Chương 31: Mẹ Con Gặp Mặt

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi trở lại trường học, Lộ Văn Tinh bắt đầu bận rộn ngay lập tức.
Cậu có tên trong danh sách sinh viên trao đổi nhưng việc xét duyệt hồ sơ vẫn phải tuân thủ các quy trình thông thường. Trường học còn nhiều công việc lặt vặt cần xử lý, không giống như đoàn phim, tuy bận rộn nhưng thời gian làm việc và nghỉ ngơi có quy luật hơn, vì thế thời gian trôi qua rất nhanh.
Nghiêm Hân Ngọc lớp bên cạnh đến tìm Lộ Văn Tinh. Cô cũng là sinh viên trao đổi giống Lộ Văn Tinh. Vì là lần đầu ra nước ngoài nên cô có chút hồi hộp và lo lắng, cô tìm Lộ Văn Tinh là vì muốn kết bạn, sau khi ra nước ngoài thì hai người cũng có thể chăm sóc nhau.
Một người ở bên ngoài có rất nhiều điều bất tiện, sau khi biết được mục đích của Nghiêm Hân Ngọc, Lộ Văn Tinh vui vẻ đồng ý. Sau khi kết bạn với nhau, hai người hẹn nhau mua vé cùng chuyến bay đến nước Y.
Quá trình quay phim đã đi đến hồi kết, Lộ Văn Tinh đồng ý lời mời tham gia tiệc đóng máy. Cậu còn chụp ảnh chung với tổ diễn viên nữa.
“Khi nào thì Tinh Tinh đi vậy?”
Tống Gia Giai bưng một ly rượu vang đỏ lại đây cạn ly với Lộ Văn Tinh.
“Chờ thủ tục xong thì chắc khoảng hơn nửa tháng nữa ạ.”
Tống Gia Giai gật đầu, “Vậy là tốt rồi, không ảnh hưởng đến việc quay chương trình. Ngày hôm qua anh Thâm nói với tôi là khoảng cuối tuần này sẽ quay tập tiếp theo, lúc đó chắc cậu không bận chứ?”
___Choang.
Ly rượu trong tay Lộ Văn Tinh rơi xuống đất tạo thành một tiếng đinh tai.
“Rất xin lỗi, rất xin lỗi.”
Người phục vụ không cẩn thận đụng phải Lộ Văn Tinh, tự thấy mình có lỗi nên anh ta liên tục cúi người xin lỗi.
“Không sao.”
Thấy Lộ Văn Tinh không muốn làm lớn chuyện, lúc này người phục vụ mới thở phào nhẹ nhõm, “Thật sự rất xin lỗi, vừa rồi bị xô đẩy nên tôi không đứng vững.”
“Vẫn may rượu chưa đổ vào quần áo.” Tống Gia Giai nói với người phục vụ, “Tìm người đến đây quét dọn một chút, nhỡ có người không cẩn thận giẫm vào mảnh vỡ sẽ rắc rối.”
“Vâng, vâng.” Người phục vụ gật đầu, “Tôi sẽ nhanh chóng gọi người quét dọn đến đây.”
Sau khi ảnh chụp tiệc đóng máy của đoàn phim được đăng lên, fan của mỗi nhà đều tụ tập đông đảo dưới bài đăng của đoàn phim. So với việc khen ngợi ai đẹp trai xinh gái thì càng có nhiều fan nguyên tác hối thúc phim sớm được chiếu.
[Anh Thâm mặc áo vest siêu đẹp trai!!!]
[Chị Gia mặc váy dài thật xinh đẹp, tôi hận không thể có mặt tại hiện trường.]
[Tinh Tinh đứng ở giữa anh Thâm và chị Gia, nhìn qua thì quan hệ của ba người khá tốt.]
[Nhạc Hãn Phi có chuyện gì thế? Trên người Cố Yến Thâm có gì mà cậu ấy cách xa anh ấy như vậy?]
[Nhìn mấy cảnh hậu trường khá hay, mong phim nhanh chóng được chiếu.]
[Fan nguyên tác tỏ vẻ dàn diễn viên đều đẹp xuất sắc, cốt truyện của đạo diễn Vương thì khỏi lo, cứ thế mà hóng thôi.]
