Tiệc Tối Nhà Họ Văn

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày thứ ba Lộ Văn Tinh về nước, công ty con của Văn Tranh chính thức niêm yết trên sàn chứng khoán, vừa lúc tổ chức tiệc chúc mừng tại khách sạn 5 sao của nhà họ Văn.
Bữa tiệc đêm đó có rất nhiều người đến. Những dịp thế này thường dùng để giao lưu kết nối, nên đa số những người nhận được thư mời đều đến tham dự.
Lộ Văn Tinh gặp Văn Yển ở tiệc rượu. Diện mạo của Văn Yển khá khôi ngô, tuấn tú, anh ta mặc âu phục, thoạt nhìn rất tinh anh, thành đạt, không hề giống với hình ảnh thiếu đáng tin cậy mà Văn Tranh đã kể.
“Thật sự là Tiểu Tinh Tinh sao?”
Văn Yển đi tới, đi vòng quanh Lộ Văn Tinh vài vòng, “Vừa nhìn đã biết là người nhà họ Văn chúng ta, không giống anh cả chút nào hết.”
Lộ Văn Tinh: “…”
Những ai từng gặp qua ba thế hệ nhà họ Văn đều biết người nhà họ Văn di truyền cách thế hệ, nhưng trong mắt những người không hiểu thì người nhà họ Văn vô cùng có cá tính, đều rất xuất sắc nhưng lại mỗi người một dáng vẻ, không ai giống ai.
Nếu Văn Yển và Văn Hoài Hạc đứng chung một chỗ thì không ai cho rằng họ là anh em.
“Cháu trai lớn của tôi được lắm nha, không nhận ra mà vẫn có thể đào cậu đến công ty. Quả nhiên… đây gọi là tình huynh đệ thắm thiết sao?”
Cách nói chuyện của Văn Yển luôn có cảm giác thiếu đòn, có lẽ là do ngữ khí lả lơi, bất cần của anh ta, hoặc cũng có thể là do cách nói chuyện của anh ta vốn dĩ là như vậy.
Đứng xa xa là một tổng tài lạnh lùng, mở miệng một cái là tất cả đều sụp đổ.
“Tiểu Tinh Tinh, sao cậu không nói gì…”
Văn Yển còn chưa nói xong, Văn Tranh đã đi đến nắm cổ áo sau của anh ta, “Đứng gần như vậy làm gì?”
“Cháu trai nhỏ của tôi mà tôi không thể chạm vào?”
Văn Yển trừng lớn mắt, giống như Văn Tranh có nói thế nào cũng không được. Sau đó, anh ta làm trò trước mặt Văn Tranh, chọc vào cánh tay Lộ Văn Tinh rồi lại chọc vào mặt cậu.
“Thấy không, tôi chạm vào rồi đó.”
Lộ Văn Tinh: “…” Hôm nay Văn Yển mới ba tuổi sao.
Văn Tranh nhếch mép, anh mặc kệ Văn Yển, “Em đừng để ý đến anh ta, kẻo lại lây cái bệnh điên của anh ta….”
“Văn Tranh, tôi nghe được đó.” Văn Yển oán giận nhìn Văn Tranh một cái, “Khi còn nhỏ cậu đã đáng ghét như vậy rồi, mỗi lần tôi đang chơi vui với Tinh Tinh là cậu lại làm phiền bọn tôi.”
Văn Tranh cười lạnh một tiếng, “Anh muốn tôi gọi bảo vệ vào đây chơi cùng anh không?”
“….”
“Tôi đột nhiên nhớ ra hôm nay tôi có mời giám đốc Giang đến. Tinh Tinh, tôi không thể ở lại chơi với cậu được, tôi đi tìm giám đốc Giang trước đây.”
Lộ Văn Tinh: “…”
“Lát nữa em có đi cùng anh không?”
Những dịp thế này không tránh khỏi những cuộc bàn chuyện làm ăn. Nếu Lộ Văn Tinh có hứng thú, Văn Tranh đương nhiên sẵn lòng dẫn cậu theo.
“Em không hiểu về mấy chuyện này lắm, em sẽ đi gặp những nghệ sĩ khác.”
Hôm nay ngoài các vị tổng giám đốc thì còn có những người nổi tiếng thuộc những lĩnh vực khác, bao gồm cả giới giải trí.
“Được, nếu lát nữa mệt thì em có thể lên tầng nghỉ ngơi.”
Lộ Văn Tinh gật đầu, để Văn Tranh đi làm việc của mình. Cậu ngồi trên sofa, uống một ngụm rượu. Cậu vừa ngước mắt lên thì nhìn thấy Tống Gia Giai đi từ cửa vào.
Tống Gia Giai là chị cả của Truyền Thông Hoa Dịch. Cô thường xuyên tham gia những buổi yến tiệc thế này, đôi khi sẽ đi cùng với Văn Yển. Chiều hôm nay cô có lịch quay nên đến đây khá trễ, đi bên cạnh cô còn có người đại diện Từ Dung.
Tống Gia Giai vừa vào cửa đã thu hút vô số ánh mắt. Một thân váy liền thân gợi cảm vô cùng gây chú ý, những nữ minh tinh khác có mặt ở đó ngay lập tức bị lu mờ hoàn toàn.
“Chị Gia.”
“Tinh Tinh, cậu cũng ở đây à?”
Tống Gia Giai còn chưa biết Lộ Văn Tinh sẽ ký với Hoa Dịch, thấy cậu xuất hiện ở bữa tiệc nhà họ Văn thì rất kinh ngạc.
Nhà họ Văn không hề cố tình giấu giếm thân phận của Lộ Văn Tinh, chẳng qua là Lộ Văn Tinh ít khi xuất hiện trước công chúng, chỉ có một vài nghệ sĩ quen biết cậu. Người không quen biết thì càng không thể biết cậu là ai.
Kỷ Viện không muốn Lộ Văn Tinh phải chịu thiệt thòi. Bà tính toán tìm một cơ hội thích hợp để công khai thân phận của Lộ Văn Tinh ra bên ngoài.
“Vâng, em tính sẽ ký với Hoa Dịch.”
Lộ Văn Tinh không giải thích quá nhiều. Tống Gia Giai cũng liền cho rằng Lộ Văn Tinh là bởi vì ký hợp đồng với Hoa Dịch cho nên nhận được thư mời.
“Không biết Cố Yến Thâm có tới hay không?”
“Anh ấy cũng nhận được thư mời sao?”
“Chắc chắn là có, cũng không biết có đến hay không.”
Tống Gia Giai và Cố Yến Thâm gặp mặt nhau khá nhiều, không phải là gặp riêng mà chủ yếu gặp nhau ở các sự kiện công khai hoặc là các tiệc tối như thế này.
Nếu hôm nay không phải là tiệc của Tập đoàn Văn thị thì Tống Gia Giai sẽ không tới. Vừa mới xong việc nên cô chỉ muốn nghỉ ngơi, Hoa Dịch thuộc Tập đoàn Văn thị, ông chủ của họ đã tham dự, thì những nghệ sĩ khác trong công ty cũng nên có mặt.
“Để em nhắn WeChat hỏi một chút.”
“Yến Thâm, tối mai có một bữa tiệc của mấy thương hiệu lớn, cậu có muốn đi không?” Thịnh Siêu nhìn lịch trình, hỏi.
“Không đi.”
Cố Yến Thâm từ chối thẳng thừng. Hắn không thích những sự kiện kiểu này, trừ khi bắt buộc, nếu không hắn sẽ tìm cách tránh mặt.
“Được rồi, để tôi từ chối.”
Cố Yến Thâm điều chỉnh ghế ngả lưng, nằm xuống, kiếm thịt ba chỉ cho con hổ cưng của mình.
Lại một lần thua trận, Cố Yến Thâm đột nhiên ngồi dậy, “Tôi đã nạp nhiều tiền như vậy mà sức chiến đấu vẫn không tăng lên!”
Thịnh Siêu: “…Tiền không phải là tất cả.”
Cố Yến Thâm: “…”
Trò chơi đối chiến có số lượt giới hạn. Người chơi bình thường một ngày ba lần, người chơi nạp tiền thì cũng nhiều nhất là mười lần. Cố Yến Thâm đã dùng hết cơ hội. Vẻ mặt của hắn buồn bực nhìn hai chữ ‘thất bại’ trên màn hình.
___ong ong.
Điện thoại rung lên, màn hình hiển thị một loạt thông báo WeChat.
Cố Yến Thâm bấm mở, là tin nhắn của Lộ Văn Tinh.
[ET]: Tôi và chị Gia đang ở khách sạn Hải Thành, anh có đến không?
Cuối cùng là một bức ảnh, Lộ Văn Tinh và Tống Gia Giai ngồi trên ghế sofa ăn bánh kem.
“Đến khách sạn Hải Thành.”
“Cái gì?”
Thịnh Siêu đang ngồi ở ghế phụ lái, nghi hoặc quay đầu lại. Ngày thường nếu Cố Yến Thâm thua trận đều sẽ buồn bực một lúc lâu, sao hôm nay lại nghe có vẻ... mong chờ?
“Thầy Cố muốn đến khách sạn Hải Thành sao? Vậy tôi phải lái vòng lại.” Người lái xe chính là tài xế riêng của công ty, Tiểu Lý.
“Đúng vậy.”
“Cậu đến Hải Thành làm gì?” Thịnh Siêu không hiểu ra sao.
“Đi tham gia tiệc rượu của nhà họ Văn thôi, không phải đầu tuần đã nhận được thư mời sao?”
Đương nhiên là Thịnh Siêu nhớ. Điều anh ta thắc mắc là chính Cố Yến Thâm nói không đi, sao bây giờ lại đột nhiên muốn đi?
Vừa rồi còn dứt khoát từ chối tiệc của thương hiệu, hiện tại đột nhiên thay đổi chủ ý?
“Không phải là cậu không thích tham gia những buổi yến tiệc này sao?”
Thịnh Siêu hỏi liên tục, Cố Yến Thâm nhướng mày, “Lát nữa cậu có hẹn hò à?”
“Cũng... không hẳn. Chỉ là đồng ý lát nữa sẽ đi ăn cơm với Tư Tư.”
Thịnh Siêu luôn phân chia rõ ràng công việc và đời tư, khi làm việc tuyệt đối sẽ không dùng não yêu đương. Chủ yếu là do anh ta đã hỏi Cố Yến Thâm từ đầu tuần, chính Cố Yến Thâm nói không đi.
“Vậy cậu đem theo cô ấy đi cùng cũng được.” Cố Yến Thâm nghĩ ngợi, lại nói, “Hoặc là cậu đi tìm cô ấy cũng được, vốn dĩ là hành trình cá nhân, cậu không cần phải đi cùng tôi.”
Thịnh Siêu làm người đại diện vẫn làm hết trách nhiệm. Anh ta do dự một chút rồi lập tức chọn phương án thứ nhất, “Vậy để tôi nói cho Tư Tư một tiếng.”
“Hẹn hò bị quấy rầy, cô ấy sẽ không tức giận chứ?”
“Không đâu, vừa lúc tuần sau Tư Tư sẽ đến Truyền Thông Hoa Dịch thực tập, đưa cô ấy đi tìm hiểu Tập đoàn Văn thị một chút cũng tốt.”
“Sao không để cô ấy đến phòng làm việc của tôi, như vậy cậu còn có thể chăm sóc cô ấy.”
“Đừng nhìn ngày thường cô ấy ngoan hiền, ý chí sự nghiệp của cô ấy rất cao, cứ để cô ấy tự do phát triển là được.”
Cố Yến Thâm là một người đơn độc, hắn không hiểu cách ở chung của mấy cặp đôi với nhau. Hắn không hỏi nhiều, hỏi càng nhiều thì chỉ thêm 'cơm chó' mà thôi, không cần thiết.
—-
8 giờ tối.
Văn Dụ đi theo Vương Mạn đến nơi. Qua nửa năm, bởi vì phim nổi nên cậu ta đã sớm không còn là ngôi sao nhỏ trước đây nữa. Hiện tại đi đến đâu cũng có người gọi cậu ta là ‘anh Văn’.
Mới đến chưa được 10 phút mà đã có rất nhiều minh tinh đến đây chào rượu, Văn Dụ cũng không hề tỏ vẻ sốt ruột.
“Tôi vẫn luôn cho rằng tính cách của Văn Dụ là giả tạo, không nghĩ tới cậu ta thật sự là một người ấm áp.”
“Người bên ngoài thật sự rất khác, những anti-fan trên mạng không hiểu chuyện thật đáng ghét.”
Đã từng có anti-fan nói tính cách của Văn Dụ chắc chắn sẽ 'lật kèo' nhưng đến tận hiện tại, khi đã nổi tiếng rồi thì cậu ta vẫn là một người điềm tĩnh và hiền lành. Mặc kệ là đối xử với minh tinh tuyến 18 hay là các tiền bối đi trước, Văn Dụ đều đối xử công bằng như nhau.
Không nịnh bợ ai, cũng chưa từng khinh thường ai.
Các fan biết gia cảnh của Văn Dụ không tồi, đều khen cậu ta có giáo dục.
Thấy Lộ Văn Tinh và Tống Gia Giai ngồi một góc, Văn Dụ bưng ly rượu đi tới.
“Tinh Tinh, chị Gia Giai.”
“Hóa ra nhà họ Văn cũng mời cậu.”
Tống Gia Giai cụng ly với cậu ta, tiện miệng hỏi thăm một câu.
“Em cũng không nghĩ tới sẽ gặp chị Gia Giai, thật trùng hợp.” Văn Dụ nói xong, chuyển hướng sang Lộ Văn Tinh.
“Hoan nghênh trở về, Tinh Tinh.”
Văn Dụ nói 'hoan nghênh trở về' chứ không phải 'hoan nghênh về nước'.
Tống Gia Giai không nghe hiểu lời này, Lộ Văn Tinh lại nghe hiểu, ý của Văn Dụ chính là chào đón cậu trở về với gia đình họ Văn.
“Cảm ơn.”
Lộ Văn Tinh bình thản đáp lời. Văn Dụ ngồi xuống phía đối diện cậu.
“Có quen với cuộc sống ở nước ngoài không?”
“Vẫn ổn.”
Sau khi không còn vướng mắc, Lộ Văn Tinh có thể thoải mái giao tiếp với Văn Dụ. Tuy cậu cũng không nghĩ mình và Văn Dụ có chủ đề gì để nói.
Lộ Văn Tinh chán nản ngồi trên sofa, cúi đầu lướt điện thoại. Cố Yến Thâm đã gửi tin nhắn đến.
[. ]: Ở đâu?
Lộ Văn Tinh nghiêng đầu nhìn về phía cửa. Cố Yến Thâm cũng đang tìm cậu, ánh mắt hai người chạm nhau. Lộ Văn Tinh vẫy tay với hắn.
“Sao ở đây náo nhiệt thế này?”
Cố Yến Thâm nhìn Văn Dụ và Tống Gia Giai ngồi đối diện Lộ Văn Tinh.
“Tôi cho rằng anh Thâm không thích đến những buổi tiệc thế này mà?”
Cố Yến Thâm không nói chuyện, ngồi bên cạnh Lộ Văn Tinh, “Nhà họ Văn cũng mời cậu à?”
“Ừm, tôi ký với Hoa Dịch.” Lộ Văn Tinh trả lời Cố Yến Thâm, sau đó chào hỏi hai người vừa đến, “Anh Thịnh Siêu, Tư Vũ, chào buổi tối.”
“Chào buổi tối nha Tinh Tinh.”
Từ khi nhìn thấy Văn Dụ, ánh mắt của Tần Tư Vũ không ngừng dõi theo cậu ta. Cô cảm thấy Văn Dụ rất giống với anh Tiểu Du trong trí nhớ của cô, nhưng hình như Văn Dụ không hề có ấn tượng gì về cô.
Tần Tư Vũ không biết cô nhận nhầm người hay là anh Tiểu Du đã quên cô.
“Xin chào Văn Dụ.” Tần Tư Vũ cố tình chào hỏi Văn Dụ.
Văn Dụ mỉm cười đáp lại, “Chào cô.”
Lộ Văn Tinh bỗng nhiên nhớ tới, lần trước Tần Tư Vũ tìm cậu hỏi chuyện về Văn Dụ, hôm nay Văn Dụ ở trước mặt cô, sao cô lại không hỏi? Là bởi vì nhiều người nên không tiện sao?
Có lẽ ánh mắt của Tần Tư Vũ quá đỗi rõ ràng, Văn Dụ không nhịn được hỏi, “Xin hỏi trên mặt tôi có dính gì sao?”
“Tôi xin lỗi, anh rất giống một người bạn của tôi.” Tần Tư Vũ giải thích xong, cẩn thận mở lời, “Anh ấy tên là Tiểu Du……”
Văn Dụ cười cười với cô, “Chắc cô nhận nhầm người rồi, tên của tôi và người đó có thể giống nhau nhưng tôi thật sự không quen biết cô.”
“Không quen biết sao?”
Văn Tranh không biết đi tới từ khi nào, Tần Tư Vũ quay đầu hô một tiếng, “Giám đốc Văn.”
“Cô Tần đã rất nhớ thương cậu đó.”
Sắc mặt Văn Dụ cứng lại, “Em thật sự không quen cô Tần này.”
“Có lẽ cô ấy quên tự giới thiệu, cô ấy là Tần Tư Vũ, tên ở nhà… Tư Tư.”
Đồng tử Văn Dụ thoáng hiện lên vẻ hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh.
“Hóa ra là Tư Tư.”
“Đã lâu không gặp, cũng đã lớn thành một cô gái xinh đẹp thế này rồi.” Văn Dụ lập tức lộ vẻ vui mừng trên mặt, “Không nghĩ tới còn có thể gặp lại, thật sự là một sự trùng hợp lớn.”
“Anh Tiểu Du, anh đổi tên à? Vì sao đã lâu rồi anh không quay lại viện phúc…”
Giọng nói của Tần Tư Vũ dừng lại. Cô đột nhiên ý thức được Văn Dụ là một minh tinh, nhắc đến thân thế của Văn Dụ trước mặt nhiều người như vậy không hay lắm.
Lộ Văn Tinh nhìn ra Tần Tư Vũ có chuyện muốn nói, cậu đứng lên, “Tôi đi toilet.”
“Tôi đi ăn gì đó.” Tống Gia Giai cũng đứng lên.
Cố Yến Thâm tới đây là để tìm Lộ Văn Tinh. Cậu vừa đi hắn cũng không tính toán ngồi lại. Biết Thịnh Siêu sẽ ở bên cạnh Tần Tư Vũ, Cố Yến Thâm ra hiệu cho anh ta, thay đổi chỗ chờ Lộ Văn Tinh.
Văn Dụ chỉ cảm thấy đau đầu, cậu ta không thể ngờ cô gái trước mặt lại là Tần Tư Vũ, càng không nghĩ tới vòng đi vòng lại, Tần Tư Vũ lại gặp phải người nhà họ Văn.
Từ sau khi Lộ Văn Tinh ký với Giải Trí Mang Chanh, cốt truyện đã bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát. Không nên là như thế này, Văn Dụ vô thức siết chặt ly rượu trong tay.
Người phục vụ đi đến, “Giám đốc Văn, cha ngài đang gọi ngài.”
Văn Tranh đi theo người phục vụ. Anh không có hứng thú ở lại đây xem Văn Dụ diễn kịch, còn có Thịnh Siêu ở đây, Văn Dụ sẽ không làm gì Tần Tư Vũ.
Tần Tư Vũ không nhận ra bầu không khí có gì đó không ổn. Có thể gặp được Văn Dụ, cũng biết được Văn Dụ chính là Tiểu Du năm đó, hiện tại cô vô cùng vui vẻ.
Trong bữa tiệc có nhiều con mắt, Tần Tư Vũ không nhắc lại chuyện trước kia, “Anh Tiểu Du, có thể thêm WeChat không? Ở đây không tiện nói chuyện, em muốn hẹn anh ra tâm sự riêng khi nào có dịp.”
Văn Tranh vừa đi, Văn Dụ mới như trút được gánh nặng.
“Được rồi.”
Cậu ta mỉm cười, lấy điện thoại thêm WeChat với Tần Tư Vũ, “Chúng ta liên hệ sau nhé, hiện tại anh không thể ở lại được.”
Nhìn bóng dáng Văn Dụ rời đi, Tần Tư Vũ khẽ lẩm bẩm một câu, “Thật kỳ lạ, sao em lại có cảm giác anh Tiểu Du gặp em mà không vui nhỉ?”
“Không phải đã thêm WeChat rồi sao? Có gì thì nói chuyện sau.” Thịnh Siêu an ủi Tần Tư Vũ một câu. Anh ta không nói ra là Văn Dụ quả thật mang lại cho người khác một cảm giác không chân thật.
