Chương 7: Sổ Tử Vong và Màn Kịch Trên Đường

Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo

Chương 7: Sổ Tử Vong và Màn Kịch Trên Đường

Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lão hoàng đế cực kỳ yêu thích việc tổ chức tiệc tùng. Vàng bạc châu báu chất đống đều biến thành những bữa tiệc nhỏ ba ngày một lần, tiệc lớn năm ngày một bữa. Lão ngồi trên cao, tay nâng chén rượu, ngắm nhìn bá quan tâng bốc, thưởng thức vũ nương múa hát làm vui lòng.
Chỉ vì dạo trước sức khỏe suy yếu, phải nằm liệt giường nên lão đành đau lòng bỏ lỡ thú vui này. Giờ đây, thân thể đã hồi phục, lão lại tiếp tục cuộc sống xa hoa lãng phí.
Tạ Trường Sinh không màng đến Tạ Hạc Diệu, lách qua hắn, bước xuống giường. Chân trần đi đến bàn, cầm con dao khắc đá quý chạm trổ hoa văn tinh xảo mà y đã ném lên đó, rồi dùng sức khắc một đường lên mặt bàn.
Trước dấu khắc này, trên mặt bàn đã có vô số vết khắc khác. Những vết khắc ngang dọc lộn xộn, xấu xí và sâu hoắm, ít nhất cũng phải mười mấy, hai mươi vết.
Thực ra, chiếc bàn này chính là cuốn lịch của Tạ Trường Sinh. Y dùng cách này để ghi nhớ những ngày mình xuyên không tới đây, đếm ngược đến ngày lão hoàng đế băng hà. Còn 340 ngày, tương ứng với 340 vết khắc, chính là ngày lão hoàng đế sẽ qua đời.
Tạ Hạc Diệu khập khiễng bước tới, tò mò hỏi Tạ Trường Sinh: "Thằng ngốc kia, đệ đang làm gì vậy?"
Tạ Trường Sinh 'leng keng' một tiếng ném dao găm xuống, rồi cười ngây ngô với Tạ Hạc Diệu: "Sổ tử vong.”
Tạ Hạc Diệu ngơ ngác trừng mắt nhìn.
Thấy Tạ Trường Sinh đã tỉnh, Dương La cùng các cung nhân liền hầu hạ y mặc quần áo, rửa mặt.
Vì có yến tiệc trong cung, hôm nay trang phục của Tạ Trường Sinh phức tạp hơn ngày thường. Y mặc hết lớp này đến lớp khác, trang sức cũng được đeo đầy mình. Thậm chí trên tóc cũng cài đầy những viên đá quý màu đỏ, chỉ cần lắc đầu một cái là vang lên tiếng leng keng.
Tạ Trường Sinh ngồi trên bàn, vò một quả cầu giấy chơi một lúc lâu, rồi ngẩng đầu lên, suýt nữa cả người bị kéo ngã xuống đất: “Nặng quá!!”
Dương La vội vàng đỡ lấy Tạ Trường Sinh. Trong lòng nàng vừa thấy thú vị vừa cảm thấy có lỗi, bởi lúc nãy thấy Tạ Trường Sinh ngoan ngoãn không nhúc nhích, chỉ yên lặng nghe lời, nên nàng không nhịn được mà thêm cho y rất nhiều trang sức. Giờ nàng mới nhận ra mình đã quá 'long trọng' hóa, vừa nín cười vừa gỡ những viên đá quý ra khỏi tóc Tạ Trường Sinh.
Tạ Trường Sinh lại chẳng có chút kiên nhẫn nào, không chịu ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ nữa. Dù Dương La có giải thích là đang tháo trang sức cho y, Tạ Trường Sinh cũng không chịu tin. Y trốn đông trốn tây khắp điện, lại còn rất lanh lẹ.
Tạ Hạc Diệu đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát Tạ Trường Sinh chơi đùa với các cung nhân, nhìn nụ cười hồn nhiên trên khuôn mặt non nớt của y, trong lòng dâng lên một chút nghi ngờ.