Vui vẻ nhất chính là đạo diễn của chương trình, vì hai diễn viên chính và diễn viên phụ quan trọng đều ở trong chương trình này nên fan của chương trình cũng kéo sang đây.
Sau khi tập ba phát sóng, lượng người xem lập tức tăng gấp đôi. Điều này làm cho đạo diễn cười toe toét.
Chỉ còn một tập nữa là chương trình kết thúc, rất nhiều fan của chương trình tràn vào trang chính thức của chương trình hỏi thông tin về mùa hai. Thấy mức độ quan tâm và thảo luận tăng vọt, đạo diễn cũng bắt đầu chuẩn bị cho mùa hai.
[Ôi, niềm vui của tôi sắp hết rồi.]
[Vì sao lại chỉ có như vậy, đạo diễn có cân nhắc quay thêm vài tập nữa không?]
[Ha ha ha, bị bình luận trên làm cho cười đau cả bụng.]
[Tôi còn muốn tiếp tục xem anh Thâm. Đây chính là chương trình đầu tiên anh Thâm tham gia mà lại kết thúc nhanh vậy.]
[Mùa tiếp theo còn giữ nguyên dàn thành viên không?]
[Tỉnh táo lại đi, mùa hai làm sao giữ nguyên dàn thành viên được, còn lại một hai người đã là may lắm rồi.]
[Có lẽ là sẽ thay hết, hợp đồng chỉ ký một mùa thôi mà.]
Khi cư dân mạng đang sôi nổi bàn tán thì có một tài khoản tiết lộ một thông tin gây sốc.
_____Theo một nguồn tin đáng tin cậy, nghệ sĩ họ L nào đó sắp rời khỏi giới giải trí.
Tin tức vừa được đăng lên thì rất nhiều nghệ sĩ họ L bị fan réo tên.
[Không phải idol nhà tôi, anh nhà vừa ra album mới.]
[Cũng không phải idol nhà tôi, phim mới vừa được công chiếu. Giới thiệu một chút phim mới của anh nhà ]
[Giới giải trí có rất nhiều nghệ sĩ họ L, tin tức không đáng tin cậy đừng nên lan truyền lung tung.]
[Báo cáo rồi.]
12 giờ đêm, tài khoản này lại đăng một bài viết trên Weibo.
_____Nghệ sĩ đang trong thời kỳ đi lên, gần đây khá nổi bật.
Bài viết này vừa đăng lên thì những fan vừa tự hào vì idol ra album, phim mới hay có dự án mới bắt đầu bối rối. Phim mới ra mắt, ra album hay có được đại ngôn thì đều được coi là nổi bật.
Có nghệ sĩ nào ở trong giới giải trí không phải đang ở thời kỳ đi lên?
[Không thể nào, không thể nào đâu.]
[Cầu xin, ngàn vạn lần đừng là idol nhà tôi!]
Chủ tài khoản này như đang câu view, không tung hết tin tức một lần mà cứ vài tiếng lại hé lộ một ít.
[Trời đất? Đây là muốn di cư sao?]
[Đi nước ngoài thì tại sao lại phải rời khỏi giới?]
[Chủ bài có thể nói rõ ràng một lần không?]
Dưới bài viết, các fan không thể hỏi ra cái gì nên chỉ có thể chuyển hướng sang Weibo của thần tượng nhà mình. Trong một đêm, Weibo của tất cả các nghệ sĩ họ L đều bị một làn sóng fan tràn vào. Một vài phòng làm việc của nghệ sĩ họ L không thể không lên tiếng thanh minh suốt đêm:
_____đang luyện tập vũ đạo, không hề rời khỏi giới giải trí.
_____sắp tới không có kế hoạch ra nước ngoài.
_____không rời showbiz.
_____không nỡ rời xa những fan đáng yêu của tôi.
Có được câu trả lời thì tất cả các fan đều thở phào nhẹ nhõm. Sau đó họ lại chuyển hướng sang tài khoản chuyên hóng hớt kia.
[Không phải là tin bịa đặt sao?]
