Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Chương 34: Gia đình đoàn tụ
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
GIỮA TRƯA có một cơn mưa nhỏ, thời tiết buổi chiều cũng bắt đầu se lạnh.
Lộ Văn Tinh và Nghiêm Hân Ngọc ngồi ở quán cà phê, mỗi người gọi cho mình một ly nước ấm.
Nghiêm Hân Ngọc có tính cách trầm lặng nhưng khi đã thân thiết rồi thì cô ấy là một người rất hay nói, đặc biệt là ở một quốc gia xa lạ như thế này, Lộ Văn Tinh trở thành người bạn duy nhất của cô.
Lộ Văn Tinh ôm máy tính bảng, tập trung tô màu cho bức tranh của mình.
“Cậu vẽ xong nhanh vậy sao?”
Nghiêm Hân Ngọc ngồi đối diện Lộ Văn Tinh, trong tay là một cốc nước nóng. Cô ngó vào máy tính bảng của Lộ Văn Tinh.
Đại học Y có vẻ nhàn nhã hơn Đại học C, nhưng không phải vì khối lượng học ít mà vì thời gian lên lớp không nhiều. Các buổi học đầu tuần thường dùng để nhận xét, đánh giá tác phẩm của sinh viên. Thời gian sau đó thì để sinh viên hoàn thành tác phẩm của mình.
Cứ hai tuần thì lại nộp một bức tranh, tuần lẻ đánh giá, tuần chẵn nộp bài.
Hiện tại Lộ Văn Tinh và Nghiêm Hân Ngọc đang ở tuần hai, nhưng Nghiêm Hân Ngọc vẫn chưa quen với cách học này. Cô thích vẽ ở nơi không người, còn Lộ Văn Tinh thì lại rất nhanh thích ứng được với phương pháp học này.
“Thứ Sáu mới hết hạn, hôm nay mới thứ Tư, tốc độ này của cậu cũng nhanh quá rồi đó?”
Nghiêm Hân Ngọc ngồi không yên, đứng lên đi đến bên cạnh xem Lộ Văn Tinh.
Màu sắc chủ đạo của bức tranh là đỏ sậm, một con bạch hổ to lớn chiếm hơn nửa trang giấy.
Giữa mày của bạch hổ là một đóa hoa mai diễm lệ, cả cơ thể của nó mờ ảo trong sương mù trắng xóa.
Dưới tán cây là một thiếu nữ mặc chiếc váy lụa màu đỏ, giữa mày của cô gái cũng có một dấu ấn đóa hoa mai đỏ. Ngón tay thon mảnh của thiếu nữ đang mân mê cánh hoa, đôi môi mỏng đã nhuốm màu đỏ tươi của hoa mai.
Đây là một bức tranh phong cách Trung Quốc, vẫn chưa vẽ xong chi tiết nhưng Nghiêm Hân Ngọc đã nhìn ra được thiếu nữ này là do bạch hổ biến thành.
“Cậu đã sắp xong rồi mà tôi còn chưa bắt đầu vẽ.” Nghiêm Hân Ngọc thở dài, “Ài, tôi còn không biết nên vẽ gì.”
Nghe Nghiêm Hân Ngọc than vãn, Lộ Văn Tinh bất đắc dĩ nhìn cô, “Không phải là không có ý tưởng mà là cô mắc bệnh trì hoãn.”
Nghiêm Hân Ngọc bĩu môi, đột nhiên nghĩ đến chuyện khác.
“Đúng rồi, phòng triển lãm bên cạnh có một buổi triển lãm vào thứ Sáu. Nghe nói có bức tranh rất nổi tiếng, cậu có muốn đi không?”
Lộ Văn Tinh nhướng mày nhìn cô, “Tin tức từ đâu vậy?”
“Trên trang web trường.” Nghiêm Hân Ngọc đặt ly nước xuống, “Đi hay không thì nói nào?”
“Đi.”
Nước Y đã là chiều tối, còn ở trong nước thì lại là sáng sớm.
Văn Hoài Hạc đã ăn mặc gọn gàng từ sáng sớm. Ông kéo vali xuống lầu một, Kỷ Viện đang ngồi trong phòng ăn, không biết Văn Tranh nói gì mà bà cười rất vui vẻ.
Hôm nay tâm trạng của Văn Hoài Hạc rất tốt, trong mắt ông ánh lên ý cười, “Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
Văn Hoài Hạc cười tủm tỉm ngồi xuống, dì giúp việc bưng súp bắp lên, “Ngài Văn, súp của ngài đây.”