Con người hóa ngốc, tính cách cũng thay đổi sao? Tạ Hạc Diệu nhớ rất rõ: Tạ Trường Sinh từ nhỏ đã bướng bỉnh, bị người người ghét bỏ, Tạ Hạc Diệu rất hận Tạ Trường Sinh. Nhưng Tạ Trường Sinh bây giờ lại khiến người ta yêu thích không thôi.
Lòng Tạ Hạc Diệu khó chịu vô cùng, giống như vừa ăn phải quả hồng mà một vị đại nhân nịnh hót nào đó dâng lên mấy hôm trước. Vừa đắng vừa chát, nhưng khi định nhổ ra thì lại cảm nhận được một chút ngọt ngào, khiến lòng hắn càng thêm phiền não.
Tạ Hạc Diệu hít sâu một hơi, trong lòng tự trấn an mình.
Sở dĩ hắn có cảm giác này là vì hắn khác với Tạ Trường Sinh trước khi hóa ngốc. Hắn là một người tốt! Mà một người tốt, tất nhiên sẽ có lòng trắc ẩn. Dù đối tượng của lòng trắc ẩn đó là người đệ đệ đã khiến hắn què chân từ nhỏ.
Tạ Trường Sinh vừa chạy quanh cột cùng Dương La, vừa lén lút quan sát sắc mặt Tạ Hạc Diệu. Chỉ thấy người này như bị tâm thần phân liệt. Lúc thì cười nhăn nhở, lúc thì thở dài thườn thượt. Sắc mặt hắn như ăn phải nấm Vân Nam, biến hóa bảy sắc cầu vồng.
Tạ Trường Sinh thầm lặng ngước nhìn trời khẩn cầu.
Ông trời xin thương xót, đừng để Tạ Hạc Diệu biến chất trong phòng y.
“Được rồi, được rồi, đầu nhị hoàng huynh sắp bị đệ làm cho chóng mặt rồi.”
Khi Tạ Trường Sinh một lần nữa chạy ngang qua Tạ Hạc Diệu, hắn bất ngờ đưa tay chặn lại: “Đến giờ rồi, phải đi thôi.”
Tạ Trường Sinh mệt đến mức thở hổn hển, dứt khoát nhảy lên người Tạ Hạc Diệu: "Cõng ta đi!”
Không ngờ Tạ Trường Sinh lại nhảy phóc lên, Tạ Hạc Diệu lảo đảo một chút, cơ thể bỗng dưng cứng đờ.
Dương La hoảng sợ: "Điện hạ mau xuống đi, điện hạ!"
Tạ Hạc Diệu phất tay: "Thôi, bổn vương không sao."
Hắn nâng chân Tạ Trường Sinh, rồi cứ thế cõng y đi ra ngoài.
Bước chân khập khiễng, vừa nghĩ đến hơi ấm trên lưng mình là của Tạ Trường Sinh, Tạ Hạc Diệu lại cảm thấy chán ghét. Khi sự chán ghét lên đến đỉnh điểm, trong lòng hắn liên tục tự nhủ “Ta là người tốt”, thì lại cảm nhận được người trên lưng mình đang quơ quơ chân.
“Đừng làm loạn… Ưm?”
Lời của Tạ Hạc Diệu nói đến nửa chừng thì đột nhiên có thứ gì đó bị nhét vào miệng hắn. Dùng đầu lưỡi thăm dò, hắn mới phát hiện đó là một miếng mơ khô.
Tạ Hạc Diệu mím môi, cắn miếng mơ khô, không nói nên lời cảm giác trong lòng.
Khập khiễng khập khiễng đi tới ngoài điện, người hầu bên cạnh hắn lập tức nghênh đón, nhao nhao muốn đỡ Tạ Trường Sinh xuống. Nhưng Tạ Trường Sinh lại không chịu xuống. Tạ Hạc Diệu thở dài trong lòng, nhưng vẫn phẩy tay: “Thôi, cứ để như vậy đi.”
Mãi đến khi ngồi lên kiệu, Tạ Trường Sinh mới chịu từ trên lưng Tạ Hạc Diệu đi xuống.
Hai người ngồi lên kiệu, Tạ Trường Sinh nhìn Tạ Hạc Diệu không chớp mắt.
Tạ Hạc Diệu: "Sao thế?"
