Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
MỜI XEM PHIM
Nhân viên đẩy xe đến trước mặt Lộ Văn Tinh thì dừng lại.
Lộ Văn Tinh: ?
Người dẫn chương trình cầm micro, mỉm cười nhìn Lộ Văn Tinh. “Hình như nhân vật chính của chúng ta vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.”
Lộ Văn Tinh: “…?”
“Nào, các fan của chúng ta ở đâu rồi? Hãy cùng chúc mừng nhân vật chính của chúng ta đi!”
Người dẫn chương trình hướng micro về phía khán giả. Tất cả fan của Lộ Văn Tinh đều đứng dậy.
“Lộ Văn Tinh, sinh nhật vui vẻ!”
Theo lời chúc của các fan, ánh đèn sân khấu vụt tắt. Bài hát chúc mừng sinh nhật vang lên, màn hình lớn bắt đầu chiếu những bức ảnh của Lộ Văn Tinh, từ ngày đầu tiên cậu gia nhập đoàn làm phim.
Tiếp đến là những bức ảnh hậu trường, có ảnh chụp riêng, có ảnh chụp chung cùng mọi người.
Sau đó, hình ảnh trên màn hình thay đổi.
Đó là một đoạn video, trên màn hình là cảnh dòng người tấp nập giữa trung tâm thành phố.
Màn hình LED ở các tòa nhà cao ốc hay những tấm poster lớn đều hiển thị hình ảnh của Lộ Văn Tinh cùng lời chúc mừng sinh nhật.
Máy quay lia về phía trước, không biết từ lúc nào mà các bảng quảng cáo hai bên đường đều biến thành lời chúc sinh nhật. Xe dừng bên đường, người đi đường cầm bóng bay, và có cả những fan mặc áo cổ vũ. Tất cả họ đứng chung một chỗ, trên mỗi chiếc áo đều in một chữ cái, ghép lại thành: Lộ Văn Tinh, sinh nhật vui vẻ.
Lộ Văn Tinh theo bản năng nhìn về phía cha mẹ đang ngồi bên dưới. Như thể đoán được cậu sẽ nhìn sang, Kỷ Viện mỉm cười với cậu.
Cha và anh trai vì ngại nơi đông người nên vẫn giữ vẻ lạnh lùng, bí ẩn của một bá tổng, nhưng khi đối diện với ánh mắt của Lộ Văn Tinh, ánh mắt của cả hai đều trở nên dịu dàng hơn.
Nhiều năm trôi qua, cuối cùng Lộ Văn Tinh mới biết hóa ra sinh nhật của cậu là vào ngày mùng 3 tháng 5.
Lộ Văn Tinh nghẹn lời. Cậu không biết cảm giác đang dâng trào trong lòng là gì, cậu chỉ cảm thấy hình như hôm nay thời tiết vô cùng đẹp, đặc biệt tươi sáng.
Ánh đèn vẫn chưa bật sáng, các fan của Lộ Văn Tinh tại hiện trường đã bắt đầu hành động tiếp theo.
Nhóm fan đầu tiên đứng dậy, lúc này mọi người mới chú ý đến những bộ quần áo cổ vũ của họ có chữ huỳnh quang: Chúc Lộ Văn Tinh sinh nhật vui vẻ.
Tiếp theo là nhóm fan thứ hai đứng dậy: Hy vọng mỗi ngày của Tinh Tinh đều vui vẻ.
Sau khi hai nhóm fan phía trước ngồi xuống, nhóm fan thứ ba mới đứng lên: Lộ Văn Tinh, chúng tôi chờ cậu trở về.
“Cảm ơn mọi người, cảm ơn nhóm Tiểu Hành Tinh, cảm ơn mọi người đã sẵn lòng chờ đợi tôi.”
“Lộ Văn Tinh, chúc mừng sinh nhật.”
Cố Yến Thâm không biết từ đâu lấy ra món quà sinh nhật. Bởi vì hắn đứng gần Lộ Văn Tinh nhất nên cũng là người đầu tiên tặng quà cho cậu.
“Cảm ơn thầy Cố.”
