Bẩm Thái tử điện hạ, tiểu điện hạ sáng sớm hôm nay... rơi xuống nước... đụng phải đầu..."
Nghe cung nữ nói xong, lòng Tạ Trừng Kính bỗng dâng trào cảm xúc. Hắn và Tạ Trường Sinh cách nhau tròn mười tuổi, khi Tạ Trường Sinh chào đời, hắn còn phải nhón chân mới nhìn thấy y. Lúc đó, lòng hắn đầy niềm vui, vui vì có thêm một đệ đệ nhỏ xinh xắn như ngọc.
Nhưng Tạ Trường Sinh lớn lên trong sự sủng ái vô bờ của phụ hoàng, tự nhiên cũng không quý trọng tình nghĩa huynh đệ với hắn.
Hồi tưởng lại những lời Tạ Trường Sinh đã mắng mình, Tạ Trừng Kính cũng rất chán ghét.
Cũng từng âm thầm nghĩ rằng, nếu Tạ Trường Sinh có thể chết thì tốt rồi.
Nhưng khi thực sự thấy Tạ Trường Sinh phải chịu quả báo, trở nên như thế này, hắn lại không kìm được cảm giác chua xót.
Tạ Trừng Kính nắm lấy cổ tay Tạ Trường Sinh, ngăn y không nhét ngọc bội đeo ở thắt lưng vào miệng, khẽ ho hai tiếng rồi hỏi cung nữ: “Đã gọi thái y chưa?”
“Bẩm Thái tử điện hạ, Thường thái y nói......”
Bỗng nhiên Tạ Trường Sinh đang ngồi xổm dưới đất cười phá lên như thể bị ai đó cù vào chỗ nhột: “Thái y nói gì? Doctor!! Mỗi ngày một quả táo, doctor tránh xa ta ra!”
Nét lo lắng trên mặt Tạ Trừng Kính càng lúc càng đậm. Sau một hồi đắn đo, hắn đưa tay nắm lấy tay Tạ Trường Sinh: “Ta cũng đang định đi thăm phụ vương, tam đệ hãy đi cùng ta nhé.”
Tạ Trừng Kính không hề nghi ngờ gì nhiều, cứ tin rằng Tạ Trường Sinh đã biến thành một đứa trẻ ngốc, suốt dọc đường không ngừng thở dài.
Sau khi trả lời năm lần câu hỏi “Huynh là ai?”, ngăn chặn ba lần Tạ Trường Sinh muốn ngồi xuống nhặt đá, rồi cõng Tạ Trường Sinh đột nhiên nhảy lên lưng mình đi một đoạn đường, cuối cùng họ cũng đến Dưỡng Tâm Điện.
Thái giám canh cửa với vẻ mặt lo lắng, thấy Tạ Trường Sinh liền thở phào nhẹ nhõm: “Điện hạ, Hoàng thượng chờ ngài lâu lắm rồi, mau vào đi!”
Tạ Trường Sinh cười rạng rỡ với hắn.
Y đẹp lắm, nụ cười ấy như khiến trăm hoa đua nở, nhưng thái giám lại kinh hãi. Hắn còn nhớ lần trước, người được Tạ Trường Sinh cười như vậy đã bị đánh gãy đôi chân, từ đó về sau chỉ có thể bò bằng đầu gối.
Đang toát mồ hôi lạnh, Tạ Trường Sinh lại đi vòng qua hắn, nhẹ nhàng bước vào nội điện.
Thái giám xoa xoa trái tim đang đập loạn xạ của mình, sau khi hoàn hồn mới cảm thấy có gì đó không ổn, quay lại nhìn bóng lưng Tạ Trường Sinh, trong lòng càng thấy kỳ lạ.
-
Bên trong Dưỡng Tâm Điện ngập tràn mùi thuốc bắc, một bóng người khoác long bào màu vàng tươi nằm trên chiếc giường chính giữa. Nghe thấy tiếng động, bóng người khoác long bào ấy lập tức nhúc nhích hai cái, muốn ngồi dậy.
Suốt dọc đường, Tạ Trường Sinh cứ suy nghĩ xem nên thể hiện ra sao trước mặt lão hoàng đế. Lão hoàng đế yêu thương đứa con trai này, hận không thể đem mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời tặng cho y. Có lão hoàng đế ở đây, Tạ Trường Sinh không lo về tính mạng.
Nhưng lão hoàng đế chỉ còn sống được một năm nữa.
Nếu Tạ Trường Sinh tìm kiếm sự che chở của lão hoàng đế, thì một năm sau, chờ đợi y sẽ là kết cục bi thảm giống hệt nguyên chủ. Vì vậy, y phải nhân lúc này phân rõ quan hệ với lão hoàng đế.
Dù có chút tiếc nuối, nhưng khi nghĩ đến sự tàn bạo và những tội ác của lão hoàng đế, thì cũng chẳng đáng tiếc lắm.
Nghĩ như vậy, Tạ Trường Sinh đặt mông ngồi phịch xuống giường.
Lão hoàng đế có vẻ ngoài u ám, thâm sâu, thấy hành động vô lễ của Tạ Trường Sinh, lão không những không tức giận mà còn vui vẻ cười phá lên, đưa tay muốn nắm lấy tay y.
“Trường Sinh...... Trẫm nghe nói con rơi xuống nước, con......”
Tạ Trường Sinh đột nhiên đưa tay vỗ bốp lên mặt lão hoàng đế, hỏi: “Ông là cha của ta à?”
Lão hoàng đế sửng sốt: "... Trường Sinh......?"
“Ta không tin, ta không tin.”
“Ta đẹp như vậy, ông lại xấu xí như thế, sao ông có thể là cha ta chứ?”
“Mỹ nhân có thể sinh ra đứa trẻ xấu xí! Nhưng người xấu thì dù thế nào cũng không thể sinh ra đứa trẻ đẹp! Ta nói đúng chứ!”
Tạ Trường Sinh nắm lấy vai lão hoàng đế mà lay mạnh, sức lực không hề quan tâm đến sống chết của lão. Giọng nói của y ngày càng lớn: “Ông đừng hòng lừa ta, chỉ có một sự thật duy nhất! Đó là—”
“Thật ra ta là cha ông!”
Vừa nói xong, trong Dưỡng Tâm điện yên tĩnh.
Cơ thể các cung nữ thái giám hồn xiêu phách lạc.
Lão hoàng đế trợn mắt, ngã vật xuống giường, hôn mê bất tỉnh.
Tạ Trừng Kính phun ra một ngụm máu tươi.