Chương 2: Lời Mời Hợp Tác Từ Ảnh Đế

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Rất mong được hợp tác cùng cậu.”
“Thì ra là không nhầm.”
Lộ Văn Tinh đi được vài bước thì quay người lại, thản nhiên bước vào phòng vệ sinh như chưa có chuyện gì.
Cố Yến Thâm vứt giấy vào thùng rác, liếc mắt nhìn người kia, ánh mắt dừng lại ở tai trái của cậu.
Một chiếc khuyên tai hình ngôi sao bạc.
Mãi đến khi Lộ Văn Tinh quay đầu lại, anh mới thôi không nhìn nữa, rời khỏi phòng vệ sinh.
Điện thoại ting một tiếng.
Vừa rời khỏi phòng, bạn cậu đã gọi đến.
“Tinh Tinh, cậu đang làm gì vậy? Đang nói chuyện giữa chừng mà cậu biến đi đâu mất tiêu.”
Tin nhắn thoại của Lộ Văn Tinh chỉ có một đoạn ngắn, như thể bị cắt ngang đột ngột. Cậu ta nhắn lại mấy tin mà vẫn không thấy hồi âm, nên đành nhấc máy gọi sang.
“Nhờ phúc của cậu mà tớ đã gặp được Ảnh đế Cố rồi đấy.”
Cậu nghiêng đầu kẹp điện thoại lên vai, dùng đôi tay thon dài mở vòi nước, nhưng nước lạnh quá khiến cậu rụt tay lại.
Còn người đầu dây bên kia thì không kìm nén nổi sự sung sướng của mình.
“Cậu gặp được Cố Yến Thâm á? Ngoài đời anh ấy có phải còn ngầu hơn cả trên TV không?”
“Ừ, ngầu lắm.” Lộ Văn Tinh đáp qua quýt, rút hai tờ giấy vệ sinh, lau kỹ tay mình.
“Thế có để lại ấn tượng gì cho người ta không?”
“Tớ có tham gia tuyển khách mời đâu.” Cậu giải thích.
“Với lại, danh sách trên tay người đại diện cũng ít, đâu phải ai cũng được tham gia.”
Lộ Văn Tinh không nói thẳng với bạn mình rằng, danh sách đó vốn có tên cậu, nhưng vì đánh Tương Chính Tấn mà tên cậu đã bị Vương Mạn gạch bỏ.
Bạn cậu vừa tiếc vừa khó chịu thay cho cậu.
“Cái cô người đại diện kia của cậu có bị mờ mắt không thế, cậu điển trai như vậy mà không nổi tiếng, tớ tức ghê á.”
“Làm gì đến mức đó.” Cậu buồn cười ngắt lời đối phương.
“Gì mà không đến mức đó, cậu có biết mình vừa nhập học vài tuần mà đã có mấy bài đăng trên diễn đàn rồi không.”
“Tớ nghi cái cô người đại diện kia chèn ép cậu lắm, không tranh thủ giành tài nguyên cho cậu thì thôi đi, còn cướp trắng trợn nữa, làm gì có người đại diện nào như thế chứ.”
Lộ Văn Tinh thầm phản bác: Cũng không hẳn.
Vương Mạn có để ý đến cậu đấy, còn tranh thủ đưa cậu lên giường với kim chủ nữa mà.
Bạn cậu thấy Lộ Văn Tinh không đáp lại, cũng chẳng buồn nói thêm chuyện này, lại hỏi.
“Khi nào thì cậu về trường? Cuối tuần phải nộp bản thiết kế cuối kỳ rồi.”
“Tớ đang ở công ty, lát nữa sẽ về.”
Nếu đã quyết định hủy bỏ hợp đồng, cậu cũng chẳng bận tâm mấy tài nguyên bị cướp trắng trợn kia.
Với cậu, quan trọng nhất là hoàn thành bài thiết kế cuối kỳ, rồi lên kế hoạch hủy hợp đồng.
Cậu đứng trên hành lang chờ thang máy, định bụng về trường sớm.
Rồi đột nhiên, trên hành lang xuất hiện một chàng trai tóc xám. Cậu chưa kịp chào thì đối phương đã nhảy bổ vào người cậu.