“Tinh Tinh, sinh nhật vui vẻ.” Tống Gia Giai đưa quà cho cậu. Cô cười tủm tỉm nhìn Lộ Văn Tinh, “Lần này chắc chắn cậu sẽ thích.”
Nhạc Hãn Phi cũng lấy quà ra, “Chắc chắn quà của tôi không phải màu hồng đâu.”
Lời này vừa dứt, tất cả những người hiểu chuyện đều bật cười thành tiếng.
“Đạo diễn Vương, quà của ông đâu rồi?”
Vương Thụy Kiệt ho khan một tiếng, “Quà của tôi… là bộ phim năm sau sẽ mời Lộ Văn Tinh.”
“Oa! Đây là muốn hợp tác lần thứ hai sao?”
“A a a a a! Cảm ơn đạo diễn Vương.”
Các fan của Lộ Văn Tinh vô cùng kích động. Rời khỏi giới giải trí một năm, nếu trở lại thường rất khó có được tài nguyên phù hợp, hơn nữa trước đây Lộ Văn Tinh không có tác phẩm nổi bật, khiến mọi người khó mà nhớ kỹ cậu. Điều này tương đương với việc Lộ Văn Tinh phải bắt đầu lại từ đầu, nhưng với lời hứa của đạo diễn Vương, chắc chắn việc Lộ Văn Tinh quay lại giới sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
“Đạo diễn Vương, cần phải có thứ tự trước sau chứ.” Cố Yến Thâm đặt tay lên vai Lộ Văn Tinh, “Tinh Tinh đã đồng ý với tôi trước rồi, tất cả cư dân mạng có thể làm chứng.”
Các fan của Cố Yến Thâm đồng thanh nói, “Chúng tôi làm chứng.”
“Muốn biết tình hình cụ thể và chi tiết thì có thể xem bài Weibo mới nhất của anh Thâm nhé.”
Người dẫn chương trình cười nói, “Xem ra Văn Tinh có nhân duyên rất tốt, ngày thường ở đoàn làm phim có phải cậu luôn được mọi người cưng chiều không?”
Lộ Văn Tinh cười trả lời.
“Mạc Hủ mà tôi đảm nhiệm chính là một nhân vật được yêu mến, hy vọng mọi người đều thích.”
“Chúng tôi thích!!!” Các fan bỗng nhiên hô to.
“Oa, bộ phim đầu tiên ra mắt, chúc phòng vé của phim sẽ đạt được kết quả tốt.” Người dẫn chương trình dừng lại một chút rồi tiếp tục nói, “Hôm nay là sinh nhật của Tinh Tinh, nhà tài trợ của chúng ta cũng vô cùng hào phóng chuẩn bị một món quà.”
Văn Tranh biết không thể cứ thế đưa quà cho Tinh Tinh ở đây, như vậy sẽ khiến mọi người chú ý, nhưng anh cũng không muốn Tinh Tinh bị thiệt thòi. Một mặt, Văn Tranh hận không thể để mọi người biết sự thật, mặt khác lại cẩn thận bảo vệ bí mật này.
Cuối cùng, Văn Tranh và Kỷ Viện bàn bạc, dứt khoát để mọi người biết sinh nhật của Tinh Tinh. Ai cũng tặng quà, họ là nhà tài trợ thì tặng một món quà có sao đâu?
Vì thế họ đã giấu Lộ Văn Tinh, đồng thời tìm người vào nhóm fan của Tinh Tinh. Phía đoàn phim cũng được thông báo trước.
Đến nay LULU cũng đã tròn một trăm năm. Vào ngày kết hôn của Văn Hoài Hạc và Kỷ Viện, ông đã tặng LULU cho Kỷ Viện như một món quà tân hôn.
Là chủ nhân đứng sau LULU, Kỷ Viện là người đầu tiên bước lên sân khấu.
“Năm nay là sinh nhật 100 năm của LULU, trùng với sinh nhật của Văn Tinh cũng là một loại duyên phận…” Kỷ Viện nói xong, đi đến trước mặt Lộ Văn Tinh, “Vậy thì… chúc Tinh Tinh một sinh nhật vui vẻ.”