Lời vừa dứt, chỉ thấy Tạ Trường Sinh mạnh mẽ giơ tay lên, giật lấy một viên đá quý trên đầu mình, nhưng vì hành động thô lỗ nên vô tình kéo luôn mấy sợi tóc. Tạ Trường Sinh đau đến mức kêu la, Tạ Hạc Diệu nhìn cũng thấy đau lây, không nhịn được nhếch miệng.
Lòng bàn tay Tạ Hạc Diệu đột nhiên nặng xuống, Tạ Trường Sinh đã nhét viên đá quý đó vào tay hắn.
Tạ Hạc Diệu nhướng mày nhìn Tạ Trường Sinh: “Thằng ngốc, đệ làm gì vậy? Cho ta à?”
Tạ Trường Sinh hạ giọng: "Nhị ca ca cõng Trường Sinh, Nhị ca ca tốt. Nhị ca ca lấy cái sáng lấp lánh này đi đổi kẹo mà ăn.”
Giọng nói non nớt, đầy vẻ tin tưởng.
Tạ Hạc Diệu mím môi, rồi lại ném viên đá quý đó trở lại tay Tạ Trường Sinh: “Thôi đi, thằng ngốc, đệ cứ giữ lấy. Nhị hoàng huynh của đệ còn chưa lưu lạc đến mức phải lấy đồ của đệ đâu.”
Huống chi bây giờ trong ngoài triều có bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm chằm Tạ Trường Sinh? Nếu để người có ý đồ xấu thấy hắn cầm đồ của Tạ Trường Sinh, không chừng sẽ nghĩ hắn đang bắt nạt kẻ ngốc.
Thấy Tạ Hạc Diệu từ chối, Tạ Trường Sinh tỏ vẻ không vui. Gương mặt xinh đẹp của y lập tức nhăn lại, trông như một đứa trẻ hư, quơ nắm đấm: "Nếu huynh không muốn, ta sẽ nhét viên lấp lánh này vào lỗ của huynh đấy!"
Tạ Hạc Diệu:...
Thằng ngốc này sao mà mới giây trước còn ngây thơ vô tội, giây sau đã trở nên bất hảo bất thường thế chứ? Thấy Tạ Trường Sinh dí viên đá vào mũi mình như thể một giây sau sẽ nhét nó vào lỗ mũi thật, Tạ Hạc Diệu sợ y không biết nặng nhẹ nên đành giơ tay nhận lấy: "Được rồi, nhị ca nhận."
Yến tiệc trong cung hôm nay vô cùng náo nhiệt.
Quan viên mang theo tùy tùng, nhi tử, nữ quyến đến dự tiệc; các vương công quý tộc thì còn dẫn theo cả gia quyến. Khắp nơi đều là tiếng ồn ào, náo nhiệt.
Kiệu đi được nửa chừng thì vì người quá đông mà tiến lên rất khó khăn. Tạ Trường Sinh nghĩ đây là cơ hội tốt, có thể thi triển 'võ công' để mọi người đều tận mắt thấy y là một kẻ ngốc. Không chào hỏi Tạ Hạc Diệu, cũng không bận tâm kiệu vẫn đang di chuyển, Tạ Trường Sinh xốc rèm lên rồi nhảy phóc xuống.
Tạ Hạc Diệu cùng những người khiêng kiệu và các cung nữ đều giật mình hoảng hốt. Mọi người muốn đưa tay đỡ lấy Tạ Trường Sinh, nhưng y lại trơn như con cá chạch, cứ thế lách ra khỏi vòng tay của mọi người. Các quan viên xung quanh vừa thấy Tạ Trường Sinh thì lập tức quỳ xuống hành lễ, nhưng ánh mắt họ lại liên tục liếc trộm y. Trong mắt họ lóe lên vô số chữ to, nhìn kỹ thì là “hóng chuyện”.
Dù sao thì những lời đồn đãi đã nghe được quá nhiều. Từ "tiểu hoàng tử bị đập đầu trở nên ngốc nghếch" cho đến phiên bản mới nhất "tiểu hoàng tử bị đập đầu hóa ngốc, ngày ngày ăn đất, chảy nước dãi, dung mạo xấu xí, nghe nói còn mọc thêm hai cái mũi". Thật thật giả giả, mọi người xôn xao bàn tán.
