Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Chương 41: Lên Top Tìm Kiếm
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
LEO LÊN HOT SEARCH
Bình thường khi xem phim, Nhạc Hãn Phi có thói quen ngồi dãy ghế sau, nhưng khi nhìn thấy hai bên Lộ Văn Tinh là Văn Tranh và Cố Yến Thâm, cậu ta dừng chân, dứt khoát xoay người ngồi vào hàng ghế trước.
“Làm sao vậy?”
“Không biết có phải ảo giác của em không, nhưng em cảm thấy không khí giữa bọn họ cứ kỳ quái kiểu gì ấy.”
Tống Gia Giai quay đầu lại nhìn thoáng qua. Văn Tranh đang nói nhỏ gì đó bên tai Lộ Văn Tinh. Phim đã bắt đầu chiếu, vì không muốn làm phiền người khác nên giọng nói của Văn Tranh rất nhỏ. Dù Tống Gia Giai ngồi ngay phía trước cũng không nghe thấy gì.
Cố Yến Thâm nghiêm túc dựa vào ghế, ánh sáng màn hình chiếu vào khuôn mặt lạnh lùng của hắn. Có lẽ vì khí lạnh tỏa ra quá nhiều, Tống Gia Giai cảm thấy nhiệt độ xung quanh mình đang giảm xuống nhanh chóng.
“Ngươi đến từ đâu?”
Thiếu niên Mạc Hủ đang giúp ma đầu cởi bỏ bộ trang phục dính máu.
“Ngươi đừng nhúc nhích, vết thương lại chảy máu mất.”
Thấy Cố Yến Thâm lộ nửa thân trên trong phim, không ít người ngồi đây đã ồ lên một tiếng. Nhưng chỉ trong chớp mắt, hình ảnh lại chuyển hướng về phía Lộ Văn Tinh đóng vai Mạc Hủ.
Cậu ta đang giã thuốc, sau khi giã thành nước thì đắp phần bã lên người ma đầu.
“Ta đang hỏi ngươi đó?”
Không nhận được câu trả lời, Mạc Hủ đang băng bó cố ý quấn chặt hơn, nhưng ma đầu vẫn không lên tiếng, đến một tiếng rên rỉ cũng không có, cứ như một người không cảm nhận được đau đớn vậy.
“Ngươi tên là gì?”
“Mạc Hủ.”
“Đó rõ ràng là tên của ta, hơn nữa ngươi lớn lên cũng không giống ta.” Mạc Hủ quay đầu đi, không xem lời ma đầu nói là thật. Cậu ta ngước mắt dặn dò ma đầu: “Vết thương của ngươi nặng như vậy, cần phải dưỡng thương ít nhất một tháng mới ổn được. Trong khoảng thời gian này cũng không được dùng nội lực.”
“Đúng rồi, nếu ngươi thích tên của ta thì ta sẽ chia cho ngươi một nửa tên. Sư phụ và các sư huynh đều gọi ta là A Hủ, vậy ta sẽ gọi ngươi là A Vũ.”
Mạc Hủ không cho ma đầu cơ hội từ chối, tự mình quyết định. Cậu ta đoán có lẽ A Vũ bị thương rồi lạc vào Vô Phong Cốc. Dù sao cũng sẽ rời đi, cậu ta cũng không cần thiết phải biết tên thật của đối phương.
Thời gian trôi qua thật sự quá nhanh, thoáng cái A Vũ đã có thể xuống giường đi lại, nhưng vết thương vẫn chưa lành nên hắn chưa thể dùng nội công được.
A Vũ nhìn gương mặt thiếu niên của mình, rất nhiều lần hắn muốn động tay giết chết Mạc Hủ ngây thơ không biết gì này.
Hắn tạo ra ảo cảnh này chỉ để ‘chiêu đãi’ đám chính đạo ngu xuẩn kia. Ảo cảnh hắn tạo ra là để cho người khác quay về ký ức mà mình nhớ nhung nhất.
Khi nhìn thấy ba chữ ‘Vô Phong Cốc’, hắn bắt đầu nghi ngờ, sao có thể?
