Màn Kịch Đêm Tiệc

Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Phi Y không chút biểu cảm, chỉ khẽ nhíu mày.
Hoàng đế đã say bí tỉ.
Người túm lấy một vũ cơ, ép nàng xuống bàn tiệc của các đại thần. Bàn đầy sơn hào hải vị đổ tung tóe, y phục của vũ cơ cũng bị xé toạc, nàng sắp sửa bị làm nhục ngay trước mắt mọi người.
Ánh mắt lạnh lùng của Cố Phi Y lướt qua mọi người, nhóm vũ cơ run rẩy bần bật, mặt đầm đìa nước mắt, sợ hãi người tiếp theo sẽ là mình.
Các phi tần có người ngưỡng mộ, kẻ ghen tị, cũng có người không đành lòng nhìn, đành quay mặt đi.
Các bá quan đều cúi đầu, mỗi người một vẻ. Kẻ tỏ ra bất nhẫn, người thì cố che giấu sự hả hê.
Đại hoàng tử Tạ Trừng Kính mắt đỏ ngầu, tay nắm chặt.
Nhị hoàng tử Tạ Hạc Diệu thì ngả lưng tựa vào ghế, ánh mắt mang vẻ hối lỗi, cúi đầu cười khẩy. Khi ngước mắt lên, Cố Phi Y thoáng thấy một bóng dáng đỏ thẫm bên ngoài điện, nhưng chỉ một giây sau, bóng đỏ ấy đã bị một người khác bịt miệng kéo đi.
Dù chỉ xuất hiện chớp nhoáng, Cố Phi Y vẫn nhận ra đó là Tạ Trường Sinh.
Suy nghĩ của hắn dần bay xa, không hiểu sao lại nhớ đến dáng vẻ Tạ Trường Sinh vừa rồi cắm đầu ăn uống no say. Nỗi phiền muộn trong lòng hắn vơi đi đôi chút, nhưng lại bị tiếng khóc lạc cả giọng của vũ cơ kéo về thực tại.
Ánh mắt lạnh lùng lướt qua Hoàng đế, Cố Phi Y tiến đến bên cạnh Người.
“Bệ hạ.”
Hoàng đế say bí tỉ ngẩng đầu, thấy đó là Cố Phi Y, nét mặt mất kiên nhẫn lập tức biến thành nụ cười.
Người nắm lấy cổ tay Cố Phi Y, kéo hắn về phía vũ cơ: “Phi Y, ngươi có muốn thử không? Lại đây…”
Cố Phi Y trở tay nắm chặt cổ tay Hoàng đế.
Hắn đang định dùng sức kéo Hoàng đế đứng dậy, thì từ cửa vang lên tiếng “rắc” giòn tan đến nhức óc.
Mọi người đồng loạt quay đầu lại, chỉ thấy Tạ Trường Sinh đứng sững ở cửa, tay vẫn còn duỗi thẳng, giữ nguyên tư thế vừa xô ngã thứ gì đó.
Trên sàn là những mảnh sứ vỡ vụn, chiếc bình sứ thanh hoa cao gần nửa người đặt ở cửa cung đã vỡ tan tành.
Hoàng đế giật mình hoảng hốt, lại thấy một giây sau Tạ Trường Sinh đã bước qua đống mảnh sứ, tiến thẳng đến trước mặt Người.
“Trường Sinh, con…”
Tạ Trường Sinh quỳ sụp xuống trước mặt Hoàng đế, hai tay túm lấy cổ áo Người. Lặp lại trò cũ, y dùng một lực mạnh đến mức dường như chẳng màng đến sống chết của Hoàng đế mà lắc dữ dội.
“Trường Sinh?!” Hoàng đế bị lắc đến chóng mặt, bực bội: “...Buông tay ra!”
Tạ Trường Sinh quả thật ngừng lại, một giây sau y ngã nhào xuống đất, lăn qua lăn lại, hai chân đá loạn xạ.
“Sao phụ thân chỉ sủng ái nàng, không sủng ái ta!”
“Con không còn là đứa con được phụ thân yêu thương nhất nữa!”
“Con cũng muốn! Con cũng muốn! Con cũng muốn!”
Tiếng nói vang lên, Hoàng đế trợn tròn mắt, bách quan cũng trợn tròn mắt.
Ngay cả vũ cơ bị Hoàng đế đè trong lòng cũng trợn tròn mắt.
Thực ra nói ra những lời như vậy, Tạ Trường Sinh cũng chẳng mấy dễ chịu. Chiêu này đúng là đả thương địch một ngàn, tự tổn hại tám trăm.