[Thật đáng ghét, lại còn tung tin đồn nhảm bắt người khác rời khỏi giới như vậy?]
[Ô ô ô, idol nhà tôi vẫn chưa trả lời gì, tôi sợ quá.]
[Nhà tôi cũng thế, nhưng anh ấy đang đóng phim tận trong núi sâu, có lẽ không có sóng.]
[Mọi người ở trên đừng hoảng hốt, theo tôi thấy thì chủ bài chỉ tung tin đồn nhảm để gây sự chú ý thôi. Cứ vài tiếng đăng một bài, vừa nhìn đã biết là cố tình.]
….
Lộ Văn Tinh mãi mới có một ngày cuối tuần. Ba ngày quay chương trình không được ngủ nướng, ngày hôm qua thì vẽ tranh. Hôm nay cậu định bụng ngủ một giấc quên trời quên đất, ai ngờ những cuộc gọi liên tục của Ngụy Trạch lại kéo cậu tỉnh giấc.
Cậu lim dim mắt, cuộn mình trong chăn, miễn cưỡng ‘Alo’ một tiếng.
“Tinh Tinh, sao anh vẫn còn ngủ vậy? Weibo của anh sắp nổ tung rồi đó.”
“Cái gì?” Lộ Văn Tinh vẫn còn ngái ngủ, hoàn toàn trả lời theo bản năng, thậm chí cậu còn không biết Ngụy Trạch đang nói gì.
“Em bảo anh lên Weibo! Anh mau lên đính chính tin đồn đi.”
“Cái gì?”
Lộ Văn Tinh không thể mở mắt ra nổi, cả người mềm nhũn như bông rúc trong chăn, chẳng nghe lọt tai câu nào.
“Anh ơi, đừng ngủ nữa.”
Lộ Văn Tinh mơ màng ‘ừm’ một tiếng, “Anh gọi em bằng ‘anh’ đó, xin anh! Có chuyện gì thì để trưa rồi nói.”
3 giờ sáng cậu mới ngủ, hiện tại còn chưa đến 7 giờ. Ngủ có 3 tiếng mà tỉnh táo được mới là lạ. Dù vậy cũng không thể trách Lộ Văn Tinh, cảm hứng thường đến vào đêm khuya, mà thiết kế thì rất cần linh cảm.
Không phải lúc nào cũng có thể tạo ra một bản thiết kế hoàn hảo.
“Fan đều đang hỏi anh có phải muốn ra nước ngoài không? Trước tiên anh dậy trả lời một chút đi.”
Hiện tại Lộ Văn Tinh còn lười cả nói chuyện, dừng vài giây cậu mới tiêu hóa được những lời này, cậu ‘ừm’ một tiếng.
“Không phải trả lời em, em bảo anh trả lời fan kìa.” Ngụy Trạch nói xong mới ý thức được có chỗ không đúng, “Khoan đã, anh nói gì cơ? Anh muốn ra nước ngoài?”
Giọng Ngụy Trạch đột nhiên lớn tiếng làm Lộ Văn Tinh giật mình, cậu vội đưa điện thoại ra xa một chút.
Ngụy Trạch nuốt nước bọt, bỗng nhiên cậu ta có một dự cảm không tốt, “Anh… anh ký hợp đồng với công ty giải trí nào vậy?”
“Không ký.”
Trái tim Ngụy Trạch như bị bóp nghẹt.
Họ L, đang trong thời kỳ đi lên, muốn ra nước ngoài, không ký với công ty giải trí nào.
Mỗi một thông tin mà tài khoản kia đăng lên đều khiến cậu ta kinh hãi không thôi. Mơ hồ, nghi ngờ, không biết phải làm gì, mất một lúc lâu Ngụy Trạch vẫn chưa thốt nên lời. Đợi đến khi cậu ta ổn định lại cảm xúc mới từ từ hỏi một câu.
“Nói cho em biết đi, người muốn rời giới không phải là anh đấy chứ?”
Nhưng mà, vì Ngụy Trạch mãi không nói gì, Lộ Văn Tinh không còn bị làm phiền nên cứ thế cầm điện thoại ngủ thiếp đi.
