Thử lòng Tam hoàng đệ, Chưởng ấn Cố Phi Y giá lâm

Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo

Thử lòng Tam hoàng đệ, Chưởng ấn Cố Phi Y giá lâm

Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Hạc Diệu khựng lại một chút, rồi lại bật cười: "Vậy Nhị hoàng huynh sẽ đi cùng đệ.”
Tạ Trường Sinh hớn hở đáp: "Được ạ."
Tạ Hạc Diệu quả nhiên ngồi xổm xuống bên cạnh Tạ Trường Sinh, trên mảnh đất đầy bùn.
Nhìn Tạ Trường Sinh vọc đất một lúc, hắn hỏi: "Nấm nhỏ, đệ có bị đau chỗ nào không?"
Tạ Trường Sinh chỉ chỉ vào mông mình.
Tạ Hạc Diệu: "..."
Hắn lại hỏi: "Đệ thật sự không nhớ Nhị ca sao? Vậy đệ còn nhớ không..."
Hắn ghé sát vào tai Tạ Trường Sinh, mùi rượu quyện với hương thơm nồng đậm xộc thẳng vào mũi y, khiến y muốn hắt xì.
Giọng Tạ Hạc Diệu vẫn mang theo ý cười, nhưng lại ẩn chứa vẻ u ám kỳ lạ: "Đệ còn nhớ chân ta bị què như thế nào không?”
Què như thế nào ư?
Không biết, trong sách chưa từng nhắc đến.
Chưa kịp để Tạ Trường Sinh phản ứng, Tạ Hạc Diệu lại cười nói: "Thôi nào Tam đệ, đừng chơi nữa, hoàng huynh có chuyện chính muốn nói với đệ.”
"Là về Phương tiểu Hầu gia.”
Tạ Hạc Diệu vừa dứt lời, Tạ Trường Sinh đột nhiên đứng phắt dậy, lùi sang một bên vài bước rồi lại ngồi xổm xuống.
Tạ Hạc Diệu ngây người ra, cũng đi theo.
Nào ngờ vừa bước một bước, Tạ Trường Sinh như thể tránh thứ gì bẩn thỉu, lại liên tiếp lùi về hướng ngược lại mấy bước.
"Trường Sinh, đệ đang tránh hoàng huynh đấy ư?”
Tạ Trường Sinh bịt tai, khuôn mặt vừa giận dữ vừa tủi thân: "Nấm! Không! Nói chuyện! Huynh! Đừng nói chuyện với ta! Đừng! Phiền quá đi mất!"
Tạ Hạc Diệu nhìn vẻ mặt gần như sụp đổ của Tạ Trường Sinh, rốt cuộc không nhịn được cười ha hả.
Hắn không cố gắng giao tiếp với Tạ Trường Sinh nữa, quay sang dặn dò đám cung nhân đứng sau lưng y: "Chăm sóc tốt nấm chủ tử của các ngươi.”
Rồi hắn đứng dậy, dùng cán quạt gõ nhẹ lên đầu Tạ Trường Sinh: "Hoàng huynh đi trước đây.”
Cho đến khi rẽ qua hai bức tường cung, Tạ Hạc Diệu đột nhiên nhếch miệng cười lạnh.
Trong đầu hắn không ngừng xoay quanh một câu nói:
Báo ứng không sai.
Báo ứng không sai.
Báo ứng không sai!
-
Tạ Hạc Diệu rời đi, trong lòng Tạ Trường Sinh lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Y biết rõ vừa rồi Tạ Hạc Diệu đang thử mình, nhưng liệu Tạ Hạc Diệu có tin hay không, y cũng không chắc.
Lại ngồi xổm trên mặt đất vọc đất một lát, chân Tạ Trường Sinh cũng tê dại.
Y ngã thẳng xuống đất, hai mắt nhắm nghiền, tay gối ra sau đầu: "Ngủ thôi!”
Lập tức có cung nhân đến đỡ y: "Tiểu điện hạ mau dậy, chúng ta về cung ngủ ạ.”
Tạ Trường Sinh cũng không thực sự muốn ngủ chung giường với lũ kiến, ậm ừ một tiếng rồi bị kéo dậy, đi về phía tẩm cung.
Mỗi bước đi, cặn đất trên người y lại tuôn rơi xuống, để lại dấu chân bùn dọc đường.