“Cảm ơn.”
Uống một ngụm súp, Văn Hoài Hạc vươn tay lấy bánh mì nướng trên bàn, “Chuyến bay của cha là vào lúc 10 giờ, ăn xong cha sẽ đi luôn.”
Ông cho rằng vợ và con mình sẽ có vẻ mặt trách móc, nhưng lạ là họ không hề có phản ứng gì lớn.
Có gì đó không đúng?
Khi biết được Lộ Văn Tinh là con của mình, Văn Hoài Hạc đã vô cùng vui sướng. Ông muốn ngay lập tức đi tìm cậu bé, nhưng lại được Kỷ Viện thông báo là Tinh Tinh đã ra nước ngoài.
Sau đó, Kỷ Viện còn đặc biệt khiêm tốn nói rằng bà đã cùng với Tinh Tinh và Văn Tranh có một bữa cơm vui vẻ với nhau.
Tâm trạng sung sướng của Văn Hoài Hạc lập tức giảm sút. Người cha như ông còn chưa được gặp mặt mà bọn họ đã có thể hòa thuận ăn tối với nhau ư?
Tuy nhiên cũng không sao cả.
Ông sẽ nhanh chóng được gặp Tinh Tinh. Tưởng tượng đến việc có thể nghe Tinh Tinh gọi mình là ‘cha’ thì việc vợ và con trai giấu ông đi ăn cơm cũng không có gì ghê gớm. Văn Hoài Hạc vô cùng rộng lượng bỏ qua cho vợ và con trai cả.
Thậm chí ông còn suy nghĩ cho Kỷ Viện và Văn Tranh, biết hiện tại bọn họ không thể gặp Tinh Tinh ngay thì chắc chắn sẽ buồn phiền.
Vì thế, ở trên bàn cơm.
Văn Hoài Hạc giữ vẻ mặt nghiêm nghị, cố gắng không để lộ sự phấn khích quá mức.
Sau khi dùng xong bữa sáng, tài xế cũng đã chờ ở bên ngoài, Văn Hoài Hạc đẩy vali ra ngoài. Ông đang muốn chào tạm biệt Văn Tranh và Kỷ Viện, kết quả…
Không biết vợ và con trai cả ấy lấy hành lý từ đâu ra rồi đi theo ngay sau ông, “Vừa hay mẹ con em cũng đi chuyến này, cùng nhau đi đi.”
Văn Hoài Hạc: “…”
Dọc theo đường đi, Văn Hoài Hạc cứ muốn nói nhưng lại thôi.
“Là như thế này, em cảm thấy nếu gặp Tinh Tinh xong thì cũng vừa lúc em mở họp báo.” Kỷ Viện cười tươi như hoa, niềm vui sướng khó che giấu.
Văn Tranh thì im lặng một lát, anh nghiêm nghị nói, “Chuyến bay của Giám đốc Vương bên kia là ngày mai. Để không tỏ vẻ quá cố ý nên con đến trước để chờ người ta.”
Cho rằng có thể gặp Tinh Tinh sớm hơn một bước – Văn Hoài Hạc: “…”
…
Khi xuống máy bay thì nước Y đã là buổi tối.
Người đến đón là trợ lý của Chủ tịch Hà. Anh ta ăn mặc âu phục khá chỉnh tề, “Xin chào Chủ tịch Văn.”
Trợ lý đã từng gặp Văn Hoài Hạc nên có thể dễ dàng nhận ra ông giữa đám đông, “Bà Văn và Văn đại thiếu gia cũng đến sao?”
“Vì có việc ở nước Y nên chúng tôi đến cùng nhau.” Kỷ Viện không nghĩ tới Văn Hoài Hạc thật sự đến đây tham gia triển lãm. Lúc bà thấy trợ lý của Chủ tịch Hà đến thì khá bất ngờ.
“Tiểu Hứa à, bên các cậu muốn tổ chức triển lãm vào thứ Sáu hả?”
“Đúng vậy.” Tiểu Hứa nở nụ cười, dẫn mọi người đi tới, “Nếu có thời gian thì Bà Văn và Văn đại thiếu gia có thể đến tham gia cùng.”
Tiểu Hứa lái xe đưa bọn họ đến khách sạn, còn giúp bọn họ hoàn tất các thủ tục nhận phòng. Anh ta đưa hai cái thẻ phòng cho bọn họ.