Rơi vào ảo cảnh của chính mình thì thôi đi, vậy mà thời gian hắn hoài niệm nhất lại là những ngày tháng hắn ở Vô Phong Cốc?
Ma đầu giết người không chớp mắt lại có điều lưu luyến với thế gian?
Cường giả không được phép có điểm yếu, giết Mạc Hủ trong ảo cảnh này thì mọi chuyện sẽ xong, nhưng hắn đang do dự điều gì?
“A Vũ, sao ngươi lại đi lại rồi?”
Mạc Hủ thở dài, dáng vẻ như một người lớn. Mạc Hủ đi qua đóng cửa sổ lại: “Hiện tại vết thương đang khép miệng, rất dễ bị nhiễm trùng.”
Mạc Hủ bưng thuốc cho A Vũ: “Hôm nay thuốc khá đắng.”
A Vũ không nhận thuốc. Hắn chợt nhớ đến một vấn đề: hắn đã ở đây lâu như vậy nhưng lại chưa từng gặp ai khác ngoài Mạc Hủ. “Sư phụ và sư huynh của ngươi đâu?”
Mạc Hủ làm như không hiểu ý của hắn, nghi hoặc nhíu mày: “Đang bế quan rồi.”
Cuối cùng A Vũ cũng nhận ra điều bất thường. Vô Phong Cốc luôn canh phòng nghiêm ngặt, làm sao lại có thể tùy tiện xâm nhập vào được? Hơn nữa hắn đã ở đây lâu như vậy, là Cốc chủ Vô Phong Cốc, cũng chính là sư phụ của hắn, lẽ nào ông ấy không phát hiện ra?
“Ngươi làm sao vậy?” Mạc Hủ nghi hoặc hỏi hắn.
“Không có gì.” A Vũ khôi phục vẻ mặt lạnh lùng, duỗi tay nhận chén thuốc, một hơi uống cạn bát thuốc màu đen. Hắn không muốn ăn mứt hoa quả của Mạc Hủ.
“Uống xong rồi, ngươi đi đi.”
“Không được, hôm nay ngươi còn chưa kể chuyện cho ta nghe.”
“Chắc chắn sư huynh của ngươi từng đi ra ngoài cốc, sao ngươi không bảo họ kể cho ngươi nghe?” Trên mặt A Vũ rõ ràng viết hai chữ ‘từ chối’.
Mạc Hủ không biết vì sao hắn lại hỏi như vậy: “Có vấn đề gì sao?”
A Vũ không có kiên nhẫn kể chuyện cho Mạc Hủ nghe. Chờ đến đêm, thừa dịp Mạc Hủ đã ngủ, A Vũ điểm huyệt cho cậu ta ngủ say. Xác nhận Mạc Hủ sẽ không tỉnh lại, A Vũ nhảy ra từ cửa sổ, hoàn toàn lẫn vào bóng đêm.
Vô Phong Cốc hoàn toàn tĩnh lặng, đến tiếng côn trùng rả rích mùa hè cũng không có, chỉ thỉnh thoảng nghe thấy tiếng gió thổi lá cây xào xạc.
A Vũ đi đến phòng sinh hoạt của sư phụ và các sư huynh. Càng đi sâu vào, hắn càng cảm thấy quỷ dị. Biệt viện này cũng là nơi ở của các đệ tử nhưng lại không cảm nhận được chút hơi người nào, cứ như một nơi đã chết.
A Vũ đi vào vài căn phòng. Mỗi căn phòng đều bài trí vô cùng gọn gàng nhưng trong đó lại không có một bóng người, không phải là không có người ở, mà như chưa từng có ai đặt chân vào.
Đây không phải là ảo giác của hắn.
Ảo trận sẽ căn cứ theo ký ức của người đi vào để chế tạo ra cảnh tượng tương tự, thậm chí sẽ càng rõ ràng hơn so với trong ký ức, nhưng Vô Phong Cốc hiện tại không giống như một thứ được tạo ra từ ảo cảnh.
Vậy rốt cuộc Mạc Hủ kia là ai?
