Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Ghi âm chấn động, chạm mặt bất ngờ
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sắc mặt Tương Chính Tần trắng bệch, gã lườm nguýt chàng trai trẻ không biết điều kia.
"Sếp Văn, Sếp Văn, không phải như vậy đâu ạ!" Gã không thể ngờ mình lại gặp Văn Tranh tại bữa tiệc của nhà họ Hạ, càng không ngờ một người kiêu ngạo như y lại để tâm đến chuyện tầm phào này.
"Đúng là tôi có ý muốn hẹn cậu ta, nhưng cậu ta đã đồng ý rồi mà, nếu không thì sao lại nhận danh thiếp của tôi? Giờ còn bày đặt kể khổ nữa." Gã vội vàng thanh minh, chỉ sợ mọi người không tin lời mình.
"Cậu ta thậm chí còn không có thư mời, sao lại có mặt trong một bữa tiệc sang trọng như thế này? Chắc chắn là đi nhờ ai đó rồi, không biết vào đây có ý đồ gì?"
"Không." Chàng trai trẻ đứng phắt dậy.
"Tôi có một người bạn làm phục vụ ở đây, nhưng tối hôm đó cậu ấy nói mình không khỏe nên tôi đến thay ca."
"Cậu ấy còn nói rằng sẽ có đạo diễn và nhà đầu tư đến dự, dặn tôi cẩn thận kẻo bị họ để ý. Tôi nhất thời ngu muội, còn tin Tương Chính Tần sẽ cho mình cơ hội thử vai."
Thấy hai người sắp sửa cãi vã, Hạ Tông Khải cau mày hỏi.
"Cậu đến thay cho ai?"
"Tôi tên là Trì Hoa, đến thay bạn tôi là Trần Tiểu Ngô. Nếu các vị không tin, hãy thử gọi điện thoại xác minh. Lời tôi nói là sự thật, nếu có nửa lời dối trá, cả đời này tôi nguyện mãi là một kẻ tầm thường."
"Xì, cậu vốn dĩ đã là kẻ tầm thường rồi, còn tưởng mình sẽ được lên màn ảnh lớn chắc?"
Nghe gã chọc tức, chàng trai trẻ thẹn đỏ mặt. Cậu nhìn Văn Tranh, người vừa lên tiếng bênh vực mình, biết rằng y không hẳn có ý giúp cậu mà chỉ đơn thuần là cảm thấy chán ghét Tương Chính Tần.
Đúng lúc đó, có người xen vào.
"Biết đâu cậu ấy nói thật đấy, Tương Chính Tần từng quấy rối không ít nghệ sĩ nhỏ rồi.
Trước đó còn có một nghệ sĩ bị gã quấy rối, vì lời nói không có tác dụng nên đã dùng đến vũ lực."
Không rõ ai là người cười trước, rồi lại kéo theo vài người khác cùng cười.
"Tôi cũng từng nghe chuyện này, hóa ra người bị đánh đó chính là Tương Chính Tần sao?"
"Ừ, nghe nói phải vào viện khâu mấy mũi đấy."
Họ nhìn sang trán gã, thấy rõ vết sẹo vẫn còn chưa mờ.
"Ha ha ha ha, bạn tôi có kể một câu chuyện cười, có một gã muốn ngủ với nghệ sĩ nhưng không được, còn bị đánh cho bể đầu."
"Thời buổi này mà vẫn còn có kẻ chơi trò cưỡng ép à? Con nhà giàu có còn không dám giở trò đồi bại, vậy mà trông Tương Chính Tần lấm la lấm lét như chó thế kia lại còn thích trò này."
"Nếu hai bên tự nguyện thì không nói làm gì, nhưng nếu không thì có khác gì cưỡng hiếp đâu?"
"Tương Chính Tần là đạo diễn sao? Sao tôi chưa từng nghe tên bao giờ?"
"Tôi cũng chưa từng nghe. Hắn ta chỉ là một kẻ tầm thường thôi, tưởng quay được vài cái video là thành đạo diễn chắc?"
Sắc mặt Tương Chính Tần trắng bệch, Hạ Tông Khải tiếp tục cau mày hỏi.
"Anh có thư mời không?"
Đúng là họ có mời một vài nghệ sĩ xinh đẹp đến để bữa tiệc thêm phần vui vẻ, còn việc họ tiếp chuyện thế nào, hay đi nhờ ai đó là chuyện của riêng họ. Nhưng Tương Chính Tần thì có cái tư cách gì mà được mời?
"Tôi đến dự thay đạo diễn Trần."