Hỏi vài câu không nhận được trả lời, Ngụy Trạch đang nghi hoặc thì lại nghe thấy tiếng hít thở đều đều từ đầu dây bên kia.
Ngụy Trạch: “…”
Đương nhiên, Lộ Văn Tinh ngủ ngon chưa được bao lâu thì điện thoại lại vang lên lần nữa. Cậu vẫn chưa tỉnh hẳn, dựa vào trí nhớ của ngón tay để bấm điện thoại, sau đó cũng không mở miệng nói gì.
“Lộ Văn Tinh?”
Nghe thấy có người gọi tên mình, Lộ Văn Tinh cũng không ý thức được âm thanh đó phát ra từ điện thoại, hoàn toàn là theo bản năng đáp lời.
“Đang ngủ à?”
Lộ Văn Tinh lại lên tiếng, “Ừm.”
“….”
Trầm mặc vài giây, đầu dây bên kia điện thoại vang lên một tiếng cười, “Không có việc gì, cậu ngủ đi.”
Chờ Lộ Văn Tinh tỉnh lại thì đã là gần giữa trưa, một thiếu niên nghiện mạng thì việc đầu tiên sau khi thức dậy chính là tìm điện thoại.
Điện thoại hiện lên mười mấy tin nhắn WeChat, đến cả Tạ Trình Phỉ đang bị cấm túc cũng nhắn tin cho cậu. Ai cũng hỏi chuyện trên mạng là thế nào.
Lộ Văn Tinh đã nói chuyện muốn đi nước Y với bà Lộ và ông Tạ. Tạ Trình Phỉ sắp thi, tất cả thiết bị điện tử đều bị giáo viên tạm thời tịch thu nên Lộ Văn Tinh chưa nói cho cậu ta biết.
Việc đi trao đổi sinh viên đã định rồi, Lộ Văn Tinh cũng không giấu giếm gì nữa, liền nhắn tin trả lời đúng sự thật.
Lộ Văn Tinh mở Weibo. Vì tin nhắn quá nhiều nên Weibo của cậu còn bị đơ một lúc. Đột nhiên cậu nhớ đến hình như Ngụy Trạch có gọi điện cho cậu, còn bảo cậu xem Weibo.
Không có tóm tắt nên Lộ Văn Tinh cũng không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Sau đó cậu đột nhiên thấy rất nhiều tin nhắn của fan hỏi cậu có phải muốn rời khỏi giới không. Lộ Văn Tinh mở mục hot search, tài khoản chuyên hóng hớt kia vẫn còn đang nằm trên top tìm kiếm.
Vì chuyện này mà mấy nghệ sĩ đứng ra đính chính tin đồn lại lên hot search. Khu bình luận bên dưới thì hoàn toàn khác với những tin nhắn Lộ Văn Tinh nhận được.
[Cười chết mất! Quả nhiên là tin đồn không đáng tin.]
[Bồn chồn hóng hớt, cuối cùng chẳng hóng được gì.]
[Không biết sao lại nhảy sang Lộ Văn Tinh, còn kéo cả ảnh đế Cố ra ngoài.]
Nhìn thấy bình luận này, Lộ Văn Tinh nhanh chóng thoát khỏi chủ đề đó, sau đó cậu mới chú ý đến hot search có tên Cố Yến Thâm.
Lộ Văn Tinh cảm thấy chuyện này có liên quan đến cậu.
[Cố Yến Thâm V]: Mong chờ lần hợp tác tiếp theo @Lộ Văn Tinh.
[A a a a, Anh Thâm của tôi đăng Weibo kìa.]
[Sao lại có cảm giác mỗi lần anh Thâm đăng bài đều có liên quan đến Lộ Văn Tinh nhỉ?]
[Cảm ơn ảnh đế Cố, ô ô ô, Tinh Tinh không rời khỏi giới đúng không ạ?]
[1 giờ sáng thấy Weibo điên cuồng chia sẻ tin một nghệ sĩ họ L muốn rời giới, tôi sợ đến mức không dám ngủ.]
[Tôi tỉnh ngủ rồi, tôi biết ngay hôm qua chỉ là ác mộng thôi mà. Tinh Tinh không thể nào rời khỏi giới được!!!!]
