Chương 3

Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Các ngự y vội vã, hận không thể phân thân làm ba người.
Khoảng ba mươi vị ngự y, một nhóm đang sắc thuốc cho lão hoàng đế vừa đột ngột ngất xỉu. Một nhóm khác thì khám bệnh cho thái tử Tạ Trừng Kính vừa ho ra máu, còn nhóm cuối cùng vây quanh hỏi thăm Tạ Trường Sinh.
Cảnh tượng lúc ấy thật sự hỗn loạn.
Sau khi giằng co mất nửa canh giờ, lão hoàng đế từ từ tỉnh lại.
Điều đầu tiên khi tỉnh lại, ngài liền hỏi ngự y về tình hình của Tạ Trường Sinh.
Nghe tin đứa con út mà mình yêu thương nhất đã thực sự trở thành kẻ ngớ ngẩn, hoàng đế lập tức ôm chặt Tạ Trường Sinh vào lòng, nước mắt tuôn rơi.
“Trường Sinh, Trường Sinh của trẫm… sao con lại ra nông nỗi này…”
Tạ Trường Sinh nằm trong lòng hoàng đế, đôi mắt đờ đẫn, miệng lẩm bẩm: “Ta là cha ông, ta là cha ông, ta là cha ông… Ta là cha ông…”
Nước mắt lão hoàng đế càng tuôn rơi dữ dội hơn.
***
Khi mọi việc tạm lắng xuống, đã qua thêm nửa canh giờ. Tạ Trừng Kính ngừng ho, hoàng đế với đôi mắt đỏ hoe được đỡ nằm xuống giường. Chỉ có Tạ Trường Sinh vẫn không ngừng lẩm bẩm.
Lão hoàng đế mệt mỏi hỏi nguyên nhân căn bệnh.
Ngự y đáp lời mà cơ thể run rẩy như cái sàng, tâu với lão hoàng đế: “Tiểu điện hạ bị nước vào não, lại thêm cú va đập sau gáy nên mới ra nông nỗi này…”
Lão hoàng đế bực bội ngắt lời ông ta: "Còn có khả năng hồi phục hay không?”
“Nếu tĩnh dưỡng tốt thì......”
“Trẫm nuôi các ngươi để nghe những lời vô ích này sao?!” Hoàng đế đột nhiên nổi giận: “Đồ phế vật, tất cả đều là phế vật! Đưa hết ra ngoài chém đầu cho trẫm!”
Nghe vậy, Tạ Trừng Kính đột nhiên đứng lên: "Phụ hoàng... Ngụy thái y đã ở trong cung hơn ba mươi năm, y thuật cao minh, tâm địa nhân hậu..."
Lời cầu xin còn chưa nói hết, lão hoàng đế đã thay đổi sắc mặt.
Ngài lạnh như băng nhìn Tạ Trừng Kính: "Thái tử cảm thấy trẫm đã sai rồi sao?”
Sắc mặt Tạ Trừng Kính cứng đờ.
Lão hoàng đế giơ tay lên, lập tức có người tiến lên đỡ cánh tay ngài dậy.
Lão hoàng đế rút bảo kiếm đầu giường ra, muốn đâm về phía vị thái y đứng đầu.
Tạ Trường Sinh cụp mắt, tâm trạng phức tạp.
Trong sách, Tạ Trường Sinh từng đọc qua về sự tàn bạo của hoàng đế. Người này xử tử vô số người, còn không ngừng đưa các nữ tử vào cung. Nhưng khi những dòng chữ trong sách biến thành hiện thực trước mắt, Tạ Trường Sinh chỉ cảm thấy ghê tởm.
Ngay khi kiếm của lão hoàng đế sắp đâm vào ngực lão thái y, Tạ Trường Sinh đột nhiên cười ha hả.
Nhất thời, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía y.
Cũng chẳng ai biết tiểu hoàng tử chợt trở nên ngây ngô này rốt cuộc đã phát hiện ra chuyện gì thú vị, mà lại có thể cười đến như vậy.
Y cười ngửa nghiêng rồi không nói gì, cả người trực tiếp ngã xuống đất.
Theo động tác của Tạ Trường Sinh, đồ trang sức trên người y kêu đinh đinh đương đương hòa cùng tiếng cười khàn khàn, bất giác khiến người ta cảm thấy khó chịu trong lòng.
Không đợi người khác hỏi, Tạ Trường Sinh lại đột nhiên bật khóc nức nở.
Nước mắt từ mắt y vội vàng chảy xuống, làm ướt và đỏ hoe đuôi mắt, khiến dung mạo vốn đã tuyệt mỹ càng thêm đẹp đến nao lòng.