“Chủ tịch Hà của chúng tôi cũng ở khách sạn này, để tôi gọi điện cho ngài ấy.”
Tiểu Hứa vừa đi, Kỷ Viện nghi ngờ nhìn Văn Hoài Hạc, “Anh thật sự được mời đến tham gia triển lãm?”
Văn Hoài Hạc tỏ vẻ nghiêm túc, “Đương nhiên.”
Một lúc sau, Chủ tịch Hà gần 40 tuổi bước ra từ thang máy.
“Chủ tịch Văn, lâu rồi không gặp anh.” Hai người bắt tay.
“Bà Văn ngày càng xinh đẹp, đại thiếu gia thì vẫn đẹp trai như vậy.”
“Chủ tịch Hà thật biết cách nói chuyện.” Kỷ Viện nở nụ cười chào hỏi với ông.
“Được rồi, tôi đã sắp xếp hết rồi, mọi người đi cùng đi.”
“Triển lãm này của Chủ tịch Hà mở thật bất ngờ, là có nguyên nhân gì sao mà gần đây mới thông báo?” Kỷ Viện trêu ghẹo hỏi: “Nếu ông Hạc nhà chúng tôi không có thời gian thì chẳng phải là đã bỏ lỡ một bữa tiệc thị giác sao?”
Chủ tịch Hà cười tít mắt đến nỗi lộ rõ vết chân chim, “Lần này ít nhiều cũng là nhờ Chủ tịch Văn tác động thì chúng tôi mới lấy được hai bức tranh rất nổi tiếng này. Thời gian vừa mới ấn định thì bên đối tác đã liên hệ với chúng tôi.”
“Bà Văn đến vào lúc này quả thật là đúng lúc. Buổi triển lãm này đều trưng bày các tác phẩm quý giá. Tôi còn thuê các tác phẩm của các nhà sưu tầm khác nhau nữa. Triển lãm một ngày nhưng cũng phải cần số tiền lớn đến mức này.” Chủ tịch Hà giơ một ngón tay lên rồi nói tiếp.
“Vốn dĩ tôi cho rằng hợp tác này không thành công nhưng ông Văn đây đã khuyên tôi đừng bỏ cuộc, bảo tôi thử đẩy thời gian buổi triển lãm lên trước. Kết quả lại thật trùng hợp, bên công ty đối tác kia xảy ra chút chuyện, thế là chúng tôi mới có được cơ hội này.”
Kỷ Viện ‘ồ’ một tiếng đầy ẩn ý, “Là ông Hạc nhà tôi khuyên ông đẩy thời gian lên sao?”
Chủ tịch Hà không nhận ra điều gì bất thường, tiếp tục khen ngợi Văn Hoài Hạc.
“Đúng vậy, ít nhiều cũng là nhờ Chủ tịch Văn. Chờ đến sau khi về nước thì tôi chắc chắn sẽ đến tận nhà để cảm ơn.”
Văn Hoài Hạc ‘chậc’ một tiếng, hận không thể bịt miệng Chủ tịch Hà lại. Sao hôm nay ông ấy đột nhiên nói nhiều như vậy?
“Khụ, cái này, ông Hà à, chúng ta có nên trao đổi về buổi triển lãm vào thứ Sáu không?”
“À, đúng đúng! Tôi còn mời mấy bên đối tác nữa, lát nữa vào tiệc tôi sẽ nói.”
…
Sáng hôm đó, Lộ Văn Tinh nhận được tin nhắn của Văn Tranh. Cậu đoán có lẽ anh ấy sợ cậu chưa dậy nên không gọi điện.
Văn Tranh hỏi cậu hôm nay có tiết học không, liệu có thời gian ăn cơm cùng nhau không.
Sau khi nhìn thấy, Lộ Văn Tinh gọi điện lại cho Văn Tranh ngay lập tức. Hai người thỏa thuận gặp nhau lúc 7 giờ tối.
Buổi chiều Lộ Văn Tinh không có tiết học, nhưng Văn Tranh không nói trước với cậu nên hôm qua cậu đã đồng ý với nhóm nhiếp ảnh sẽ tham gia hoạt động giao lưu, cùng các thành viên nhóm khác đến vùng ngoại ô tìm cảm hứng sáng tác.
Chờ đến khi cậu đi xe của bạn trở về thì đã là 6 giờ rưỡi. Chỉ còn nửa tiếng nữa là đến giờ hẹn, Lộ Văn Tinh gọi taxi đến khách sạn.