Sau khi trở về, Dương La nhìn thấy dáng vẻ lấm lem của y quả thực muốn ngất. Nàng gọi người mang nước tới, muốn hầu hạ Tạ Trường Sinh tắm rửa.
Tạ Trường Sinh là một bông hoa cúc còn trinh trắng, nào chịu để con gái hầu hạ mình tắm rửa.
Y ngồi trong thùng gỗ lớn, biến tay mình thành súng nước, mỗi khi Dương La tiến đến gần thì lại xịt nước vào nàng, cứ thế xịt hoài không dứt.
Giống hệt như súng bắn hạt đậu phòng thủ thành trì vậy.
Dương La: "..."
Nàng nhìn xuống bộ váy ướt đẫm của mình, tức giận bèn xắn tay áo lên, khí thế hung hăng đi về phía Tạ Trường Sinh.
Trong làn hơi nước mờ ảo, hình ảnh của Dương La bỗng chồng lên với hình ảnh bà ngoại của y – khi y thi trượt thì bà sẽ xách cây lăn bột đến.
Y đạp mạnh hơn: "Không cần, ta không muốn lại đây!”
Dương La lau nước trên mặt: "Vậy điện hạ muốn ai hầu hạ ạ?”
Tạ Trường Sinh gạt nước trong chậu: "Muốn một sinh viên thể dục da đen cao một mét chín!"
Dương La: "..."
Tạ Trường Sinh nhìn thấy gân xanh trên trán Dương La giật giật.
Ý y là muốn dùng điều kiện khắt khe để ép Dương La rút lui, nào ngờ lại càng chọc giận nàng. Lần này nàng không thèm để ý đến sự chống đối của Tạ Trường Sinh, nói gì thì cũng phải tắm cho y bằng được.
Nam đức của Tạ Trường Sinh gào khóc đến tê tâm liệt phế: "Không được, không được, không..."
Khi cả điện đang náo loạn ầm ĩ, một giọng nói lại vang lên từ ngoài cửa sổ.
"Tiểu điện hạ.”
Giọng nói trầm thấp, mềm mại nhưng lại ẩn chứa sự lạnh lẽo.
Tất cả mọi người, bao gồm cả Tạ Trường Sinh, đều an tĩnh lại.
Tạ Trường Sinh nghe thấy tiếng cung nhân run rẩy thì thầm: "Chưởng ấn.”
Chưởng ấn?
Cố Phi Y?
Cung nhân thấp giọng đáp lời Cố Phi Y, chỉ nói là Tạ Trường Sinh không muốn tắm.
Cố Phi Y không hề biểu lộ cảm xúc, khẽ "Ừ" một tiếng.
Tạ Trường Sinh nâng cao giọng, hỏi: "Ai đó? Ai đang nói chuyện vậy?"
Không ai trả lời y. Tiếp theo, trong điện vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng. Những bước chân ấy dừng lại trước tấm bình phong, rồi không dừng lại mà đi vòng vào bên trong.
Tạ Trường Sinh ngửi thấy một mùi hương mai lạnh lẽo, ngay sau đó thấy rõ dáng vẻ người trước mặt.
Áo bào đỏ thêu chỉ vàng, đai ngọc, dáng người thon dài.
Đôi môi mỏng như cười như không, ánh mắt màu hổ phách lại không hề mỉm cười. Chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến lòng người sinh ra lạnh lẽo.
Cố Phi Y.
Thái giám chưởng ấn quyền khuynh thiên hạ, người người đều sợ hãi hắn, người người đều căm ghét hắn.
Nhưng hắn thật sự rất có dã tâm, cũng có thủ đoạn.
Lúc đọc sách, Tạ Trường Sinh là một đảng viên Cố Phi Y kiên định. Nhưng khi chân chính đối mặt với hắn, trở thành đối tượng bị căm ghét, Tạ Trường Sinh khóc không ra nước mắt.
"Cố Phi Y thỉnh an điện hạ.”
Tuy nói như vậy, eo Cố Phi Y vẫn thẳng tắp, không hề có ý hành lễ.
- Lão hoàng đế yêu Tạ Trường Sinh nhất, cũng thích Cố Phi Y nhất.
Cố Phi Y ở trước mặt hoàng đế cũng không cần hành lễ, không biết điều này đã chọc giận nguyên chủ bao nhiêu lần.
Trong lúc tức giận, nguyên chủ còn từng trói Cố Phi Y lại, dùng roi quất mạnh.