Thấy Tạ Trường Sinh khóc, lão hoàng đế nhất thời đau lòng không chịu được, “leng keng” một tiếng ném kiếm rồi ôm lấy Tạ Trường Sinh: "Trường Sinh, Trường Sinh, con làm sao vậy?"
“Ta, ta......”
Hơn nửa ngày sau, Tạ Trường Sinh cuối cùng cũng ngừng khóc.
Vừa khịt mũi, vừa nói: "Ta sợ.”
Y chỉ vào thanh kiếm bị lão hoàng đế ném xuống, lặp lại một lần nữa: "Ta sợ."
***
Từ Dưỡng Tâm điện đi ra, Tạ Trường Sinh thầm thở phào nhẹ nhõm nhưng không biểu hiện ra mặt, vẫn giữ dáng vẻ đôi mắt đờ đẫn, cười hì hì kéo tay áo Tạ Trừng Kính chơi đùa.
Vì không kiểm soát được lực, tay áo Tạ Trừng Kính lập tức “xoẹt” một tiếng rách ra.
Tạ Trường Sinh ngẩn người rồi thán phục: "Oa, đại ca là Đoạn Tụ.”
Tạ Trừng Kính: "......”
Nhìn Tạ Trường Sinh thưởng thức nửa miếng tay áo trong tay, ngây thơ trong sáng như đứa nhóc bốn năm tuổi, nội tâm Tạ Trừng Kính vô cùng phức tạp.
Nghĩ đến trước khi vào điện, hắn còn có chút hả hê cho rằng, có lẽ việc trở nên ngốc nghếch là báo ứng của Tạ Trường Sinh.
Nhưng vừa rồi, chính Tạ Trường Sinh đã cứu mạng các ngự y.
Nghĩ tới nghĩ lui, rồi đi đi lại lại vài vòng tại chỗ, Tạ Trừng Kính cuối cùng hạ quyết tâm: "Trường Sinh, chúng ta..."
Nhưng lời vừa mới mở đầu, Tạ Trường Sinh đã chạy xa mất rồi.
Căn bản y không có hứng thú nghe hắn muốn nói gì.
Tạ Trừng Kính không nhịn được cười, chậm rãi nói tiếp phần còn lại:
“Những hận thù trước đây giữa chúng ta, coi như xóa bỏ nhé.”
***
Mặc dù Tạ Trường Sinh đã được phong vương, nhưng lão hoàng đế vẫn giữ y ở lại trong cung.
Trở về điện, cung nữ tên Dương La đang dẫn người treo gương đồng và xông lá ngải trong điện.
Đây là chủ ý của Hoàng hậu Ngô thị, bà nghe tin Tạ Trường Sinh trở nên như vậy, liền nghĩ rằng y đã phạm phải quỷ thần gì đó, nên muốn làm sạch cả điện để xua đuổi tà khí.
Tạ Trường Sinh bị mùi ngải cứu nồng đậm hun đến ho khan, dứt khoát lại dẫn theo mấy cung nữ thái giám chuồn ra ngoài.
Một mặt là muốn làm quen với địa hình, mặt khác cũng thật sự tò mò muốn biết phong cảnh trong hoàng cung.
Một đường đi chơi, phong cảnh non nước quả thật rất đẹp, nhưng trong lòng y lại tràn đầy cảm giác chướng mắt với sự xa hoa. Mỗi khi nhìn thấy một viên gạch mạ vàng, y lại trợn trắng mắt, đến cuối cùng mắt mỏi rã rời y mới ngồi thụp xuống bụi hoa, bới đất chơi.
Chơi một mình vẫn chưa đủ, Tạ Trường Sinh còn kéo thêm thái giám và cung nữ cùng bới đất, thi nhau xem ai nặn được cục đất to nhất.
Các thái giám cung nữ còn tưởng rằng Tạ Trường Sinh ngốc thật, vừa nặn cục đất vừa nhỏ giọng bàn tán vì tưởng y không nghe hiểu.
“Điện hạ như thế này lại càng dễ thương hơn trước.”
“Suỵt, suỵt suỵt......”
“Sợ cái gì chứ, ta đang khen điện hạ của chúng ta mà!”
“… Điện hạ như thế này, có còn tiền thưởng không nhỉ?”
“...... Cái này......”
Đột nhiên, tiếng bàn tán của tất cả đều ngừng lại trong chớp mắt.
Các cung nữ thái giám vội vàng quỳ xuống phía sau Tạ Trường Sinh: "Nhị hoàng tử điện hạ.”
Tạ Trường Sinh không quay đầu lại.
