Chương 8

Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Trường Sinh vẫn giữ nguyên tư thế quỳ, ngửa đầu ra sau, quả nhiên thấy Cố Phi Y.
Trời đã vào thu nhưng Tạ Trường Sinh vẫn thấy nóng bức, vậy mà người kia lại khoác thêm một chiếc áo choàng xanh ngọc bên ngoài. Điều này càng làm nổi bật làn da trắng nõn nà và gương mặt tuấn tú như ngọc của hắn.
Tạ Trường Sinh và Cố Phi Y nhìn nhau một lúc lâu. Nhiều người không dám nhìn thẳng vào mắt Cố Phi Y, đôi mắt dài hẹp ấy vừa như cười vừa như không, toát lên vẻ lạnh lùng đến tột cùng. Ánh mắt ấy giống như một con thú săn mồi, bất cứ ai bị hắn nhìn trúng cũng phải toát mồ hôi lạnh dù đang giữa mùa hè.
Tạ Trường Sinh lại chẳng hề sợ hãi, ngơ ngác nhìn Cố Phi Y, đột nhiên hỏi: "Ngươi là ai?"
Vừa nói xong, Cố Phi Y khẽ nghiến răng. Hắn biết người này ngốc, nhưng đây đã là lần thứ ba y hỏi tên hắn rồi. Chẳng phải y nhớ rất rõ tên Tạ Hạc Diệu sao? Sao lại chỉ quên mỗi mình hắn? Uổng công hắn còn cho Tạ Trường Sinh ăn vài miếng điểm tâm.
Cố Phi Y tiến lại gần, dừng trước mặt Tạ Trường Sinh. Hắn hơi cúi người, vươn cánh tay phải ra, không trả lời câu hỏi của Tạ Trường Sinh mà chỉ nói: "Đứng lên đi."
Tạ Trường Sinh theo bản năng đặt tay lên cánh tay Cố Phi Y. Hương mai lạnh lẽo len vào mũi y, mặc dù qua lớp áo choàng và ống tay áo, y vẫn cảm nhận được hơi lạnh như băng từ cơ thể Cố Phi Y cùng sức mạnh ẩn chứa trong cánh tay ấy.
Nương theo cánh tay Cố Phi Y, Tạ Trường Sinh đứng dậy. Khi quay đầu lại, y bắt gặp ánh mắt phức tạp của Tạ Hạc Diệu đang nhìn mình. Biểu cảm đau lòng hệt như thấy cây cải nhà mình bị lợn rừng đào bới mất.
"Đã làm chậm trễ thời gian của các đại nhân rồi." Cố Phi Y thu tay lại, ánh mắt lướt nhẹ qua đám đại thần: "Bệ hạ đã chờ đợi lâu, xin mời các đại nhân nhanh chóng vào dự tiệc."
Mọi người vội vã rời đi, Tạ Trường Sinh cũng bị Tạ Hạc Diệu kéo về kiệu.
“Nhóc ngốc, đệ đó, đệ đó!”
“Nhị ca gọi đệ thì đệ không chịu dậy, thế mà Cố Phi Y chỉ gọi một tiếng là đệ dậy ngay? Đệ sợ hắn ta à?”
Tạ Hạc Diệu lắc đầu, thở dài đầy khoa trương: "Ôi, nhị ca còn cõng đệ suốt dọc đường đấy!”
Tạ Trường Sinh cảm thấy dường như Tạ Hạc Diệu đang ghen tị, nhưng lại không chắc chắn lắm. Y suy nghĩ một lúc, rồi cười khúc khích với Tạ Hạc Diệu: "Nhị ca ca là người tốt.”
Tạ Hạc Diệu nghe vậy, bật cười lắc đầu.
“Bảo đệ là nhóc ngốc, đệ đúng là nhóc ngốc thật mà.”
“Thế nào là người tốt, thế nào lại là người xấu?”
Dù nói vậy, khóe môi Tạ Hạc Diệu lại khẽ cong lên. Khi đến nơi, hai người từ kiệu bước xuống. Trong nội điện rộng lớn, người đã ra vào tấp nập. Tạ Hạc Diệu dẫn Tạ Trường Sinh ngồi ở hàng đầu. Đại hoàng tử Tạ Trừng Kính đã đến từ trước, đang trò chuyện với một thiếu niên võ tướng chừng mười tám, mười chín tuổi.