“Tinh Tinh, Tinh Tinh yêu dấu ơi.”
Lộ Văn Tinh nheo mắt lại, kéo người kia xuống.
“Ngụy Trạch?”
***
“Đừng nói gì cả, mọi thứ loạn hết cả lên.”
Trong phòng luyện tập, người đông như mắc cửi.
Cố Yến Thâm ngồi ở hàng ghế đầu cùng với người đại diện Thịnh Siêu và mấy vị sếp cấp cao.
Thịnh Siêu đưa danh sách nhận được từ giám đốc sáng tạo cô Từ cho Cố Yến Thâm, quay đầu thì thấy Vương Mạn cứ đi qua đi lại, trông sốt ruột lắm.
“Gì mà sốt sắng vậy?”
Trước đó, Vương Mạn có đi theo cô Từ, lướt mắt một cái là biết cô ta khó chịu với biểu hiện của mình. Nhưng chị ta chẳng thể lo thêm chuyện gì, thấp giọng nói.
“Văn Dụ vẫn chưa tới.”
Cô Từ nhất thời đanh mặt lại.
“Bộ cô không nhắc cậu ta đến sớm à?”
“Hôm nay Văn Dụ phải chụp tạp chí, nhưng tôi không ngờ là chụp lâu thế.”
Hợp đồng quảng cáo của ZU vốn thuộc về Lộ Văn Tinh nhưng Vương Mạn lại cướp trắng trợn nó đưa cho Văn Dụ. Không ngờ lịch chụp lại trùng với lịch phỏng vấn chương trình.
“Còn mấy người chưa đến nữa?” Thịnh Siêu nghe chuyện từ hai người, liếc mắt hỏi.
Cô Từ trừng mắt với Vương Mạn, rồi quay đầu cười với Thịnh Siêu, giọng hối lỗi.
“Thật xin lỗi, còn một người chưa đến nữa.”
Đây là lần đầu tiên cô Từ được gặp Cố Yến Thâm. Nghe đồn Cố Yến Thâm không kiêu căng hống hách nhưng lại vô cùng lạnh nhạt, chẳng thích xã giao vòng vo, nhiều khi còn khiến người ta bẽ mặt.
Mà có một chuyện quan trọng ai cũng biết, chính anh cũng thừa nhận rằng, mình cực ghét những người không biết tuân thủ.
Cô ta hít một hơi dài, vừa mới gặp đã giẫm phải “mìn” của Cố Yến Thâm rồi.
Tránh cho đối phương cảm thấy khó chịu hơn, cô Từ ngẫm lại, rồi nở nụ cười chuyên nghiệp, quyết định một cách nhanh chóng.
“Tôi biết thầy Cố kín lịch, nếu nghệ sĩ kia đến muộn tôi sẽ nhờ người đại diện chuyển lời đến, khỏi cần đến nữa.”
“Là tôi đến sớm.” Cố Yến Thâm nhìn đồng hồ.
“Chờ mười phút nữa.”
Cô Từ như không tin nổi vào tai mình, cô ta trợn tròn mắt, không nghe lầm đấy chứ?
“Cảm ơn thầy nhiều, tôi sẽ nhờ người đại diện giục người kia mau đến.”
Thịnh Siêu chau mày nhìn Cố Yến Thâm, phán thẳng một câu.
“Hôm nay cậu lạ lắm.”
Anh chỉ vào đồng hồ, ý bảo người đại diện nhìn xem.
2:51
Đúng là sớm hơn thời gian dự kiến, nhưng...
Vẫn lạ lắm.
Nếu tham gia phỏng vấn thì phải đến sớm chuẩn bị chứ, ai lại đến sát giờ bao giờ?
Nếu tham gia thử vai, người ta còn đến sớm một tiếng nữa kìa.
Cố Yến Thâm ngồi đợi mười phút... Chậc, ai mà đoán được.
[Dậy sớm hơn gà]: Thấy thần tượng nhà em chưa?
[Dậy sớm hơn gà]: Nhớ lấy chữ ký hộ em, anh đã hứa rồi đấy.
[.]: Không có hứa.
Kể cả không nhìn điện thoại, anh cũng biết ai đang gửi tin nhắn, nên cũng chẳng liếc mắt xem thử.
