Món Quà Đặc Biệt Và Sự Thật Dần Hé Lộ

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực

Món Quà Đặc Biệt Và Sự Thật Dần Hé Lộ

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau cuộc gọi của vợ, Văn Hoài Hạc kết thúc sớm cuộc họp, bình thường phải đến hai tiếng nay chỉ còn một tiếng.
Khoảng ba giờ kém chiều, Kỷ Viện đã chờ trước văn phòng chồng trong bộ đầm mới tinh.
"Thưa chủ tịch, bà Văn đến rồi ạ." Thư ký gõ cửa, dẫn Kỷ Viện vào trong.
"Anh bận quá hả?"
Thấy bà, Văn Hoài Hạc vội vàng đứng dậy khỏi ghế, đóng xấp kế hoạch thường niên được bộ phận công ty để lại.
"Cũng không gấp lắm.
Cậu Trần pha cho tôi hai tách cà phê."
"Thôi, em bảo cậu ấy pha rồi." Kỷ Viện đặt túi xách lên bàn kính.
"Chuyện đồn ầm trên mạng sao anh không kể với em?"
"Hả, tin đồn gì cơ? Họ chỉ phóng đại thôi mà.
Mà em đến đây chỉ nói chuyện này thôi à?"
"Không hẳn vậy." Bà thở dài.
"Chuyện liên quan đến em mà, đừng giấu em."
Tập đoàn Văn Thị kinh doanh rất nhiều lĩnh vực, còn sở hữu hai thương hiệu trang sức và đồng hồ cao cấp, mẫu mã đẹp nhất đều do chính tay Kỷ Viện thiết kế.
Thời đại học, bà theo ngành thiết kế trang sức, từng thực tập ở công ty tư nhân của nhà họ Văn, gặp được người thừa kế Văn Hoài Hạc.
Họ yêu nhau rồi thành vợ thành chồng.
Sau khi kết hôn, Kỷ Viện vẫn tiếp tục làm việc ở công ty, đến năm mang thai Tinh Tinh, thiết kế của bà đã đoạt giải quốc tế, được ca ngợi là mẫu trang sức mang đến hạnh phúc nhất.
Giữ vững danh hiệu nhà thiết kế trang sức được săn đón nhất Trung Quốc suốt năm năm, đến khi Tinh Tinh gặp chuyện, bà từ chức ở công ty và cũng ít thiết kế hơn.
Dẫu vậy, hằng năm bà đều cho ra hai mẫu mới, thế nhưng kiểu thiết kế đó đã không còn được ưa chuộng rồi.
Mấy hôm trước, MU vừa ra mắt mẫu trang sức mới, đã có bài viết so sánh với mẫu thiết kế Lộ Lộ của tập đoàn Văn Thị, thậm chí còn nhắc đến tên nhà thiết kế trang sức lừng danh một thời là Kỷ Viện.
Lớp trẻ mọc lên, hễ nổi tiếng sẽ được so sánh với Kỷ Viện.
Bà có đọc bình luận trên mạng xã hội, có người viết ác ý, cũng có người tiếc nuối cho bà.
- Kỷ Viện hết cảm hứng rồi à? Mấy năm nay ai cũng thiết kế vì đam mê nhỉ.
- Chỉ là huy hoàng một thời thôi, còn biết bao người sẽ giỏi hơn thế.
- Nói chứ, dạo này Lộ Lộ ra mấy mẫu chán ghê, trang sức, đồng hồ có mỗi một kiểu.
- Thật, giờ Lộ Lộ chẳng còn như xưa.
- Hồi trước, hễ Lộ Lộ có mẫu mới, tôi đều săn lùng cho bằng được, nhưng giờ thì chuyển sang MU rồi, công nhận, mẫu mới của MU đẹp quá trời.
Nếu còn trẻ hơn vài năm, chắc Kỷ Viện sẽ khó chịu với những bình luận này lắm, nhưng giờ đây, còn gì đau đớn hơn chuyện đánh mất đứa con bé bỏng.
Từ túi xách, Kỷ Viện lấy máy tính bảng đưa cho chồng mình.
"Đây là mẫu thiết kế đồng hồ, đừng để ai khác xem nhé."
Là đồng hồ, không phải trang sức.
