Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Vững Bước Trên Con Đường Mình Chọn
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Các cảnh quay ở thành phố E đã hoàn tất, sắp tới đoàn làm phim sẽ chuyển địa điểm quay mới.
Vì rạng sáng mới đến nơi nên đoàn phim không sắp xếp lịch quay buổi sáng mà để mọi người nghỉ ngơi đến trưa, buổi chiều mới bắt đầu quay.
Hôm nay là cảnh quay cuối cùng của Lộ Văn Tinh, cũng chính là cảnh chia ly của thiếu niên Mạc Hủ. Cảnh của những diễn viên khác đều được đẩy ra sau, đạo diễn Vương tính toán sẽ quay xong cảnh này ngay trong chiều nay.
Thay xong trang phục, Lộ Văn Tinh đi ra từ phòng hóa trang thì đụng phải Tống Gia Giai.
“Cậu nhập vai cũng nhanh quá rồi đó.”
Lộ Văn Tinh: ?
“Còn chưa bắt đầu quay mà tôi đã cảm nhận được sự chia ly ở cậu rồi.”
Lộ Văn Tinh: “…”
Cảnh quay cuối cùng hôm nay của Lộ Văn Tinh diễn chung với Cố Yến Thâm. Hiện tại cậu không còn căng thẳng như lúc mới vào đoàn làm phim nữa. Một cảnh quay đặc biệt như hôm nay cũng không khiến cậu có cảm giác hồi hộp gì.
“Đúng rồi, tôi có việc này muốn hỏi cậu.”
Tống Gia Giai bỗng nhiên hạ giọng, thấy nhân viên đoàn phim xung quanh đang bận rộn thì mới đến gần Lộ Văn Tinh, nhỏ giọng hỏi.
“Cậu không muốn ký với Hoa Dịch hả?”
Nhìn vẻ nghi hoặc của Lộ Văn Tinh, Tống Gia Giai lại nói, “Cậu không biết tôi cũng ký với Hoa Dịch à?”
“Em biết.”
Chỉ là Lộ Văn Tinh không nghĩ tới Tống Gia Giai lại biết người đại diện của Hoa Dịch tìm tới cậu.
Tống Gia Giai nói, “Bởi vì người đại diện cậu từ chối là người đại diện của tôi.”
Lúc này Lộ Văn Tinh thật sự kinh ngạc. Sau khi quay xong tập đầu tiên của chương trình thì cậu cũng gặp qua người đại diện của Tống Gia Giai nhưng không biết tên của đối phương. Ngày hôm qua Từ Dung gọi điện cho cậu thì Lộ Văn Tinh cũng không nghĩ gì đến người đại diện của Tống Gia Giai.
“Hóa ra là người đại diện của chị Gia Giai.”
“Mấy hôm trước người đại diện có gọi điện thoại cho tôi khóc than kể lể. Tôi phải dỗ mãi mới nguôi đó.”
Khóc than kể lể là giả, Từ Dung chỉ là gọi đến để bày tỏ sự kinh ngạc của mình thôi.
Tống Gia Giai học theo ngữ điệu của Từ Dung, cố ý diễn thật sự khoa trương, “Bình thường chỉ có nghệ sĩ chị không muốn dẫn dắt, chị còn chưa gặp qua nghệ sĩ từ chối chị. Thằng nhóc này, cậu đã thành công khiến cho chị đây chú ý rồi đó.”
Lộ Văn Tinh: “…”
“Có chút hơi quá rồi.”
“Không thể nào? Tôi cảm thấy chính là như vậy.” Tống Gia Giai nghiêng đầu nhìn chằm chằm Lộ Văn Tinh, “Cho nên tại sao cậu lại không đồng ý? Không phải là có công ty tốt hơn đến tìm cậu chứ?”
Tống Gia Giai càng nghĩ càng có khả năng, “Cốc hay là Đạt nào đó à? Không phải là Cố Yến Thâm…”
“Tôi làm sao vậy?”