Hai mươi phút sau, cậu đến sảnh khách sạn lúc 6 giờ 50 phút.
Cậu đã hỏi Văn Tranh từ trước nên biết Kỷ Viện cũng đến, nhưng khi nhìn thấy một người đàn ông lạ ngồi cạnh Kỷ Viện, cậu vẫn không nhịn được mà nhìn vài lần.
“Tinh Tinh đến rồi à.”
“Cháu xin lỗi, cháu đến muộn ạ.”
“Không sao đâu, cháu có đói không? Ăn chút gì trước đi.” Sau khi cân nhắc đến khẩu vị của Lộ Văn Tinh, cuối cùng Văn Tranh đã chọn khách sạn có phục vụ món ăn Trung Quốc.
“Đến nước Y mấy ngày này thế nào rồi? Có quen với đồ ăn không?” Kỷ Viện lo lắng Lộ Văn Tinh không quen ăn món Tây ở nước Y.
“Có ạ, ở đây có rất nhiều du học sinh. Nhà ăn cũng có món ăn Trung Quốc nữa.”
“Vậy là tốt rồi.”
Lộ Văn Tinh lướt mắt nhìn Văn Hoài Hạc đang nhìn chằm chằm cậu. Cậu không biết thân phận của đối phương nên không biết phải xưng hô thế nào.
“Đây là cha của tôi.”
Văn Tranh giới thiệu xong, Lộ Văn Tinh gật đầu chào hỏi, “Dạ… cháu chào chú.”
Lộ Văn Tinh nhìn Văn Hoài Hạc vài lượt. Giống như những gì Kỷ Viện đã từng nói, Văn Tranh không giống với cha của anh chút nào.
“Đừng đứng nữa, Tinh Tinh đến đây ngồi đi.” Văn Hoài Hạc muốn Lộ Văn Tinh ngồi cạnh mình nhưng lại bị Kỷ Viện nói chen vào, “Tinh Tinh ngồi bên cạnh cô đi.”
Văn Hoài Hạc không chút biểu cảm gọi nhân viên phục vụ khách sạn. Ông như một công cụ vận chuyển thức ăn, bảo nhân viên phục vụ mang các món đã gọi trước đó lên.
Vì lo lắng Lộ Văn Tinh đến muộn sẽ đói bụng nên trước đó Kỷ Viện đã gọi vài món ăn trước.
“Thật ra hôm nay cô tìm cháu là vì có một chuyện rất quan trọng.”
“Cô cứ nói ạ.”
“Chờ ăn xong rồi nói sau.”
Trong lúc chờ mấy món ăn còn lại, Lộ Văn Tinh tranh thủ lấy quà ra, “Đây là quà cháu tặng cho cô và anh Văn ạ.”
Nói xong, cậu mang vẻ áy náy nhìn Văn Hoài Hạc, “Cháu xin lỗi, cháu không biết chú cũng đến nên không chuẩn bị gì cho chú cả. Lần sau cháu tặng bù được không ạ?”
“Không sao cả, không sao cả.”
Kỷ Viện tươi cười nhận lấy món quà, “Cô có thể mở ra luôn không?”
Thấy Lộ Văn Tinh gật đầu, Kỷ Viện và Văn Tranh cứ thế trước mặt Văn Hoài Hạc, vui vẻ mở quà.
Miệng Văn Hoài Hạc nói không để ý nhưng ánh mắt ông lại dán chặt vào hai người họ.
Món quà của Văn Tranh là một chiếc cà vạt màu xanh nước biển, tình cờ lại rất hợp với bộ âu phục hôm nay của anh.
Hộp quà của Kỷ Viện nhỏ nhắn tinh xảo, là một cặp dây chuyền hình sừng hươu màu xanh lưu ly. Hình dáng sừng hươu tựa như những bông tuyết đang rơi, ở giữa đính những viên lưu ly màu xanh lam.
“Thật là đẹp.”
“Cô có thích không ạ?”
“Thích.” Khóe mắt Kỷ Viện cong cong, nụ cười rạng rỡ trên môi, “Rất thích.”
“Chồng à, anh thấy vòng cổ Tinh Tinh tặng em có đẹp không?”
Văn Hoài Hạc không hề ghen tị chút nào, ông nghiêm mặt trả lời, “Đẹp.”
Văn Tranh không dám cố ý khoe khoang giống mẹ, anh lại mở hộp ra, nhẹ nhàng vuốt ve chất vải mềm mại.
