Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Vũ Hội Hóa Trang
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nước mắt Kỷ Viện lập tức tuôn rơi. Bà đã hình dung Tinh Tinh có thể vui vẻ chấp nhận, hoặc cũng có thể cần thêm thời gian để đón nhận.
Trước đó, bà đã chuẩn bị sẵn tâm lý, dù là trường hợp nào, họ cũng sẽ cho Tinh Tinh đủ thời gian. Nhưng sau tiếng 'mẹ' ấy, Kỷ Viện chỉ còn lại sự hối hận vì sao không thể tìm thấy Tinh Tinh sớm hơn.
“Ừm, mẹ là mẹ của con đây.”
Đôi mắt Kỷ Viện tràn đầy dịu dàng. Bà hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói mình bình tĩnh.
“Tinh Tinh, mẹ là mẹ của con. Mẹ xin lỗi, đến tận bây giờ mẹ mới tìm được con.”
Lộ Văn Tinh hiếm khi khóc. Từ nhỏ cậu đã không bận tâm đến ánh nhìn của người khác. Ngay cả khi bị bạn bè hay hàng xóm chế giễu là đồ bỏ đi, cậu cũng chẳng hề đau khổ.
Từ bé cậu đã hiểu giá trị của bản thân không đến từ những lời bình phẩm hay cái nhìn của người khác. Đó là đạo lý mà Lộ Tiểu Phỉ đã dạy cậu. Lộ Tiểu Phỉ còn bảo cậu, cậu là một ngôi sao trên bầu trời lỡ sa xuống trần gian, dù ở đâu cũng sẽ luôn tỏa sáng rực rỡ.
Trước đây, khi nghe những lời này, Lộ Văn Tinh chỉ cười thầm, nghĩ rằng Lộ Tiểu Phỉ đang an ủi mình. Nhưng giờ đây, cậu nhận ra....
Trong mắt Kỷ Viện, cậu đích thực là ngôi sao sáng nhất đó.
Khóe mắt Lộ Văn Tinh hơi ửng đỏ, đôi mắt đẹp long lanh. Không chỉ Kỷ Viện chờ đợi khoảnh khắc này, cậu cũng đã mong mỏi từ rất lâu, rất lâu rồi.
Cậu đã không ít lần mơ tưởng về cảnh tượng khi gặp lại mẹ ruột. Mẹ của cậu sẽ là người thế nào? Cho đến tận bây giờ, khi nhìn thấy Kỷ Viện, Lộ Văn Tinh mới vỡ lẽ. Hóa ra, so với những gì cậu từng tưởng tượng, mẹ cậu còn xinh đẹp hơn, dịu dàng hơn, và yêu cậu nhiều hơn thế.
Lộ Văn Tinh dang tay ôm chặt Kỷ Viện.
“Mẹ ơi, cảm ơn mẹ đã tìm thấy con.”
Những lời này khiến Kỷ Viện ngẩn người. Trong mắt bà ngập tràn niềm vui ngoài mong đợi, “Tinh Tinh của mẹ, con vừa gọi mẹ là gì cơ?”
Lộ Văn Tinh nở nụ cười, “Mẹ ơi.”
Kỷ Viện vốn rất kiên nhẫn, bà không muốn hối thúc Tinh Tinh gọi mình là 'mẹ'. Đêm trước khi gặp mặt, cả ba người đã bàn bạc kỹ lưỡng, thống nhất không nên tạo áp lực cho Tinh Tinh, cứ để cậu thích nghi dần rồi thay đổi cách xưng hô sau cũng được.
Nhưng Tinh Tinh luôn mang đến cho bà những bất ngờ ngoài mong đợi. Mười mấy năm xa cách cũng không thể cắt đứt sợi dây ràng buộc của huyết thống, càng không thể khiến những người thân trở nên xa lạ. Tiếng 'mẹ ơi' ấy dần dần trùng khớp với giọng nói non nớt trong ký ức của bà.
Đôi mắt Kỷ Viện càng đỏ hoe. Văn Hoài Hạc và Văn Tranh ngồi một bên, ánh mắt đầy mong chờ hướng về Lộ Văn Tinh. Hai người bị lãng quên lâu như vậy, nhìn hai mẹ con ôm nhau nhận người thân mà cũng sốt ruột không thôi.