Trên mặt đồng hồ là họa tiết bầu trời đêm đầy sao, có vầng trăng rằm vắt ngang bầu trời xanh biếc.
Văn Hoài Hạc ngỡ ngàng nhìn vợ.
"Em vẽ khi nào thế?"
Ông ngạc nhiên cũng phải thôi, năm ngoái bận rộn quá, đến Tết, con trai cả còn khuyên cả nhà đi du lịch nước ngoài, Kỷ Viện lấy đâu thời gian để vẽ.
"Em vẽ lâu rồi."
"Hồi năm ngoái hả?" Văn Hoài Hạc thử nghĩ, năm ngoái công ty có quá nhiều việc, khiến ông thường xuyên về trễ, ít khi để ý đến vợ mình.
"Mẫu này xuất sắc quá! Vợ tôi đúng là đỉnh cao."
"Hồi mười bốn năm trước."
Lời bà nói khiến ông im lặng.
"Năm ngoái em có chỉnh sửa một chút." Bà chêm thêm.
Ban đầu, bà không định đưa mẫu thiết kế này ra thị trường, chỉ muốn tặng riêng cho một cậu bé.
Mấy tháng trước, lúc vô tình tìm thấy mẫu thiết kế này trong thùng đồ cũ, bà quyết định sửa lại, thay đổi kiểu dáng, giữ lại họa tiết bầu trời đêm đầy sao.
"Em..." Ông ngập ngừng, phút chốc lại nghẹn lời.
"Đây vốn là quà sinh nhật sáu tuổi của Tinh Tinh."
Kỷ Viện cụp mắt, mười mấy năm trôi qua, bà đã không còn xúc động mỗi khi nhắc đến đứa con thất lạc này.
"Hoài Hạc, anh có biết không?" Bà nhìn chồng, cất giọng nhẹ nhàng.
"Tối qua em mơ thấy con."
Đã lâu rồi bà không mơ, những tháng sau khi mất con, đó luôn là ác mộng kinh hoàng với bà.
Trong mơ, những lúc bà không hay không biết, con bà bị người ta bế đi mất, không thể trở về.
Dù đã uống thuốc ngủ, thuốc an thần, ác mộng vẫn đến giày vò bà.
Cũng đành thôi, có người mẹ nào mất con mà chẳng dằn vặt và đau khổ.
Sau dần, ác mộng cũng bớt quấy rầy, nhưng cảnh tượng con mình lang thang đầu đường xó chợ vẫn in đậm trong tâm trí bà, khiến tim bà đau nhói.
Con có đủ ăn đủ mặc không? Có bị người ta bắt nạt không? Khi sợ hãi có ai ở bên không? Bà rất lo lắng.
Có một thời bà không dám ra đường, sợ phải nhìn thấy những người cha người mẹ dắt tay con trẻ.
Đến khi bình tĩnh lại, bà giúp chồng điều tra chuyện năm đó, còn cố nhớ xem liệu mình có bỏ sót manh mối nào không.
Văn Hoài Hạc thương vợ vô cùng, không muốn bà tự hành hạ mình như thế.
Mấy năm trôi qua, Kỷ Viện dần ít mơ thấy con, bởi bà không biết Tinh Tinh sẽ lớn lên ra sao, cũng không thể tưởng tượng được.
Bà sợ có ngày mình lướt qua con mà không nhận ra.
Nếu vậy, bà quả là người mẹ thất bại nhất trần đời.
Nên cứ mỗi năm đến sinh nhật Tinh Tinh, Văn Hoài Hạc đều cho người phác họa hình dáng lúc trưởng thành của con, dựa trên bức ảnh chụp ngày bé.
Nhưng khi ấy cậu bé còn quá nhỏ, nên chỉ vẽ được hình dáng mười hai tuổi.
Ông thoáng buồn, rồi cũng lấy lại bình tĩnh, cất tiếng hỏi.
"Em mơ thấy gì?"
"Trong mơ, con bảo mình sống khỏe lắm, khuyên em đừng lo lắng." Giọng bà có hơi vui mừng.
"Nhiều năm trôi qua, đây là lần đầu tiên Tinh Tinh báo mộng một tiếng bình an.
Con không giận, cũng không phớt lờ em, còn an ủi em đừng buồn nữa."
"Con bảo, con cũng đang tìm chúng mình."
Kỷ Viện khịt mũi.
