Chương 40: Sự Ăn Ý Khó Hiểu

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Mấy người biết không? LULU lại vừa ra một mẫu đồng hồ mới.”
“LULU ra sản phẩm mới nhanh quá nhỉ?” Nữ diễn viên đang ngồi trên ghế liền nhập cuộc trò chuyện của nhóm nghệ sĩ.
“Tôi đã ao ước chiếc đồng hồ Tinh Không đó từ lâu rồi.”
“Đó là bản dành cho nam, dù sao cô cũng không đeo được đâu.”
“Đeo đẹp là được, cái này cũng giống như nước hoa ấy, mùi hương dành cho nam nhưng dễ chịu thì nữ cũng có thể dùng.”
“Thôi đừng mơ nữa, đó là sản phẩm số lượng có hạn, chỉ có một chiếc thôi. Hôm qua là buổi công chiếu bộ phim, LULU với tư cách nhà tài trợ đã tặng nó cho một nghệ sĩ trong đoàn phim rồi.”
“Trời đất!”
Bọn họ đóng phim trên núi, tín hiệu không tốt nên đến điện thoại cũng ngại động vào. Sau khi nghe được tin tức chấn động này thì tất cả đều hừng hực khí thế.
“Văn Dụ, cậu dậy rồi à, lại đây ăn sáng đi.” Nữ nghệ sĩ thấy Văn Dụ đi ra từ lều thì vẫy tay gọi cậu lại.
“Chào buổi sáng.” Trên mặt Văn Dụ nở nụ cười nhạt, “Vừa rồi mọi người nói chuyện gì vậy?”
“Chính là chiếc đồng hồ Tinh Không của LULU ấy. Anh Hướng nói hôm qua nó đã được đem tặng rồi.” Nữ nghệ sĩ nói, rồi đột nhiên hỏi, “Mấy người nói xem, có phải là tặng cho Ảnh đế Cố không?”
“Ài, nếu tặng cho Ảnh đế Cố thì tôi cũng không ngạc nhiên đến thế. Là tặng cho một nghệ sĩ khác, một chàng trai khá điển trai, để tôi cho mấy người xem ảnh chụp.”
“Mời một nghệ sĩ hàng đầu làm người đại diện cũng phải cần số tiền lên đến bảy con số, việc tặng chiếc đồng hồ này chẳng khác nào quảng bá miễn phí, như vậy không phải có lợi hơn nhiều so với việc mời người ta làm đại diện sao?”
“Có lý! Sản phẩm của LULU có thể có giá từ vài trăm đến hàng ngàn vạn tệ, hơn nữa, việc tặng quà sẽ dễ dàng tạo thiện cảm hơn, cho nên là tặng cho Nhạc Hãn Phi hả?”
“Không phải, là một minh tinh nhỏ, gọi là Tinh gì ấy nhỉ? Không nhớ được, dù sao cũng không phải là khuôn mặt quen thuộc.”
Anh Hướng mở điện thoại cho mọi người xem ảnh chụp. Tổng cộng có ba tấm, một tấm là ảnh đang nói chuyện với Cố Yến Thâm, một tấm là cầm microphone tự giới thiệu và một tấm là đang nhận quà từ giám đốc của LULU.
“Đây là người mới à? Thật sự là quá đẹp!!”
“Mọi người có biết chương trình khá nổi tiếng đợt trước không, là ấy. Đây là cộng sự của Ảnh đế Cố, Lộ Văn Tinh, Văn Dụ còn là khách mời hai tập đó.”
Văn Dụ nghe thấy tên mình thì nở nụ cười nhạt, “À, đúng, video này được tải xuống hả? Có thể cho tôi xem không? Điện thoại của tôi không có internet.”
Anh Hướng đưa điện thoại qua, “Có gì đâu, muốn xem thì cậu cứ cầm đi.”