Sau khi du học trở về, Văn Tranh bắt đầu tiếp quản chức vụ trong công ty. Dù khi ấy mới chân ướt chân ráo vào nghề, phải đối mặt với sự gây khó dễ của các cổ đông lớn, anh vẫn dùng vẻ mặt bất biến để hóa giải mọi chuyện, về đến nhà cũng không hề nhắc đến. Vậy mà giờ đây, khi đối mặt với ánh mắt của Lộ Văn Tinh, Văn Tranh lại cảm thấy vô cùng hồi hộp.
Sự hồi hộp của Văn Tranh không kéo dài được bao lâu, bởi Văn Hoài Hạc đã cắt ngang ánh mắt của hai người.
“Tinh Tinh, cha là cha của con. Con còn nhớ rõ không?”
Văn Tranh quay đầu nhìn cha mình, sao lại còn chen ngang thế này?
Anh cảm thấy Tinh Tinh sắp gọi mình một tiếng 'anh' rồi, vậy mà Văn Hoài Hạc vừa cất lời, sự chú ý của Tinh Tinh lập tức chuyển đi.
Văn Hoài Hạc mặc kệ Văn Tranh nghĩ gì. Đôi mắt ông chăm chú nhìn Lộ Văn Tinh, đến hơi thở cũng vô thức chậm lại.
Lộ Văn Tinh không phải người có tính cách rụt rè. Đối diện với ánh mắt mong đợi của Văn Hoài Hạc, cậu thoải mái gọi một tiếng, “Cha.”
“Ôi, Tinh Tinh của cha.” Nụ cười trên mặt Văn Hoài Hạc không sao kìm lại được, cứ như ông được quay về cái ngày Tinh Tinh mới bập bẹ tập nói, tiếng đầu tiên cậu thốt ra chính là 'cha' vậy.
Văn Tranh ngồi bên trái Lộ Văn Tinh, anh bình tĩnh thu hút sự chú ý của cậu, “Tinh Tinh.”
Lộ Văn Tinh vô cùng tự nhiên quay đầu lại, khóe mắt cong cong, không cần Văn Tranh mở lời, cậu đã gọi một tiếng, “Anh.”
“Ừm.” Văn Tranh giữ vẻ mặt nghiêm nghị đáp lời, cố nén khóe miệng đang muốn cong lên.
Thực ra Lộ Văn Tinh không có ký ức gì về anh trai, nhưng cậu cũng không hề cảm thấy Văn Tranh lạnh nhạt. Người anh này thường thích hành động nhiều hơn là lời nói.
Văn Tranh đã không nói một lời mà giúp Lộ Văn Tinh giải quyết tên cặn bã Tưởng Chính Tần. Khi gặp Lộ Văn Tinh, anh cũng không hề nhắc đến, chỉ đơn giản nói một câu 'ông ta sẽ không quấy rầy cậu nữa'. Văn Tranh không phải muốn tranh công, mà chỉ đơn giản là muốn Lộ Văn Tinh đừng bận tâm về chuyện này.
Gia đình vừa mới đoàn tụ, Kỷ Viện và Văn Hoài Hạc rất muốn ở bên con trai lâu hơn một chút, nhưng lo lắng ngày mai Lộ Văn Tinh còn có tiết học nên đã để Văn Tranh đưa cậu về trường sớm.
“Anh, lần trước anh giúp em ở khách sạn là vì đã nhận ra em sao?”
“Không phải.”
Nhắc đến chuyện này, Văn Tranh hơi buồn rầu.
Anh gặp Tinh Tinh sớm hơn mẹ, nhưng lại không thể nhận ra em ấy. Nếu anh có thể nhận ra Tinh Tinh ngay từ cái nhìn đầu tiên như Kỷ Viện, thì họ đã có thể sớm đón Tinh Tinh về nhà rồi.
Lộ Văn Tinh đứng bên cửa xe, đôi mắt đẹp nhìn về phía Văn Tranh, “Vậy đây có phải là cảm ứng giữa anh em với nhau không ạ?”
“Anh không biết em là ai nhưng đã giúp em ngay lần đầu gặp mặt, sau đó còn thay em giải quyết những rắc rối sau đó. Đây chắc chắn không phải là do giám đốc Văn rảnh rỗi sinh nông nổi, cố ý 'nằm vùng' thấy việc nghĩa hăng hái đúng không ạ?”
Văn Tranh hơi sửng sốt. Lời giải thích của Lộ Văn Tinh khiến anh cảm thấy thông suốt. Tuy anh không nhận ra Tinh Tinh ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng anh lại theo bản năng muốn che chở em trai mình, dù cho lúc đó bản thân anh không hề biết Tinh Tinh là ai.