Trong ấn tượng của A Vũ thì trước giờ chưa từng xảy ra chuyện tất cả mọi người cùng bế quan. Chỗ nào của nơi này cũng quỷ dị. Ở đây nửa tháng, hắn chưa từng nghi ngờ, nhưng đêm nay Vô Phong Cốc thật sự giống như một nơi hoang vu không người.
A Vũ không đi quá xa. Hắn đi dạo xung quanh một vòng rồi quay về chỗ ở của Mạc Hủ.
“Ngươi đi đâu vậy?”
A Vũ vừa xoay người đóng cửa thì giật mình bởi tiếng nói đột ngột vang lên này.
Động tác đóng cửa của hắn dừng lại. Hắn xoay người, đối diện với ánh mắt dò hỏi của Mạc Hủ.
Vẫn là khuôn mặt xinh đẹp của Mạc Hủ, dưới ánh trăng càng thêm tái nhợt.
Dù nhân viên công tác và nhóm nghệ sĩ biết đây là diễn, nhưng vẫn bị bối cảnh âm thanh rùng rợn làm cho sợ hãi.
Lộ Văn Tinh không muốn thừa nhận cậu bị chính bộ phim của mình dọa sợ.
Bởi vì là góc nhìn theo A Vũ nên người xem rất dễ dàng nhập vai. Hiện tại là đêm khuya tĩnh lặng, không một bóng người, người vốn dĩ đã bị điểm huyệt ngủ đột nhiên lại xuất hiện ngay phía sau mình, mà chính bản thân lại vừa mới phát hiện đây là một nơi không có người sống.
Lộ Văn Tinh: “…”
Tuy rằng động tĩnh của Lộ Văn Tinh rất nhỏ, nhưng Cố Yến Thâm vừa lúc duỗi tay về phía hộp bỏng ngô cậu cầm nên hắn cảm nhận được sự run rẩy của cậu. Dù không nhìn thấy, nhưng Cố Yến Thâm có thể tưởng tượng ra vẻ mặt run rẩy, hàng mi chớp chớp đó.
Rất giống buổi lễ công chiếu ngày hôm qua, Lộ Văn Tinh mang vẻ mặt lo lắng hỏi hắn ‘làm sao bây giờ?’
Hai mắt đen nhánh có chút ngơ ngác, đáng yêu mà không hề hay biết.
Cố Yến Thâm nắm tay che khóe miệng, hắn cười khẽ một tiếng. Lộ Văn Tinh lập tức nhìn về phía hắn.
Giống như biết Cố Yến Thâm đang cười mình, Lộ Văn Tinh có chút ngại ngùng: “Không được cười.”
Lộ Văn Tinh bị Cố Yến Thâm chọc cười đến nỗi hai tai nóng bừng. Cậu muốn ngăn lại nhưng lại không biết phải ngăn thế nào.
Ý cười trên mặt Cố Yến Thâm càng nhiều, nhưng lại sợ chọc giận cậu nên rất nhanh nén cười xuống. Mất một lúc lâu Lộ Văn Tinh không thể xem phim tiếp, cậu chỉ cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Cốt truyện tiếp theo, Tống Gia Giai đóng vai nữ chính Tiết Ninh bị bách quỷ truy đuổi, rơi xuống một cái hang động, rồi vô tình lạc vào Vô Phong Cốc. Giống như A Vũ, Tiết Ninh được Mạc Hủ cứu.
A Vũ vốn muốn rời đi sớm, nhưng khi phát hiện Vô Phong Cốc không có ai thì lại không vội. Hắn nhận định đây là thủ đoạn nham hiểm của đám tiên môn kia liên thủ bẫy hắn.
Đây là lần đầu Tiết Ninh xuống núi. Ấn tượng của cô về ma đầu cũng chỉ thông qua lời kể của các sư huynh, nhưng lần này rơi vào Vô Phong Cốc, cô tìm mãi không thấy lối ra. Nhớ lại những lời dặn dò của sư huynh, Tiết Ninh cẩn thận đối phó với ma đầu, vừa bảo toàn tính mạng vừa tìm cách truyền tin ra ngoài.