Đạo diễn Trần cũng có chút tiếng tăm trong ngành, khởi nghiệp từ phim mạng, về sau lại chú trọng phát triển ở mảng truyền hình. Vậy tại sao Tương Chính Tần lại quen biết đạo diễn Trần?
"Dạo này anh ấy bận quay phim mới, nên mới nhờ tôi đến dự thay."
Càng nghe, Văn Tranh càng cau mày. Đạo diễn Trần có đến công ty họ để kêu gọi vốn đầu tư, y không biết nhân viên của mình có nhận lời người kia không, nhưng rõ ràng là đạo diễn Trần chẳng quen biết gì Tương Chính Tần cả.
"Anh là bạn của anh ta sao?"
Tương Chính Tần không dám nhận. Bạn bè gì chứ, gã chỉ là đạo diễn tuyển vai, nói là đạo diễn cho oai thôi, chứ bản chất thì có khác gì trợ lý đạo diễn đâu.
Gã không có quyền tuyển chọn vai chính và các vai quan trọng, chỉ có thể tuyển các vai phụ bình thường hoặc vai quần chúng.
Gã không ngờ mình lại liên tiếp thất bại dưới tay hai kẻ tầm thường. Một Lộ Văn Tinh đã khiến gã tức tối rồi, giờ lại còn thêm chàng nghệ sĩ này nữa.
Văn Tranh còn có việc khác, không muốn lãng phí thời gian ở đây, bèn phớt lờ Tương Chính Tần và nói với Hạ Tông Khải.
"Người được mời là đạo diễn Trần, còn người này... đáng lẽ ra không nên có mặt ở đây chứ?"
Nghe vậy, Hạ Tông Khải vội vàng tiếp lời.
"Sếp Văn nói rất đúng. Người được mời là đạo diễn Trần, nếu anh ấy không đến dự thì thật đáng tiếc. Vậy xin mời 'đạo diễn' Tương Chính Tần tự mình rời đi nhé."
Hắn cố tình nhấn mạnh hai từ 'đạo diễn', nghe rõ ràng là lời châm biếm.
Vừa rồi, Tương Chính Tần còn ỷ thế bắt nạt người khác, nay lại khép nép như sợ bị người ta chỉ trỏ bàn tán.
Văn Tranh là một nhân vật có tiếng tăm, thường xuyên xuất hiện trên các bản tin tài chính và kinh tế, được nhiều người tìm đến cầu xin góp vốn.
Nghe y đầu tư vào hạng mục nào, mọi người sẽ lục tục đầu tư theo. Bởi vậy, weibo của y còn đông fan hơn cả những nghệ sĩ hot nhất.
Vừa trẻ tuổi lại có tiền đồ rộng mở, vừa đẹp trai lại giàu có.
Chỉ riêng một cái mác thôi đã đủ khiến người ta săn đón rồi, huống chi y lại có cả hai thứ đó.
Chẳng ai bận tâm đến chuyện Tương Chính Tần rời đi, đó chỉ như một màn tấu hài mà thôi.
Văn Tranh biết nhà họ Hạ muốn nịnh bợ mình, liền nói đỡ cho họ khỏi phải xấu hổ. Hạ Tông Khải không cáo già như cha mình, nên y cũng nói chuyện một cách lịch sự.
Văn Tranh không hỏi thẳng chuyện viện mồ côi đó, chỉ tỏ ý nâng đỡ, bàn bạc về các hạng mục rồi kết bạn wechat với Hạ Tông Khải.
Y dám chắc rằng, chưa đến một tuần đối phương sẽ tự mình tìm đến.
Không nán lại lâu, chưa đầy nửa tiếng sau Văn Tranh đã vội vã rời đi. Ngày mai y còn phải công tác ở thành phố E để quan sát khu đất mới đầu tư.
Lúc này, Lộ Văn Tinh đang tìm một tài khoản weibo chuyên đăng tin tức, đăng tải tệp ghi âm cuộc giao dịch giữa Mang Chanh và Tương Chính Tần, nhờ người này đẩy mức độ hot của vụ việc.
Khi hủy hợp đồng với Mang Chanh, Vương Mạn đã yêu cầu cậu xóa tệp ghi âm đó. Tuy nhiên, để đề phòng Mang Chanh giở trò, cậu đã lưu lại một bản sao.
Nếu Tương Chính Tần bỏ qua chuyện này, cậu sẽ không đăng tải lên đâu.
Nhưng không ngờ, tài khoản weibo mà cậu nhờ lại cực kỳ lợi hại, ngay tối hôm đó đã đưa Tương Chính Tần lên top tìm kiếm rồi.
Sáng sớm, cậu không lướt weibo. Đến đoàn phim, nghe mọi người bàn tán mới biết Tương Chính Tần đã lọt vào top tìm kiếm.