Tống Gia Giai bị giọng nói bất ngờ vang lên của Cố Yến Thâm làm cho giật mình, “Không phải, sao anh Thâm đi đường lại không có tiếng động vậy?”
“Là cô nói chuyện quá chú tâm.”
Tống Gia Giai cười hì hì, “Tôi cũng không có nói xấu gì anh Thâm đâu. Trong lòng tôi, anh Thâm vĩnh viễn là thần. Cái gì anh Thâm cũng đúng, tiểu nhân xin cáo lui.”
Cố Yến Thâm đã sớm nghĩ tới việc ký với Lộ Văn Tinh, chẳng qua còn không nói cho Lộ Văn Tinh biết. Trong khoảng thời gian này lại bận rộn đóng phim. Hắn đã nói trước với công ty, vốn dĩ định chờ sau khi Lộ Văn Tinh hoàn thành cảnh quay sẽ nói với cậu.
Từ trước đến nay Cố Yến Thâm không nghĩ đến việc Lộ Văn Tinh sẽ từ chối.
Bởi vì theo biểu hiện thường ngày của Lộ Văn Tinh, ai cũng nhìn ra cậu rất tập trung, kiên trì với việc đóng phim. Người như vậy trời sinh phù hợp với nghề này.
Hắn không nghĩ tới Truyền Thông Hoa Dịch sẽ đến tìm Lộ Văn Tinh. Không phải Lộ Văn Tinh không đủ ưu tú mà độ nổi tiếng của cậu chưa đủ cao đến mức để Truyền Thông Hoa Dịch phát hiện ra viên ngọc quý này.
Cố Yến Thâm không nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện của hai người nhưng từ những lời phía sau thì cũng không khó để đoán được nội dung cuộc trò chuyện của hai người. Đối với việc Lộ Văn Tinh không đồng ý với việc ký với Truyền Thông Hoa Dịch, Cố Yến Thâm cũng khá kinh ngạc.
Lộ Văn Tinh còn chưa kịp nói cái gì thì đạo diễn Vương đã cầm loa gọi lớn.
“Bắt đầu, bắt đầu.”
“Vậy buổi tối lại bàn.”
Cố Yến Thâm xoay người đi vào phim trường, Lộ Văn Tinh đi theo phía sau hắn.
Đạo diễn Vương giải thích cảnh quay này cho họ. Hai người thử vài lần, còn thử vài phương thức biểu diễn khác nhau để tìm kiếm cảm xúc.
“Đợi lát nữa máy quay di chuyển đến thì Tinh Tinh liền lùi lại. Cậu nhìn xem động tác của Tiểu Trịnh để biết lúc cần phải rời đi.”
Một giờ sau chính thức bắt đầu quay.
Cảnh quay cuối cùng của Lộ Văn Tinh là cảnh ma đầu Mạc Hủ vì hoàn thành tâm nguyện của thiếu niên Mạc Hủ nên đã tỉ mỉ bố trí một vở kịch.
Sau khi chỉnh xong dây thép, Lộ Văn Tinh đứng trước phông xanh, nhảy từ trên cao xuống. Trong tay cậu là một thanh kiếm dài và trang phục màu trắng, nhìn giống như một vị thần cứu thế.
Dù không có hiệu ứng đặc biệt nhưng động tác nhảy này vẫn rất đẹp. Tất cả động tác đều vô cùng mượt mà, chuyển động nhẹ nhàng như tiên.
Khác với lần đầu treo dây cáp, ở đoàn phim một tháng, Lộ Văn Tinh đã quen thuộc và có thể tự nhiên lợi dụng sức hỗ trợ của dây cáp.
Mạc Hủ đứng thẳng trước mặt mấy thôn dân. Vì bị hung thú tấn công nên những thôn dân này rất lo lắng, hiện tại thấy Mạc Hủ thì vô cùng vui vẻ.