Nhưng mà, trong mấy ngày ở chung ngắn ngủi, Tiết Ninh dần phát hiện ma đầu không phải loại khát máu hay thủ lĩnh ác quỷ giết người không ghê tay như lời đồn.
Thường ngày hắn chẳng thèm để ý đến Tiết Ninh và Mạc Hủ, nhưng vài lần Mạc Hủ cứ quấn lấy đòi kể chuyện thì hắn vẫn kể. Cho dù khuôn mặt hắn lộ ra vẻ không kiên nhẫn và âm thanh cũng lạnh băng.
“Ngọc lưu ly mà ai ai cũng tranh giành kia, thật sự có thể mở ra kho báu sao?”
Trong mắt Mạc Hủ mang theo ý tò mò, cậu ta nghe A Vũ cười lạnh một tiếng: “Thật nực cười, một tin đồn vô căn cứ mà có thể khiến cả giới Tu chân chấn động, lo lắng đến vậy.”
“Đã chết rất nhiều người? Thật đáng tiếc.” Mạc Hủ than nhẹ một tiếng: “Nếu ta có thể ra khỏi cốc, ta nhất định sẽ làm một anh hùng ngăn chặn tai họa này.”
“Ngây thơ, ngươi cho rằng bọn họ thật sự tranh giành ngọc lưu ly sao? Chẳng qua là một cái cớ để diệt môn, rồi giá họa cho những môn phái có hứng thú với ngọc lưu ly, khơi mào chiến tranh, khiến họ nghi ngờ, cảnh giác lẫn nhau.”
“Này, ma đầu.” Trải qua mấy ngày ở chung, Tiết Ninh đã không còn sợ hãi A Vũ nữa: “Kính Tiên môn, Thánh Hiền tông và phái Vạn Hoa bị diệt có phải là có quan hệ với ngươi không?”
A Vũ lười giải thích. Hắn lạnh lùng nhìn Tiết Ninh: “Tất cả đều chết trong tay ta, nếu ngươi không muốn chết thì nhanh cút đi.”
Tiết Ninh chưa nói chuyện mình không thoát ra được, nhưng cũng khẳng định bên trong chuyện này chắc chắn có ẩn tình. Mỗi ngày ma đầu đều nói muốn giết cô nhưng lại chưa bao giờ ra tay.
Tiết Ninh cũng phát hiện, chỉ cần là chuyện ác trên đời, ma đầu đều không ngại nhận hết về mình.
Nếu ma đầu không phải là người diệt môn thì nhất định là người bên ngoài cốc. Có lẽ hiện tại đang ở bên những môn phái khác, ngụy trang thành người trừ gian diệt ác.
Trong khoảng thời gian này, A Vũ có một phát hiện mới đó là mỗi ngày thời gian của Vô Phong Cốc đều giống nhau, dù là hoàng hôn hay bình minh.
Bên kia, mục đích ban đầu của sư huynh là bảo vệ Tiết Ninh, vốn chỉ muốn thử truyền cho Tiết Ninh vài món vũ khí phòng thân, không ngờ lại thành công.
“Sư muội, chúng ta đã phát hiện trận pháp thời không này, rất nhanh sẽ có thể đến tìm muội. Ta cho muội vài thứ, nhớ nhận lấy.”
“Đây là cái gì?”
“Tìm cơ hội trộn vào đồ ăn của ma đầu, đây là thuốc không màu không vị, hắn sẽ không phát hiện ra đâu.”
Tiết Ninh chưa kịp hỏi gì thì Mạc Hủ đã bê rổ đi về phía cô: “Ta bắt được rất nhiều cá, đêm nay ăn cá nướng được không? Ta muốn ăn cá ngươi làm.”
“Được.”
Đêm đó Tiết Ninh không kịp hạ độc vì sư huynh của Mạc Hủ – Tư Dật đến.
A Vũ cũng ngạc nhiên không kém Tiết Ninh. Hắn đã xác nhận vài lần trong đây không còn người nào khác, vì sao Tư Dật lại xuất hiện ở đây?