Nhưng bất luận bị phạt thế nào, Cố Phi Y vẫn không cúi người.
Tạ Trường Sinh nhận ra mình đã nhìn chằm chằm Cố Phi Y có vẻ hơi lâu.
Đơn giản là không làm thì thôi, đã làm thì làm cho trót, y bèn ngẩng đầu nhìn hắn chằm chằm.
Cố Phi Y nói: "Bệ hạ lo lắng cho tiểu điện hạ, bảo ta mang kim duyên đan do người tự tay luyện chế đến cho tiểu điện hạ.”
Nói xong, từ trong tay áo rộng thùng thình lấy ra một hộp gấm. Hộp gấm mở ra, bên trong có một viên đan dược vàng óng ánh.
Tạ Trường Sinh cảm thấy tim mình chùng xuống.
Lão hoàng đế đang ở tuổi già, sức khỏe không còn như trước, liền giống như những vị hoàng đế khác trong lịch sử, bắt đầu theo đuổi thuật trường sinh.
Dưới sự chủ ý của Cố Phi Y, hoàng đế mê mẩn luyện đan.
Hôm nay dùng máu thịt thai nhi luyện trường sinh đan, ngày mai lại dùng tóc trinh nữ luyện u hương đan.
Cũng may lão hoàng đế không giống những người đồng hành khác, thích đem đan dược tặng tới tặng lui mà chỉ cất giữ, ngay cả đứa con trai út bảo bối nhất là Tạ Trường Sinh cũng chưa từng được nếm thử.
Lần này lão hoàng đế nguyện ý lấy đan dược ra tặng cho Tạ Trường Sinh, cũng không biết là chủ ý của chính lão, hay là chủ ý của Cố Phi Y.
Chỉ có điều Tạ Trường Sinh biết rõ, viên đan dược này nhất định không thể ăn được.
Không ngon còn chưa tính.
Kim loại nặng còn vượt mức tiêu chuẩn.
Ăn một viên là điên một viên, hiệu quả trị liệu tốt hết chỗ nói.
Suy nghĩ chợt lóe lên, Tạ Trường Sinh cau mày hỏi Cố Phi Y: "Ngươi nói cái này là ai đưa tới?"
Ánh mắt hơi lạnh của Cố Phi Y nhẹ nhàng lướt qua mặt Tạ Trường Sinh: "Đương nhiên là Hoàng đế bệ hạ.”
"Cái lão già xấu xí đó hả?”
Hai tay Tạ Trường Sinh ào ào vung ra từ trong nước, bả vai và cánh tay vẫn bị y giấu nổi lên mặt nước, những nếp nước cuồn cuộn chiếu ra dấu vết lúc sáng lúc tối trên làn da trắng như tuyết của y.
Làn da của chó con này trông cũng thật đẹp.
Cố Phi Y lạnh lùng nhìn y.
Chỉ thấy Tạ Trường Sinh mạnh mẽ túm lấy viên đan dược màu vàng trong hộp gấm, giơ tay dùng sức ném thật xa: "Ta không thèm ăn thứ của cái lão quái vật xấu xí đó! Ọe!”
Ném xong thì giống như tủi thân, ôm mặt khóc lóc không ngừng.
Dương La bước lên phía trước, dỗ dành Tạ Trường Sinh: "Điện hạ, điện hạ, đừng khóc, đừng khóc..."
Rồi lại nói với Cố Phi Y: "Chưởng ấn không biết, tiểu điện hạ hôm nay..."
"Ta biết." Cố Phi Y ngắt lời Dương La.
Hắn đã nghe nói Tạ Trường Sinh bị biến thành kẻ ngốc, trong lòng cảm thấy là âm mưu nên mới có tâm đến để dò xét thực hư.
Chỉ là vì tạm thời phải đến phủ của Phương tiểu Hầu gia để truyền lời của lão hoàng đế nên mới trễ nải đến giờ.
Cố Phi Y cụp mắt, cẩn thận quan sát nhất cử nhất động của Tạ Trường Sinh.
Con chó con ngày thường khiến người ta ghét bỏ, lại không ngờ sẽ gặp báo ứng, một khi đụng đầu liền biến thành kẻ ngốc.
Chỉ là không ngờ bộ mặt ngốc nghếch của chó con này hình như cũng không đáng ghét cho lắm.
Nhìn y vỗ nước khóc đến nấc lên, hắn thấy có chút thú vị.