Thiếu niên võ tướng kia mặc một bộ cẩm bào màu tím sẫm, cổ tay đeo vòng bảo vệ, bên hông treo một cái đuôi sói dài mượt. Mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao ngất. Dáng vẻ đoan chính, oai hùng, nhưng cũng ẩn chứa vài phần kiệt ngạo bất tuân.
Vừa quay đầu lại thấy Tạ Trường Sinh, sắc mặt hắn lập tức sa sầm. Hắn trừng mắt nhìn Tạ Trường Sinh một cái rồi không nói gì, quay đầu bỏ đi.
"Nhị đệ, tam đệ." Tạ Trừng Kính định đứng lên đón tiếp, nhưng vừa nhúc nhích đã không ngừng ho khan.
Mối quan hệ giữa Tạ Hạc Diệu và Tạ Trừng Kính không mấy hòa thuận. Thấy Tạ Trừng Kính ho khan, trên mặt Tạ Hạc Diệu thoáng hiện lên vẻ mỉa mai.
"Thái tử điện hạ bảo trọng sức khỏe." Một câu nói đầy âm dương quái khí, Tạ Trừng Kính đương nhiên không thể không nghe ra. Hắn chỉ dùng khăn tay che miệng cười khổ. Khi ngẩng đầu lên, hắn thấy Tạ Hạc Diệu nhìn mình với ánh mắt khiêu khích.
Tạ Trừng Kính đau lòng. Người hầu đều nói tính cách hắn yếu đuối, nhưng hắn biết làm sao đây?
Tạ Hạc Diệu bị tật ở chân, hận đời nên sống bất cần. Còn Tạ Trường Sinh là đứa con nhỏ được phụ hoàng yêu thương nhất. Dù là thái tử nhưng cùng lắm chỉ chiếm được danh nghĩa trưởng tử, thực quyền thì chẳng có bao nhiêu. Trước mặt là bầy sói, sau lưng là hổ dữ. Chẳng ai thật sự phục tùng hắn, hắn chỉ còn cách sống cẩn thận từng bước.
Đang cười khổ định nói chuyện, thì nghe Tạ Trường Sinh đột nhiên lên tiếng. Y ngây ngô bắt chước giọng điệu của Tạ Hạc Diệu: "Thái chỉ điện hạ bảo trọng sức khỏe."
Câu nói vốn có chút chua cay, nhưng qua cách bắt chước của Tạ Trường Sinh lại trở nên hài hước lạ thường. Không chỉ vậy, y nói quá nhanh, phát âm từ “tử” thành “chỉ.”
Tạ Trừng Kính và Tạ Hạc Diệu bất ngờ không kịp đề phòng, bị chọc cười, đồng thời bật cười khẽ ra tiếng.
Sau khi nghe thấy tiếng cười của đối phương, hai người lại đồng thời xấu hổ ngậm miệng.
Tạ Trường Sinh lại vỗ tay.
“Đại ca ca đỏ mặt, nhị ca ca cũng đỏ mặt. Ha ha ha ha ha, xấu hổ ha ha ha ha......”
Tạ Trừng Kính bất đắc dĩ đỡ trán: "...Tam đệ......"
Tạ Hạc Diệu liền đưa tay vò đầu Tạ Trường Sinh: "Tạ Trường Sinh, câm miệng ngay cho ta!”
Tạ Trường Sinh đang cười khanh khách trốn tránh tay Tạ Hạc Diệu, nhưng bỗng nghe thấy toàn bộ đại điện đột nhiên im lặng.
Một bóng dáng màu vàng sáng chậm rãi bước vào chính điện.
Sắc mặt lão hoàng đế trông có vẻ khá hơn trước một chút. Chỉ là dường như lão đã say, bước đi loạng choạng phù phiếm, đôi mắt đục ngầu đầy men rượu.
Các bá quan, phi tần đều quỳ xuống, đồng thanh tung hô vạn tuế. Thế nên, trong cả nội điện chỉ còn lại ba người đang đứng.
Lão hoàng đế, Tạ Trường Sinh và Cố Phi Y đứng cạnh lão hoàng đế.
Lão hoàng đế không để ý đến những người đang quỳ dưới đất, mà chỉ gọi Tạ Trường Sinh: "Trường Sinh, lại đây."