Tư Dật là người thật từ bên ngoài cốc đến, hay cũng chỉ là một ảo ảnh trong cốc như Mạc Hủ?
“Tiểu sư đệ, sao đệ không nói có khách đến đây?” Ánh mắt Tư Dật dừng trên người ma đầu, hắn cười tủm tỉm đi đến, thân mật xoa đầu Mạc Hủ.
“Ta đã chiêu đãi bọn họ vô cùng chu đáo, bọn họ ở đây cũng rất vui vẻ.”
A Vũ và Tiết Ninh cảnh giác nhìn Tư Dật, nhưng Tư Dật giống như không phát hiện gì. Ánh mắt của Tư Dật luôn đặt trên người Mạc Hủ.
“Gần đây có chăm chỉ tu luyện không?”
“Có.”
Mạc Hủ không chút do dự gật đầu, tự bỏ qua hành động quấn lấy A Vũ đòi kể chuyện mấy ngày nay của mình.
“Thật ngoan.”
“Vậy thì khi nào ta có thể rời khỏi cốc?”
“Chờ đến khi ngươi có thể đánh với ta mười chiêu.” Ánh mắt của Tư Dật tràn đầy dịu dàng. Ma đầu chưa từng phát hiện cũng bắt đầu nhận ra có chỗ không đúng.
Lúc trước sư huynh Tư Dật đối xử như vậy với hắn? Tại sao hắn lại không có ấn tượng?
Ánh mắt của Tư Dật nhìn Mạc Hủ giống như đang hoài niệm cái gì đó.
“Tư Dật là Nhạc Hãn Phi?” Văn Tranh bỗng nhiên mở miệng hỏi Lộ Văn Tinh.
“Đúng vậy.” Lộ Văn Tinh nhớ tới Văn Tranh bị mù mặt, cậu tò mò hỏi: “Khi xem phim anh có thể nhận ra đó là ai sao?”
“Có thể.”
“Vì sao vậy ạ?”
Chứng mù mặt của Văn Tranh không áp dụng với tất cả mọi người. Anh chỉ mù mặt với các nhóm nhạc nam. Nếu kiểu tóc và màu tóc na ná nhau thì anh sẽ không phân biệt được ai với ai.
Trước khi bắt đầu xem phim thì Văn Tranh đã đi về phía bọn Nhạc Hãn Phi. Anh đến tìm Tinh Tinh, rồi lại không biết vì cái gì mà xoay người đi về phía Tống Gia Giai ở hàng trước.
“Quan hệ của em và Nhạc Hãn Phi rất tốt?”
Lộ Văn Tinh không biết ‘tốt’ của Văn Tranh là như thế nào. Cậu tự hỏi vài giây: “Cũng tạm ạ?”
Văn Tranh lại lên tiếng hỏi: “Vậy quan hệ của em và Cố Yến Thâm cũng tạm được?”
Ánh mắt của Cố Yến Thâm dừng trên màn ảnh nhưng tai không nhịn được mà vểnh lên. Hắn làm như không có việc gì nhích lại gần về phía Lộ Văn Tinh.
Thật ra cũng không nghe rõ hai người nói gì, nhưng con người ta luôn rất nhạy cảm với tên của mình.
Hắn chắc chắn đã nghe thấy tên mình từ miệng Văn Tranh.
“Quan hệ tốt hơn một chút.”
Cố Yến Thâm không chỉ giúp đỡ Lộ Văn Tinh một lần, ngay cả bộ phim này cũng là nhờ Cố Yến Thâm mà cậu mới quyết định tham gia. Ngay cả việc trao đổi sinh viên cũng nhờ Cố Yến Thâm và Tống Gia Giai giúp đỡ, khiến cậu càng thêm tin tưởng vào quyết định của mình.
Nghe thấy những lời này, khóe miệng của Cố Yến Thâm hơi nhếch lên, nhưng Văn Tranh ngồi bên phải Lộ Văn Tinh thì không vui vẻ lắm.
