Này Chàng Trai, Cậu Không Muốn À?

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Chỉ đơn giản vậy thôi sao?"
Các nghệ sĩ không còn giữ được sự im lặng, ánh mắt họ lộ rõ vẻ kinh ngạc.
"Vận may đúng là xoay chuyển nhanh thật, trước thì bị cướp hợp đồng, sau thì được ảnh đế nhìn trúng."
"Cứ như vượt lên số phận ấy nhỉ? Hâm mộ ghê."
"Trước đó Văn Dụ còn cướp hợp đồng quảng cáo của người ta, biết đâu lại bị cướp lại không?"
"Vớ vẩn.
Hợp đồng quảng cáo đó là do quản lý tự đưa cho Văn Dụ, có phải cướp giật gì đâu, đều là những nghệ sĩ hạng xoàng, sao dám không nghe lời quản lý chứ?"
"Nói đi cũng phải nói lại, hợp đồng này vốn là của Lộ Văn Tinh, cậu ấy cũng đã ký tên rồi, vậy mà đùng một cái lại bị quản lý đổi cho Văn Dụ."
"Nhưng buổi tuyển chọn lần này của Văn Dụ lại rơi vào tay Lộ Văn Tinh, quả là trớ trêu!!! Lộ Văn Tinh đúng là ghê thật."
"Nói chứ, chưa chắc Văn Dụ đã được chọn đâu."
"Đúng vậy."
Mọi người đều kích động như vậy, nhưng bản thân Lộ Văn Tinh lại chẳng thấy vui vẻ chút nào, não cậu như ngừng trệ.
Mình có làm gì đâu mà cốt truyện lại lệch lạc đến thế này? Sao đùng một cái mình lại trở thành vật hy sinh rồi?
Khoan đã.
Vậy có nghĩa là dù cốt truyện có bị thay đổi đi chăng nữa, cậu cũng không thể thoát khỏi vận mệnh làm vật hy sinh ư?
Nếu thật sự có hiệu ứng cánh bướm, thì cậu còn giữ cái kịch bản này làm gì?
"Chúc mừng nhé Lộ Văn Tinh."
Họ Từ cong môi cười, tự thấy việc đổi sang Lộ Văn Tinh quả là một quyết định đúng đắn, trông Cố Yến Thâm ưng ý cậu ta đến vậy mà.
"Còn không mau cảm ơn thầy Cố."
"Cảm ơn thầy Cố." Cậu nở nụ cười, nhưng chẳng hiểu sao Cố Yến Thâm lại thấy nụ cười đó quá miễn cưỡng.
Anh nhướng mày, có hơi ngạc nhiên, đang định dò hỏi thì thấy Ngụy Trạch chạy đến khoác vai Lộ Văn Tinh.
"Chúc mừng Tinh Tinh nè!"
Ngụy Trạch mừng thay cho Lộ Văn Tinh.
"Nhớ mời cơm tôi đấy."
Lộ Văn Tinh nhìn chằm chằm y.
"Mời cái cóc khô!"
Ngụy Trạch:...
Sao lại hung dữ thế, hứ.
Sau khi Cố Yến Thâm được mời sang phòng nghỉ, các nghệ sĩ cũng lần lượt rời đi, nhưng chưa kịp rời đi thì Lộ Văn Tinh đã bị Vương Mạn gọi lại.
"Khoan đã."
Thấy Ngụy Trạch cũng đứng lại theo Lộ Văn Tinh, chị ta nghiêm giọng.
"Ngụy Trạch cậu đi trước đi."
Y quay sang nhìn Lộ Văn Tinh, thấy cậu gật đầu mới chậm chạp rời đi.
Đến khi y đã đi khuất, vẻ mặt chị ta càng thêm khó coi, chẳng thèm giấu giếm nữa, cười khẩy rồi nói.
"Được đấy Lộ Văn Tinh, thảo nào lại chê đạo diễn Tương, hóa ra là có mục tiêu cao hơn rồi. Nhưng tham quá đấy, cậu có chắc nắm giữ được không?"
"Tôi không ngại cho cậu một bài học đâu, những ngôi sao nhỏ bám víu Cố Yến Thâm ấy, ngay khi nhận được thư cảnh cáo từ luật sư, đã không còn nhận được bất kỳ tài nguyên nào nữa rồi."
"Thế nên đừng tưởng mình là đặc biệt trong mắt anh ta đấy chứ?"
Cậu còn tưởng Vương Mạn định nói đến chuyện ghi âm kia, nếu biết trước là chuyện vớ vẩn này, cậu còn chẳng thèm bận tâm đến, đúng là phí thời gian.
Vương Mạn bị phớt lờ mà không hề hay biết suy nghĩ này của Lộ Văn Tinh, chỉ nghĩ cậu có chỗ dựa nên không sợ, vì thế càng thêm tức giận.