“Trường Sinh, con đang nói năng hồ đồ gì vậy?!”
Hoàng đế vừa giận vừa xấu hổ, không còn nghĩ đến vũ cơ đang ôm nữa, loạng choạng đứng dậy kéo Tạ Trường Sinh.
Tạ Trường Sinh ngã lăn ra đất, nói gì cũng không chịu đứng lên, miệng la hét không ngớt.
Nào là “con có phải là đứa con được phụ thân yêu thương nhất không”, nào là “phụ thân bá đạo yêu con”, nào là “ba chúng ta sống hạnh phúc hơn gì hết.”
Sắc mặt Hoàng đế cũng sắp biến thành bảy sắc cầu vồng.
Phần lớn bá quan đều cúi đầu thật thấp, dáng vẻ như hận không thể gọt lỗ tai mình xuống, nhưng cũng có kẻ lại lén lút xem kịch vui.
Tạ Trường Sinh liếc thấy Tạ Hạc Diệu đang ngả mặt ra sau tựa vào ghế, lộ rõ vẻ xem kịch. Y còn không quên đưa rượu lên miệng mỗi khi đến đoạn đặc sắc.
Trong lúc phân tâm, Tạ Trường Sinh nghe thấy Hoàng đế nghiến răng nghiến lợi: “Trường Sinh, đứng dậy cho trẫm!”
Tạ Trường Sinh vẫn bám tay áo Hoàng đế không chịu buông, hi hi ha ha bò lên lưng Người.
“Tạ Trường Sinh!”
Ngay sau tiếng rống giận của Hoàng đế là một giọng nam mang theo ý cười.
“Bệ hạ say rồi, đưa Bệ hạ hồi cung.”
Lời của Cố Phi Y có tác dụng hơn bất kỳ thứ gì khác. Lập tức, các thái giám và cung nữ xông lên đỡ Hoàng đế rời đi, ngay cả Người cũng ngoan ngoãn để cung nhân tùy ý dìu mình xuống.
Tạ Trường Sinh nằm trên đất, ngơ ngác nhìn theo bóng dáng Hoàng đế rời đi, lăn một vòng rồi bò dậy: “Chờ con với, các người đi đâu?”
Một bàn tay chặn ngang Tạ Trường Sinh.
Quay đầu lại, y thấy vẻ mặt vừa lo lắng vừa bất đắc dĩ của Tạ Trừng Kính: "Tam đệ, đệ…”
***
Hoàng đế vừa rời khỏi, buổi tiệc cũng không thể tiếp tục được nữa. Tất cả quan lại không ai dám nán lại, vội vã rời đi. Dương La cũng hối hả chạy đến đỡ lấy Tạ Trường Sinh.
“Tiểu điện hạ, tiểu điện hạ, tiểu điện hạ ngài, ngài......”
Hốc mắt Dương La đỏ hoe, nói không nên lời, không biết là do quá lo lắng hay quá sợ hãi, hoặc cũng có thể là cả hai.
Tạ Trường Sinh khúc khích cười trộm: "Thú vị.”
Lời vừa dứt, một bàn tay bất ngờ đập mạnh vào sau gáy y. Tạ Trường Sinh bất mãn quay lại, nhìn thấy khuôn mặt nghiêm nghị của Phương Lăng: "Thú vị? Ngươi có mấy cái mạng mà dám đụng vào Vạn Tuế gia?”
Không biết có phải vì Tạ Trường Sinh đã giúp ca cơ kia giải vây hay không, mà y cảm thấy Phương Lăng đối với mình dường như thân thiện hơn đôi chút. Y nở một nụ cười thật thà với Phương Lăng, khiến Phương Lăng ngẩn người ra rồi trợn mắt bỏ đi.
Tạ Trường Sinh: "......”
Y chỉ nở một nụ cười chẳng hề nịnh bợ, có cần phải phản ứng như vậy không?
Tạ Trừng Kính nhìn hai người bọn họ tương tác với nhau mà bật cười, nhưng ngay sau đó lại trở về vẻ mặt lo lắng.
"Trường Sinh, để ta đưa đệ về.”
Hai người cùng các bá quan đi ra ngoài, nhưng không thấy Tạ Hạc Diệu đâu.
Có lẽ là đi trước chăng?
Tạ Trường Sinh lại trở nên bối rối, lúc đi ngang qua bàn ăn thuận tay cầm mấy miếng điểm tâm nhét vào trong ngực.