“Cảm ơn…”
Lộ Văn Tinh nhận lấy món quà. Người dẫn chương trình bỗng nhiên nói, “Đây là món quà do LULU tặng, một thương hiệu xa xỉ thời thượng, món quà này của Văn Tinh thật sự khiến mọi người chờ mong.”
Kỷ Viện cười nói, “Có thể mở ra xem thử.”
Lộ Văn Tinh mở hộp, bên trong là một chiếc đồng hồ Tinh Không vô cùng tinh xảo.
Tống Gia Giai bỗng nhiên sững người lại, “Đây là mẫu đồng hồ mới nhất của LULU sao?”
“Đúng vậy.”
Lộ Văn Tinh kinh ngạc ngẩng đầu lên. Cậu đối diện với ánh mắt dịu dàng của Kỷ Viện, ngay cả người dẫn chương trình cũng tiến lại gần, “Đây chính là chiếc đồng hồ ở buổi họp báo kia.”
Động thái lần này của LULU quá lớn. Trước đây LULU luôn khiêm tốn nên lần này ai cũng có ấn tượng rất sâu sắc với chiếc đồng hồ này.
Kỷ Viện: “Số lượng có hạn, chỉ có duy nhất chiếc này thôi.”
Kỷ Viện vừa nói xong, người xem phát sóng trực tiếp đều phát điên.
[Tôi cứ nghĩ nhan sắc và tuổi tác của nhà thiết kế Kỷ đã đủ khiến tôi bất ngờ rồi, kết quả nhà thiết kế là cô ấy?
Chủ nhân đứng sau
cũng là cô ấy?]
[Mẹ nó, hàng số lượng có hạn cứ thế lấy ra tặng người khác rồi?]
[Hàng số lượng có hạn không phải nên có giá cao ngất trời sao?]
[Tập đoàn
nhà họ
Văn cũng quá hào phóng rồi.]
[Tôi bắt đầu hâm mộ.]
[Tôi biết ngay mà!! Không bán chắc chắn là bản số lượng có hạn… nhưng tôi không ngờ lại chỉ có một chiếc duy nhất.]
[Tôi cứ nghĩ giá cả sẽ khiến tôi hết hy vọng, hóa ra điều khiến tôi hết hy vọng lại là số lượng có hạn.]
“Có thể phỏng vấn giám đốc Kỷ một chút không. Là một nhà thiết kế… đã lâu rồi ngài không ra thiết kế mới, bản thiết kế Tinh Không lần này của ngài có ý nghĩa gì?”
“Mất mà tìm lại được.” Kỷ Viện nở nụ cười.
Người dẫn chương trình khéo léo, bị suy nghĩ ‘mộng mơ’ của mình làm cho cảm động, “Tuổi trẻ muốn chinh phục biển sao trời mênh mông nhưng lại bị lạc giữa sao trời và đại dương, vậy nên Tinh Không đại diện cho một hành trình mới?”
[Người dẫn chương trình giải thích rất thơ mộng.]
[Là ý này sao?]
Kỷ Viện chỉ cười mà không nói gì. Ban đầu, chiếc đồng hồ này là món quà sinh nhật 6 tuổi của Tinh Tinh, ngụ ý rất đơn giản: ‘Tinh Không’ thuộc về Tinh Tinh.
Hiện tại, ngụ ý của chiếc đồng hồ này chính là: mất mà tìm lại được.
“Giám đốc Kỷ, tôi thấy mọi người đều rất thích chiếc đồng hồ này, thật sự không suy xét việc sản xuất thêm sao?” Người dẫn chương trình nói ra tiếng lòng của không ít người. Kỷ Viện mỉm cười, “LULU còn có một sản phẩm mới, tôi cũng muốn mượn buổi công chiếu này để làm tuyên truyền.”
Nhân viên mang lên chiếc đồng hồ thứ hai: Hải Dương.
Mặt đồng hồ có hai màu sắc, màu xanh của nước biển và màu vàng của bãi cát. Các màu sắc xen kẽ nhau sáng lấp lánh, chuyển đổi dần dần từ màu này sang màu kia.
[Cái này cũng rất đẹp!!!]