"Đừng đắc chí sớm, chưa nói đến thái độ của Cố Yến Thâm dành cho cậu, nếu cậu dám làm bất cứ điều gì vượt quá giới hạn, fan của anh ta sẽ xé nát cậu ra."
"Rồi chị muốn nói gì?"
Nghe đến đây Lộ Văn Tinh liền hiểu ra ý định của chị ta, chẳng phải lượn lờ làm phiền cậu, mà là muốn cậu biết khó mà lui, rút khỏi chương trình truyền hình này.
Nhưng chị ta nào biết bản thân cậu chẳng ưa tham gia gì cái chương trình này.
Chị ta càng tức đến nổ phổi, cậu lại càng sướng run người, Lộ Văn Tinh nhếch môi cười đầy khiêu khích.
"Chắc chị tưởng Văn Dụ sẽ là người được chọn nhỉ? Nhưng tiếc thật đấy, Cố Yến Thâm...!đã chọn tôi rồi."
"Lộ Văn Tinh, đắc chí sớm thế, còn chưa ký hợp đồng mà?"
"Sao nào, chị đổi được người nhận hợp đồng quảng cáo, còn đổi được cả quyết định của Cố Yến Thâm sao? Chị vừa lòng ai cũng chẳng quan trọng, quan trọng là...!hiện giờ Cố Yến Thâm đang hài lòng với tôi."
Lời của cậu, thái độ của cậu, vô cùng kiêu ngạo, chẳng đợi Vương Mạn đáp lại, cậu đã xoay người bỏ đi.
Dù không quay đầu nhìn, cậu cũng biết mặt chị ta đang đen như đít nồi.
Ban đầu Lộ Văn Tinh còn băn khoăn không biết nên từ chối tham gia chương trình này như thế nào, cậu cũng ngại thân phận của Cố Yến Thâm, làm sao có thể từ chối anh ta trước mặt bao nhiêu người được, cũng phải giữ thể diện cho người ta chứ.
Nhưng cũng không thể gặp riêng để nói được, dễ bị hiểu lầm là có ý đồ khác lắm, dù cậu chẳng thèm quan tâm người khác nghĩ gì về mình.
Mà Cố Yến Thâm cũng là nhân vật chính, càng ít tiếp xúc càng hay.
Nhưng mới nãy nói chuyện với Vương Mạn, cậu lại thấu hiểu được vài điều.
Vương Mạn là người hay ghi thù, chị ta còn nói với mấy nghệ sĩ khác rằng:
"Lộ Văn Tinh mà không chịu xin lỗi Tương Chính Tần thì đừng hòng có được tài nguyên."
Cậu cũng không để ý việc này.
Kể từ khi biết mình chỉ là nhân vật nền cho người khác, cậu đã không còn bận tâm đến tài nguyên nữa, nhưng giờ thì...
Cậu lại mong chị ta nói được làm được.
Đừng cho cậu tài nguyên gì cả, đánh cắp luôn cả suất tham gia chương trình truyền hình này cũng được.
Mới nãy, đúng là cậu có ý chọc giận chị ta.
Sau một thời gian tiếp xúc, cậu cũng đã nhìn thấu được con người Vương Mạn.
Chị ta rất có khát khao kiểm soát mọi thứ, với chị ta, kể cả không thích nghe theo như Lộ Văn Tinh, dù có tiềm năng đấy, thì một cây tiền rụng còn thua xa một người biết nghe lời răm rắp.
Lộ Văn Tinh không khỏi tự khen mình đã biết tùy cơ ứng biến.
Bây giờ cậu chẳng cần phí sức tìm lý do từ chối nữa, vì đã có chị ta làm tất cả mọi thứ cho cậu rồi.
***
"Không giải thích gì à?"
Thịnh Siêu đứng trước mặt Cố Yến Thâm, nhìn anh ta cắm đầu chơi game khiến hắn đau đầu.
Chết tiệt, có ai ngờ vị ảnh đế điềm tĩnh, lạnh lùng này lại có đam mê chơi trò Thú Cưng Trên Mây* chứ.
*Là game nuôi thú cưng bên Trung Quốc.
Còn thích mấy con to to lắm lông nữa chứ.
Nhìn mấy bé hổ trên màn hình, rồi lại nhìn Cố Yến Thâm lúng túng cho chúng ăn, vầng trán Thịnh Siêu giật giật.
"Có nghe tôi nói không vậy?"
"Giải thích cái gì?"
Cố Yến Thâm đáp bâng quơ một câu, không hề rời mắt khỏi điện thoại.
Thịnh Siêu hít sâu một hơi, tự trấn an mình.
"Cậu chọn người cũng qua loa quá rồi đấy."