Sau khi hết phim, tâm trạng của Văn Tranh vẫn chẳng khá hơn chút nào. Quan hệ của Tạ Trình Phỉ và Lộ Văn Tinh tốt, anh không có ý kiến gì, nhưng… Cố Yến Thâm thì dựa vào đâu?
Bởi vì cùng nhau đóng phim? Hay là cùng nhau tham gia chương trình?
Nghĩ vậy, Văn Tranh chỉ muốn nhanh chóng tìm ra chân tướng, nhất định phải xử lý hết những chuyện vớ vẩn kia trước khi Tinh Tinh về nước, sớm đưa Tinh Tinh về nhà để bồi dưỡng tình anh em.
“Buổi tối tôi còn có việc, đi trước đây.”
“Tối nay tôi không có việc, nhưng ngày mai tôi phải vào đoàn phim rồi.”
“Được rồi, xem như là một kỷ niệm khó quên.” Sau khi hết phim, đạo diễn Vương bảo mọi người ngồi yên tại chỗ chụp tấm ảnh, sau đó mới để mọi người rời đi.
[Tư Dật và Mạc Hủ, từ huynh đệ hóa thành thù địch.]
[Tôi thật sự không ngờ ảo cảnh này lại do Tư Dật tạo ra, chỉ để bảo vệ người sư đệ ngây thơ, luôn tràn đầy hy vọng vào tương lai của mình.]
[Lúc A Vũ phát hiện Vô Phong Cốc không một bóng người thật đáng sợ, không ngờ đằng sau lại là cả một biển nước mắt.]
[Sau khi biết sự tồn tại của sư đệ thì Tư Dật đã dùng hết tu vi cả đời để tạo ra Vô Phong Cốc.]
[Bình minh và hoàng hôn ở Vô Phong Cốc luôn có thời gian giống nhau bởi vì thời gian không hề trôi chảy.]
[Trước khi A Vũ xâm nhập vào thì cuộc sống của Mạc Hủ mỗi ngày đều lặp đi lặp lại.]
Sau khi xem phim xong, Lộ Văn Tinh không nhịn được lướt phần bình luận của Weibo.
Khán giả xem xong phim vẫn chưa đã thèm, khu bình luận vô cùng sôi nổi.
[Cuối cùng A Vũ cũng hoàn thành tâm nguyện của Tiểu Mạc Hủ, tiếc là Tiểu Mạc Hủ lại chẳng thể nhìn thấy.]
[Tư Dật cố gắng bảo vệ người sư đệ ngây thơ của mình, bảo vệ những khát khao tốt đẹp thời niên thiếu của sư đệ ấy.]
[Tôi nghĩ Tiểu Mạc Hủ cũng là ảo ảnh, đó là chấp niệm thời niên thiếu của A Vũ biến hóa mà thành.]
[A Vũ biết nếu đồng ý yêu cầu ra khỏi cốc của Mạc Hủ thì Mạc Hủ sẽ tiêu biến, nhưng A Vũ vẫn đồng ý, bởi vì hắn không muốn Mạc Hủ mang theo chấp niệm mà kẹt lại trong thế giới hư vô.]
[Có ai phát hiện không, trước lúc biến mất, Mạc Hủ đã nở nụ cười, chỉ vài giây nhưng tôi đã xem lại một lần. Theo khả năng đọc khẩu hình miệng của tôi thì Mạc Hủ đã nói lời cảm ơn với A Vũ.]
[Theo như tầng trên thì có phải là khi A Vũ xuất hiện thì Tiểu Mạc Hủ đã biết thế giới của mình là hư ảo rồi đúng không? Nên cậu ấy mới vội vã muốn biết chuyện thế giới bên ngoài, không phải vì tò mò mà là muốn xác nhận suy đoán của mình.]
[Mạc Hủ ngoài miệng luôn nói muốn ra khỏi cốc nhưng lại chưa từng quấn lấy Tư Dật đòi ra ngoài. Vậy mà, cậu ấy lại nói với A Vũ rằng muốn ra khỏi cốc, thực ra là hy vọng A Vũ có thể giải thoát cho mình.]