Đợi một lúc, y nghe thấy tiếng bước chân lúc nhẹ lúc nặng.
Đợi thêm một chút, một mùi rượu xộc vào mũi Tạ Trường Sinh.
Đợi thêm chút nữa, một cây quạt đột nhiên vươn tới, gõ lên đầu y một cái.
Tạ Trường Sinh dùng đôi tay dơ bẩn đầy bùn đất ôm lấy đầu, nhăn mặt không hài lòng quay lại nhìn.
Đứng sau lưng y là một công tử đào hoa, vẻ mặt say khướt.
Thấy Tạ Trường Sinh quay đầu, người nọ cười nói: "Hoàng huynh nghe nói, đệ biến thành nhóc ngốc rồi.”
Thực ra, ngay khi nghe thái giám và cung nữ xưng hô, Tạ Trường Sinh đã biết người này là ai.
Nhị hoàng tử, Tạ Hạc Diệu.
Trong sách, giai đoạn đầu không miêu tả nhiều về Tạ Hạc Diệu.
Chỉ biết hắn là một người què có quan hệ tốt với Tạ Trường Sinh, thích lui tới tửu quán, ca lâu và những nơi ăn chơi.
Nhưng đến cuối cùng, nhân vật không được miêu tả nhiều này lại thực sự khiến độc giả bất ngờ – rõ ràng Cố Phi Y đã lần lượt thăm dò, chứng thực hắn thật sự là một kẻ vô dụng, nhưng cuối cùng vẫn bị hắn phản công. Nếu không phải vì Cố Phi Y tỉnh táo, e rằng người cuối cùng lên ngôi hoàng đế thật sự có thể là Tạ Hạc Diệu.
Tạ Trường Sinh không muốn dính dáng vào chuyện tranh giành đế vị, nhưng khi thấy Tạ Hạc Diệu, lòng y vẫn khẽ run lên.
Trong sách, khi Tạ Trường Sinh chết, Tạ Hạc Diệu trong cơn say khướt đã đến. Hắn lao đến như một con thú hoang cắn một miếng lớn trên chân của Tạ Trường Sinh. Bởi vì Tạ Trường Sinh từng châm chọc cái chân què của hắn. Thấy Tạ Hạc Diệu, phản ứng đầu tiên của Tạ Trường Sinh chính là cảm thấy đau chân.
“Huynh là ai?” Tạ Trường Sinh hỏi.
“Ngốc thật rồi à?” Tạ Hạc Diệu nhướng mày, khập khiễng đi tới bồn hoa: "Nhị hoàng huynh mà cũng không nhận ra sao?"
Tạ Trường Sinh chẳng mấy hứng thú, cúi đầu dùng cành hoa chọc chọc vào con kiến. Trên đầu y lại bị người khác gõ một cái: "Sau này nhị hoàng huynh sẽ gọi đệ là nhóc ngốc được không?”
Tạ Trường Sinh vẫn không nói lời nào.
Cán quạt chuyển sang chọc vào mặt Tạ Trường Sinh: "Sao vẫn không nói lời nào? Hoàng huynh nghe nói đệ rất dám nói trước mặt phụ hoàng cơ mà.”
Nghĩ đến việc Tạ Trường Sinh từng lẩm bẩm trước mặt lão hoàng đế "ta là cha của ông", Tạ Hạc Diệu không kìm được mà muốn cười lớn.
Nhưng Tạ Trường Sinh vẫn không nói lời nào.
Thế là cán quạt càng trở nên nghịch ngợm hơn. Chọc vào đỉnh đầu Tạ Trường Sinh, chọc vào eo sau Tạ Trường Sinh, rồi lại chọc vào mặt Tạ Trường Sinh:
"Tiểu Trường Sinh... nhóc ngốc ơi..."
Tạ Trường Sinh bị chọc đến phát cáu, bất ngờ đứng phắt dậy, tức giận nhìn Tạ Hạc Diệu.
Tạ Hạc Diệu khẽ cong môi cười, trong mắt lại hiện lên vẻ cảnh giác.
Hắn dùng chân què lùi về phía sau một bước, hỏi: "Sao vậy?”
"Không được nói! Đừng nói chuyện với ta! Ta là một cây nấm, ta không thể trả lời huynh!”
Tạ Trường Sinh tức giận đến nỗi mặt đỏ bừng: "Nếu còn nói nữa, ta sẽ nhét kiến vào lỗ của huynh!”
Tạ Hạc Diệu: "......”
Nhìn đôi mắt tràn đầy vẻ ngơ ngác của Tạ Trường Sinh, Tạ Hạc Diệu run rẩy.
...... Nói tỉ mỉ đi, lỗ nào?