"Thì đạo diễn bảo gì tôi nghe nấy thôi."
Thịnh Siêu ngỡ ngàng hỏi lại.
"Đạo diễn Trần bảo gì mà sao tôi lại không biết?"
"Thì chọn người ấn tượng nhất, còn không thì chọn đại thôi, thích ai thì chọn."
Thịnh Siêu:???
"Cậu lừa ai thế? Màn giới thiệu vừa rồi Lộ Văn Tinh chỉ nói đúng tên mình, thế mà cũng gây được ấn tượng nhất ư?"
Đáp lại hắn chỉ là sự im lặng.
Thịnh Siêu không nhịn nổi nữa, giật luôn điện thoại của Cố Yến Thâm.
"Không nói đừng hòng tôi cho chơi."
"Chậc." Anh tiếc nuối không nhìn màn hình nữa.
"Tôi không nhớ tên mấy nghệ sĩ khác."
Suýt nữa thì quên, trừ lúc đóng phim ra, Cố Yến Thâm đích thị là não cá vàng.
Đa số nghệ sĩ của Mang Chanh Ent đều là thực tập sinh, nên sẽ có sở trường về ca hát và vũ đạo, mà mỗi người sẽ thạo những điệu nhảy khác nhau, nhưng với Cố Yến Thâm thì chúng chẳng có gì khác biệt cả.
Ngoài tài nghệ ra, Lộ Văn Tinh đúng là người nổi bật nhất, từ gương mặt cho đến tính cách, khí chất.
"Nhưng Lộ Văn Tinh đâu có xếp cuối, cậu ấy ở giữa hàng mà, nghe người ta giới thiệu xong, cậu vẫn nhớ mặt à?" Thịnh Siêu tò mò hỏi tiếp.
"Nhớ chứ."
Thịnh Siêu sửng sốt nhìn Cố Yến Thâm, nhất thời không biết là vì anh ta không nhớ tên người khác, hay thực sự đã nhắm đến Lộ Văn Tinh.
"Tên cậu ấy rất dễ nhớ."
Thịnh Siêu:...
À, ra vậy, là mình nghĩ quá nhiều rồi.
"Cậu chọn Lộ Văn Tinh tôi cũng không có ý kiến, nhưng ít nhất cậu cũng phải hỏi thăm một chút chứ, đằng này chẳng hỏi han gì, cứ thế chọn luôn..."
Cố Yến Thâm không muốn nghe Thịnh Siêu càm ràm nữa, liền cắt ngang lời.
"Cậu ấy không giống họ."
Thịnh Siêu cũng thừa nhận, đúng là Lộ Văn Tinh không giống với các nghệ sĩ tham gia khác, vì trông cậu chẳng giống người đến tham gia chút nào, cứ như có mặt cho đủ số vậy.
Tại hiện trường phỏng vấn, bộ dạng điềm nhiên của cậu thực sự không phải giả vờ.
Trong khi những nghệ sĩ khác lại tỏ rõ vẻ tha thiết cháy bỏng, thiếu điều in ba chữ "hãy chọn tôi" lên mặt thôi.
Huống chi còn có cả fan của Cố Yến Thâm, chẳng hề kiềm nén nổi sự yêu thích trong mắt.
Nhưng chương trình này đâu phải nơi tụ họp fan, Thịnh Siêu muốn chọn một nghệ sĩ thoải mái trước ống kính, không mượn danh tiếng để nổi tiếng.
Mà Lộ Văn Tinh lại thỏa mãn tất cả tiêu chí đó, vì cậu có vẻ như không muốn tham gia chương trình chút nào.
Thịnh Siêu không nói thẳng, chỉ lựa lời nói.
"Nhưng cậu có thấy... Là tôi thấy, hình như Lộ Văn Tinh không thích tham gia chương trình thì phải."
Không ngờ Cố Yến Thâm lại ngẩng mắt lên, còn khẳng định:
"Tôi còn tưởng mình nhìn nhầm chứ."
Thịnh Siêu:...
Chết tiệt.
Thịnh Siêu không nhịn được chửi thề, hóa ra không phải ảo giác.
Nhưng nếu nhìn ra rồi sao còn chọn Lộ Văn Tinh?
Chọn đại hay là vì người ta không muốn nên mới chọn?
Trong phút chốc, đầu Thịnh Siêu đã nảy ra một đống suy đoán không đúng đắn, mà càng lúc càng quái lạ.
Vừa hay lại biết Cố Yến Thâm có đam mê nuôi thú cưng, nên bây giờ cứ như hắn vừa biết thêm một bí mật kinh khủng của Cố Yến Thâm.
Và thế là đầu hắn lại nảy lên kịch bản truyền hình đầy ức chế "Sếp tổng yêu tôi ngang ngược cưỡng ép".