[Trời đất ơi, mỗi ngày đều lặp đi lặp lại thật đáng sợ.]
[Không ai khóc cho nữ chính sao? Tiết Ninh của tôi thật thảm, cứ tưởng là được mọi người cưng chiều, ai dè trên dưới sư môn đều thèm khát huyết mạch của cô ấy.]
[A Vũ cũng thật thảm, tận mắt chứng kiến sư huynh đệ chết ngay trước mắt. Chỉ vì một phút lòng tốt cứu nhầm người mà trơ mắt nhìn Vô Phong Cốc cháy suốt bảy ngày, vừa bị hủy dung vừa bị gãy chân. Sống không bằng chết, ở Thập Phương Cốc điều khiển Bách Quỷ nhưng thực ra là tự hành hạ bản thân mình trong Thập Phương Cốc.]
[Bởi vì A Vũ tự nhốt mình trong Thập Phương Cốc nên hắn mới hy vọng Tiểu Mạc Hủ có thể rời khỏi Vô Phong Cốc. Dù không thể tồn tại trong thế gian cũng tốt hơn là bị chấp niệm vây hãm.]
[Thật ra chính là một đại hội so xem ai thảm hơn đúng không?]
Ai cũng không nghĩ đến, chưa đầy ba ngày, phòng vé đã cháy vé. Trừ vài diễn viên chính, Lộ Văn Tinh cũng nhờ đó mà thu hút không ít fan phim, còn có cả fan sự nghiệp, fan mẹ và fan bạn gái.
Lúc trước Lộ Văn Tinh không có tác phẩm, không có độ nhận diện, trong mắt khán giả cậu mang một vẻ mới mẻ. Giờ đây, nhờ hóa thân vào nhân vật khiến người xem đau lòng, cậu càng thu hút thêm nhiều người hâm mộ.
[Không phải chứ? Tôi hứng thú bừng bừng đi vào Weibo, kết quả phát hiện tạm rời giới một năm? A! Không được, không nhìn thấy Tinh Tinh tôi sẽ rất buồn.]
[Đi dạo một vòng bách khoa toàn thư Baidu, tư liệu về Tinh Tinh cũng ít quá. Muốn tìm hiểu thêm về các tác phẩm trước đây của cậu ấy thì phát hiện chẳng có gì cả.]
[Khi tham gia , cậu ấy làm cộng sự của ảnh đế Cố đó. Hiện tại tin tức trên Baidu đã tính là nhiều rồi, lúc chúng tôi mới thành fan thì ngoại trừ tên và tuổi thì cũng chỉ có thêm một tấm ảnh mờ nhạt như được làm mờ.]
[Đúng vậy đúng vậy, có thêm càng nhiều fan đã rất hạnh phúc, còn có phim để xem.]
[Fan lâu năm cảm thấy thật tủi thân. Mấy hôm trước chúng tôi mới biết được ngày sinh nhật của Tinh Tinh. Giải Trí Mang Chanh trước đây thật không đáng tin, tôi vô cùng nghi ngờ bọn họ ký hợp đồng với Tinh Tinh là để 'đóng băng' cậu ấy.]
[Tinh Tinh của tôi tốt như vậy mà lại không có tài nguyên, nghe nói là làm việc rất bận rộn nhưng lại chẳng có độ nhận diện, chỉ có thể vùi đầu quay những quảng cáo nhỏ. Bây giờ còn mấy ai xem sách tạp chí hay quảng cáo trên đó nữa đâu.]
[Cảm ơn ảnh đế Cố đã chọn Tinh Tinh. Nếu không phải Tinh Tinh tham gia chương trình thì suýt chút nữa tôi đã bỏ lỡ một Tinh Tinh tuyệt vời như vậy, huhu.]
[Cảm ơn ảnh đế Cố.]
Đêm đó, không có gì bất ngờ, bộ phim đã leo lên top tìm kiếm. Cùng với đó là Lộ Văn Tinh. Các fan đã đẩy bài viết lên, từ vị trí cuối cùng nhanh chóng vọt lên top 5.
# Chờ Tinh Tinh trở về #