“Khuya rồi, anh về nghỉ ngơi sớm đi. Anh lái xe cẩn thận nhé.”
Lộ Văn Tinh vốn định đợi Văn Tranh đi rồi mới vào trường, nhưng Văn Tranh lại kiên quyết phải đợi cậu vào bên trong mới chịu rời đi.
Lộ Văn Tinh đành chịu. Cậu nói lời chúc ngủ ngon với Văn Tranh.
“Ngủ ngon.”
Lộ Văn Tinh xoay người bước vào. Văn Tranh dựa vào cửa xe nhìn theo cậu. Cho đến khi bóng dáng Lộ Văn Tinh hoàn toàn chìm vào bóng tối, khóe miệng Văn Tranh khẽ cong lên.
Mẹ nói không sai, Tinh Tinh đúng là một viên kẹo ngọt ngào biết đi.
Tinh Tinh vô cùng nhạy cảm với cảm xúc của người xung quanh. Từ đầu đến cuối, Văn Tranh không hề biểu lộ cảm xúc bất thường nào, nhưng Tinh Tinh vẫn có thể nhận ra cảm xúc của anh, thậm chí còn quay lại an ủi anh.
Trên đường về ký túc xá, Lộ Văn Tinh cầm điện thoại tiện tay chụp một bức ảnh bầu trời sao ở Đại học Y. Cậu đăng nhập vào tài khoản Weibo của mình.
[Lộ Văn Tinh V]: Ngủ ngon.
Kèm theo dòng chữ là bức ảnh cậu vừa chụp. Bài Weibo vừa đăng lên, những người dân đi học và đi làm sớm ở trong nước đã nhanh chóng tràn vào phần bình luận.
[A a a a a, là Tinh Tinh.]
[Tinh Tinh, chào buổi sáng.]
[Chỗ của Tinh Tinh là buổi tối, vậy chúc Tinh Tinh ngủ ngon.]
[Có phải là Tinh Tinh gặp chuyện gì vui không?]
[Tôi nghi ngờ tầng trên là camera an ninh nhà tôi. Mỗi lần tôi gặp chuyện gì vui mà không thể nói ra thì tôi đều đăng một bài viết mơ hồ để bày tỏ tâm tình của mình.]
[Hả, Tinh Tinh gặp được chuyện gì vui vậy?]
[Tinh Tinh, ở nước ngoài phải tự chăm sóc mình nhé, tôi chờ cậu trở về.]
…
Văn Hoài Hạc và Văn Tranh đều có công việc riêng nên không thể ở lại nước Y lâu. Chưa đầy ba ngày, hai cha con đã lên máy bay về nước.
Tuần sau, Kỷ Viện sẽ có một buổi tọa đàm. Vốn dĩ không có chuyện gì gấp, nên bà ở lại. Những lúc không phải đến trường, Lộ Văn Tinh sẽ đi dạo phố và ăn cơm cùng Kỷ Viện.
Thời gian thoáng chốc trôi qua, rất nhanh đã đến buổi họp báo công bố thiết kế mới của Kỷ Viện. Theo yêu cầu của bà, Văn Hoài Hạc đã tìm khá nhiều công ty truyền thông, còn sử dụng hình thức phát sóng trực tiếp để quảng bá.
Mười phút trước khi buổi họp báo bắt đầu, làn đạn tràn ngập sự nghi ngờ.
[Không phải Kỷ là nhà thiết kế châu báu sao? Vì sao còn thiết kế cả đồng hồ nữa?]
[Thời đại của Kỷ đã qua rồi. Cô ấy đã hết thời rồi, trước đây cô ấy chính là người dẫn dắt toàn bộ giới thời trang.]
[Kỷ là ai? Chưa từng nghe qua, còn cái gì mà dẫn dắt giới thời trang?]
[Thời điểm tôi còn học cấp hai thì toàn bộ báo chí đều là Kỷ. Lúc đó bất cứ cô gái nào cũng có trong tay bốn năm quyển tạp chí thời trang, mỗi quyển trong đó đều có thiết kế của Kỷ. Còn có không ít đại ngôn mà các minh tinh muốn cướp.]
[Là thật đó!!!]
[Vừa nhìn đã biết là đập tiền. LULU là một trong các con bài trong tay tập đoàn nhà họ Văn ở thành phố C. Nếu không phải tập đoàn nhà họ Văn bỏ vốn to thì LULU đã sớm đóng cửa rồi. Mỗi năm đều nhai đi nhai lại một kiểu thiết kế, MU tùy tiện lấy ra một thiết kế cũng đã có thể thay thế được LULU rồi.]