Dương La vội ngăn lại động tác của Tạ Trường Sinh: "Tiểu điện hạ không thể! Bẩn mất!”
Nàng rút ra một chiếc khăn từ trong tay áo, cẩn thận gói mấy miếng điểm tâm lại. Tạ Trường Sinh nhìn say sưa, nhưng bị giọng của Tạ Trừng Kính kéo sự chú ý trở lại.
"Trường Sinh," trong giọng của Tạ Trừng Kính như có chút thở dài, "Lần sau... đừng chống đối phụ hoàng nữa.”
***
Bên cạnh Dưỡng Tâm Điện có một căn gác nhỏ là nơi ở của Cố Phi Y. Hương mai trong phòng xộc vào mũi, Cố Phi Y cởi bỏ ngoại bào. Chóp mũi hắn phảng phất mùi rượu còn sót lại của Hoàng đế, hắn chán ghét ném áo xuống đất: "Vứt đi.”
Phùng Vượng đáp lời, lập tức tiến lên cuộn áo lại. “Gia, ngài có cần thêm trà không?”
Cố Phi Y giơ tay, Phùng Vượng lập tức hiểu ý rời khỏi phòng.
Cố Phi Y chỉ mặc áo lót ngồi trước bàn, một tay chống lên trán, tay còn lại cầm bút lông. Hắn có thói quen luyện chữ. Nét chữ của hắn sạch sẽ dứt khoát, không chút dây dưa dài dòng, từng được nhiều người khen đẹp, được hắn tặng cho không ít người, và cũng được nhiều người lấy lòng mà cất giữ.
Chỉ là đêm nay, tâm tư Cố Phi Y không tập trung vào việc luyện chữ.
Hắn tùy ý chép lại “Trà Kinh”, nhưng nét bút từ “Thượng giả sinh lạn thạch trung giả sinh lạc nhương” lại biến thành “Tạ Trường Sinh”.
Cố Phi Y lại không phát hiện ra.
Lông mày thanh tú hơi cau lại, dáng vẻ như đang suy tư.
Hắn nghĩ đến hành động của Tạ Trường Sinh trong buổi tiệc, ngơ ngác ngây ngốc, không có bài bản nhưng lại khiến Hoàng đế bó tay. Hắn nhớ lại biểu cảm vừa vội vừa giận của Hoàng đế, nhớ lại khi vừa rồi hầu hạ Hoàng đế nghỉ ngơi, Người vô cùng đau đớn rơi nước mắt mà chất vấn mọi người: "Trường Sinh của trẫm sao lại thành ra như vậy?!”
Cố Phi Y không nhịn được mà cong khóe miệng, hiếm khi lộ ra một nụ cười thật lòng. Hắn vốn đã đẹp sẵn, nụ cười dù có mang ý cười cợt nhưng lại càng thêm phần rạng rỡ chói mắt. Hắn còn nhớ rõ cảnh mẹ mình bị xé rách quần áo giữa phố, nhớ rõ cảnh mẹ mình bị cuốn trong chiếu rơm, cứng đờ bị đưa ra ngoài qua cổng nhỏ.
Tất cả đều đã thối rữa.
Hoàng đế không có tính người, quả báo giờ đây rơi xuống đứa con trai nhỏ mà Người yêu quý nhất.
Trước đó vài ngày, Hoàng đế bị bệnh, không rảnh phân tâm quan tâm Tạ Trường Sinh.
Lòng còn mang hy vọng rằng bệnh ngốc của Tạ Trường Sinh có thể tự lành. Hôm nay, hành động của Tạ Trường Sinh như một cái tát vào mặt Người, khiến Hoàng đế tỉnh táo nhận ra rõ ràng rằng Tạ Trường Sinh đã ngốc thật rồi, không thể nào tốt lên được nữa. Đứa con trai mà Người yêu thương nhất, đã trở thành phế nhân.
Càng nghĩ, Cố Phi Y càng thấy sảng khoái, mặt mày hắn dần giãn ra, đôi mắt hẹp dài lướt xuống tờ giấy trước mặt. Nhìn ba chữ “Tạ Trường Sinh” đầy giấy, Cố Phi Y vốn đang cười, nhưng đột nhiên lại ngừng cười.
Hắn có một băn khoăn.
Để Tạ Trường Sinh chọc giận Hoàng đế, xem phụ tử bọn họ tương tàn giày vò lẫn nhau, tất nhiên là không tệ.