Văn Dụ cầm lấy điện thoại. Bởi vì mọi người đều vây quanh ở đây nên cậu ta không trực tiếp tua đến đoạn sau, chỉ có thể ngồi xem từ từ cùng mọi người.
“Hôm qua là ngày 3 tháng 5?”
“Đúng vậy, Văn Dụ ở trong núi đóng phim đến mức không biết ngày tháng năm nào rồi hả?”
“Ha ha ha, hôm qua là ngày phim công chiếu, vừa đúng lúc là sinh nhật của nghệ sĩ kia.”
Văn Dụ không nói gì, trên mặt vẫn duy trì nụ cười. Khi thấy Kỷ Viện tặng quà cho Lộ Văn Tinh, ngón tay của cậu ta vô thức cuộn lại.
“Người tên Lộ Văn Tinh này cũng may mắn quá đi.” Nữ nghệ sĩ mang vẻ mặt cực kỳ hâm mộ nhìn Lộ Văn Tinh trong video.
“Hôm qua cậu ta đã nhận được bao nhiêu quà nhỉ? Anh Thâm tự tay tặng, còn có tổ diễn viên, các nhà tài trợ. Oa, vậy mà có nhà tài trợ tặng xe. Cộng đống quà này vào có khi còn nhiều hơn tiền đóng phim của tôi.”
“Hâm mộ.”
“Văn Dụ, cậu làm sao vậy?”
“Hả? Không có gì.” Văn Dụ khẽ bĩu môi, ánh mắt long lanh, “Tôi cũng giống mọi người, cũng rất hâm mộ.”
“Tôi không tin, cậu nói thật cho chúng tôi biết đi. Có phải cậu là thiếu gia nhà giàu nào đó ra ngoài trải nghiệm cuộc sống không?”
“Đúng đúng đúng, chính là cái loại không nổi tiếng thì sẽ phải về nhà kế thừa gia nghiệp đấy.”
Khóe miệng của Văn Dụ khẽ cong lên, “Mọi người ít xem tiểu thuyết thôi, không khoa trương đến vậy đâu.”
Ngày 4 tháng 5 là ngày làm việc, Tạ Trình Phỉ cần đi học. Bởi vì tối hôm qua không quay lại trường nên sáng sớm cậu ta đã phải vội vã về trường.
Hôm qua Lộ Văn Tinh ngủ muộn, Kỷ Viện cũng không định đánh thức cậu nên bà ngồi ăn sáng với Lộ Tiểu Phỉ.
Văn Tranh và Văn Hoài Hạc đã sớm đến viện phúc lợi Ích Hợp, họ tính toán là sẽ đi sớm về sớm để cùng ăn trưa với Tinh Tinh.
“Viện trưởng của viện phúc lợi đã đổi người, muốn tìm lại manh mối năm đó có chút khó khăn.”
“Hiện tại chúng ta đã biết được nhiều tin tức hơn. Dù khó thì cũng có thể tra ra thôi.”
Bởi vì lúc trước tâm trí chỉ tập trung vào việc tìm Tinh Tinh nên không chú ý đến sự khác thường của viện phúc lợi, hoặc có thể nói là không nghĩ đến việc hai chuyện này có liên hệ với nhau cho nên họ cũng không đi điều tra.
Văn Tranh chạy xe đến trước cổng viện phúc lợi, anh phát hiện có người còn đến sớm hơn so với bọn họ.
“Thịnh Siêu, em không bê nổi.” Tần Tư Vũ xoa xoa tay, thấy có xe dừng ở phía sau bọn họ thì đi tới, Văn Tranh hạ cửa kính xe xuống.
“Xin lỗi, chúng tôi chuyển đồ xong thì sẽ lái xe đi. Hai người muốn đi qua đúng không?”
“Không sao đâu, chúng tôi đến viện phúc lợi quyên góp.”
Tần Tư Vũ cười nói, “Hai người tới sớm thật. Chúng tôi cũng là tới quyên tặng đồ dùng.”