Thịnh Siêu cũng tình cờ liếc qua, lại thấy chiếc ảnh đại diện “gà trống bảy màu” trên giao diện trò chuyện kia mà xấu hổ không thôi, đến mức gân xanh trên thái dương cũng giật giật.
“Em trai cậu à?”
“Ừ.”
“Cậu ấy lại nhờ chuyện gì vậy?”
Cố Yến Thâm cất điện thoại vào túi, nhàn nhạt đáp.
“Xin chữ ký.”
Thịnh Siêu hơi câm nín, nhưng không hỏi thêm. Chuyện cậu ấy nhờ anh mình xin chữ ký hắn cũng chẳng lạ gì rồi.
Mỗi năm cậu ấy theo đuổi vài thần tượng, cũng chân thành lắm, nhưng thần tượng có tai tiếng một cái là bỏ ngay, chẳng kiên định gì hết.
“Nên, cậu mới chờ mười phút đấy hả?”
Cố Yến Thâm cũng chẳng phủ nhận. Mà thân là người đại diện của Ảnh đế Cố, bảo hắn đi xin chữ ký, chắc nghệ sĩ của Mang Chanh Ent kia sẽ hết hồn vì được để ý mất.
Mà Thịnh Siêu cũng đâu để ý chuyện này. Hắn quan tâm mỗi chuyện tuyển khách mời này thôi.
Mấy năm đầu, Cố Yến Thâm chẳng lạnh nhạt vậy đâu. Nhưng trước giờ anh luôn quý người tài, sẵn sàng giúp đỡ những người mới nổi ấy.
Mà đa số đều muốn trục lợi, vì muốn phất nhanh mà tính đi đường tắt với anh.
Về sau anh cũng ít tiếp xúc với người mới, nếu có thì cũng chỉ việc chung làm chung mà thôi.
Mà lần tuyển chọn này rõ ràng là cơ hội cho nhóm người đó.
Được tham gia chương trình với Ảnh đế Cố, Thịnh Siêu nào tin nổi mấy người họ sẽ biết điều đâu.
Với lại, đây cũng là lần đầu tiên Cố Yến Thâm tham gia một chương trình thực tế như thế này. Trước khi công bố đã thu hút nhiều sự quan tâm, huống chi việc ba vị đỉnh cao giới giải trí sẽ tự chọn người hợp tác này vốn dễ gây xôn xao dư luận.
Mà ban đạo diễn đã yêu cầu Cố Yến Thâm, một trong những vị đỉnh cao giới giải trí ấy, đến các công ty giải trí khác nhau để chọn người hợp tác. Mà người anh nhắm được đang ở trong Mang Chanh Ent.
Mang tiếng là tuyển khách mời, chứ thực ra là chọn người hợp tác thôi, nên ban đạo diễn cũng chẳng nhúng tay vào.
Nhưng có người lại hoài nghi.
“Ủa, chọn người hợp tác thật à?”
Ban đạo diễn đáp chắc nịch.
“Có phải tuyển chọn tài năng đâu, mình vui là chính.
Không chọn được thì chọn người ưa nhìn nhất ấy, mấy người ấy dễ nổi lắm.
Đạo diễn còn một yêu cầu nữa: những người được chọn phải là người ít nổi tiếng, những người mới thực sự.
Cái này đúng là chọn đại, thích ai thì chọn, còn hợp với mình hay không thì đó là một vấn đề khác.
Thịnh Siêu lo lắng lắm, y như mấy bà mẹ già hay lo xa, trong khi Cố Yến Thâm lại chẳng bận tâm mấy.
“Ối!”
“Ui.”
Có tiếng xuýt xoa phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng luyện tập.
Ai nấy đều quay đầu nhìn, lại thấy Lộ Văn Tinh và Ngụy Trạch đứng trước cửa phòng. Chủ nhân của tiếng xuýt xoa đó chính là Ngụy Trạch, vì quá xúc động mà tự làm mình đau.
“Họ đến đây làm gì thế?”
Các nghệ sĩ trong phòng xúm lại bàn tán.
“Tôi nghe Lộ Văn Tinh bị loại khỏi danh sách rồi mà, sao còn ở đây?”