"Sắp đến sinh nhật Tinh Tinh rồi, quà đã trễ thế này, cũng nên trao đi thôi."
Văn Hoài Hạc chợt thấy nghẹn ngào, ngồi lại gần, vỗ vai bà an ủi.
"Em định ra mắt mẫu này vào dịp sinh nhật Tinh Tinh sao?
Bà gật đầu.
"Chỉ quảng cáo thôi, không bán.
Dành riêng cho con mà, đợi con về em sẽ trao."
"Ừ."
Văn Hoài Hạc luôn chiều vợ, bà muốn gì ông cũng đáp ứng, huống chi là liên quan đến con.
"Anh sẽ bảo phòng quan hệ công chúng đăng bài, chuyện này chắc do MU giở trò, doanh thu ít còn đòi vượt Lộ Lộ, thật quá tham vọng."
***
Công việc kết thúc, Lạc Hạn Phi báo cáo kết quả điều tra cho Lộ Văn Tinh.
"Đúng như tôi dự liệu, quả thật là nhắm vào tôi." Hắn giải thích.
"Trước đây cũng có mấy lần như vậy rồi, nghe thì tưởng bức xúc thay cho tôi, muốn dìm hàng đối thủ đấy, nhưng thực ra là khích tướng để tôi bị ghét hơn thôi."
Chỉ người trong cuộc mới biết, việc thử vai chẳng có chuyện tệ hại ngấm ngầm nào, chưa có thông báo chính thức, người ngoài sao biết được.
Lạc Hạn Phi nổi tiếng hơn và đông fan hơn Lộ Văn Tinh, mang cả hai ra so sánh, dùng dư luận làm vũ khí.
Dân mạng sẽ chỉ trích Lộ Văn Tinh trước, đến khi sự thật bị vạch trần, họ quay sang chỉ trích Lạc Hạn Phi, chửi hắn là người hèn hạ, khi đó, vì quá thất vọng về người mình thần tượng, fan sẽ không còn ủng hộ hắn nữa.
"Tra được địa chỉ IP là xong rồi, cứ thế giao cho bộ phận quan hệ công chúng thôi.
Mà người đại diện của tôi có nói, còn tra được người thêm dầu vào lửa, hình như là nhắm vào cậu đấy."
Ngày Lộ Văn Tinh gặp sóng gió, Lạc Hạn Phi đã chi rất nhiều tiền để xóa bài viết đứng top tìm kiếm đó.
"Cám ơn anh."
"Cảm ơn làm gì, đều tại tôi trước mà, nếu không thì sao họ có thể giở trò được."
"Nhưng vẫn cảm ơn anh nhiều."
Lạc Hạn Phi đang định nói thêm thì đúng lúc này Cố Yến Thâm đã thay đồ xong, xen vào cuộc trò chuyện.
"Hai người khách sáo đủ chưa?"
Lộ Văn Tinh.
"...Cũng đủ rồi ạ."
Lạc Hạn Phi.
"..."
"Tôi biết hai người định lén ra ngoài ăn này." Tống Gia Giai phải quay cả tối, nên giờ vẫn còn mặc đồ diễn.
Mắt Lạc Hạn Phi sáng bừng.
"Ăn ở đâu thế ạ?"
"Lạc nhỏ ơi, tối nay bạn còn phải quay với tôi đấy." Chị nói ngay sự thật phũ phàng.
"Ồ." Hắn mất vui ngay lập tức.
"Tôi muốn ăn hải sản cơ mà."
Lộ Văn Tinh:?
Lạc Hạn Phi chợt ôm chặt cánh tay cậu.
"Cậu ăn nhiều nhiều giúp tôi nhé."
Trông đôi mắt đáng thương kia, cậu buông lời bất lực.
"Hay tôi mang về cho anh nhé?"
"Tinh Tinh tốt bụng quá hà."
Lộ Văn Tinh cố gắng rút tay ra:...
Cần gì phải thế chứ.
"Chị, chị nữa." Tống Gia Giai giơ tay lên.
"Chị muốn ăn năm cái bánh bao súp ở Năm Phúc Môn và một đĩa gà xào cay ở Tiểu Thiên Gia."
Một quán ở phía Đông một quán ở phía Tây, Cố Yến Thâm nghe mà nổi gân xanh.