“Tiểu Vũ, em đi vào nghỉ ngơi đi, phần còn lại để anh dọn cho.” Giọng nói của Thịnh Siêu vọng ra từ phía trong viện phúc lợi, Văn Tranh ngay lập tức xuống xe, “Để tôi giúp hai người.”
Mắt Tần Tư Vũ sáng rỡ, cô không từ chối. Quả thật bọn họ cần hỗ trợ, “Được rồi, vậy tôi cũng không khách sáo nữa, cảm ơn anh.”
Văn Hoài Hạc có chút bất ngờ, con trai của ông ga lăng và đối xử tốt với con gái từ bao giờ vậy?
Văn Hoài Hạc còn từng nghe con của ông Tần than phiền, nói có cô gái lấy hết can đảm thổ lộ với Văn Tranh, kết quả mới thổ lộ được một nửa thì bị Văn Tranh lấy cớ là sẽ bị trừ hai điểm nếu vào lớp muộn. Kể từ đó cho đến khi tốt nghiệp cấp 3, không còn một cô gái nào đến thổ lộ với con ông nữa.
Nhưng hiện tại… sao đột nhiên con của ông lại quan tâm con gái người ta vậy?
Đột nhiên biết quan tâm con gái rồi sao?
Nhưng người ta đã có bạn trai rồi!
Văn Hoài Hạc nhìn chằm chằm Thịnh Siêu vài giây. Tuy rằng con của ông cao hơn, đẹp trai hơn, có tiền hơn người ta nhưng cũng không thể cướp bạn gái của người ta chứ.
Không đợi Văn Hoài Hạc tiếp tục suy nghĩ vẩn vơ, Văn Tranh bắt đầu trò chuyện với Tần Tư Vũ.
“Cô thường xuyên đến đây quyên góp đồ dùng cho viện phúc lợi sao?”
“Cũng không thường xuyên lắm, mấy tháng sẽ đến một lần.” Tần Tư Vũ có ấn tượng tốt với Văn Tranh vì Văn Tranh giúp đỡ cô. Cô thấy đối phương mặc âu phục, giày da nên nhất định là một doanh nhân rất thành công.
“…Vị này trông hơi quen mắt.” Ánh mắt của Tần Tư Vũ dừng trên người Văn Hoài Hạc đứng sau Văn Tranh.
Thịnh Siêu đã sớm không yên lòng, nhìn bạn gái của anh ta và Văn Tranh nói chuyện sôi nổi, anh ta giả vờ đến đưa nước, nhận đồ, tiện thể ngắt lời Tần Tư Vũ và Văn Tranh.
Vừa lúc nhìn thấy Văn Hoài Hạc đứng ở một bên, Thịnh Siêu có chút kinh ngạc.
“Chủ tịch Văn.”
Văn Tranh không thích trả lời phỏng vấn nhưng Văn Hoài Hạc đã lên tạp chí kinh tế tài chính vài lần, cho nên rất nhiều người biết Văn Hoài Hạc.
Tần Tư Vũ tròn xoe mắt, “Ngài chính là chủ tịch của tập đoàn nhà họ Văn sao, trông ngài còn rất trẻ ạ.”
“Miệng của cô gái nhỏ này thật ngọt.” Văn Hoài Hạc chỉ mang danh chủ tịch ở công ty, ở bên ngoài ông rất ôn hòa, còn rất thích được người khác khen trẻ tuổi.
“Mọi người cũng thường xuyên tới viện phúc lợi này sao?” Tần Tư Vũ nghĩ đến chuyện vừa rồi Văn Tranh hỏi cô nên cũng hỏi lại một câu.
Văn Tranh lắc đầu, “Rất ít, chủ yếu là do bộ phận tài chính ghi nhận khoản quyên góp. Hôm nay đến để xem thử hoàn cảnh của viện phúc lợi, tính toán xây dựng thêm để cải thiện điều kiện sinh hoạt cho các em nhỏ.”