“Là tiên trưởng!”
“Tiên trưởng là tới cứu chúng ta, mọi người không cần sợ hãi.”
“Còn không nhanh quỳ lạy tạ ơn tiên trưởng.”
“Không cần.” Ngữ khí của Mạc Hủ bình tĩnh. Cậu ta học theo biểu cảm thâm sâu khó lường của ma đầu Mạc Hủ. Vì đã thay một thân y phục màu trắng nên khí chất cũng trở nên thanh cao hơn.
Ở nơi mọi người không nhìn thấy, đáy lòng cậu ta mừng thầm: “Thảo nào A Vũ ít nói như vậy, quả nhiên rất có phong thái của bậc vương giả.”
Mạc Hủ ho nhẹ một tiếng, “Đừng sợ.”
Cậu ta tạo dáng xong, lặng lẽ nhìn về phía ma vật.
“Đừng hòng làm hại người khác.”
Tiếp theo chính là một đoạn đánh nhau, cũng không kéo dài lâu lắm, Mạc Hủ nhẹ nhàng đánh thắng. Thôn dân sau khi sống sót thì lòng tràn đầy cảm kích nhìn về phía Mạc Hủ.
“Đa tạ tiên trưởng.”
“Tiên trưởng có ân cứu mạng, tiểu nhân không có gì báo đáp, chỉ có thể dập đầu cảm tạ.”
“Đa tạ ân cứu mạng của tiên trưởng.”
Mạc Hủ giơ tay ra hiệu dừng lại. Dưới ánh mắt của mấy người, cậu ta nhẹ nhàng đạp lên vách đá, rời khỏi tầm mắt của thôn dân.
“Cut.”
Cảnh quay này đến đây là kết thúc. Thợ tạo hình và thợ trang điểm nhanh chóng đi lên chỉnh sửa đầu tóc cũng như lớp trang điểm cho Lộ Văn Tinh. Sau khi làm xong thì ra hiệu ‘OK’ cho đạo diễn.
Cảnh vừa rồi cũng chỉ được quay trên sân khấu dựng cao, núi sẽ được hậu kỳ chỉnh sửa sau.
Cảnh tiếp theo ở trên đỉnh núi. Vốn dĩ đoàn phim đã đến đỉnh núi, hiện tại chỉ cần di chuyển thiết bị một chút là xong.
Chuẩn bị xong bối cảnh, Cố Yến Thâm mặc trường bào màu đỏ sậm đi vào ống kính máy quay.
Mạc Hủ vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui cứu người, cũng không còn tâm trạng giả vờ lạnh lùng nữa. Cậu ta vui vẻ cười với ma đầu Mạc Hủ đang đi về phía này, có chút mong muốn được khen ngợi.
“A Vũ, vừa rồi ta có đẹp trai không?”
A Vũ mang khuôn mặt dịu dàng nhìn Mạc Hủ.
“Đẹp trai.”
“Thật vậy sao? Vậy ngươi có thể đưa ta rời khỏi sơn cốc này không?” Vẻ mặt của Mạc Hủ đầy mong đợi nhìn về phía A Vũ, mong chờ người mà cậu ta từng cứu sẽ đưa cậu ta đi.
“Mạc Hủ.” Một chút ý cười của A Vũ mất đi, trong mắt xẹt qua một tia dao động nhưng tất cả cảm xúc đều bị hàng lông mi dài che khuất.
“Ta biết, ngươi sẽ không đưa ta đi.”
Mạc Hủ gục đầu xuống, vẻ mặt đầy mất mát, “Vậy ngươi phải đồng ý với ta, sau này phải thường xuyên về thăm ta, không được giống các sư huynh, ra khỏi sơn cốc thì sẽ không bao giờ trở lại nữa.”
A Vũ chợt cười một tiếng, “Ta đưa ngươi đi ra ngoài.”