Tạ Trường Sinh đưa tay kéo mí mắt dưới xuống, đồng thời thè lưỡi ra. Đây là lựa chọn mà Tạ Trường Sinh đã suy nghĩ kỹ càng: một hành động khiến các bá quan cảm thấy y và lão hoàng đế không còn thân cận như trước, nhưng cũng không đến mức chọc giận lão hoàng đế trước mặt mọi người – một hành động làm mặt quỷ có tính gây tổn thương không lớn nhưng tính vũ nhục rất mạnh.
Lão hoàng đế ngẩn người ra, Tạ Trường Sinh đã cướp lời la hét trước khi lão kịp nói: "Ta đói bụng, ta chưa ăn điểm tâm, chưa ăn cơm trưa, khi nào thì được ăn cơm đây?!"
Thấy tiểu nhi tử yêu dấu kêu đói, lão hoàng đế nhất thời đau lòng, lão vung tay lên: "Tất cả đứng lên đi!"
Nhạc công bắt đầu tấu nhạc, các phi tần và vũ nữ múa theo điệu nhạc.
Chỉ có điều trong buổi yến tiệc này, ngoại trừ lão hoàng đế, còn ai là người thực sự vui vẻ chứ?
Tạ Trường Sinh vừa cảm thán vừa vùi đầu ăn cơm. Phải nói rằng thức ăn ở đây khá ngon, chỉ là hơi nóng, hương trầm cũng quá đậm. Tạ Trường Sinh cảm thấy mình bị hơi nóng làm cho mơ màng, y đi ra ngoài điện tìm Dương La, lớn tiếng bảo mình muốn đi vệ sinh.
Dương La nhìn y bằng ánh mắt lo lắng: "Ngài đừng có mà tè ra quần đấy," rồi vội vàng dẫn y đến tịnh phòng. Sau khi ra khỏi tịnh phòng, Dương La vẻ mặt vui mừng nói: "Tiểu điện hạ giỏi lắm, không tè ra quần, tiểu điện hạ thật lợi hại!”
Tạ Trường Sinh: "......"
Y cố nén xấu hổ, làm bộ kiêu ngạo cười hì hì, lại nghe thấy tiếng cười nhạo ở phía sau. Tạ Trường Sinh quay đầu lại, nhìn thấy thiếu niên võ tướng lúc trước đã nói chuyện với Tạ Trừng Kính. Thiếu niên đó cao hơn Tạ Trường Sinh non nửa cái đầu, khoanh tay dựa vào cột, nhìn y từ trên cao xuống. Thiếu niên võ tướng nghiêng đầu nhìn y, cười nhạo: "Tạ Trường Sinh, đây chính là báo ứng."
“Hắn là ai?” Tạ Trường Sinh quay đầu hỏi Dương La.
Dương La ghé vào tai Tạ Trường Sinh vừa định nói, thiếu niên tướng quân lại mở miệng trước: "Phương Lăng."
Phương Lăng, Phương tiểu Hầu gia.
Thực ra ngay từ lần đầu gặp hắn, Tạ Trường Sinh đã đoán ra rồi. Dù sao nhìn tướng mạo và khí chất này, vừa nhìn đã biết không phải người tầm thường. Giống như trong phim truyền hình, khi máy quay cận mặt một diễn viên trong mười mấy giây, khán giả nào lại tin nhân vật đó chỉ là diễn viên quần chúng chứ? Nhưng dù đã đoán ra, y vẫn phải giả vờ ngốc. Tạ Trường Sinh sững sờ nhìn Phương Lăng: "Ồ, vậy báo ứng là có ý gì?"
Phương Lăng lại trào phúng nhếch khóe miệng: "Chính là như ngươi bây giờ."
Tạ Trường Sinh không những không hiểu lời châm biếm của Phương Lăng, mà còn tò mò hỏi: "Ta làm sao?"
Phương Lăng nửa vui sướng khi người gặp họa, nửa bất đắc dĩ nhìn Tạ Trường Sinh: "Ngươi còn hỏi ngươi làm sao ư?
Ngươi biến thành kẻ ngốc rồi."
Tạ Trường Sinh lại cười khúc khích như nghe thấy điều gì đó hài hước mà bật cười thành tiếng.
Phương Lăng nhíu mày: "Ngươi cười cái gì?"
“Ta cười vì ngươi ngốc quá, đến mức không nhận ra ta không hề ngốc.”