“Hóa ra là như vậy.” Tần Tư Vũ cười nhẹ, “Tôi có thể đưa anh đi tham quan một chút.”
“Được.”
Lời Văn Tranh nói làm Văn Hoài Hạc mắt trợn tròn. Con của ông còn nhớ mục đích hôm nay đến đây không vậy?
Thịnh Siêu cười nói, đặt tay lên vai Tần Tư Vũ, “Tôi và bạn gái rất quen thuộc nơi này, muốn biết gì có thể hỏi chúng tôi.”
“Vậy làm phiền hai người rồi.” Văn Tranh giả vờ lơ đãng nhắc tới, “Viện phúc lợi này cũng đã thành lập rất lâu rồi, hiện tại mọi thứ đã tốt hơn trước rất nhiều.”
“Đúng vậy.” Tần Tư Vũ không nghĩ nhiều, tiếp lời anh, “Khi còn nhỏ tôi ở đây còn phải ngủ chung giường, hiện tại trẻ em ở viện phúc lợi đã có kí túc xá, sáu người một phòng, so với trước kia đã tốt hơn rất nhiều.”
“Cô nói là chuyện khi nhỏ?” Văn Tranh không nghĩ tới thực sự có thông tin bất ngờ, “Cô trước kia cũng là…”
“Đúng vậy, tôi cũng là cô nhi.” Tần Tư Vũ không ngần ngại gì. Văn Tranh là tới xây dựng thêm cho viện phúc lợi, cô cũng muốn kể cho anh nghe nhiều chuyện về viện phúc lợi.
“Ích Hợp là viện phúc lợi có nhiều trẻ em nhất thành phố C, chắc hẳn nhận được nhiều sự giúp đỡ lắm phải không? Sẽ thường xuyên có doanh nhân đến làm từ thiện chứ?”
“Có.” Tần Tư Vũ nói, “Cũng có rất nhiều doanh nhân giúp đỡ các em nhỏ đi học.”
“Có nhiều người nhận nuôi trẻ em không?”
Tần Tư Vũ gật đầu, lại nói: “Những đứa trẻ lớn một chút sẽ biết chính mình là được nhận nuôi, có thời gian còn quay lại viện phúc lợi làm tình nguyện viên, có năng lực cũng sẽ quay về giúp những đứa trẻ khác. Trẻ nhỏ tầm 3, 4 tuổi thì không có ký ức. Cha mẹ nuôi sẽ không nói cho bọn họ biết là họ được nhận nuôi.”
Văn Tranh nghe Tần Tư Vũ kể thì nghĩ đến một chuyện khác. Khi Văn Dụ đến nhà bọn họ thì đã 7 tuổi, đúng lúc là tuổi đi học tiểu học nhưng hình như chưa từng thấy cậu ta quay lại viện phúc lợi.
“Cô đến viện phúc lợi lúc mấy tuổi vậy?”
“Khi tôi có ký ức thì đã ở viện phúc lợi rồi, lúc trước viện trưởng nói tôi là đứa trẻ bị vứt bỏ.”
Văn Tranh hiểu ra, cô gái trước mắt này có lẽ biết Văn Dụ, “Cô có biết trước kia có một đứa trẻ tên là Văn Dụ không?”
Trước khi trẻ nhỏ học tiểu học thì viện phúc lợi sẽ không đặt tên cho chúng, chỉ gọi nhũ danh, điều này cũng tiện cho các gia đình nhận nuôi có thể trực tiếp đặt tên cho chúng.
“Không có ai gọi là Tiểu Dụ cả.” Tần Tư Vũ ngẫm nghĩ một lát, rồi đột nhiên nói.
“Người anh nói có lẽ là Tiểu Du? Anh ấy là đứa trẻ xinh xắn nhất viện phúc lợi, viện trưởng cũng thích anh ấy nhất. Anh ấy vừa chăm chỉ lại nghe lời, còn thường xuyên giúp đỡ những đứa trẻ khác. Mọi người đều rất thích anh ấy.”