[Tầng trên không phải là thủy quân mà MU thuê đến đấy chứ?]
Sau khi phần phỏng vấn chào hỏi mở đầu kết thúc, Kỷ – nhà thiết kế trang sức lừng danh một thời nhưng chưa từng lộ mặt – bước lên thảm đỏ, từ từ tiến vào. Khoảnh khắc máy quay lia đến, Kỷ Viện nở nụ cười tươi tắn. Phong thái vô cùng tự tin và bình tĩnh của bà khiến phần bình luận trực tuyến thay đổi trong nháy mắt.
[Đây là nhà thiết kế Kỷ?? Là giả đúng không! Mười mấy năm trước cô ấy bao nhiêu tuổi, vì sao hiện tại nhìn như mới hơn 30 tuổi vậy?]
[Còn rất có khí chất!!! Bộ váy đen liền thân kia là thiết kế mới nhất của G. Trước kia Kỷ còn nổi tiếng như vậy nhưng sao lại không lộ mặt vậy?]
[Váy đen, tóc uốn lọn to cùng giày cao gót, đây chính là tư thế khi chị đại trở về.]
[Thủy quân không cần phải ở đây tẩy trắng. Nhà thiết kế dựa vào tác phẩm, nếu bán nhan sắc thì sao không vào giới giải trí đi?]
[Ôi dào, từ khi nào nhà thiết kế phải đi so kèo nhan sắc vậy. Mời lấy tác phẩm ra để nói chuyện, đừng có ở đây bán mấy cái thiết lập nhân vật.]
Sau lời chào hỏi đơn giản, cô lễ tân mang lên một chiếc hộp vuông nhỏ màu xanh đậm đưa cho Kỷ Viện. Tiếng máy ảnh tại hiện trường vang lên liên tục.
[Thứ trong tay của cô ấy chính là thiết kế mới lần này?]
[Thần bí như vậy làm gì, lấy thiết kế ra mà không bán được mới đáng chê cười.]
Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Kỷ Viện từ từ mở hộp. Sự chú ý của tất cả đều đổ dồn vào mặt đồng hồ có hình bầu trời sao.
Bầu trời đêm xanh thẫm, trên đó khắc hình trăng khuyết, xung quanh điểm xuyết những ngôi sao bạc lấp lánh.
Người quay phim lia máy cận cảnh, để mọi người trước màn ảnh có cảm giác như chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn thấy bầu trời sao.
Khi chụp ảnh từ góc nghiêng, có thể thấy trên vỏ đồng hồ có khắc chữ mạ vàng. Đó là một chuỗi chữ cái viết tay rất đẹp.
Dòng chữ được khắc mạ vàng ________Las estrellas.
[Thiết kế của đồng hồ Tinh Không này thật lãng mạn.]
[Chữ tiếng Anh kia… Estrella…?? Rất xin lỗi, tôi không dịch ra được QWQ]
[Las estrellas, tiếng Tây Ban Nha: Tinh Tinh]
[Tôi cảm thấy chiếc đồng hồ này rất đẹp, chắc chắn sẽ vô cùng đắt hàng!!! Có phiên bản nữ không, cầu LULU ra phiên bản của nữ!]
[A a a a a, rất thích!!! Muốn mua làm quà sinh nhật cho bạn trai của tôi.]
[Rất xin lỗi, bị vả mặt rồi! Thiết kế lần này của LULU thật sự là đẹp đến bùng nổ!]
[Cũng mong có phiên bản cho nữ.]
[Tỉnh ngủ đi các bạn, nhìn tiền tiết kiệm của chính mình đi. Có khi một viên kim cương trên mặt đồng hồ cũng không mua nổi đó.]
[Ngồi xổm chờ một cái giá để tôi hết hy vọng.]
[Cùng ngồi xổm.]
…
Kỷ Viện vô cùng tự tin vào thiết kế này, nhưng không ngờ kết quả còn vượt xa mong đợi của bà. Dù thế nào, Kỷ Viện cũng không thể ngờ buổi họp báo này lại trực tiếp đưa LULU và đồng hồ Tinh Không lên top tìm kiếm (hot search).
#LULU đồng hồ Tinh Không #
[Họp báo đã kết thúc rồi, khi nào thì bắt đầu bán vậy?]