“Tinh Tinh, cháu có thể đeo lên giúp cô không?”
“Dạ?” Yêu cầu này khiến Lộ Văn Tinh hơi ngây người. Văn Tranh ngồi ở bên cạnh cậu thì quả thật không tiện, nhưng Văn Hoài Hạc ngồi ở bên cạnh Kỷ Viện, vì sao lại để cậu đeo?
Có vẻ không thích hợp lắm?
Không để Lộ Văn Tinh suy nghĩ nhiều, Kỷ Viện nở nụ cười giải thích: “Tự cô không đeo được, chồng cô… ừm, tay run, để cho ông ấy thì nửa ngày cũng không làm được gì.”
Lộ Văn Tinh nhìn Văn Hoài Hạc một cái, hình như sắc mặt không tốt lắm? Nhưng cũng không có ý ngăn cản, cậu chần chờ trong chớp mắt rồi gật đầu nói ‘được’.
Sợi dây chuyền sừng hươu được Lộ Văn Tinh lấy ra, Kỷ Viện kéo ghế sát về phía Lộ Văn Tinh một chút để cậu dễ dàng thao tác.
Khi đang khóa vòng cổ cho Kỷ Viện, Lộ Văn Tinh vô tình nhìn thấy một nốt ruồi nhỏ rất mờ trên chiếc cổ thiên nga mịn màng, trắng nõn của Kỷ Viện.
Trong nháy mắt, giống như có cái gì đó nặng nề đập mạnh vào đầu Lộ Văn Tinh, một tiếng ‘đùng’ vang lên, những ký ức mơ hồ lần lượt ùa về.
Vẫn là vườn hoa quen thuộc trong trí nhớ kia.
Một cậu bé chạy nhảy trong vườn hoa, khi đang rẽ thì bất ngờ đâm vào lồng ngực một người phụ nữ.
“Đừng chạy nhảy nữa con.”
“Vậy mẹ ôm con một cái đi.”
“Hôm qua còn nói đã lớn rồi, không cần mẹ ôm nữa, sao hôm nay lại đột nhiên chủ động như vậy?” Người phụ nữ dịu dàng sửa lại tóc mái cho cậu bé, “Con nhìn mình đi, chạy ra một thân mồ hôi rồi.”
“Chắc chắn là em ấy muốn đồ chơi gì đó nên mới cố ý làm vậy thôi ạ.”
“Không phải đâu ạ, hừ.” Cậu bé lè lưỡi trêu anh trai, “Mẹ ơi, mẹ ôm con một cái đi.”
Trong mắt người phụ nữ ánh lên ý cười, “Được, ôm bé Tinh Tinh được cả nhà yêu thương nào.”
“Nói với mẹ nào, Tinh Tinh muốn gì?” Người phụ nữ khom lưng ôm cậu bé lên. Cậu bé với khuôn mặt tinh xảo như búp bê Tây Dương nở nụ cười ngọt ngào. Không đợi người phụ nữ phản ứng, cậu bé đã ôm cổ cô, thơm một cái lên má cô.
“Muốn tặng mẹ một cái thơm.”
Người phụ nữ sững sờ một chút, khi phản ứng lại thì bật cười, ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh của cậu bé, “Lại ăn vụng bánh kem phải không, miệng ngọt thế này.”
“Không có đâu ạ, đây là bài tập về nhà của cô giáo.” Cậu bé nằm trong vòng tay người phụ nữ làm nũng, ánh mắt vô tình dừng lại trên chiếc cổ của người phụ nữ, cậu nhìn thấy nốt ruồi nhỏ màu đen kia.
“Tinh Tinh.”
“Tinh Tinh?”
Lộ Văn Tinh đột nhiên bừng tỉnh, lúc này mới chú ý thấy ba người đều đang nhìn cậu với vẻ mặt lo lắng, “Làm sao vậy?”
“Không, không có việc gì ạ.”
Đầu óc Lộ Văn Tinh hoàn toàn rối bời, cậu không biết đoạn ký ức kia là thật hay ảo.
Trong lúc ăn cơm, cậu luôn không kìm được mà thất thần, ánh mắt cố ý hay vô tình đều dừng trên người Kỷ Viện.
Nhưng… Sao có thể?
Trong tiểu thuyết không hề nhắc đến nhà họ Văn có đứa con nào khác. Lộ Văn Tinh lập tức phủ nhận suy nghĩ của mình, có lẽ là ký ức bị xáo trộn, cũng có khi chỉ là sự trùng hợp.