Nhưng chuyện xảy ra trong bữa tiệc hôm nay, một lần, hai lần thì còn được, ba lần, bốn lần Hoàng đế chưa chắc đã chấp nhận. Còn nếu là mười lần, hai mươi lần, ba mươi lần thì sao? Dù Hoàng đế có cưng chiều Tạ Trường Sinh đến mức nào, dù có muốn hái trăng trên trời xuống cho y, thì cũng chỉ khi Tạ Trường Sinh và Người chung lòng chung dạ, cùng chung mối thù.
Còn bây giờ Tạ Trường Sinh vừa ngốc vừa đối đầu với Người, Hoàng đế chưa chắc đã tiếp tục dung túng y.
Nhưng nếu…
Một ý nghĩ trong lòng Cố Phi Y chậm rãi thành hình.
Nhưng nếu có hắn che chở Tạ Trường Sinh…
Nếu có hắn che chở Tạ Trường Sinh, dạy Tạ Trường Sinh đối nghịch với Hoàng đế.
Nói vậy, màn kịch này còn có thể trở nên dài hơn nữa, kịch liệt hơn nữa, chơi vui hơn nữa.
Và hắn, cũng chắc chắn sẽ càng tận hưởng vở kịch này hơn.
Ánh mắt Cố Phi Y lóe lên ánh sáng đầy suy tính.
Đột nhiên, hắn xé nát giấy Tuyên Thành, đứng dậy, túm lấy áo khoác cùng áo choàng bên cạnh.
Từ tốn mặc vào rồi bước ra ngoài.
Phùng Vượng đang canh giữ bên ngoài lại càng hoảng sợ.
“Gia, ngài ra ngoài sao?”
“Ừ. Không cần đi theo.”
Nếu nói rằng hoàng cung ban ngày là một vườn hoa nở rộ, thì ban đêm trong cung chính là một cái lồng nặng nề. Tiếng giày khẽ chạm xuống đất nghe như đang kéo lê gông xiềng. Cố Phi Y đi thẳng đến Dục Linh Cung của Tạ Trường Sinh. Nhìn từ ngoài vào, trong điện không sáng lắm.
Chắc giờ đã khuya, Tạ Trường Sinh đã ngủ rồi.
Hắn giơ tay gõ cửa sổ.
***
Thực ra Tạ Trường Sinh vẫn chưa ngủ, y đang trùm chăn kín đầu, lăn qua lăn lại trong bóng tối. Nguyên nhân lăn lộn rất phức tạp và tổng hợp. Thứ nhất là vì việc la hét với Hoàng đế trước mặt đông người như vậy thật sự quá mất mặt. Nửa đêm khi màn đêm tĩnh mịch, cảm giác xấu hổ ập đến. Khó ngủ, làm sao giải tỏa đây? Chỉ có thể lăn lộn.
Thứ hai là vì lo lắng. Ngay cả thái giám, nếu bị người khác phá ngang việc tốt cũng sẽ căm tức. Huống chi hôm nay người y phá ngang là Hoàng đế. Tuy Hoàng đế thương Tạ Trường Sinh, nhưng Người là bạo quân trên vạn người, là một người đàn ông bị d*c v*ng chi phối, sau đó mới là một người cha.
Hiện tại, Tạ Trường Sinh chỉ hy vọng sau khi tỉnh rượu, Hoàng đế sẽ quên đi hành động “hiếu thảo” đầy dỗ dành của mình. Đang lăn lộn trên giường, y bỗng nghe thấy tiếng gõ “cộc cộc” từ bên ngoài cửa sổ. Theo phản xạ, y ngẩng đầu lên, thấy một bóng người mờ ảo ngoài cửa sổ. Hồn phách của Tạ Trường Sinh suýt nữa bay mất, y vô thức kêu lên một tiếng.
Người bên ngoài nghe thấy động tĩnh bên trong, ngoài cửa sổ truyền đến một giọng nói lạnh lùng: "Tiểu điện hạ, đừng sợ, là ta.”
Tạ Trường Sinh nhận ra chủ nhân của giọng nói này là Cố Phi Y, y lại hét lên một tiếng nữa.
Cố Phi Y ngoài cửa sổ:...
Tiếng kêu đầu tiên là vì sợ hãi thì còn chưa tính.
Tiếng hét thứ hai chẳng lẽ là bởi vì hắn đáng sợ hơn quỷ sao?
••••••••
Tác giả để lại lời nhắn:
Tục ngữ nói rất đúng: cây già muốn nở hoa, ngăn cũng không được. Cố Phi Y, ngươi chủ động, ngươi và Trường Sinh mới có chuyện.