[Tôi đã vào thử website chính thức rồi, vẫn chưa có đưa lên.]
[Tôi có dự cảm chiếc đồng hồ này chắc chắn sẽ cháy hàng.]
[Họp báo sản phẩm mới nhưng giá cả và thời gian bắt đầu bán cũng không công bố? Sao lại im lặng như vậy?]
[Chị em ơi! Tin mới nhất, Weibo chính thức đã tung poster của đồng hồ. Poster viết là 5/3, đây có phải có nghĩa là sẽ bắt đầu bán vào ngày 3 tháng 5 không?]
[Mẹ nó, có phải là LULU đã quay lại thời kỳ đỉnh cao không, lại một lần nữa dẫn dắt giới thời trang?]
…
Lộ Văn Tinh không hề hay biết gì về những ồn ào trên Weibo. Ngoại trừ bài đăng hôm trước, sau đó cậu không còn đăng nhập vào Weibo nữa. Hiện tại, cậu đang đắm chìm vào việc học ở đại học và các hoạt động ngoại khóa.
Nếu đã có được cơ hội làm sinh viên trao đổi, cậu cũng không cần phải sống như lúc còn bị Vương Mạn ép buộc nữa. Cậu có đủ thời gian để học tập và vui chơi như một sinh viên thực thụ.
Vì Lộ Văn Tinh là sinh viên trao đổi, lại có vẻ ngoài ưa nhìn nên các bạn học rất quý mến cậu. Biết Lộ Văn Tinh có hứng thú với các câu lạc bộ, mọi người đã hỏi han cậu muốn tham gia vào đâu, và vô cùng nhiệt tình giúp cậu đăng ký.
Sau khi thích nghi với cách dạy học ở Đại học Y, Lộ Văn Tinh tích cực tham gia vào các hoạt động ngoại khóa. Chẳng hạn như thứ Bảy cùng nhóm bạn học đi tìm cảm hứng sáng tác, chiều thứ Sáu thì đến câu lạc bộ biểu diễn, hoặc đến câu lạc bộ chiếu phim hai lần một tuần.
Mỗi tháng, Đại học Y còn tổ chức hoạt động giao lưu. Đây là hoạt động khuyến khích các bạn nam nữ làm quen với nhau, mở rộng các mối quan hệ xã hội.
Khi Lộ Văn Tinh học năm thứ hai, trường có kỷ niệm một trăm năm thành lập. Lúc đó cậu không thể tham gia vì bên quảng cáo đã dời lịch chụp ảnh, điều này khiến Lộ Văn Tinh có chút tiếc nuối.
Cậu không ngờ rằng ở Đại học Y mình lại có cơ hội trải nghiệm điều này. Chủ đề của hoạt động tháng này là vũ hội hóa trang.
Các cô gái sẽ diện những bộ váy lộng lẫy, đi giày cao gót, trang điểm tinh xảo và để kiểu tóc được chăm chút tỉ mỉ. Các chàng trai thì mặc vest, thắt cà vạt, đi giày da. Giống như các cô gái, họ cũng sẽ chải chuốt tóc tai cẩn thận.
Lộ Văn Tinh mặc một bộ âu phục màu xám. Bạn cùng phòng J đến hỏi cậu có cần làm tóc không. Lộ Văn Tinh vốn định từ chối, nhưng thấy mọi người trong ký túc xá đều chải chuốt nên cậu cũng làm theo.
Mái tóc được vuốt lên càng làm khuôn mặt cậu thêm nổi bật. Các bạn cùng phòng vây quanh thi nhau khen ngợi, cuối cùng mọi người cười đùa cùng nhau đi ra khỏi ký túc xá.
Lộ Văn Tinh cầm mặt nạ trên tay. Cậu không quen đeo mặt nạ, định đến vũ hội rồi mới đeo.
Khi họ đến nơi, đại sảnh đã chật kín người. Mọi người đeo đủ loại mặt nạ với kiểu dáng khác nhau. Trên bàn dài bày biện đồ ngọt, đồ tráng miệng và các loại cocktail.
J nói với Lộ Văn Tinh rằng đây đều là cocktail có nồng độ cồn không cao, có thể yên tâm uống. Lộ Văn Tinh không mấy hứng thú với rượu, nhưng nhìn thấy đồ ngọt tinh xảo thì cậu không kìm được bước chân, trực tiếp đi về phía bàn dài.