“Mọi người đều rất thích?”
“Nhưng sau khi được nhận nuôi thì anh ấy không còn quay lại viện phúc lợi nữa. Lúc anh ấy còn nhỏ có rất nhiều người đến nhận nuôi muốn chọn anh ấy nhưng anh Tiểu Du từ chối hết tất cả. Anh ấy nói còn có rất nhiều em trai em gái ở viện phúc lợi cần anh ấy chăm sóc, hơn nữa, anh ấy cũng không muốn rời khỏi viện phúc lợi.”
Tần Tư Vũ hơi cúi nhẹ đầu nhưng Văn Tranh thì đang nghi ngờ người bọn họ đang nói không phải là cùng một người.
Văn Dụ không muốn rời viện phúc lợi?
Lúc ấy Văn Tranh mới 11 tuổi nhưng vào lần đầu anh nhìn thấy Văn Dụ thì đối phương có vẻ rất muốn hòa nhập vào gia đình họ, thậm chí còn cố ý lấy lòng vài lần. Mẹ của anh cho rằng Văn Dụ bị sốc sau vụ bắt cóc nên mới theo bản năng thiếu cảm giác an toàn, là do cậu ta sợ hãi.
Nhưng qua lời kể của cô gái trước mặt, Văn Tranh ngày càng cảm thấy đây không phải là cùng một người.
“Ở đây còn có ảnh chụp khi nhỏ của cậu ấy không?”
Tần Tư Vũ hoài nghi nhìn Văn Tranh, “Anh đến quyên góp mà? Sao anh lại biết chuyện của anh Tiểu Du?”
“Là như thế này, cha mẹ tôi cũng từng muốn nhận nuôi Tiểu Du nhưng Tiểu Du lại không muốn. Sau đó cha mẹ nói cho tôi biết chuyện này, vừa lúc nhớ ra nên tôi muốn hỏi một chút.”
Văn Tranh không tiện nói rằng mình đang điều tra nên chỉ có thể nói dối Tần Tư Vũ.
Xem ra Tần Tư Vũ thường xuyên đến viện phúc lợi, cô vô cùng quen thuộc với mọi thứ ở đây. Văn Tranh theo bản năng hỏi cô ấy, “Cô cũng được nhận nuôi sao?”
“Không có.” Tần Tư Vũ cười nói, “Có một lần viện trưởng đến tìm tôi nói có người muốn nhận nuôi tôi nhưng sau đó bọn họ lại từ bỏ.”
Viện phúc lợi cũng thường xuyên xảy ra chuyện này cho nên không có gì là lạ. Rất nhiều người trước khi đến cũng không có ý định nhận nuôi, hoặc cũng có người nhận nuôi rồi nhưng lại đổi ý và trả đứa trẻ về lại viện phúc lợi.
“À, đây là ảnh chụp của anh Tiểu Du.”
Tần Tư Vũ đưa cho Văn Tranh xem bức ảnh đã ố vàng, là ảnh chụp chung của hai đứa trẻ. Vóc dáng của cậu bé mảnh khảnh, nụ cười chân thành và ấm áp. Cậu bé nửa ôm một cô bé thấp hơn mình nửa cái đầu, trong mắt còn ánh lên vẻ cưng chiều, nhìn qua giống như một cặp anh em có quan hệ vô cùng tốt.
Đây chính là Văn Dụ hả?
Giống y hệt Văn Dụ lúc nhỏ nhưng thần thái lại hoàn toàn khác hẳn. Văn Tranh không nhịn được hỏi một câu, “Cậu bé này có anh trai hoặc em trai sinh đôi nào không?”
Tần Tư Vũ rất hoang mang trước câu hỏi này của Văn Tranh, “Không có.”
Văn Tranh hơi nhíu mày, cúi đầu nhìn ảnh chụp trong tay. Ánh mắt anh chuyển sang cô bé trong ảnh, “Cô bé này… là Tư Tư.”