[Muốn nói với thầy Cố một điều, cảm ơn thầy Cố rất nhiều.]
[Lần sau anh Thâm có thể đăng ảnh của anh không? Sắp đói chết rồi.]
[Nói thật, quan hệ của Cố Yến Thâm và Lộ Văn Tinh thật sự rất tốt. Chính chủ không đứng ra đính chính tin đồn nhưng không ngờ Cố Yến Thâm lại đứng ra.]
Đọc đến đây thì Lộ Văn Tinh đã hiểu đại khái mọi chuyện, bởi vì cậu mãi không đứng ra giải thích nên sẽ khiến những fan nhiệt tình ủng hộ cậu cảm thấy buồn bã, thậm chí có một bộ phận fan sẽ vì thế mà bỏ theo dõi. Đây là hai trường hợp thường thấy trong giới giải trí.
Cố Yến Thâm đăng bài trước đã là thay Lộ Văn Tinh thanh minh.
Nhớ tới cuộc điện thoại thứ hai cậu nhận được sau Ngụy Trạch, hiện tại cậu bỗng nhiên nhớ rất rõ những lời nói mơ hồ lúc đó.
“Không có việc gì, cậu ngủ đi.”
Lúc buồn ngủ vây lấy, cậu chẳng thấy có gì bất thường. Nhưng giờ nhớ lại, Lộ Văn Tinh đột nhiên cảm thấy lời nói đó có chút… dịu dàng.
Lộ Văn Tinh chuyển sang giao diện WeChat, gửi cho Cố Yến Thâm một tin nhắn.
[ET]: Cảm ơn thầy Cố, lại làm phiền anh rồi.
[ET]: Meo meo cúi người.jpg
[ET]: Lần trước còn thiếu một bữa cơm, lần này cũng ghi sổ nhé?
Sau khi cảm ơn, Lộ Văn Tinh quay lại Weibo.
Vốn dĩ cậu cũng định thông báo cho fan nhưng lại bị tài khoản hóng hớt này khui ra trước. Dù vậy thì lời chia tay vẫn phải nói, Lộ Văn Tinh ngồi soạn bài đăng Weibo.
____Mỗi một Hành Tinh Nhỏ trong vũ trụ đều là bạn của tôi.
Đầu tiên, tôi muốn cảm ơn mọi người đã đồng hành và ủng hộ tôi.
Đồng thời tôi vô cùng xin lỗi, ngày hôm qua bận việc nên không chú ý đến chuyện trên Weibo. Buổi sáng không có 'gà trống nhỏ' thúc giục tôi rời giường nên hiện tại tôi mới thấy tin tức trên mạng.
Trước tiên nói về chuyện tôi muốn rời khỏi giới.
Trường học đã cho tôi một suất trao đổi sinh viên, tháng sau tôi sẽ phải ra nước ngoài học tập. Vì thế trong khoảng thời gian một năm này tôi sẽ không thể nhận bất kỳ công việc gì, cũng không có cách nào xuất hiện trước mắt mọi người.
Còn về việc tôi không ký với bất kỳ công ty giải trí nào, chuyện này cũng có liên quan đến việc trao đổi sinh viên. Ký hợp đồng nhưng tôi lại không thể thực hiện bất kỳ nghĩa vụ công việc nào trong một năm này, đây là hành vi vi phạm hợp đồng.
Thật sự vô cùng xin lỗi! Tôi muốn tạm rời khỏi giới giải trí một năm. Nếu mọi người cảm thấy thất vọng thì tôi cũng chỉ biết nói lời xin lỗi.
Sau khi về nước thì mọi thứ sẽ bắt đầu lại, nhưng cuộc sống chính là không ngừng thử thách và tiếp nhận những điều mới mẻ.
Tôi muốn có một ước hẹn với các Hành Tinh Nhỏ, chúc mọi người thuận lợi trong học tập, công việc và sự nghiệp. Mong rằng sau một năm, mọi người đều có thể đưa ra một 'bài thi' với đáp án vừa lòng nhất.
[Ô ô ô ô, thật sự không nỡ nhưng vẫn chúc phúc cho Tinh Tinh, hẹn gặp lại sau một năm.]