“Thật vậy hả?”
“Ừm.”
Theo âm thanh của A Vũ vừa dứt lời, hình như có cái gì đó lặng lẽ biến hóa.
Lúc này máy quay chuyển hướng sang Cố Yến Thâm. Lộ Văn Tinh thấy phó đạo diễn vẫy tay thì nhanh chóng rời đi.
Máy quay lại hướng tới, lúc này quay theo tầm mắt của Cố Yến Thâm.
Giờ phút này, nơi A Vũ nhìn lại đã không còn bóng dáng Mạc Hủ, thật giống như cậu ta chưa từng tồn tại. Cố Yến Thâm vươn tay về phía khoảng không, dường như có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể và sự tồn tại của thiếu niên ở đó.
“Cut, quá đẹp!”
“Chúc mừng Tinh Tinh hoàn thành cảnh quay.”
“Chúc mừng!”
“Ở trên núi không tiện nên chỉ tổ chức cho Văn Tinh một buổi tiệc mừng đóng máy nhỏ thôi. Chờ đến khi bộ phim này chính thức đóng máy thì nhất định Văn Tinh phải đến tham gia đó.”
Vì thời gian đi lại lên xuống núi mất cả một ngày nên để có thể quay xong hết các cảnh trên núi, nhân viên đoàn phim và diễn viên đều sẽ ở trên núi mấy ngày nay.
Đoàn làm phim thuê mấy chiếc xe buýt đường dài đỗ trên đỉnh núi. Buổi tối diễn viên và nhân viên công tác có thể ngủ trên giường trên xe.
Tống Gia Giai, Cố Yến Thâm, Nhạc Hãn Phi và vài vị diễn viên chính trực tiếp để trợ lý lái xe nhà di động* lên núi. Thường xuyên đóng phim nên họ đã sớm tạo thành thói quen ngủ ngay lập tức cho nên ngủ ở chỗ nào cũng không thành vấn đề.
(*motorhome: loại ô tô đầy đủ mọi thứ, ở luôn trong đó được ý)
Buổi tối, bánh kem năm tầng mà đạo diễn Vương đặt đã đến.
Đây là dành cho Lộ Văn Tinh hoàn thành cảnh quay, ông còn chuẩn bị thêm bao lì xì.
Không chỉ đạo diễn, mấy diễn viên chính cũng sôi nổi tặng cậu bao lì xì. Lộ Văn Tinh có chút ái ngại khi được quan tâm đặc biệt, cậu ngại không dám lấy.
“Nhận, nhận hết đi.”
Đạo diễn Vương trực tiếp cướp lì xì từ tay bọn họ rồi nhét vào tay Lộ Văn Tinh, “Nhận lì xì không chỉ lấy may mắn mà còn có tiền. Chúc mừng lần đầu tham gia đóng phim vô cùng thuận lợi của cậu.”
“Cảm ơn mọi người.”
Tầng trên cùng của bánh kem là hình ngôi sao 5 cánh, có thể thấy đạo diễn đã chuẩn bị rất chu đáo và tận tâm. Dưới ánh mắt của mọi người, Lộ Văn Tinh cắt bánh kem rồi nhờ nhân viên chia cho mọi người.
Đạo diễn còn khui rượu nhưng vì ngày mai còn có cảnh quay nên đạo diễn cũng chỉ cho mọi người nhấm nháp chút rượu.
“Văn Tinh, ngày mai cậu không đóng phim nên cứ uống thoải mái đi.”
“Nếu vậy thì ngày mai tôi sẽ không xuống núi được mất.” Lộ Văn Tinh xua tay cười.
“Ha ha ha ha, vậy ở lại đây rồi chờ mọi người cùng về.”
Mấy ngày nay mọi người đều rất mệt mỏi, khó có được khoảng thời gian nghỉ ngơi, đạo diễn cũng đành kệ, để cho bọn họ tự thả lỏng nghỉ ngơi.