“Làm sao anh lại biết?” Tần Tư Vũ càng thêm ngạc nhiên. Sao Văn Tranh lại biết nhũ danh của cô?
Hơn nữa nhìn qua thì hình như Văn Tranh chỉ biết cô khi cô còn nhỏ.
“Sao cả ngày em chỉ nhớ nhung anh Tiểu Du vậy?” Thịnh Siêu có chút ghen tị.
“Anh Tiểu Du đã cứu mạng em mà. Nếu không phải nhờ anh ấy thì lúc 4 tuổi em đã chết đuối rồi. Vì cứu em mà anh Tiểu Du còn bị bệnh một thời gian nữa.” Lần đầu tiên Tần Tư Vũ giải thích cho Thịnh Siêu.
“Xin lỗi, giờ anh mới biết. Nếu lần sau có cơ hội thì anh chắc chắn sẽ cảm ơn cậu ấy đã cứu bạn gái của anh.”
Trên đường trở về, Văn Tranh nói nghi hoặc của mình cho Văn Hoài Hạc nghe.
“Cha, cha có thể nói tỉ mỉ cho con biết chuyện nhận nuôi Văn Dụ không?”
“Được, sau khi biết được Tư Tư bị nhận nuôi, Tinh Tinh đã buồn bã một thời gian. Hôm đó con đi học nên không biết, mẹ con muốn Tinh Tinh vui vẻ hơn một chút nên khi đến viện phúc lợi quyên góp quần áo, bà ấy đã đưa Tinh Tinh đi theo cùng.”
“Xung quanh biệt thự của chúng ta đa số là những đứa trẻ bằng tuổi con. Tinh Tinh không có bạn chơi, mẹ con lại là tình nguyện viên của viện phúc lợi, rất quen thuộc với mấy đứa trẻ ở đó nên cũng muốn đưa Tinh Tinh đi một chuyến.”
“Lúc ấy, mẹ con đang ở trong sân phát đồ cho các em nhỏ, Tinh Tinh đi theo một giáo viên khác đi thăm những đứa trẻ khác, kết quả, ngày hôm đó…”
“Mục đích ban đầu của bọn bắt cóc đã không phải là những đứa trẻ ở viện phúc lợi mà chính là Tinh Tinh. Bọn họ muốn bắt Tinh Tinh để tống tiền cha.”
Văn Tranh nghe vậy thì lập tức hiểu ra, “Kết quả bọn họ nhận sai thành Văn Dụ?”
“Đúng vậy.”
Văn Dụ không giống như những đứa trẻ khác, cậu ta lớn lên xinh xắn và sạch sẽ, trông không giống trẻ mồ côi. Bọn bắt cóc nhận định Văn Dụ chính là con của nhà họ Văn, trực tiếp bắt cậu ta đi.
“Sau vụ bắt cóc đó, chân của Văn Dụ bị thương rất nghiêm trọng. Viện trưởng viện phúc lợi nói có rất nhiều gia đình chỉ muốn nhận nuôi đứa trẻ khỏe mạnh. Nếu chân của Văn Dụ không chữa được thì những gia đình khác sẽ không nhận nuôi Văn Dụ.”
“Ngay lúc đó viện trưởng viện phúc lợi cũng biết hoàn cảnh của gia đình chúng ta nên mới cầu xin chúng ta nhận nuôi Văn Dụ.”
Văn Hoài Hạc còn nhớ rõ lời nói lúc đó của viện trưởng.
“Tiểu Du là một đứa trẻ rất ngoan ngoãn, nếu mọi người không cần nó, nhỡ đâu về sau chân nó bị tàn tật, vậy đối với nó chính là tổn thương quá lớn, nó còn nhỏ như vậy…”
Văn Tranh vẫn rất nghi hoặc, bởi vì bị bắt cóc nên thay đổi tính tình? Trở nên nhạy cảm, yếu ớt, sợ bị vứt bỏ?