#Tương Chính Tần đòi ngủ với nghệ sĩ#
Lộ Văn Tinh nhấn vào, đó là bài đăng đầu tiên của tài khoản weibo mà cậu đã nhờ.
Dòng Tin Tức V: Một đạo diễn nào đó ỷ quyền chức đòi ngủ với diễn viên.
Bản ghi âm này đã được xóa tạp âm, có thể nghe rõ giọng của Tương Chính Tần và Vương Mạn. Tên của người nghệ sĩ được nhắc đến đã bị che tiếng.
"Đạo diễn Tương, *** thật may mắn mới được ngài để ý."
"Nếu ngài chê, thì Mang Chanh vẫn còn những nghệ sĩ khác."
"Vừa nhìn tôi đã thấy *** là một hạt giống tốt rồi, mà tôi cũng thích những người chăm chỉ biết vươn lên như thế.
Thôi thì, tối đến cô hãy đưa cậu ta đến..."
...
"Thôi đừng ra vẻ nữa. Cậu theo tôi, tôi sẽ cho cậu một vai diễn vừa ý."
"Từ chối ư? Cậu có tư cách gì mà từ chối? Trong giới có không ít người chọn đường tắt, bộ tưởng mình đẹp là sẽ được nổi tiếng hả?"
"Đại diện của cậu đã đồng ý thay cậu rồi, tối nay cậu không thể không đi đâu."
...
Khu vực bình luận lập tức bùng nổ.
- Mẹ kiếp, đang nói ai thế? Trong giới có không ít người chọn đường tắt à? Mình đã dơ thì đừng kéo người ta dơ theo nhé.
- Tương Chính Tần là ông nào? Tôi chưa từng nghe tên đạo diễn Tương bao giờ luôn.
- Tôi tra rồi, quay được vài cái video đã tự xưng là đạo diễn rồi sao?
- Đang ảo tưởng sức mạnh hả? Đạo diễn cái gì chứ, cái thứ rác rưởi của xã hội, cút khỏi giới giải trí hộ tôi.
- Mấy người đang chửi cái gì vậy? Nếu từ chối thì ở khách sạn làm gì? Rõ ràng là đã ngủ rồi nhưng không giành được tài nguyên nên mới quay sang cắn đây mà.
- Cũng chẳng phải hạng tốt lành gì.
- Ơ kìa, nạn nhân có tội tình gì đâu?
- Tự dưng chửi nạn nhân, người ta có ý đó đâu. Mấy người nghe không hiểu à? Người ta đã từ chối rồi kia mà.
- Đâu ra chuyện tự nguyện thế? Bộ không phải là bị lừa đến sao?
- Mời đại diện ra giải thích đi!
- @Manh Chang Ent, đừng bao che cho đại diện này đấy.
- Chắc chắn Mang Chanh không biết chuyện này rồi, không chừng là do nhân viên tự ý dẫn khách.
Lộ Văn Tinh đọc vài dòng bình luận rồi thôi. Hôm nay cậu có nhiều cảnh diễn hơn, sáng sớm đã lướt sơ qua rồi, mãi đến trưa mới được thảnh thơi một chút.
Chiều cậu còn có cảnh quay. Vì thiếu kinh nghiệm, nhân lúc giờ nghỉ, cậu đã đến học hỏi từ người chỉ đạo võ thuật.
"Múa kiếm thì được đấy, dáng người tốt như thế này, chắc múa sẽ ổn thôi. Cũng chỉ quay cận mặt và động tác, nên chỉ cần có cảm giác là được."
Người chỉ đạo võ thuật khá yêu thích Lộ Văn Tinh. Cậu chăm chỉ, khiêm tốn học hỏi, lại còn biết múa. Những động tác khó như vậy mà cậu học rất nhanh.
Nhưng cậu quá cầu toàn. Người chỉ đạo thấy đã đạt yêu cầu rồi nhưng cậu vẫn chưa hài lòng.
Không chỉ người chỉ đạo võ thuật, mà các nhân viên trong đoàn cũng thấy vậy. Cậu hết cảnh quay thì lại quan sát người khác diễn, nếu không thì lại ở một góc nào đó tập diễn.
Khi mọi người nghỉ ngơi thì cậu lại không nghỉ.
"Có phải nhóc Lộ quá chăm chỉ không?"
Cầu toàn thì có thể hiểu được, nhưng trông cậu không hẳn là như vậy, cứ như chỉ muốn dành hết thời gian để diễn thôi.
Giống hệt...!Đạo diễn Vương nghĩ một hồi vẫn không tìm được từ ngữ nào để miêu tả cho đúng.