“Tinh Tinh.”
“Chị Gia.”
Tống Gia Giai ngồi xuống bên cạnh Lộ Văn Tinh, “Hiện tại có thể nói cho tôi biết chưa? Hoặc là cậu đang băn khoăn điều gì?”
Nhiệt độ ban ngày và ban đêm ở trên núi chênh lệch rất lớn, giữa trưa như mùa hè nhưng buổi tối đã như mùa đông. Trên người Tống Gia Giai và Lộ Văn Tinh đều là áo lông vũ màu trắng. Đây là áo đồng phục do đoàn phim làm riêng để nhân viên hoặc diễn viên mặc khi không có áo khoác riêng.
Khi Cố Yến Thâm đi đến thì vừa lúc nghe thấy Lộ Văn Tinh nói.
“Trường học dành cho em một suất học bổng trao đổi sinh viên, là đi đến trường đại học Y. Có lẽ sẽ đi khoảng 1 năm.”
“Đã đẹp trai rồi mà còn là học sinh giỏi! Hâm mộ ghê!” Đầu tiên Tống Gia Giai kinh ngạc, sau đó bắt đầu nhập vai, lộ ra biểu cảm tiếc hận.
“Nếu tôi có thể sinh chậm mấy năm thì chắc chắn tôi sẽ theo đuổi cậu.”
Lộ Văn Tinh cong khóe mắt, “Thoạt nhìn chị Gia giống như cùng tuổi với em mà.”
“Có phải là đã ăn vài miếng bánh kem rồi không? Miệng ngọt như vậy.” Nụ cười trên khóe miệng Tống Gia Giai dần hiện rõ, cô lại trở lại chủ đề chính, “Cho nên cậu do dự có nên ra nước ngoài hay không?”
Lộ Văn Tinh gật đầu nhưng thật ra sự băn khoăn là chuyện mấy ngày hôm trước, hiện tại cậu đã có hướng đi.
Cố Yến Thâm không cố ý nghe lén, hắn đến đây để đưa trà sữa. Hắn cắm ống hút vào trà sữa, đưa cho Lộ Văn Tinh, “Nóng đó, uống cho đỡ lạnh.”
“Tôi cũng muốn.” Tống Gia Giai nhìn thấy trà sữa thì hai mắt sáng lên, “Trên núi còn có người giao hàng sao?”
“Chị định để người giao hàng cưỡi xe điện lên núi sao? Nếu vậy thì có khi đến ngày mai cũng không được uống mất.” Nhạc Hãn Phi cười hì hì đi đến, “Cũng không đúng, giờ đã hơn nửa đêm, không ai dám giao hàng lên núi vào giờ này.”
“Là đầu bếp đoàn phim thuê biết làm trà sữa.”
Thời gian này đoàn làm phim đều sẽ ở trên núi. Nếu gọi đồ ăn từ dưới chân núi thì đến nơi cũng nguội lạnh hết cho nên đã trực tiếp thuê một đầu bếp đến đây. Đạo diễn Vương còn đặc biệt thuê riêng một chiếc xe làm phòng bếp, dù đơn giản nhưng cũng đủ để nấu ba bữa một ngày.
Tống Gia Giai hút mạnh một ngụm, “Không có trân châu là không có linh hồn của trà sữa rồi.”
Nhạc Hãn Phi: “…Chị à, có cái uống là tốt lắm rồi.”
Tống Gia Giai không biết có nên tiếp tục chủ đề này không. Lộ Văn Tinh nói cho cô nghe nhưng cô không biết cậu có ngại Cố Yến Thâm và Nhạc Hãn Phi biết hay không, cô không tiếp tục chủ đề vừa rồi nữa.
Cố Yến Thâm thì ngược lại, hắn trực tiếp hỏi.