Nghĩ kỹ lại, đây là lần đầu tiên Cố Phi Y tận mắt nhìn thấy một người ngốc.
Hắn như đang xem một màn diễn, cứ nhìn Tạ Trường Sinh cả nửa ngày trời.
Chỉ thấy Tạ Trường Sinh khóc một hồi, rồi lại như quên mất tại sao mình khóc mà bị thu hút bởi mái tóc dài đang trôi nổi trên mặt nước.
Y đưa một ngón tay ra, cuốn tóc vòng quanh ngón tay từng vòng từng vòng một, đến khi cuốn đầy một ngón tay, lại đổi sang ngón khác để cuốn.
Khi cả năm ngón tay đều đã quấn đầy tóc, Tạ Trường Sinh đột nhiên hoảng sợ: "Cứu mạng! Tóc cắn ta!”
Cố Phi Y: "..."
Thì ra kẻ ngốc lại ngốc đến mức này ư?
Dù vẫn chưa nhìn đủ, nhưng hắn cũng không muốn ở chung phòng với Tạ Trường Sinh thêm nữa. Cố Phi Y lên tiếng gọi: "Điện hạ.”
Tạ Trường Sinh như chợt nhớ ra trước mặt mình còn có người, cả người bị dọa đến giật mình.
Ngước mắt nhìn Cố Phi Y, Tạ Trường Sinh bĩu môi, nước mắt lưng tròng: "Ta không ăn thứ của lão quái vật xấu xí đó đâu, ta không ăn!!"
"Nếu điện hạ không muốn, vậy quên đi."
Cố Phi Y nói: "Cố Phi Y cáo từ." Nói xong cũng không quay lại, chỉ nhìn lướt qua Tạ Trường Sinh rồi xoay người rời đi.
Ra khỏi Hiệt Phương điện của Tạ Trường Sinh, Cố Phi Y nhớ lại vẻ ngốc nghếch của Tạ Trường Sinh, lại nghĩ đến việc y gọi Hoàng đế là "lão quái vật xấu xí", không khỏi cảm thấy tâm trạng có chút vui vẻ.
Hắn lại nghĩ: Kẻ ngốc cũng có thể phân rõ đẹp xấu.
Nghĩ đến đây, trong lòng Cố Phi Y đột nhiên hiện lên một chút tò mò. Hắn cũng không biết mình trong mắt người ngốc này là đẹp hay là xấu.
Nếu hắn cho đồ ăn, Tạ Trường Sinh có chịu ăn không?
Đây vốn là một câu hỏi nhỏ trong lòng, nhưng chỉ trong chốc lát, suy nghĩ này liền như lửa cháy lan ra cả cánh đồng, bùng cháy dữ dội.
Càng nghĩ càng cảm thấy tò mò, đột nhiên, bước chân hắn dừng lại, rồi quay trở lại.
-
Cố Phi Y đi rồi, Tạ Trường Sinh thở phào nhẹ nhõm.
Thừa dịp Dương La xoay người đi tìm viên kim duyên đan rơi xuống đất, y nhanh chóng lau sạch cơ thể, vội vã kéo chiếc áo lót bên cạnh quấn lên người.
Rồi chộp lấy áo khoác ngoài khoác lên người.
Dương La quay lại, không nhịn được bật cười: "Điện hạ à, sao lại mặc áo như thế này?”
Nàng vừa định giúp Tạ Trường Sinh mặc bộ y phục phức tạp, thì bỗng nghe thấy một cung nhân đến báo: "Chưởng ấn lại đến rồi.”
Tạ Trường Sinh sửng sốt.
Hắn quay lại làm gì?
Chẳng lẽ là muốn lấy lại viên đan dược đó, hay là vì chuyện gì khác?
Không đợi Tạ Trường Sinh nghĩ thông suốt, thân ảnh thon dài màu đỏ kia từ xa đã đến gần.
Cố Phi Y dừng lại trước mặt Tạ Trường Sinh.
Nhìn quanh một vòng, bỗng nhiên hắn cầm lấy một miếng bánh ngọt trên bàn, đưa đến miệng Tạ Trường Sinh, hỏi: "Ăn không?”
Tạ Trường Sinh: "...???"
Không phải chứ huynh đài.
Cái màn bất ngờ quay trở lại này, chỉ vì muốn dụ y ăn một miếng bánh thôi sao?
Chuyện này có phải hơi mập mờ rồi không?