Trong đó, nữ chính là một bông hoa kiên cường, dũng cảm bày tỏ suy nghĩ của mình trước cường quyền.
"Tôi không muốn."
"Ồ, cô kia, dám từ chối tôi đấy à?"
Còn nam chính là một gã sếp tổng ngang ngược mà ai ai cũng bợ đít, chỉ riêng nữ chính là không.
"Đừng, buông ra." Nàng nổi giận.
"Không buông, muốn tôi chú ý thì cô thành công rồi đấy."
Rồi tự dưng mặt nam chính và nữ chính lại biến thành Cố Yến Thâm và Lộ Văn Tinh.
"Cậu mặc thế này là muốn quyến rũ tôi đấy à?" Mắt Cố Yến Thâm thể hiện ba phần kiêu căng, hai phần khinh thường.
Mà Lộ Văn Tinh cũng khinh thường, phớt lờ anh ta.
Nhưng Cố Yến Thâm lại càng hứng thú, nở nụ cười xấu xa vô cùng.
"Này chàng trai, cậu không muốn à?"
...
Lát sau, Cố Yến Thâm đã đạp Thịnh Siêu một phát.
"Cười hơi gớm rồi đấy."
Trong phòng nghỉ chỉ có hai người họ, Cố Yến Thâm cũng thẳng thừng trưng vẻ chê bai hắn.
Thịnh Siêu cũng lắc đầu vội, vứt cảnh tượng kinh hoàng này ra khỏi đầu.
Về sau chắc hắn sẽ không xem phim truyền hình với bạn gái nữa, cứ bị mấy cái đó tẩy não mất.
Thịnh Siêu ho nhẹ một tiếng, che đi sự xấu hổ này.
"Thế thì tôi đi chốt quyết định với họ Từ bên Mang Chanh đây."
Không đợi Cố Yến Thâm đáp lời, hắn đã nhanh chân chạy biến.
Mà Thịnh Siêu đi rồi, Cố Yến Thâm lại nhớ ra hắn còn cầm điện thoại của mình.
Với lại, việc chốt quyết định cũng mất thời gian, Cố Yến Thâm liền định bụng đuổi theo hắn, bảo hắn trả điện thoại trước đã.
Chắc mấy bé hổ của anh đang gào khóc đòi cơm rồi.
"Lộ Văn Tinh đúng là đồ giả dối, buổi chiều ở phòng họp còn muốn hủy hợp đồng với chị Mạn, giờ lại tham gia phỏng vấn chương trình, chết tiệt, đúng là giả dối!"
Nghe đến cụm "hủy hợp đồng" Cố Yến Thâm liền dừng bước.
Mà những người ở chỗ góc hành lang kia vẫn xì xào bàn tán.
"Công nhận, muốn hủy hợp đồng thì chẳng ai lại đi nói ra miệng đâu. Ví dụ như muốn nhảy lầu tự tử thì người ta đã nhảy rồi, chứ đứng trên đó dọa dẫm người khác làm gì."
"Đúng là xem thường Lộ Văn Tinh rồi, thảo nào lại chê giường của đạo diễn Tương, mà Cố Yến Thâm lại chọn Lộ Văn Tinh, chẳng lẽ có nội tình gì sao?"
"Nội tình gì? Đừng nói ý cậu là Lộ Văn Tinh với ảnh đế Cố..."
"Ý gì chứ, làm sao có chuyện ảnh đế Cố để ý Lộ Văn Tinh được? Ý tôi là, lai lịch anh ta sâu rộng như thế, chắc quen biết nhiều người ngoài ngành lắm, không chừng lại quen biết người chống lưng cho Lộ Văn Tinh."
"Chiều nay tôi còn nghe Trình Viễn nói, đôi giày của Lộ Văn Tinh có giá mười ngàn, mà bình thường quần áo có giá quá nghìn đâu, thế nên lấy đâu ra tiền mà mua được đôi giày đó chứ? Chắc chắn là được người kia tặng rồi."
"Một đôi giày mười ngàn, cái gã chống lưng này cũng bủn xỉn quá nhỉ?"
"Ha ha ha, bởi vậy Lộ Văn Tinh đúng là đồ ngu, còn tưởng mình là độc nhất vô nhị chắc? Lại nghe mấy ông già ngoài kia nuôi người tình như nuôi cá cảnh vậy, không phải nuôi một người thôi đâu, mà là cả một đàn..."
Người kia vừa nói xong liền im bặt, khiến những người khác khó hiểu quay đầu lại, lại bắt gặp đôi mắt lạnh lẽo của Cố Yến Thâm, lòng liền giật thót, nói năng cũng không còn lưu loát nữa.
"Thầy, thầy Cố."