“Tinh Tinh, sao lại không ăn?” Kỷ Viện nghi hoặc nhìn cậu, “Không phải lần trước cháu rất thích sườn chua ngọt sao? Đồ ăn ở đây không hợp khẩu vị của cháu à?”
Lộ Văn Tinh gần như không còn tâm trạng ăn uống, tất cả tâm trí đều là đoạn ký ức kia. Đối mặt với sự dịu dàng của Kỷ Viện càng khiến cậu suy nghĩ nhiều hơn.
Nhưng làm sao lại có chuyện trùng hợp đến thế được?
“Tinh Tinh, có phải cháu nghĩ đến cái gì không?”
Trực giác của Kỷ Viện rất nhạy bén, khi Tinh Tinh mới đến thì không khí khá tốt. Để Tinh Tinh không cảm thấy hồi hộp, Kỷ Viện không cố ý nói về chủ đề này, nhưng Tinh Tinh lại bắt đầu lơ đãng sau khi đeo vòng cổ cho bà.
Trẻ con bốn, năm tuổi sẽ không có nhiều ký ức khắc sâu, nhưng vẫn sẽ có một vài chuyện để lại ấn tượng sâu sắc.
Từ khi biết Tinh Tinh bị sốt cao dẫn đến mất trí nhớ từ chỗ Lộ Tiểu Phỉ, dù đến tên mình cậu cũng không nhớ nhưng lại nhớ rõ nhũ danh của mình là Tinh Tinh. Điều này cho thấy cái tên này đã để lại cho cậu ấn tượng rất sâu sắc.
Lộ Văn Tinh không biết phải giải thích đoạn ký ức đột nhiên xuất hiện vừa rồi như thế nào, cậu im lặng một lúc lâu. Giọng nói dịu dàng của Kỷ Viện vang lên.
“Tinh Tinh, vừa rồi cô đã nói là hôm nay có một chuyện rất quan trọng muốn nói cho cháu biết. Cháu có muốn nghe không?”
Nghe câu nói đó, trái tim Lộ Văn Tinh đập nhanh hơn, như đoán được điều gì đó, lại như không đoán được điều gì.
“Ngay ngày hôm sau cháu đến nước Y, gia đình cô đã đến thăm nhà cha mẹ nuôi của cháu.”
Đồng tử Lộ Văn Tinh giãn ra, giọng nói dịu dàng của Kỷ Viện vang vọng rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh.
“Ở lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, cô đã níu kéo cháu không buông. Lúc cháu đưa khăn cho cô, cô không phải bị giật mình. Cô chỉ là, chỉ là rất sung sướng.”
“Cô đã mong ngày này đã lâu lắm rồi, cũng chưa bao giờ nghĩ chúng ta sẽ gặp lại bằng cách này. Vừa đột ngột lại làm người khác bất ngờ đến vậy.”
Lộ Văn Tinh rũ mắt xuống, hàng mi cong cong như cánh bướm khẽ rung động. Khuôn mặt xinh đẹp được ánh đèn chiếu rọi càng trở nên trắng nõn hơn.
Kỷ Viện không nói tiếp, bà biết Lộ Văn Tinh có thể hiểu. Bà kiên nhẫn chờ Lộ Văn Tinh có thời gian để tiếp thu mọi chuyện.
Văn Tranh và Văn Hoài Hạc trầm mặc, nhưng ánh mắt không hề e dè dừng lại trên người Lộ Văn Tinh.
Không khí trong phòng yên tĩnh, Kỷ Viện không hề thúc giục. Bà nguyện ý cho Lộ Văn Tinh đủ thời gian, cũng như mấy năm nay Lộ Văn Tinh đã kiên nhẫn chờ đợi họ.
Hiện tại Kỷ Viện chỉ lo Tinh Tinh không ăn no. Bà đang do dự không biết có nên gọi thêm vài món nữa không, ánh mắt còn chưa kịp di chuyển thì Lộ Văn Tinh đã ngước lên, trong đôi mắt đen nhánh kia là hình ảnh của bà.
Sau đó, giọng nói của Lộ Văn Tinh vang lên.
“Cô là mẹ của cháu đúng không ạ?”
________________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Cha: Cuối cùng thì tôi cũng chỉ là một công cụ vận chuyển kiêm người dư thừa thôi QAQ.
________________________________________________________________________________
Còn 70 chương…..
(^_-)db(-_^)