Nghe tiếp thì mọi chuyện có vẻ hợp lý nhưng Văn Tranh vẫn cảm thấy có chỗ không thích hợp.
Văn Dụ bảy tuổi, Tinh Tinh năm tuổi.
Người trưởng thành kém hai tuổi có lẽ không nhận ra sự khác biệt gì nhưng trẻ em ở tuổi này, đừng nói hai tuổi, kém nhau nửa tuổi cũng vô cùng dễ dàng phân biệt.
Cứ như vậy bắt sai người sao?
Thời điểm Văn Dụ còn nhỏ, thái độ của Văn Tranh đối với cậu ta cũng không được như bây giờ, chỉ có thể nói là không thân thiết.
Nhưng mà mấy năm gần đây, anh luôn cảm thấy tâm tư Văn Dụ không đơn giản, chỉ cần là chuyện liên quan đến Văn Dụ, anh đều sẽ chú ý.
Việc so sánh với bức ảnh khiến anh cảm thấy như có hai người khác nhau, ánh mắt thuần túy của trẻ con sẽ không lừa dối ai nhưng Văn Dụ trong ảnh chụp và Văn Dụ mà anh gặp lần đầu tiên…
Thật sự không phải song bào thai sao?
Sau khi Lộ Văn Tinh về nước, Văn Hoài Hạc không đưa cậu về nhà cũ của nhà họ Văn. Chuyện của Tinh Tinh vẫn chưa nói cho ông cụ Văn biết. Nếu muốn tra rõ việc năm đó thì tốt nhất vẫn là càng ít người biết càng tốt.
Văn Hoài Hạc có bất động sản ở nhiều nơi. Ông đưa Tinh Tinh đến chung cư của Văn Tranh, gia đình Lộ Tiểu Phỉ cũng ở đó.
Sáng sớm Tạ Trình Phỉ đã về trường học. Lộ Tiểu Phỉ và Tạ Niên đi tiễn cậu ta. Vì nguyên nhân công việc nên Tạ Niên phải quay về thành phố B, Lộ Tiểu Phỉ cũng lập tức từ chối lời mời của Kỷ Viện, chỉ nói rằng sau này còn nhiều thời gian để tụ họp.
Nếu không phải Lộ Tiểu Phỉ vội đi thì Lộ Văn Tinh cảm thấy mình có thể ngủ đến tận bữa trưa, nhưng vì muốn đi tiễn Lộ Tiểu Phỉ nên cậu cố gắng rời giường.
Thời điểm Văn Tranh trở về thì vừa lúc gặp Lộ Văn Tinh đang đứng bên ngoài.
“Mọi người đi đâu mà sớm vậy ạ?”
“Công ty có chút việc nên anh và cha đi xử lý.”
Lộ Văn Tinh cũng không hỏi nhiều, cậu không hiểu nhiều về chuyện công ty, “Vậy xử lý xong hết rồi ạ?”
Văn Tranh sánh vai cùng Lộ Văn Tinh đi vào thang máy, “Không phải là buổi chiều còn muốn đi xem phim cùng bọn em sao?”
Nói đến cái này, Lộ Văn Tinh cũng khó hiểu. Việc Văn Tranh đồng ý hôm qua đã làm cậu cảm thấy rất bất ngờ, kết quả lại bị đạo diễn Vương đi qua nghe được.
Dù sao tập đoàn nhà họ Văn cũng là nhà tài trợ của bộ phim, đạo diễn Vương không suy nghĩ nhiều đã lên tiếng, “Bao luôn một phòng đi, ai có thời gian đều có thể đi.”
Sau đó…
Không chỉ nhân viên đoàn phim mà còn có tổ diễn viên.
Tống Gia Giai cảm thấy việc đi xem phim cùng cả đoàn làm phim rất mới lạ. Dù nói gì thì cô cũng muốn tham gia, còn rủ rê cả Nhạc Hãn Phi, thế là một đám người cùng nhau đi.