Phương Lăng: "......"
Bị Tạ Trường Sinh coi là “kẻ ngốc”, Phương Lăng chỉ biết nín họng.
Định mở miệng châm chọc thêm vài câu, nhưng nhìn vào đôi mắt dại ra của Tạ Trường Sinh, hắn không biết y có nghe hiểu gì không. Một cảm giác nghẹn khuất dâng lên trong lòng Phương Lăng. Hắn nhận ra nếu tiếp tục nói chuyện với Tạ Trường Sinh, mình sẽ chỉ càng thêm tức giận. Cuối cùng, hắn chỉ hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu bỏ đi.
Lại nghe phía sau có tiếng ngọc thạch va chạm.
Tạ Trường Sinh đuổi theo.
“Chờ đã, ngươi đi đâu vậy?”
Tạ Trường Sinh kề vai Phương Lăng, đi cùng hắn, hỏi: "Đúng rồi, ngươi bao nhiêu tuổi? Bảy tuổi? Tám tuổi?"
Gân xanh trên trán Phương Lăng giật giật: "Ta trông giống bảy tám tuổi lắm à? Ta mười bảy!”
“Ngươi tên gì nhỉ? Phương… Phương…”
Phương Lăng mặt mày đen kịt: "Phương Lăng. Ngươi có thể đừng đi theo ta nữa được không?"
Tạ Trường Sinh lại cười ha ha: "Không thể."
Tạ Trường Sinh nhớ trong sách có viết, khi nguyên chủ chết đi đã phải chịu đựng tra tấn. Phương Lăng đã dùng một đao xuyên tim, tiễn nguyên chủ đi một cách vui vẻ. Nhưng Phương Lăng cũng không có kết cục tốt đẹp gì. Một tháng sau, biên quan rung chuyển. Phương Lăng dẫn quân đi thảo phạt, nhưng lại bị Cố Phi Y ám toán dẫn đến trăm mũi tên xuyên tim.
Tạ Trường Sinh thực sự cảm thấy tiếc nuối. Y dựa vào ý nghĩ thiện cảm với Phương Lăng, không muốn quay lại yến tiệc quá sớm, và muốn làm sâu sắc thêm ấn tượng rằng mình là kẻ ngốc. Vì thế, dù bị Phương Lăng lạnh nhạt đối đãi, Tạ Trường Sinh vẫn như cái đuôi nhỏ bám theo sau hắn, lải nhải không ngớt.
“Ngươi biết tên của ta không? Ta là Tạ Trường Sinh, ngươi cũng có thể gọi ta là Long Life.”
Phương Lăng: "...?"
Tạ Trường Sinh: "Ngươi có biết vi tích phân không? Tích phân biến thiên là một hàm số, gặp nó phải tìm đạo hàm trước."
Phương Lăng: "...?"
“Đúng rồi, ngươi có biết đại ca ta không? Đại ca ta lợi hại lắm! Huynh ấy dám ăn cứt đấy!”
Phương Lăng: "...?"
Thái tử ca ca Tạ Trừng Kính biết ngươi sắp xếp hắn như vậy không?
Khóe miệng Phương Lăng bắt đầu co giật, trong lòng không khỏi líu lưỡi: Sao Tạ Trường Sinh sau khi trở nên ngốc nghếch lại còn khiến người ta chán ghét hơn trước vậy chứ?
Hắn không muốn nói chuyện với Tạ Trường Sinh nữa, bèn bước nhanh hơn. Tạ Trường Sinh vẫn không bỏ cuộc, chạy theo sau hắn. Khi quay lại cửa điện, Phương Lăng đột nhiên dừng bước. Hắn quay người lại, bất ngờ bịt miệng Tạ Trường Sinh.
Đôi mắt sáng như sao của hắn gần ngay trước mặt Tạ Trường Sinh. Y nghe thấy giọng nói trầm thấp của Phương Lăng: "Câm miệng."
Tạ Trường Sinh mở to mắt, rất nhanh hiểu vì sao Phương Lăng phải che miệng mình.
Y nghe thấy tiếng khóc.
Tiếng khóc khàn khàn thê thảm của một nữ tử.
Từ trong điện vọng ra.
••••••••
Lời tác giả:
Trường Sinh: Đại ca ta dám ăn cứt! (Giọng điệu chấn động!)
Tạ Trừng Kính: Khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ......