Có một món quà

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lộ Văn Tinh tỉnh hẳn ngủ. Nhìn mấy tin nhắn Ngụy Trạch gửi đến, trong lòng cậu bỗng dâng lên một suy đoán hoang đường.
Nhưng dù chuyện có hoang đường đến mấy cũng không bằng việc mơ thấy mình là một nhân vật trong sách.
[Ngụy đến đỉnh lưu]: Đã nói sẽ không bỏ truyện, quả nhiên không bỏ truyện, chờ đợi hơn nửa năm… Cuối cùng lại nhận được một cái kết cụt lủn.
[ET]: Là tác giả nào viết?
[Ngụy đến đỉnh lưu]: Phong Bất Đoản, khu bình luận đều đang tức giận mắng tác giả.
Lộ Văn Tinh tìm tòi một chút, phát hiện tiểu thuyết của Phong Bất Đoản được đăng ở nền tảng Tấn Giang. Bộ mới kết thúc chính là bộ Ngụy Trạch vừa than thở, <Cùng Ảnh Đế Chung Kết Tình Yêu>.
Vai chính: Tạ Thời Dật (thụ), Phó Tư Lễ (công)
Vai phụ: Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh bấm vào xem, nhanh chóng lướt qua một lượt.
Mở đầu là nhân vật thụ chính cãi nhau với gia đình vì cha không cho cậu ta dấn thân vào giới giải trí. Dưới sự giúp đỡ của bạn bè, nhân vật thụ chính thuận lợi ký hợp đồng với một công ty giải trí khác.
Nhân vật thụ chính ưa nhìn, biết cách ăn nói, lại đặc biệt khiêm tốn lễ nghĩa nên người đại diện rất chú ý đến nghệ sĩ mới ký này. Vì tài nguyên trong tay đã phân chia xong, người đại diện tính toán lấy một công việc của vai phụ Lộ Văn Tinh để giao cho nhân vật thụ chính.
Vốn dĩ người đại diện tính khi nào có tài nguyên sẽ trả lại cho Lộ Văn Tinh, nhưng vì Lộ Văn Tinh làm loạn ở công ty, đúng lúc lại đụng phải ảnh đế Phó đến chọn cộng sự. Lãnh đạo cấp trên giận dữ, cứ thế hủy bỏ tư cách tham gia của Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh không xem tiếp nữa, quay lại giao diện WeChat.
[ET]: Có phải em nói với anh… câu chuyện này lúc trước rồi à?
[Ngụy đến đỉnh lưu]: Chính là hôm anh đến ở ký túc xá của em đó.
Ngụy Trạch vừa nhắc, Lộ Văn Tinh bỗng nhiên nhớ ra.
Đó chính là hôm Vương Mạn lấy cớ tiệc công ty lừa Lộ Văn Tinh, dù đang bị bệnh vẫn phải đến tham gia. Sau đó Lộ Văn Tinh đi. Kết quả phát hiện Vương Mạn lừa cậu, không hề có bữa tiệc nào cả, Vương Mạn chỉ muốn cậu đi hầu hạ Tưởng Chính Tần.
Cơ thể Lộ Văn Tinh vốn đã không thoải mái. Khi Vương Mạn đẩy cậu về phía Tưởng Chính Tần, Tưởng Chính Tần càng ép sát, không cho cậu rời đi. Vốn đã đau đầu khó chịu, trong lòng Lộ Văn Tinh bực bội, lại có chút tức giận nên cậu cầm luôn bình rượu trên bàn lên đánh người.
Lợi dụng lúc hỗn loạn, cậu thoát khỏi phòng.
Giờ đóng cổng ký túc xá là 11 giờ rưỡi, Lộ Văn Tinh không về kịp nên đành gọi điện cho Ngụy Trạch đang ở ký túc xá của công ty, muốn ở nhờ chỗ Ngụy Trạch một đêm.
Hôm đó, sau khi ra khỏi phòng tắm, Lộ Văn Tinh thấy Ngụy Trạch đang lăn lộn như con dòi trên giường. Mặt cậu ta đầy tươi cười, “Ngọt quá, công thụ chính thật sự quá ngọt ngào.”
“…”
Nếu không phải điện thoại Ngụy Trạch đang hiển thị giao diện tiểu thuyết thì Lộ Văn Tinh đã cho rằng cậu ta đang yêu đương.
“Hôm nay em mới bắt đầu đọc, một hơi đọc liền 50 chương luôn.”
“À.”
Có lẽ vì phản ứng của Lộ Văn Tinh quá lạnh lùng, Ngụy Trạch không kìm được hứng thú muốn chia sẻ.
“Để em nói cho anh nghe, thật sự rất đẹp, chính là…”
Đang nói, âm thanh của Ngụy Trạch bỗng nhiên nhỏ xuống. Cậu ta có chút chột dạ, “Trong truyện có một nhân vật lót đường khá xấu xa. Cậu ta bạo lực mạng thụ chính, nhân vật đó cũng tên là Lộ Văn Tinh.”
Lộ Văn Tinh: “…”
“Tinh Tinh.” Ngụy Trạch bỗng bật cười lớn, “Em khuyên anh nên đọc quyển tiểu thuyết này, biết đâu có một ngày nào đó anh xuyên sách…”
Lộ Văn Tinh không để ý đến cậu ta. Ngụy Trạch quấn lấy Lộ Văn Tinh mà nói. “Làm bạn tốt, em cần phải nói cho anh biết một chút về cốt truyện. Nếu anh xuyên sách thật thì còn có cốt truyện trong tay, tránh đi con đường nhân vật phụ lót đường này.”
“Bước đầu tiên, anh cần phải cách xa công thụ chính. Bước thứ hai, tìm đúng cơ hội, nhanh chóng rời khỏi công ty giải trí.”
Lộ Văn Tinh đã nằm xuống, Ngụy Trạch vẫn còn lảm nhảm bên tai cậu.
“Nhưng cũng không sao, thụ chính là một người lương thiện. Anh không hãm hại đối phương thì chắc sẽ không có chuyện gì, nhưng bình thường nếu xuyên sách thì sẽ bị ý thức thế giới cưỡng ép.”
“Nói cách khác, dù anh có thoát khỏi cốt truyện thì cũng sẽ bị cưỡng chế đi theo con đường bia đỡ đạn.”
“Nếu không thì anh có thể thử tạo mối quan hệ tốt với thụ chính. Tính cách thụ chính thật sự rất tốt, nếu em xuyên sách thì em nguyện ý làm 1 cho bé cưng của em.” Ngụy Trạch kéo một góc chăn, “Bé cưng của em có tính cách giống Văn Dụ nhưng mềm mỏng hơn một chút.”
Lộ Văn Tinh kinh ngạc nhìn cậu ta, “Anh cứ tưởng em sẽ tưởng tượng thành chính mình chứ.”
Ngụy Trạch ra vẻ thẹn thùng nói, “Cũng không phải không được, nhưng lần này em là fan mẹ và fan CP.”
Lộ Văn Tinh cũng chỉ nhớ có vậy, nhưng mấy cốt truyện này lại rất giống những việc đã xảy ra với cậu. Phải giống đến sáu bảy phần: đều là bị mất tài nguyên, thụ chính sinh ra trong gia đình giàu có, công là ảnh đế, hai người cùng nhau tham gia chương trình.
Lúc ấy cậu mơ màng sắp ngủ, Ngụy Trạch ở bên cạnh cậu càng nói càng hăng hái.
“Để em nói cho anh về chương mới nhất, nhân vật lót đường hãm hại bé cưng của em nhiều lần, bị fan phát hiện, sau đó thu thập chứng cứ đăng lên mạng. Fan muốn nhân vật lót đường này cảm nhận được cảm giác bị bạo lực mạng là như thế nào.”
“Giai đoạn trước, nhân vật lót đường này làm em rất ngứa mắt nhưng giai đoạn sau lại có chút thảm. Cậu ta cố chấp nên bị tai nạn gãy chân, suốt đời phải gắn với xe lăn. À đúng rồi, cậu ta cũng là gián tiếp bị hại chết. Cậu ta còn có một đứa em trai, vì làm chuyện xấu mà em trai cậu ta bị bạn bè bạo lực học đường.”
Sau đó, Lộ Văn Tinh mang theo câu chuyện trước khi ngủ này…
Ngủ luôn.
Lộ Văn Tinh: “…”
[ET]: Có phải em nói với anh… thụ chính có tính cách giống Văn Dụ không?
[Ngụy đến đỉnh lưu]: Hình như có nói qua, hơn nữa nhìn qua thì Văn Dụ cũng giống con cái nhà giàu. Nhà giàu số một ở thành phố chúng ta chính là tập đoàn Văn thị đó. Đương nhiên, dù Văn Dụ có là họ Văn thì cũng chưa chắc đã là nhà họ Văn kia.
[Ngụy đến đỉnh lưu]: Sau khi bắt đầu làm fan của Cố Yến Thâm thì trong tiểu thuyết nào em đọc cũng có hình bóng của anh ấy.
Tiếp theo, Ngụy Trạch gửi cho Lộ Văn Tinh vài tấm ảnh mới nhất của Cố Yến Thâm. Cậu ta say mê nói với Lộ Văn Tinh.
[Ngụy đến đỉnh lưu]: Có phải là rất đẹp trai không. Mỗi lần đọc đến đoạn ảnh đế trong tiểu thuyết thì não em sẽ tự động hình dung ra dung mạo tuyệt mỹ của anh Thâm.
[ET]: Em đọc <Cùng Ảnh Đế Chung Kết Tình Yêu> cũng tưởng tượng ra anh ấy?
[Ngụy đến đỉnh lưu]: Mỗi một cuốn tiểu thuyết em xem đều tưởng tượng ra anh ấy.
Lộ Văn Tinh: “…”
Tâm trạng hiện tại của cậu giống như một cây cỏ ven đường vậy.
Cuối cùng cậu cũng hiểu, giấc mơ trước đây của cậu… thật ra cũng chỉ là một giấc mơ.
Vì Ngụy Trạch cứ lảm nhảm bên tai cậu nên dù không đọc tiểu thuyết thì cậu vẫn tự tạo ra một giấc mơ bia đỡ đạn tương tự.
Đến cả nhà giàu số một thành phố C hay Văn Dụ, hoặc là Cố Yến Thâm thì cũng là vì câu chuyện trước khi ngủ kia của Ngụy Trạch.
Mà đoạn cốt truyện nào đó của tiểu thuyết lại vừa lúc ăn khớp với khoảng thời gian đó của Lộ Văn Tinh.
Vì mơ thấy em trai mình bị liên lụy nên Lộ Văn Tinh lập tức cho rằng mình là một nhân vật trong cuốn sách.
Thảo nào hướng đi tiếp theo của cốt truyện không giống với tiểu thuyết, vì về cơ bản thì không có hiệu ứng cánh bướm gì cả. Văn Dụ không phải là thụ chính, cậu ta không thích con trai cũng không có gì kỳ lạ.
Đến cả vai chính công trong tiểu thuyết thì cũng không phải là Cố Yến Thâm. Cậu sẽ mơ thấy Cố Yến Thâm… Cũng là vì câu nói kia của Ngụy Trạch, “Mặt của tất cả nam chính đều là Cố Yến Thâm.”
Lộ Văn Tinh: “…”
Sau khi biết mình không phải là một nhân vật lót đường, trong chốc lát Lộ Văn Tinh cũng không vui vẻ nổi. Cậu cảm thấy tâm trạng của bản thân… có chút khó tả.
Tóm lại, một lời khó nói hết.
[Ngụy đến đỉnh lưu]: Sao đột nhiên anh lại không nói gì thế?
[ET]: Ngủ.
[Ngụy đến đỉnh lưu]: Hả? Em mới bắt đầu có hứng nói chuyện mà.
[Ngụy đến đỉnh lưu]: Mặt khóc tang.jpg
[Ngụy đến đỉnh lưu]: Ngủ ngon.
Lộ Văn Tinh nằm xuống nhưng lại không ngủ được. Cảm xúc phức tạp vẫn còn trong lòng, cậu không biết mình cảm thấy may mắn hơn hay bất đắc dĩ hơn.
Nhưng cũng may, đây chỉ là một giấc mơ hoang đường.
Hai tuần trước Giáng sinh, đại học Y bắt đầu nghỉ nhưng Lộ Văn Tinh không về nước. Cậu chọn ở lại tham gia một dự án với bạn bè. Trước một tuần nghỉ, cậu đến thành phố gần đó du lịch.
Tết Âm lịch trong nước rơi vào khoảng tháng hai, Văn Hoài Hạc đưa Kỷ Viện và Văn Tranh đến nước Y đón Tết Âm lịch cùng Lộ Văn Tinh. Đợt hè bọn họ đã đến đây một lần, Văn Hoài Hạc cố ý mua một căn hộ gần đại học Y. Tuy rằng một năm cũng chỉ đến ba lần nhưng đây cũng có thể là nơi để Lộ Văn Tinh ở.
Đến đầu tháng ba, sớm hơn thời gian trong kế hoạch khoảng hơn hai mươi ngày, Lộ Văn Tinh và Nghiêm Hân Ngọc lên máy bay về nước.
Hôm về nước, Kỷ Viện và Văn Hoài Hạc muốn đi đón nhưng Lộ Văn Tinh cảm thấy không cần phiền phức như vậy. Cuối cùng Văn Tranh lái xe đi đón cậu.
Sau khi xe đi vào nội thành, Lộ Văn Tinh mới phát hiện đường đi không đúng.
“Anh, có phải là anh đi nhầm đường rồi không?”
“Không có, đây là đường về nhà.”
‘Nhà’ trong miệng Văn Tranh không phải là căn chung cư Lộ Văn Tinh từng ở mà là biệt thự nhỏ nhà họ Văn thường ở, cũng chính là căn nhà trong ký ức của Lộ Văn Tinh.
Cậu nhớ Văn Hoài Hạc đã từng nói, vì vẫn chưa điều tra rõ nên không thể công bố thân phận của cậu ra bên ngoài, nhưng hiện tại Văn Tranh lại đón cậu về nhà…
“Anh, chuyện kia anh đã điều tra rõ rồi sao?”
“Cũng gần xong, những chứng cứ tìm được đã đưa cho cảnh sát rồi, phần còn lại do cảnh sát điều tra.”
“Cặp vợ chồng trước đây đến tìm em ở thành phố B có phải là có vấn đề hay không?”
Văn Tranh không muốn nói chuyện này với Lộ Văn Tinh lắm, anh chỉ nói đơn giản.
“Ừm, đã có chứng cứ. Cặp vợ chồng đó là người đã đưa em đến thành phố B. Anh cảm thấy họ có mục đích khác nhưng lời khai mà bọn họ cung cấp cho cảnh sát là… bọn họ mua em từ tay người khác.”
Nhưng Văn Tranh khẳng định bọn họ nói dối vì anh biết được hai vợ chồng đó từng làm việc ở viện phúc lợi Ích Hợp từ phía nhà họ Hạ. Hơn nữa, anh vẫn chưa đưa một vài chứng cứ cho cảnh sát. Trước hết, việc cần làm là tìm được viện trưởng và nhân viên năm đó của viện phúc lợi.
Những việc này Văn Tranh không nói cho Lộ Văn Tinh.
Khi biết Lộ Văn Tinh từng suýt chết vì rơi xuống nước, cha mẹ đều vô cùng đau lòng. Mọi người cũng ngầm hiểu không hỏi những ký ức khi đó của Lộ Văn Tinh.
Vì nếu nhớ lại ký ức thì lại phải trải qua mọi chuyện một lần nữa. Đối với Lộ Văn Tinh, đoạn ký ức đó chắc chắn không phải là một đoạn ký ức vui vẻ. Văn Tranh không hy vọng Lộ Văn Tinh hồi tưởng lại, cũng không muốn cậu nhớ rõ. Anh sẽ xử lý những chuyện còn lại, anh chỉ muốn Lộ Văn Tinh được vui vẻ.
Văn Tranh thấy Lộ Văn Tinh đang ngây người, anh lên tiếng cắt ngang suy nghĩ của cậu.
“Đừng nghĩ nữa. Không phải em thích đóng phim sao? Nếu đã quay về thì ký hợp đồng với Hoa Dịch đi. Văn Yển quản lý Hoa Dịch, dù anh ta không đáng tin cậy nhưng cấp dưới của anh ta rất giỏi.”
Lộ Văn Tinh: “… Văn Yển là?”
“Em trai của cha, nhỏ hơn anh một tuổi.”
Cũng chính là con út của ông nội Lộ Văn Tinh. Lộ Văn Tinh nghĩ ngợi, lại hỏi, “Cha có mấy anh chị em vậy?”
“Tổng cộng bốn người, cha là anh cả trong nhà, Văn Yển vừa nhắc đến là nhỏ nhất, cô ba gả đến nước F, chú hai… tạm thời không biết ở đâu.”
“Tạm thời?”
“Chú ấy thích chạy đi khắp nơi, cách một đoạn thời gian sẽ biến mất một lần, chờ đến khi muốn thì chú ấy sẽ xuất hiện.”
Lộ Văn Tinh: “….”
“Em nhớ hình như lúc nhỏ mẹ nói muốn nhận nuôi một em gái.”
Văn Tranh kinh ngạc. Anh không nghĩ Lộ Văn Tinh lại nhớ rõ chuyện này như vậy, “Xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên không nhận nuôi được.”
“Vậy sau đó lại nhận nuôi Văn Dụ sao?”
“Em biết Văn Dụ?” Văn Tranh kinh ngạc nhìn về phía Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh không rõ tại sao Văn Tranh lại kinh ngạc như vậy, “Em và cậu ta cùng ký hợp đồng với Mang Chanh, còn cùng nhau tham gia chương trình nữa.”
“Quan hệ của em và cậu ta rất tốt?”
Văn Tranh tưởng tượng đến điều này thì không vui, đã có Tạ Trình Phỉ xếp đầu tiên, còn có Cố Yến Thâm không biết có mục đích gì lẫn vào, giờ lại có thêm Văn Dụ nữa?
“Không thân quen lắm.”
Nghe được câu nói bổ sung phía sau này của Lộ Văn Tinh, Văn Tranh hài lòng.
“Thời điểm em vẫn còn ở nhà thì Văn Dụ đã được nhận nuôi rồi, nhưng em và cậu ta chỉ ở chung với nhau một tháng, không có ấn tượng cũng là điều bình thường.”
Lời này của Văn Tranh giống như đang muốn biểu đạt một ý khác: Em và Văn Dụ chỉ ở chung một tháng, chúng ta ở với nhau lâu hơn, cho nên quan hệ càng tốt hơn.
Lộ Văn Tinh: “…”
“Cậu ta nói với em cậu ta là người nhà họ Văn sao?”
“Không có.” Lộ Văn Tinh giải thích, “Em tình cờ biết được.”
Lộ Văn Tinh chọn cách che giấu hiểu lầm về chuyện tiểu thuyết, việc này, ừm… quá mất mặt.
“Lần em quay chương trình ở thành phố G đó, anh có đến đón cậu ta.”
Nhưng thật ra Lộ Văn Tinh không gặp Văn Tranh, chỉ nghe Văn Dụ nói là có anh trai đến đón nên cậu mới biết đó là Văn Tranh.
Văn Tranh không phát hiện chỗ không đúng vì anh nhớ đến một việc khá quan trọng.
Năm nhất, Văn Dụ đã dọn khỏi nhà họ Văn, chỉ có lễ tết cậu ta mới về nhà.
Sau đó lại vào giới giải trí, đã hơn nửa năm Văn Dụ không về. Trước một ngày quay chương trình, Văn Dụ gọi cho Kỷ Viện nói khi nghỉ ngơi muốn về nhà, lúc đó vừa hay Văn Tranh ở thành phố G nên Kỷ Viện bảo anh đến đón Văn Dụ.
Văn Tranh còn nhớ rõ, khi đến đón Văn Dụ, từ kính chiếu hậu anh nhìn thấy một người thanh niên, dù không thấy mặt thì vẫn khiến anh chú ý.
“Hôm đó em mặc áo lông vũ màu vàng nghệ đúng không?”
Chuyện đã lâu như vậy nên Lộ Văn Tinh không nhớ rõ, nhưng cậu nhớ ngày đó Ngụy Trạch tìm cậu chơi có nói áo của bọn họ thật hợp nhau, đều rất nổi bật.
Một cái màu vàng nghệ, một cái màu xanh lam.
Trong một đống áo màu trắng, xám và đen, quả thật rất dễ thấy.
“Đúng vậy.” Lộ Văn Tinh có chút kinh ngạc, “Anh thấy em à?”
“Chú ý đến quần áo của em.”
Khóe mắt Lộ Văn Tinh cong cong, cậu cười nói, “Quần áo của em nổi bật như vậy sao?”
“Anh xin lỗi.”
Văn Tranh bỗng nhiên xin lỗi khiến Lộ Văn Tinh có chút ngớ người.
“Làm sao vậy ạ?”
“Hóa ra đã gặp nhau sớm như vậy nhưng anh lại không nhận ra em trước.”
“Em lớn lên giống bà nội, anh không nhận ra là điều bình thường.”
Khi Văn Tranh ba tuổi thì bà nội đã qua đời. Ảnh chụp thì chủ yếu để ở nhà cũ của nhà họ Văn, Văn Tranh cũng không biết hồi trẻ bà nội trông như thế nào.
Lộ Văn Tinh chuyển chủ đề, hỏi, “Anh, đợi mấy ngày nữa anh đưa em đến ký hợp đồng với Hoa Dịch đi.”
“Được.”
Văn Tranh không chút nghĩ ngợi đồng ý, dù sao cũng không có chuyện gì quan trọng hơn em trai mình.
Tháng 3 mùa xuân, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên người. Nhìn hoa anh đào ngoài cửa xe, Lộ Văn Tinh lấy điện thoại ra chụp vài tấm.
Cuối cùng cậu chọn một tấm có cảnh đường phố và hoa anh đào.
[Lộ Văn Tinh V]: Hoa anh đào.
Trong thời gian Lộ Văn Tinh ở nước ngoài, thỉnh thoảng cậu sẽ đăng Weibo chia sẻ cuộc sống thường ngày. Sau khi bài Weibo được đăng, fan nhanh chóng chạy vào chiếm lĩnh khu bình luận.
[A a a a a, Tinh Tinh lại đăng bài!!!]
[Muốn nhìn ảnh sinh hoạt thường ngày của Tinh Tinh.]
[Tinh Tinh, hơn nửa năm rồi, đăng một tấm selfie đi, con sắp chết đói rồi.]
[Sao tôi cảm thấy ảnh mà Tinh Tinh chụp… rất giống vườn hoa anh đào gần nhà tôi nhỉ?]
[Tinh Tinh về nước!]
[Thật sao thật sao? Tinh Tinh về nước? Có phải là sẽ quay lại giới giải trí không! Hóa thân thành gà gào thét chói tai!!!]
[Không sai! Đây là đường số 2 ở Phù Tây. Tôi và bạn mới hẹn nhau tuần sau đi ngắm hoa anh đào!]
[Tôi muốn có một cuộc gặp tình cờ!!!]
[A a a a a, hơn một năm rồi, tôi thế mà chờ được.]
[Tôi cứ nghĩ tôi sẽ bò tường sang nhà khác, chính tôi cũng không ngờ tới… hóa ra tôi là một người nguyện chỉ có một cuộc tình.]
Lộ Văn Tinh đăng Weibo chưa được 10 phút thì điện thoại liên tục reo lên. Văn Tranh đang hưởng thụ thời gian riêng tư với em trai lập tức cảnh giác, anh ra vẻ lơ đãng nhìn vào màn hình điện thoại___
__Thầy Cố.
Văn Tranh: “…”
Lộ Văn Tinh bấm nhận, “Alo, thầy Cố.”
Bên trong xe rất yên tĩnh nên dù không mở loa ngoài Văn Tranh vẫn có thể nghe thấy giọng của Cố Yến Thâm.
“Tinh Tinh, hoan nghênh về nước.”
“Cảm ơn.” Tâm trạng Lộ Văn Tinh không tệ, ngữ khí đều mang theo sự nhẹ nhàng.
“Khi nào thì cậu rảnh?”
Văn Tranh lạnh mặt lái xe, nghe thế thì lập tức cẩn thận suy nghĩ, nhưng anh tìm một lượt trong đầu, hình như gần đây không có bộ phim nào mới chiếu….
Văn Tranh vừa mới thả lỏng thì đột nhiên nghe được âm thanh mang theo ý cười của Cố Yến Thâm truyền ra.
“Có một món quà… Muốn tận tay tặng cho cậu.”
Văn Tranh: “!”
_______________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Anh trai: Phòng không được :)
_______________________________________________________________________________
Còn 61 chương…..
(  ̄▽ ̄)╭Ohohoho…..