[Tinh Tinh vẫn là một học sinh, vốn dĩ nên lấy việc học làm trọng. Tôi ủng hộ Tinh Tinh.]
[Còn tưởng rằng ảnh đế Cố đứng ra là đính chính tin đồn, là tôi suy nghĩ nhiều rồi. Nói thật, một năm sau ai còn nhớ rõ cậu ấy chứ.]
[Tinh Tinh, tôi nhớ rõ!! Nhất định phải trở về đó!]
[Tôi cũng nhớ rõ, hẹn gặp lại sau một năm. Đã hẹn rồi đó, không được thất hứa đâu nha!]
[Tôi không đau khổ đâu, ảnh đế Cố đã đăng Weibo rồi mà. Điều này có nghĩa là chắc chắn sẽ có lần hợp tác nữa, chờ Tinh Tinh trở về QAQ]
[Tháng 3 bắt đầu, chúc việc học của Tinh Tinh thuận lợi, cũng chúc chính mình thành công thi lên thạc sĩ. Hẹn gặp lại vào một năm sau.]
[Hẹn gặp lại vào một năm sau.]
……
Đăng xong Weibo, Lộ Văn Tinh lại đi trả lời bài Weibo Cố Yến Thâm đã @ cậu.
[Tôi rất vinh hạnh.]
—–
Một ngày trước khi rời đi, Tạ Trình Phỉ mời Lộ Văn Tinh đi xem hòa nhạc.
Vé vào cửa là do giáo viên chủ nhiệm của Tạ Trình Phỉ cho. Vốn dĩ giáo viên chủ nhiệm định đi xem cùng người khác nhưng đột nhiên lại có việc không đi được. Biết học sinh lớp 12 có áp lực lớn, thấy Tạ Trình Phỉ ít khi nghỉ ngơi thư giãn nên giáo viên chủ nhiệm tặng luôn vé cho Tạ Trình Phỉ. Hy vọng cậu ta nghe chút âm nhạc để thả lỏng tâm trạng.
Vé vào cửa là vé hai người, Tạ Trình Phỉ không chút do dự liền hẹn Lộ Văn Tinh. Hai người đi xem hòa nhạc, sau đó còn có thể cùng nhau ăn một bữa cơm chia tay.
Ở một diễn biến khác.
Văn Hoài Hạc vốn định đưa Kỷ Viện đi nghe hòa nhạc nhưng vì công ty đột nhiên có việc không thể rời đi nên cuối cùng chỉ có một mình Kỷ Viện đi. Sau khi quay lại công ty, Văn Hoài Hạc còn gọi cho Văn Tranh, dặn anh ấy canh đúng thời gian đến đón Kỷ Viện.
Khi Kỷ Viện đến, hai bên đều có người kiểm vé. Bà lấy vé mà Văn Hoài Hạc chuẩn bị cho mình ra, đi về phía bên trái. Bỗng nhiên, bà thoáng nhìn thấy hai cậu trai trẻ đang đứng chờ kiểm vé.
Không biết thiếu niên đằng sau đang nói gì, người phía trước nghiêng đầu, khóe mắt cong cong. Đôi mắt xinh đẹp như chứa cả ngân hà, khóe miệng cong lên vô cùng rạng rỡ.
Kỷ Viện lập tức sững sờ tại chỗ. Bà chỉ nhìn thấy sườn mặt của thiếu niên nhưng trái tim bà đã đột nhiên đập nhanh hơn.
“Xin lỗi, làm ơn đi lên phía trước.”
Phía sau còn có những người khác muốn đi vào, Kỷ Viện nghe lời nhắc thì vội vàng tỏ vẻ xin lỗi. Chờ đến khi bà quay đầu lại thì đã không thấy hai cậu trai trẻ kia đâu nữa.
Kỷ Viện lập tức mất đi khả năng suy nghĩ, giống như trở lại cái ngày không tìm thấy Tinh Tinh, bà chỉ có thể bất lực đứng giữa đám đông.
Phải bình tĩnh.
Kỷ Viện tự trấn an mình, sân khấu này chỉ có một cửa ra, chỉ cần bà ra ngoài sớm một chút thì có thể chờ được hai cậu trai trẻ kia.