"Không sợ béo, không sợ phải chạy đi lấy à?"
Tống Gia Giai.
"..." Ăn có lần thôi mà.
Nhìn mặt chị ấy xuống sắc thấy rõ, Lộ Văn Tinh vội vàng đỡ lời.
"Hay chị ăn hải sản nhé? Hải sản không gây béo đâu mà."
Người trong đoàn nhìn sang với ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ, nhóm không có lịch quay tối sẽ được nghỉ theo kế hoạch, còn nhóm có lịch thì ở lại ăn cơm hộp.
Lộ Văn Tinh đã chọn được chỗ, dẫn Cố Yến Thâm đến đó luôn.
"Đặt bàn rồi, em cũng nên hỏi thầy muốn ăn gì nhỉ?"
Anh đáp.
"Tôi ăn gì cũng được."
Bình thường ăn lẩu thì sẽ chọn bàn rộng, nhưng Cố Yến Thâm và Lộ Văn Tinh là người của công chúng, ngồi ở sảnh dễ gây chú ý lắm, đành phải đặt phòng riêng.
"Hình như thầy Cố không ăn được đồ quá cay, nên em chọn lẩu uyên ương nhé."
Giữa chừng, Tần Úc đã gọi một cuộc cho Cố Yến Thâm.
"Điều tra ra rồi này, định cảm ơn tôi thế nào đây?"
Không đợi đối phương trả lời, Tần Úc đắc ý yêu cầu.
"Khi phát sóng, chia tôi hai phần nhé? Dù gì tôi cũng đầu tư nhiều mà."
"Tạm biệt."
"Ấy ấy ấy! Đùa thôi mà." Tần Úc than thở.
"Bạn bè tám năm còn chẳng bằng cậu bạn nhỏ mới đến, cậu khiến tôi đau lòng quá."
Cố Yến Thâm chẳng buồn hùa theo Tần Úc, đi thẳng vào vấn đề.
"Tra được ai rồi?"
"Tương Chính Tần.
Chắc cậu không biết gã rồi, gã là đạo diễn tuyển vai của một đơn vị sản xuất bình thường.
Cậu bạn nhỏ của cậu đã từ chối rồi nhỉ? Sao tự dưng lại đắc tội với gã ta thế?"
"Cảm ơn." Cố Yến Thâm toan cúp điện thoại, Tần Úc như quá hiểu bạn mình, lên tiếng ngăn ngay.
"Đừng cúp mà! Tôi còn chưa ăn cơm này, hay mời tôi một bữa nhé?"
"Tôi đang ăn."
"Chưa đến sáu giờ mà, sao ăn sớm vậy?"
Cố Yến Thâm khẽ cười.
Quen nhau lâu, Tần Úc nghe là hiểu ngay, thốt lên một tiếng chửi thề, đ*.
"Ăn với cậu bạn nhỏ à?"
Ừ thì Tần Úc nghĩ hơi lố, lúc biết Cố Yến Thâm dẫn Lộ Văn Tinh đến thử vai, còn tưởng ông bạn mình đã rơi vào lưới tình rồi, hiện đang trong giai đoạn yêu đương.
Trước đây Cố Yến Thâm cũng từng để ý mấy người, bản thân anh có phần nhiệt tình với phim ảnh, ai có tài, ai biết nỗ lực sẽ âm thầm giúp đỡ, không để họ biết.
Lần đầu biết chuyện bạn mình lén giúp nghệ sĩ, Tần Úc còn tưởng anh để ý người ta, nhưng chưa kịp hỏi đã nghe anh từ chối rồi.
Sau mấy lần, Tần Úc cũng tin Cố Yến Thâm chỉ để tâm chuyện phim ảnh thôi.
Nhưng với Lộ Văn Tinh thì...
Ban đầu gã không nghĩ nhiều thế đâu, nhưng thay vì âm thầm để ý, Cố Yến Thâm lại tự mình ra mời, dù bị từ chối mấy lần cũng vẫn kiên trì, thế này thì không nghĩ nhiều sao được.
Với lại, Tần Úc cũng từng nhắc khéo cậu bạn nhỏ của cậu mấy lần với Cố Yến Thâm, nhưng không thấy anh giải thích gì cả.
"Thật thế sao?"
Cố Yến Thâm không hiểu ý bạn.