“Cậu không ký với Hoa Dịch, có phải là nếu công ty của tôi muốn ký với cậu thì cậu cũng không ký đúng không?”
Lộ Văn Tinh kinh ngạc chớp mắt mấy cái. Đối diện với đôi mắt đen láy của Cố Yến Thâm, cậu nhất thời không biết nên nói gì.
Tống Gia Giai cũng sững người một giây, “Sao ảnh đế còn đi giành người vậy.”
“Cạnh tranh công bằng.” Lời này của Cố Yến Thâm mang theo chút vui đùa, “Tinh Tinh chọn ai là phải dựa vào bản lĩnh.”
Đột nhiên bị hai công ty lớn tranh đoạt tung cành ô liu, dù chỉ là Tống Gia Giai và Cố Yến Thâm biểu hiện có phần khoa trương nhưng Lộ Văn Tinh chưa từng nghĩ tới trường hợp như thế này.
Mặc dù vậy, hiện tại Lộ Văn Tinh đã có quyết định, cho nên…
“Rất xin lỗi, trường học đã dành cho tôi một suất sinh viên trao đổi, tôi sẽ đi.”
Lộ Văn Tinh nói chuyện vô cùng uyển chuyển.
Trong lúc mọi người đang yên tĩnh thì giọng nói trầm thấp của Cố Yến Thâm vang lên.
“Hai chuyện này có xung đột gì với nhau sao?”
Lời của Cố Yến Thâm làm cho Tống Gia Giai đột nhiên bừng tỉnh.
“Đúng nhỉ, hai chuyện này cũng không có xung đột gì với nhau! Tinh Tinh ký với Hoa Dịch thì vẫn có thể ra nước ngoài làm sinh viên trao đổi. Chẳng lẽ làm sinh viên trao đổi còn không được ký hợp đồng?”
Hai mắt của Lộ Văn Tinh sáng rực, nhìn giống như một ngôi sao tỏa sáng giữa màn đêm đen.
Cố Yến Thâm kìm nén cảm giác muốn chạm vào Lộ Văn Tinh. Hắn bình tĩnh ngồi ở đó, lấy trải nghiệm của mình giải thích cho Lộ Văn Tinh.
“Con đường về sau còn rất dài, giới giải trí nói rộng thì không rộng, lựa chọn con đường này không có nghĩa là cậu phải kiêng dè nó. Nếu có cơ hội ra nước ngoài học tập, dù là lĩnh vực gì thì đều sẽ giúp ích cho sự trưởng thành của cậu.”
Tống Gia Giai vô cùng tán đồng, gật đầu nói thêm vào.
“Ảnh đế Tống, nữ thần Ôn, MC của đài CI,… bọn họ đã ở trong giới giải trí lâu như vậy nhưng mấy năm trước cũng lựa chọn tiếp tục trau dồi học tập. Điều này chứng minh học tập là không sai.”
Cố Yến Thâm ‘khuyên học’ xong, lại bổ sung một câu.
“Đương nhiên, tôi cũng phải nói thật một câu với cậu. Hiện tại cậu đang trong giai đoạn phát triển mạnh mẽ, nếu tạm thời rời khỏi giới giải trí thì sẽ đối mặt với việc mất đi lượng fan. Không có lựa chọn nào là vẹn cả đôi đường, tôi chỉ cho cậu một lời khuyên. Quyền lựa chọn vẫn nằm trong tay cậu.”
“Nếu Tinh Tinh tiếp tục ở trong giới giải trí thì có lẽ chưa đến 1 năm sẽ trở thành một nghệ sĩ lưu lượng nổi tiếng, nhưng tôi có thể nhìn ra cậu rất có hứng thú với đóng phim. Tham vọng của cậu chắc chắn không chỉ dừng lại ở việc trở thành một nghệ sĩ lưu lượng.”