Tất cả mọi người đều rất muốn biết Tạ Trường Sinh rốt cuộc trông như thế nào. Các đại thần nhìn thấy Tạ Trường Sinh, mũi vẫn là mũi, mắt vẫn là mắt, nhìn qua vẫn đẹp đẽ, thậm chí còn thông minh hơn trước, đều có chút thất vọng. Lại không biết, sân khấu đã được dựng xong, Tạ Trường Sinh đã nghiện diễn xuất.
Y ngửa mặt lên trời cười vang ba tiếng, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người về phía mình. Rồi ngay sau đó, y đột ngột quỳ sụp xuống. Nói chính xác là bò bằng đầu gối. Tứ chi cùng phối hợp, y bò nhanh thoăn thoắt trên mặt đất, cứ nơi nào có người là y bò tới. Các đại thần đều bị dọa không nhẹ, lại không dám đứng dậy, chỉ có thể run rẩy dịch đầu gối né tránh. Nhưng tốc độ của họ không nhanh hơn Tạ Trường Sinh.
Trong đám đông, có thể nghe thấy những tiếng kêu bối rối, luống cuống:
"Ôi, lưng của ta...!"
“Tiểu điện hạ! Điện hạ mau đứng dậy!!”
“A! Chân của ta! Chân của ta bị đè! Mau đứng lên, đau chết ta rồi!”
Sao vậy? Phía trước xảy ra chuyện gì? Ta thấy không rõ... mắt có tinh không?”
Tạ Trường Sinh bò điên cuồng trên mặt đất giống như một chiếc xe tải, đâm vào không ít người khiến họ ngã nhào. Trong lòng y cũng có chút băn khoăn, xấu hổ và mất mặt. Nhưng điều đó là cần thiết. Sống là quan trọng nhất, sống là quan trọng nhất. Vừa bò, Tạ Trường Sinh vừa không khỏi tưởng tượng. Nếu sử sách có ghi lại, liệu nội dung có phải là: “Tạ Trường Sinh đã mở màn cho cuộc kháng chiến chống lại lão hoàng đế và chế độ phong kiến bằng cú bò đầu tiên này.”
Tạ Hạc Diệu cũng xuống cùng các cung nhân, lôi kéo Tạ Trường Sinh. Tạ Trường Sinh cười lớn rồi lăn lộn trên đất: “Nhột quá, hahaha, nhột quá!”
Tạ Hạc Diệu nói: “Mau đứng dậy, đừng quậy nữa, thế này còn ra thể thống gì.”
Những người xung quanh nghe vậy đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Tạ Hạc Diệu. Phải biết rằng, nhị hoàng tử ngày ngày chìm đắm trong quán rượu ca lâu, cũng là kẻ thường ngày 'chung mâm' với Tạ Trường Sinh, không ra thể thống gì. Giờ lại không phải đứng xem trò vui, mà là khuyên can.
Tạ Hạc Diệu không biết người khác nghĩ gì, hắn chỉ biết giờ mình giống như một người mẹ đang lo lắng. Vì bây giờ hắn đang lo lắng rằng mặt đất lạnh, Tạ Trường Sinh nằm như vậy sẽ bị cảm lạnh thì phải làm sao. Trong lòng Tạ Hạc Diệu có chút buồn cười, có chút bất lực, lại có một cơn giận vô cớ. Bao nhiêu cảm xúc hỗn tạp khiến khuôn mặt Tạ Hạc Diệu không khỏi nở một nụ cười méo mó.
Bỗng dưng, sự hỗn loạn này im bặt. Những tiếng kêu đau, lời xin lỗi, và cả những tiếng cười trộm đều dừng lại. Sắc mặt mọi người trở nên nặng nề, nhìn về phía sau Tạ Trường Sinh. Như thể họ đang nhìn một con mãnh thú hung tợn, nuốt chửng người.
“Chưởng ấn...”
Tạ Trường Sinh nghe thấy sau lưng mình vang lên một giọng nói lạnh lẽo.
“Đang làm cái gì thế này?”