"Tôi ăn lẩu đã, có gì để sau."
"Ăn lẩu thôi mà đắc ý thế, khéo tưởng ông được người ta đãi tiệc to cơ."
Không đợi Tần Úc nói hết, Cố Yến Thâm đã cúp máy cái rụp.
Lộ Văn Tinh đang ăn tiết vịt, cay đến đỏ bừng môi, mồ hôi lấm tấm trên chiếc mũi thẳng tắp.
Cậu ăn rất từ tốn, dáng vẻ càng nhìn càng thấy thanh tao, trông thật kích thích vị giác.
Thấy anh tắt điện thoại, cậu chỉ vào đĩa thịt bò cuộn.
"Em gắp cho thầy rồi đấy, nấu lâu thịt sẽ dai mất đấy."
"Cám ơn."
Ăn xong đĩa thịt, Cố Yến Thâm nhìn cậu gắp đồ ăn, hỏi.
"Cậu có biết Tương Chính Tần không?"
Tay cậu thoáng khựng lại.
"Có ạ, có chuyện gì sao thầy?"
"Tôi có điều tra chuyện của cậu, phát hiện Tương Chính Tần cũng nhúng tay vào."
Tương Chính Tần là đạo diễn bị Lộ Văn Tinh đánh một trận.
Mấy tháng trước, Vương Mạn lừa cậu tham gia lễ kỷ niệm của công ty, định dâng cậu cho Tương Chính Tần.
Cậu không chịu, gã lại làm tới.
Khi đó cậu hơi sốt, đầu óc quay cuồng, phải đánh Tương Chính Tần mới chạy thoát được.
Tuy không ngờ gã sẽ trả thù mình, cậu cũng thừa biết không phải gã là kẻ giật dây chuyện này.
Mang Chanh Ent luôn muốn bợ đỡ Tương Chính Tần, nơi hỗn loạn này cũng lắm chuyện bẩn thỉu, nếu gã muốn trút giận lên cậu, Mang Chanh sẽ đứng ra góp sức.
Nghe Cố Yến Thâm nói thế, Lộ Văn Tinh giật cả mình, không phải vì Tương Chính Tần có liên quan, mà là vì anh lén điều tra giúp cậu.
"Được thầy quan tâm thế này, nếu cảm ơn một bữa sao đủ được."
Anh cười thành tiếng, còn tưởng cậu sẽ khó chịu về chuyện này, nào ngờ cậu lại để ý chuyện khác.
"Nếu cần giúp đỡ cứ nói với tôi."
Anh không hỏi ý cậu, cũng không định đáp trả thay cậu, đó là chuyện của cậu, nếu cậu không nhờ, anh xen vào làm gì.
"Thầy giúp đến đây là đủ rồi, còn lại để em tự giải quyết." Lộ Văn Tinh còn nửa đùa nửa thật.
"Hay đợi khi nào...!em mời thầy một bữa nữa?"
Cố Yến Thâm bị cậu chọc cười, hùa theo.
"Được, đợi bữa sau của cậu đấy."
Ăn lẩu xong, anh giúp cậu gói bữa khuya cho Lạc Hạn Phi và Tống Gia Giai, về đến khách sạn thì được phát phiếu người tốt việc tốt.
Tống Gia Giai biết Cố Yến Thâm muốn chọc mình béo, bèn quay sang Lộ Văn Tinh.
"Cảm ơn Tinh Tinh nhé, yêu cậu quá nhiều."
"Cám ơn Tinh Tinh và thầy Cố ạ." Lạc Hạn Phi cũng nói theo.
***
"Kia có phải là cậu cả nhà họ Văn không?"
"Là cậu ấy đó ư?"
"Nhà họ Hạ có bản lĩnh thật đấy chứ, còn mời được cả người nhà họ Văn."
Mặc một bộ âu phục cao cấp, Văn Tranh phớt lờ đàm tiếu, một mình ngồi trên sofa cầm ly rượu, phong thái có phần khó gần.
Nhà họ Hạ là nhà giàu mới nổi, không cùng đẳng cấp với nhà họ Văn, nhưng vì tra được chút manh mối nên Văn Tranh hạ mình đến dự tiệc.
Trong danh sách quyên góp cho viện mồ côi đó, nhà họ Hạ có quyên góp một phần không nhỏ.