Trước khi kết thúc buổi tiệc, đạo diễn Vương còn lôi kéo Lộ Văn Tinh nói những lời tâm huyết.
“Không nghĩ tới giám đốc Văn lại thân thiện, gần gũi như vậy, xem ra ấn tượng của ngài ấy về cậu không tệ. Ngày mai đi xem phim nhớ phải thể hiện thật tốt. Tống Gia Giai là nghệ sĩ của Hoa Dịch, để cô ấy giúp đỡ thì việc ký với Hoa Dịch sẽ không khó nữa.”
Đạo diễn Vương tận tâm như vậy khiến Lộ Văn Tinh không biết nên giải thích như thế nào… cậu không cần giúp đỡ cũng có thể ký với Hoa Dịch.
Một đám người gặp nhau ở rạp chiếu phim. Lộ Văn Tinh và Văn Tranh cùng nhau xuất hiện khiến Tống Gia Giai cảm thấy kinh ngạc. Cô đã nghe ông chủ Văn Yển nói qua, Văn Tranh là một người không thú vị, cả ngày đều lạnh lùng như thể sợ người khác không biết anh ta là một giám đốc khó tính.
Nhưng mà…
Tống Gia Giai nhìn kỹ vài giây, sao cô ta cảm thấy không giống như những lời Văn Yển nói nhỉ, Văn Tranh đối xử với Lộ Văn Tinh còn… Khá tốt?
Là nhà tài trợ lớn nhất, Kỷ Viện và Văn Hoài Hạc cũng cùng nhau xuất hiện. Bọn họ không đi cùng Văn Tranh. Lộ Văn Tinh cảm thấy đứng cùng Văn Tranh có chút nổi bật, cậu nói vài câu với Văn Tranh rồi đi đến chỗ các nghệ sĩ của đoàn phim.
“Sao hai người lại đến cùng nhau?”
Đương nhiên Lộ Văn Tinh không thể nói là ngồi cùng một chiếc xe tới. Cậu chỉ nói: “Gặp nhau ngoài cửa. Thầy Cố còn chưa tới sao?”
“Anh ấy…”
Tống Gia Giai vừa mở miệng thì đã thấy Cố Yến Thâm đi tới. Hôm nay hắn mặc một bộ quần áo khá giản dị, thoải mái, trong tay cầm theo hai túi đồ ăn lớn. Trợ lý phía sau cũng cầm hai túi đồ uống lớn.
“Muốn uống gì thì mọi người có thể đến lấy nhé.” Cố Yến Thâm vừa nói xong thì tất cả những người khác đều tiến tới.
“A a a a! Ảnh đế Cố vạn tuế.”
“Trà sữa cùng với xem phim quả nhiên là tuyệt phối.”
“Cho tôi Coca.”
Cố Yến Thâm nhìn trà sữa và nước trái cây trong tay, “Giúp tôi một chút.”
Lộ Văn Tinh cầm lấy ly nước trái cây. Cố Yến Thâm cắm ống hút vào ly trà sữa còn lại rồi đưa cho Lộ Văn Tinh, “Trà sữa caramel thêm hai phần pudding.”
Lộ Văn Tinh sững sờ trong chớp mắt, Cố Yến Thâm là cố ý giúp cậu cắm ống hút rồi mới đưa cho cậu?
Cố Yến Thâm lấy lại ly nước trái cây từ tay Lộ Văn Tinh. Sau đó Văn Tranh cầm Coca mà Cố Yến Thâm mua cùng với bắp rang mà anh tự mua, đi tới.
Anh còn chưa mở miệng thì Lộ Văn Tinh đã lấy ống hút từ tay Văn Tranh, giúp anh cắm ống hút vào ly, động tác vô cùng tự nhiên, giống như trước đây đã từng làm qua vậy.
Văn Tranh khẽ mỉm cười, lời nói là dành cho Lộ Văn Tinh nhưng ánh mắt lại dừng trên người Cố Yến Thâm.
“Ăn bắp rang không?”