Cố Yến Thâm hơi đăm đăm nhìn Lộ Văn Tinh đang cầm kiếm.
Cậu múa kiếm rất uyển chuyển và đầy phong thái, từ xa vẫn có thể thấy được vẻ chuyên tâm của cậu.
Tống Gia Giai chợt lên tiếng.
"Tôi có cảm giác cậu ấy rất vội vàng."
Lạc Hạn Phi gật đầu.
"Đúng, em cũng có cảm giác này."
Không phải năng nổ, mà là vội vã.
Cứ như thể nếu không tranh thủ sẽ không kịp vậy. Cố Yến Thâm cũng cảm thấy như thế, anh không biết tại sao cậu lại vội vàng đến vậy. Cậu mới chỉ hai mươi tuổi thôi mà, anh dám chắc sau này cậu sẽ còn nổi tiếng hơn nữa.
Nên không cần phải vội vàng như thế đâu, dù tập luyện cũng cần phải từ từ.
"Nhóc Lộ thuộc cung Xử Nữ à?" Đạo diễn Vương chợt buột miệng.
Tống Gia Giai ngỡ ngàng hỏi lại.
"Đạo diễn Vương cũng biết về cung hoàng đạo ạ?"
"Tôi nghe nói cung Xử Nữ là những người cầu toàn." Đạo diễn Vương còn nghĩ thêm.
"Nhóc Lộ chăm chỉ đấy, nhưng có hơi bạt mạng quá rồi."
Hết giờ nghỉ trưa, đoàn phim lại tiếp tục bận rộn.
Lộ Văn Tinh còn có thêm cảnh quay tối. Khi đoàn phim chở cậu về khách sạn thì đã mười một giờ đêm rồi.
Thang máy lên tầng năm là thang máy VIP. Cậu ở tầng bốn nên không đi cùng thang máy với Cố Yến Thâm.
Đợi một lát thì cửa thang máy cũng mở. Cậu bước vào, đang định đóng cửa thì thấy một bóng dáng cao ráo xuất hiện.
Y rất cao, vẻ mặt khó ở, trông có nét lai, đuôi mắt dài, hốc mắt sâu, một vẻ đẹp đúng kiểu khó quên.
Một thân âu phục xám đậm, trông chín chắn và điềm đạm, nhưng gương mặt y lại không hề lớn tuổi, khiến vẻ đẹp trai càng thêm phần quyến rũ.
Lộ Văn Tinh ấn chọn tầng rồi nhường chỗ cho y. Cậu thấy đối phương ấn tầng năm nhưng không được.
"Thang máy này chỉ dẫn đến tầng bốn. Nếu anh muốn lên tầng năm thì hãy qua thang máy bên cạnh."
Tay y chợt khựng lại, rồi cất tiếng cảm ơn.
Lộ Văn Tinh còn tưởng y sẽ rời đi, nhưng lại thấy đối phương đóng cửa thang máy.
Cậu không hỏi thêm, chỉ nghĩ chắc y lười chờ thang máy khác, nên lên tầng bốn rồi đi cầu thang bộ lên tầng năm luôn.
Chốc lát sau, thang máy đã đến tầng bốn. Lộ Văn Tinh cùng người kia bước ra khỏi thang máy, họ đi cùng hướng nhưng người trước người sau.
Lộ Văn Tinh vừa rẽ hướng thì đã thấy một người xông tới.
"Lộ Văn Tinh, có phải cậu là người đã đăng tệp ghi âm đó không?"
Đối phương chính là Tương Chính Tần, người đang nổi đình đám trên top tìm kiếm hiện giờ.
Gã đeo khẩu trang, nhưng vẫn có thể thấy rõ vẻ giận dữ trên mặt.
Lộ Văn Tinh không ngờ gã lại tìm đến đây, vội lùi ra sau. Cậu quên mất đằng sau có người, thế là đụng phải người cũng đang rẽ sang hướng này.
Thậm chí còn đạp phải chân người ta.
"Xin lỗi."
Lộ Văn Tinh theo thói quen xin lỗi. Đối phương đỡ lấy cậu. Tương Chính Tần không nhìn rõ mặt đối phương, lại đang trong cơn tức giận, muốn trút hết lên Lộ Văn Tinh.
Gã xông tới, toan tóm lấy Lộ Văn Tinh, nhưng lại bị một bàn tay to khỏe tóm chặt cổ tay.
Tương Chính Tần ngẩng đầu lên, mặt liền tái đi. Gã trợn tròn mắt, sợ đến mức lắp bắp.
"Sếp Văn, Sếp Văn."