Nhưng thú vị là, khi đó nhà họ Hạ chưa giàu như bây giờ.
Nếu thế, tiền đâu để họ hào phóng thế, còn quyên góp cho viện mồ côi?
Ban đầu gửi thiệp mời, sếp tổng nhà họ Hạ chẳng trông mong gì Văn Tranh nhận lời, nhưng vẫn mời cho phải phép, chẳng để ý y có đến hay không, nên khi thấy rồng đến nhà tôm, gã hết hồn không thôi.
"Người trẻ có nhiều đề tài, mấy đứa thử bắt chuyện với Văn Tranh xem sao."
"Khó quá ba ơi, bọn con cùng lứa nhưng đâu cùng đẳng cấp, con mà qua đó, khéo lại khiến người ta khó chịu cũng nên."
"Con cứ thử đi, không được thì thôi.
Văn Tranh đến dự là vinh hạnh cho nhà mình rồi, phải tiếp đãi tử tế chứ."
Không cãi được ý cha, Hạ Tông Khải đành cầm ly đến chào hỏi.
"Chào sếp Văn, tôi không làm phiền anh chứ?"
Văn Tranh hất cằm, ra ý mời ngồi, vì có chuyện muốn hỏi nên y không phiền.
"Có người uống chung lại tốt quá chứ."
Hạ Tông Khải không khỏi nghẹn lời, Văn Tranh đã dự quá nhiều bữa tiệc hạng sang, hay chăng lời này còn có thâm ý khác?
Nghe thế nào cũng đâu có vẻ là muốn dự tiệc thật?
Hạ Tông Khải.
"Mời được sếp Văn là vinh hạnh cho nhà họ Hạ rồi."
Văn Tranh vẫn điềm nhiên khách sáo, nâng ly rượu định cụng ly với Hạ Tông Khải, tự dặn lòng phải từ từ thuận theo tự nhiên, đừng khiến đối phương dè chừng.
---Loảng xoảng.
Bỗng có tiếng thủy tinh vỡ từ phía bàn dài kia, rượu và đồ ngọt vương vãi khắp sàn nhà.
Văn Tranh chau mày, Hạ Tông Khải vội vàng đứng dậy.
"Xin lỗi sếp Văn, tôi không ngờ sẽ có chuyện này, khiến anh mất hứng rồi, để tôi qua kia xem thử."
Văn Tranh cũng bước theo, Hạ Tông Khải cất giọng bực bội.
"Sao lại thành ra thế này?"
Giữa đám đông có một chàng trai thanh tú đứng cạnh một người đàn ông trạc ngoài bốn mươi.
"Xin lỗi chủ nhà, tôi say quá, cậu này cứ quấy rầy tôi..."
"Ông đừng có đổi trắng thay đen." Mặt cậu ửng đỏ, trông rõ là đang giận, lại pha chút xấu hổ.
"Không phải thế đâu, là ông ta quấy rối tôi, còn cưỡng ép tôi, tôi vì né tránh nên mới va phải bàn."
"Ồ, ăn mặc rẻ tiền thế kia mà cũng được dự tiệc à, ai tinh tường cũng nhìn ra thôi." Gã cười giễu cợt.
"Tôi không có." Anh chàng hớt hải giải thích, thấy mọi người nhìn mình với vẻ khinh thường, cậu cuống quýt lên.
"Tôi là nghệ sĩ, gã ta bảo tôi gã là đạo diễn, thấy tôi ưa nhìn nên định cho tôi cơ hội thử vai."
"Ban đầu tôi còn tin, nhưng khi gã bắt đầu sờ soạng tôi, tôi mới biết mình bị lừa.
Tôi nói thật, gã có đưa tôi danh thiếp này."
Cậu vội đút tay vào túi, đưa danh thiếp cho mọi người xem.
"Nếu tôi quấy rối gã, sao tôi có danh thiếp của gã được chứ."
Văn Tranh chau mày, nhìn xuống tờ danh thiếp kia.
---Tương Chính Tần.
Được lắm.
Quấy rối đến mức khiến người ta phải dùng bạo lực, đúng là thứ khốn nạn.
Văn Tranh cười gằn trong lòng, dùng lời gã để đốp chát lại gã.
"Âu phục rẻ tiền thế kia mà cũng được dự tiệc à...!Bộ định giở trò gì chắc?".