Mười phút trước khi bắt đầu, mọi người phải ngồi vào chỗ. Thời gian vừa đến thì tất cả các vị trí đã ngồi đầy người.
Nhưng sự chú ý của Kỷ Viện đã không còn ở trên âm nhạc, hiện tại bà chỉ chờ đợi chương trình kết thúc để xác nhận lại Tinh Tinh mà bà nhìn thấy.
Nhất định chính là Tinh Tinh, sẽ không thể sai được. Chờ đến khi buổi hòa nhạc kết thúc thì có thể nhìn thấy Tinh Tinh.
Nhưng mà, dù Kỷ Viện có tự trấn an thế nào thì cũng vô dụng.
Hiện tại bà gần như không thể nào bình tĩnh nổi. Máu trong người bà như bị đông cứng, đến hô hấp cũng có chút khó khăn. Bà hơi mơ màng, không biết có phải bởi vì dao động cảm xúc mạnh hay không mà đầu óc bà cũng có chút choáng váng.
_____’Rầm’ một tiếng.
Có thứ gì đó rơi trên mặt đất, bỗng nhiên có người hô to một tiếng, “Động đất!”
“Vì sự cố đột xuất, buổi hòa nhạc sẽ bị hủy bỏ ngay lập tức. Mời tất cả khán giả trong hội trường nhanh chóng đi đến cửa thoát hiểm gần nhất.”
Kỷ Viện đột nhiên đứng bật dậy từ chỗ ngồi. Nhìn hiện trường hỗn loạn xung quanh, mấy cửa thoát hiểm an toàn đã mở ra, khán giả ồ ạt tràn ra mỗi cửa khác nhau.
“Tinh Tinh.”
Kỷ Viện rời khỏi chỗ ngồi, đột nhiên bị người phía sau đẩy một cái, bà theo dòng người đi đến cửa thoát hiểm.
Không được, không thể đi ra ngoài, có khả năng Tinh Tinh vẫn còn ở bên trong. Bà thật vất vả, thật vất vả mới tìm thấy Tinh Tinh, đừng tiếp tục tra tấn bà như vậy nữa.
Khuôn mặt trang điểm tinh xảo của Kỷ Viện bị nước mắt làm ướt đẫm. Bà muốn đi vào bên trong nhưng lại bị đám đông phía sau đẩy ra ngoài, bà gần như không thể chen vào được.
Bà chỉ cảm thấy dưới chân có chút không vững, cả người đều choáng váng. Trước mắt bà là dòng người đen nghịt, không có một ai là Tinh Tinh của bà cả.
Bỗng nhiên bà bị đụng một cái, cơ thể vốn vô lực lập tức nghiêng ngả. Nếu hiện tại bà ngã xuống thì nhất định sẽ bị đám người phía sau giẫm đạp.
Đúng lúc này, một bàn tay giữ bà lại.
Sau khi Kỷ Viện ổn định cơ thể, bà nghe thấy một giọng nói vô cùng dễ nghe vang lên.
“Cô không sao chứ?”
Cơ thể Kỷ Viện cứng đờ, khó có thể tin ngẩng đầu, trước mắt là một người thanh niên, đôi mắt xinh đẹp của cậu toát ra một chút lo lắng. “Cô… Có ổn không ạ?”
Kỷ Viện chỉ cảm thấy trái tim mình như ngừng đập, âm thanh hỗn loạn xung quanh cũng bị ngăn cách.
Trước mắt, trong thế giới của bà chỉ còn hình bóng của cậu thanh niên này.
Ánh mặt trời chiếu vào người cậu, con ngươi của Kỷ Viện phản chiếu chiếc khuyên tai hình ngôi sao ở tai trái của cậu thanh niên.
________________________________________________________________________________
Lời tác giả:
Cố Yến Thâm: Ước hẹn một năm với Tinh Tinh.
Cuối cùng cũng viết tới rồi! Chương sau sẽ giải thích tại sao mẹ của Tinh Tinh có thể liếc mắt một cái là nhận ra.
________________________________________________________________________________
Còn 73 chương nữa...
(C)