Lộ Văn Tinh cầm lấy bánh kem cắn một miếng. Vị ngọt lan tỏa khắp đầu lưỡi. Cậu đang định cắn miếng thứ hai thì một cô gái tóc dài tiến đến trước mặt cậu.
“May I invite you to a dance?”
Cô gái dũng cảm và xinh đẹp thu hút ánh mắt của rất nhiều người. Sau khi cô gái đưa ra lời mời, mọi người xung quanh bắt đầu xôn xao.
Toàn bộ căn phòng được bao trùm bởi giai điệu nhẹ nhàng, sân khấu rất rộng, đã có mười mấy cặp đôi đang nhảy điệu Waltz trên đó.
Đứng trước mặt nhiều người như vậy, dù sao cũng chỉ là một điệu nhảy, Lộ Văn Tinh nể nang, cậu nở nụ cười với cô gái.
“If you don’t mind, I’ll have a cake first.”
“Never mind.”
Dù ở đâu, nam thanh nữ tú luôn trở thành tâm điểm của sự chú ý. Lộ Văn Tinh tao nhã ăn xong miếng bánh kem, cẩn thận lau tay, sau đó mới vươn tay ra làm động tác mời cô gái.
Cô gái đặt tay vào lòng bàn tay Lộ Văn Tinh. Cậu nắm hờ, hai người cùng nhau tiến về phía sân khấu, ung dung hòa vào điệu nhảy.
Một điệu nhảy kết thúc, Lộ Văn Tinh nói lời xin lỗi, cô gái cũng không ngăn cậu đi tìm bạn cùng phòng. Cô nở nụ cười đi tìm bạn nhảy tiếp theo.
____ ong ong.
Điện thoại rung liên hồi, Lộ Văn Tinh mở máy, là Cố Yến Thâm đã lâu không liên lạc.
Lộ Văn Tinh hơi kinh ngạc, giờ này ở trong nước đang là rạng sáng.
Khoảng thời gian vừa đến nước Y, hai người còn thường xuyên liên lạc, nhưng vì lệch múi giờ nên không thể trả lời đối phương kịp thời. Tin nhắn cuối cùng của hai người vẫn dừng lại ở câu trả lời 'chào buổi sáng' của Cố Yến Thâm, ngay phía trên là tin nhắn 'chúc ngủ ngon' của cậu.
Cố Yến Thâm vừa gửi cho cậu một tin nhắn bằng tiếng Anh.
[. ]: May I invite you to a dance?
Giống hệt lời mời của cô gái vừa nãy.
Lộ Văn Tinh đột nhiên ngẩng đầu nhìn quanh. Cậu không thấy bóng dáng quen thuộc nào, nghĩ một lúc thì cậu cảm thấy điều đó càng không thể xảy ra. Cố Yến Thâm bận rộn như vậy, sao có thể không nói một lời mà đột nhiên xuất hiện ở đây?
Nhưng Cố Yến Thâm nhắn như thế này là có ý gì?
Lộ Văn Tinh đang cúi đầu gõ chữ, tin nhắn còn chưa kịp gửi đi thì phía sau cậu truyền đến một giọng nói trầm ấm.
“Chờ không kịp rồi. So với tin nhắn WeChat, tôi càng muốn nói trực tiếp với cậu hơn.”
Lộ Văn Tinh xoay người, nhìn Cố Yến Thâm đột nhiên xuất hiện, trên mặt cậu lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Thật trùng hợp, bộ âu phục hôm nay Cố Yến Thâm mặc lại cùng màu với Lộ Văn Tinh. Cứ như thể đã sớm biết hôm nay Đại học Y có vũ hội hóa trang, khuôn mặt Cố Yến Thâm bị một chiếc mặt nạ che khuất hơn nửa.
Lộ Văn Tinh còn chưa kịp định thần thì Cố Yến Thâm nở nụ cười. Hắn cất tiếng.
“May I invite you to a dance?”
Dưới ánh đèn, Cố Yến Thâm giữ vẻ mặt bình tĩnh. Hắn nghiêm túc nhìn Lộ Văn Tinh. Không đợi cậu trả lời, hắn lại nói, “Hoặc có lẽ tôi nên dùng tiếng Trung.”
Cố Yến Thâm lùi về phía sau một bước, hơi cúi người, vươn tay phải ra.
“Ngài Lộ, tôi có thể mời cậu nhảy một điệu không?”
___________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Cố Yến Thâm: Cũng muốn khiêu vũ cùng Tinh Tinh●^●
___________________________________________________________________________
Còn 69 chương…..
‘(*>
﹏