Lộ Văn Tinh chỉ thản nhiên đứng đó, chẳng đoái hoài đến ánh nhìn xung quanh. Còn Ngụy Trạch thì thấp thỏm trốn sau lưng cậu, bám chặt lấy cánh tay cậu, mặt ửng đỏ.
“Xin, xin lỗi.”
“Tôi không cố ý làm phiền mọi người...”
Nhưng lời chưa dứt thì Vương Mạn đã giận dữ cắt ngang.
“Lộ Văn Tinh, cậu ở đây làm trò gì thế hả? Biến nhanh cho tôi.”
Cậu cũng toan đi nhưng nghe chị ta nói thế thì chẳng còn muốn nữa.
Mới nãy ở phòng họp ban giám đốc, chị ta còn dỗ ngọt lắm, nào là hợp đồng quảng cáo, nào là chương trình truyền hình các kiểu, nhằm dụ cậu đưa bản ghi âm.
Chỉ là cậu không mắc lừa nên chị ta đành tạm thôi, nhưng cũng sợ Lộ Văn Tinh ở đây mà ba hoa chích chòe.
Thấy Vương Mạn nổi giận, Ngụy Trạch sợ lắm, núp đằng sau Lộ Văn Tinh, hối hận vì lúc nãy không kìm được xúc động.
Cậu ta là fan của Cố Yến Thâm, nhưng không dám nhìn lén thần tượng, đành nhờ Lộ Văn Tinh dẫn đi nhìn ké. Kết quả lại khiến cậu bị vạ lây.
Lộ Văn Tinh rút tay mình ra, định mở miệng thì Cố Yến Thâm đã giành nói trước.
“Lại...!Nhầm chỗ à?”
Lộ Văn Tinh:...
Anh nói như thân lắm, mà từ “lại” đó khiến người ta không khỏi nghĩ nhiều.
Cũng khiến cậu nín họng. Bộ vị Ảnh đế lạnh lùng này có sở thích thầm kín là trêu chọc người khác hả?
Như phát hiện được sự thật, cậu nhìn Cố Yến Thâm với vẻ khó nói, nhàn nhạt đáp.
“Không đâu.”
Cố Yến Thâm.
“Vậy đến trễ à?”
Cô Từ không cho Cố Yến Thâm biết người đến trễ là ai, nên anh tưởng Lộ Văn Tinh là cậu nghệ sĩ đến trễ kia.
Lộ Văn Tinh như không hiểu chuyện gì, đến trễ? Trễ gì cơ?
“Thật đấy à? Anh Thâm quen Lộ Văn Tinh hả?”
“Không thể nào, có nghe ai nói đâu.”
Giọng bàn tán trong phòng càng ngày càng to, cô Từ liền híp mắt quát.
“Ồn ào cái gì, im lặng đi.”
Mà Vương Mạn thì chột dạ lắm, cứ dè dặt quan sát vẻ mặt cô Từ.
Mà cô Từ cũng không rõ mối quan hệ của Cố Yến Thâm và Lộ Văn Tinh. Nhưng trông anh giễu cợt vậy thôi, chẳng tỏ ra ghét bỏ gì. Lại thấy anh hiểu lầm, liền dứt khoát bước đến.
“Lộ Văn Tinh, sao cậu trễ thế hả? Buổi phỏng vấn đã bắt đầu rồi, sao không mau vào trong.”
Lộ Văn Tinh:?
Cô Từ vội nháy mắt ra hiệu với Lộ Văn Tinh nhưng cậu chẳng hiểu gì.
“Thầy Cố bận trăm công nghìn việc, đừng lề mề nữa, mau vào đi.” Cô Từ thầm mắng cậu quá ngu, nhưng vẫn vờ thân thiện trước mặt Cố Yến Thâm.
Lộ Văn Tinh còn chưa kịp đáp lại thì Ngụy Trạch đã phản ứng trước. Tưởng mình đã cho cậu cơ hội được phỏng vấn, bèn hớn hở đẩy Lộ Văn Tinh.
“Kìa Tinh Tinh, mau vào đi.”
Cố Yến Thâm cũng nhận ra vấn đề, trông cậu có giống như đến tham gia phỏng vấn đâu.