Tống Gia Giai uống một ngụm trà sữa, tiếp tục nói, “Tôi bắt đầu vào giới giải trí khi tôi 23 tuổi, tôi cảm thấy không muộn. Nếu tôi gia nhập giới giải trí vào lúc 20 tuổi thì có lẽ tôi không phải là Tống Gia Giai của hiện tại.”
Thiên phú, nỗ lực và may mắn đều rất quan trọng.
Những lời của Tống Gia Giai và Cố Yến Thâm làm suy nghĩ của Lộ Văn Tinh rõ ràng hơn.
Lúc trước cậu luôn lo sợ sự phát triển của cốt truyện, lo trước lo sau nhưng nếu suy nghĩ kĩ lại thì cốt truyện đã sớm trật khỏi quỹ đạo rồi. Chỉ vì suy nghĩ trói buộc của cậu mới khiến cậu không nhận ra.
Khi cậu hủy hợp đồng với Giải Trí Mang Chanh rồi bắt đầu tham gia vào chương trình, lúc đó hiệu ứng cánh bướm đã bắt đầu.
Lúc trước cậu lo mình sẽ bị ‘ý thức thế giới’ ảnh hưởng, buộc phải đi theo con đường của nhân vật làm nền nhưng kỳ thật có chút lo lắng không cần thiết.
Trong nguyên tác, từ đầu đến cuối cậu đều là một người không tên nhưng hiện tại cậu không chỉ tham gia chương trình mà còn tham gia đóng phim nữa. Dù vậy vẫn không có chuyện gì xảy ra.
Điều này có phải đã chứng minh… sẽ không xảy ra tình trạng buộc phải đi theo cốt truyện?
Lộ Văn Tinh không dám khẳng định nhưng Cố Yến Thâm cùng Tống Gia Giai nói không sai. Con người đều muốn vươn tới những đỉnh cao hơn, tại sao cậu lại phải từ bỏ cơ hội đang đến với mình? Cậu hoàn toàn có thể cho mình kỳ hạn 1 năm.
1 năm cậu ra nước ngoài làm sinh viên trao đổi này cũng sẽ tránh đi cốt truyện. Nếu lúc cậu trở về mà công và thụ chính vẫn không có tiến triển tình cảm gì thì có nghĩa là hiệu ứng cánh bướm đã không gây ra ảnh hưởng gì.
Nếu thật sự như vậy thì cậu thật may mắn khi có cốt truyện trong tay, cố gắng thay đổi hướng đi của nguyên tác thì cậu sẽ không còn đi vào con đường của nhân vật làm nền nữa.
Trên mặt đất có một cục đá thì không nhất thiết phải tìm đường vòng để đi. Dù cậu không vượt qua thì cậu vẫn có thể lựa chọn di chuyển cục đá. Tại sao cậu phải vì một cục đá mà thay đổi phương hướng của chính mình?
“Cảm ơn thầy Cố, cảm ơn chị Gia Giai.”
Lộ Văn Tinh hít sâu một hơi, ngữ điệu chân thành, đôi mắt sáng long lanh.
“Giống như những lời thầy Cố nói, không cần phải kiêng kị điều gì cả. Tôi thích đóng phim, cũng muốn đi lên con đường của một diễn viên nhưng không có nghĩa là tôi phải từ bỏ việc học của mình, từ bỏ cơ hội trao đổi sinh viên này.”
Trong mắt Cố Yến Thâm lộ ra nụ cười. Hắn thích dáng vẻ tự tin theo đuổi đam mê của Lộ Văn Tinh, bởi vì Lộ Văn Tinh như vậy thật sự giống như một ngôi sao tỏa sáng rực rỡ.
“Lộ Văn Tinh.”
Cố Yến Thâm nhẹ giọng gọi tên cậu. Lộ Văn Tinh nâng mí mắt, cậu thấy được nụ cười trong mắt Cố Yến Thâm.
“Ngày đầu tiên sau khi cậu về nước, tôi có thể hẹn trước không?”