[Không chiếm được sao trời thì tôi sẽ chinh phục biển rộng!]
[A a a a! Hải Dương!! Tôi có thể!!!]
[Sao trời, biển rộng. Thật tuyệt vời!]
[Nhóm Tiểu Hành Tinh đâu, mua ngay đi!! Đây có tính là đồ đôi với Tinh Tinh không?]
Dù sao đây cũng là buổi công chiếu phim, Kỷ Viện sẽ không chiếm dụng quá nhiều thời gian, vả lại còn có các nhà tài trợ phía sau nữa.
5 giờ chiều, buổi công chiếu kết thúc.
Đoàn phim tổ chức một bữa tiệc sinh nhật cho Tinh Tinh, đương nhiên cũng do nhà họ Văn tài trợ, còn mời cả các nhãn hiệu đối tác.
“Sinh nhật vui vẻ.” Cố Yến Thâm đi tới chạm cốc với Lộ Văn Tinh, “Ngày mai có rảnh không? Cùng nhau đi xem phim nhé?”
Lộ Văn Tinh còn chưa kịp lên tiếng thì Văn Tranh đã đi đến, “Tôi nghĩ lịch trình của ảnh đế Cố chắc chắn đã sắp xếp kín hết rồi chứ nhỉ.”
Từ khi bắt đầu lễ công chiếu, Văn Tranh đã chú ý đến Cố Yến Thâm và Tinh Tinh. Mối quan hệ của hai người vượt xa sự tưởng tượng của anh, trên sân khấu đã không coi ai ra gì mà thì thầm với nhau, còn kề vai sát cánh!
Lúc không có ai cũng ở chung như vậy sao? Hay là còn thân mật hơn nữa?
Đối với sự xuất hiện của Văn Tranh, Cố Yến Thâm vô cùng bất ngờ. Nhóm giám đốc không phải nên nhân dịp này để lôi kéo, nói chuyện kinh doanh sao?
“Dù bận thì cũng phải có thời gian nghỉ ngơi.” Ngữ điệu của Cố Yến Thâm bình thản.
Văn Tranh dùng vẻ mặt không cảm xúc nhìn hắn, “Ở nhà mới có thể nghỉ ngơi tốt hơn.”
“Giải trí thư giãn cũng là một loại phương thức nghỉ ngơi.” Cố Yến Thâm không cam lòng yếu thế, “Ví dụ như… xem phim.”
Lộ Văn Tinh: “…?”
Sao không khí này có gì đó không đúng vậy?
Cố Yến Thâm nhìn Lộ Văn Tinh, “Tinh Tinh, không tính ủng hộ bộ phim đầu tiên của cậu sao? Nên đóng góp một chút cho doanh thu phòng vé chứ.”
Tinh Tinh?
Văn Tranh đen mặt, anh còn không kịp nói gì đã nghe thấy Lộ Văn Tinh lên tiếng ‘được’.
“Vậy tôi mời thầy Cố xem phim.”
Văn Tranh: ???
Nhận thấy mặt Văn Tranh càng ngày càng đen, Lộ Văn Tinh suýt chút nữa buột miệng thốt ra một tiếng ‘anh’. Cậu ho khan một tiếng, sửa lời hỏi: “Nếu không thì tôi mời giám đốc Văn đi cùng?”
Lộ Văn Tinh chỉ nghĩ là Văn Tranh không được mời nên không vui, cũng vì thế mà cậu thuận miệng mời một câu. Cậu biết Văn Tranh một lòng lao vào công việc, ngày mai là mùng 4, là thời gian làm việc, có lẽ Văn Tranh sẽ không đi…
“Được.”
Văn Tranh bỗng nhiên nở nụ cười. Anh học theo ngữ khí vừa rồi của Cố Yến Thâm, nhấn mạnh từng chữ, “Ảnh đế Cố nói đúng, xem phim cũng là một phương thức thư giãn và giải trí.”
Cố Yến Thâm: “…”
______________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Tinh Tinh trầm tư: Cần mua mấy vé đây?
______________________________________________________________________________
Còn 65 chương….
╰
(*°
▽
°*)
╯