Đến Thịnh Siêu ngồi bên cũng thấy được.
“Người đến trễ kia là cậu ta ư?”
“Vâng đúng vậy.” Cô Từ đáp vội.
“Là cậu ấy.”
Vương Mạn chọn Văn Dụ vì lợi ích cá nhân, nhưng cô Từ thì không vậy.
Là giám đốc sáng tạo, đứng trên lợi ích công ty, Lộ Văn Tinh đã lỡ xuất hiện trước nghệ sĩ đến trễ kia thì để cậu thay thế luôn cho rồi.
Thấy Vương Mạn tái xanh mặt mày, Lộ Văn Tinh thầm sướng trong lòng. Với lại trước mặt nhiều người thế này, bọn cậu thì chẳng sao, còn khiến chị ta khó chịu nữa.
“Đông đủ rồi thì bắt đầu thôi.”
Thịnh Siêu mở miệng, các nghệ sĩ hồi hộp xen lẫn mong đợi.
“Bắt đầu từ hàng đầu tiên, từ trái sang, một phút giới thiệu bản thân.”
“Chào thầy Cố, em là Giang Lâm, mười chín tuổi, mới ra mắt một năm, thạo hát, múa và...”
Reng reng.
Đồng hồ vang tiếng thông báo, người này chưa nói hết đã phải nhường chỗ cho người khác lên.
Khi xong được một nửa, Lộ Văn Tinh mới nhận ra vấn đề: sao nhân vật chính Văn Dụ không có mặt ở đây vậy?
Cuốn tiểu thuyết trong mơ diễn tả chi tiết. Cậu chỉ biết hợp đồng quảng cáo của mình bị cắt bỏ, hai nhân vật chính sẽ cùng tham gia chương trình.
Nhưng vì không kể chi tiết nên cậu cũng chẳng rõ. Văn Dụ đã không có mặt ở đây thì Cố Yến Thâm chọn Văn Dụ kiểu gì?
Cậu không khỏi cuốn theo suy nghĩ của mình: liệu Văn Dụ không được chọn, có phải vì hiệu ứng cánh bướm từ việc hủy hợp đồng ấy không?
“Người tiếp theo.”
Lộ Văn Tinh một vẻ mơ màng, dáng vẻ vô tư hoàn toàn khác biệt với bầu không khí khẩn trương trong phòng.
Cho đến khi bị huých cánh tay, cậu mới định thần lại.
“Đến lượt cậu kìa.”
Cậu khẽ cảm ơn, rồi bước lên phía trước.
“Lộ Văn Tinh.”
Không căng thẳng như những người khác, cậu thản nhiên cất giọng lười biếng.
Ngay lập tức, căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Mãi một lúc, lại thấy cậu lặng thinh không định nói tiếp, Thịnh Siêu ngỡ ngàng hỏi.
“Hết rồi...?”
Cậu gật đầu.
Thịnh Siêu:???
Nếu thời gian không quá ngắn, các nghệ sĩ đã mau chóng trình bày hết ưu điểm của mình rồi. Còn cậu thì sao?
Giới thiệu bản thân là giới thiệu cái tên ấy hả?
Mà Vương Mạn thì chẳng ngạc nhiên vậy, trong mắt đầy ý nhạo báng.
Chị ta thấy Lộ Văn Tinh rõ ngốc, bộ tưởng vậy là ngầu chắc? Khác biệt với người ta là sẽ được Cố Yến Thâm chú ý á?
Đúng là ngu.
Ảnh đế Cố đâu có nông cạn vậy.
Qua phần giới thiệu, cả phòng lại chìm vào yên lặng.
“Lộ Văn Tinh.”
Nhìn vẻ ngu ngơ của Lộ Văn Tinh, Cố Yến Thâm cười như không cười, cất giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng, lại rõ ràng giữa căn phòng tĩnh lặng này.
“Rất mong được hợp tác cùng cậu.”
Lộ Văn Tinh:...?
Vương Mạn và các nghệ sĩ còn lại:!
***
Chuyện nhỏ:
Lộ Tinh Tinh: Ảnh đế đến tuyển phi thôi.
Cố Thâm Thâm: Ừ, mình thích thì chọn thôi.