Văn Dụ đi thẳng ra khỏi đại sảnh, vòng ra phía vườn hoa sau khách sạn. Gió đêm tạt vào mặt cậu ta, nhưng những cảm xúc phiền muộn không hề vơi đi.
Cậu ta đi đến một góc khuất không có ai, nhìn những bông hoa tươi kiều diễm trong đêm tối, ngón tay cậu ta vươn ra, dùng sức nhổ bật gốc bông hoa lên.
Nếu không phải đột nhiên xuất hiện Tần Tư Vũ thì Văn Dụ đã sắp quên mất, tên ở nhà của nguyên chủ là Tiểu Du.
Nụ cười trên mặt Văn Dụ bị sự hung ác thay thế. Dưới ánh đèn lờ mờ, khuôn mặt trắng nõn càng trở nên đáng sợ.
Người biết thân thế của Văn Dụ có lẽ sẽ cho rằng cậu ta ghen ghét với đứa con bị lạc của nhà họ Văn, nhưng thật ra không phải, người cậu ta ghen ghét lại là Tư Tư.
Không ai biết, thật ra Văn Dụ không phải người của thế giới này.
Cũng sẽ không có ai biết, thật ra thế giới này là một cuốn tiểu thuyết của tác giả Phong Bất Đoản.
Lần đầu đọc cuốn tiểu thuyết này, Văn Dụ không có hứng thú với cuộc đời thuận buồm xuôi gió của nhân vật chính. Trong mắt Văn Dụ, đây là một quyển tiểu thuyết ngôn tình ngọt ngào.
Nhân vật thụ chính trong tiểu thuyết tên là Văn Trì, là con của nhà họ Văn, gia đình giàu có nhất ở thành phố C, từ nhỏ đã được cha mẹ cưng chiều, còn có một người anh trai luôn che chở mọi lúc mọi nơi.
Sau khi lớn lên thì thụ chính ký hợp đồng với Truyền Thông Hoa Dịch thuộc Tập đoàn Văn thị, bắt đầu con đường sự nghiệp thuận lợi, còn may mắn trở thành cộng sự với ảnh đế Cố, hai người dần nảy sinh tình cảm, cuối cùng sống hạnh phúc bên nhau.
Văn Dụ không thích đàn ông, càng không có hứng thú với tiểu thuyết đam mỹ, nguyên nhân cậu ta đọc cuốn tiểu thuyết này chính là…
Trong tiểu thuyết có một vai phụ tên là Tần Tư Vũ.
Tần Tư Vũ giống với Văn Dụ, đều là những đứa trẻ bị bỏ rơi.
Nhưng cô ấy may mắn hơn Văn Dụ, bởi vì cô được Kỷ Viện mang về nhà, trở thành tam tiểu thư của nhà họ Văn.
Ra ngoài có tài xế đưa đón, mỗi ngày được mặc những bộ quần áo xinh đẹp, học ở trường quý tộc, còn được một đám người theo đuổi.
Nhưng Tần Tư Vũ dựa vào cái gì?
Đều là cô nhi, vì sao Tần Tư Vũ lại may mắn hơn so với cậu ta?
Không biết là do oán niệm của cậu ta quá lớn hay như nào, sau một giấc ngủ, Văn Dụ xuyên không vào cuốn tiểu thuyết này, còn trùng hợp sống chung viện phúc lợi với Tần Tư Vũ khi cô ấy chưa trở thành tam tiểu thư của nhà họ Văn.
Mà cậu bé tên Tiểu Du kia đã sớm rời khỏi thế giới này sau hôm bị ngã xuống nước rồi.
Văn Dụ cảm thấy đây là cơ hội của cậu ta.
Nhưng cậu ta không hề nghĩ tới, cùng là con nuôi, Tần Tư Vũ lại được cưng chiều mà lớn lên, bất động sản và cổ phần đứng tên đều được nhà họ Văn trao tặng, đến lễ kết hôn cũng do nhà họ Văn sắp xếp, long trọng và hoành tráng, còn vì thế mà lên hot search.
Mà cậu ta…
Không có cái gì cả.
Không có cổ phần, không có bất động sản, người nhà họ Văn chỉ biết chuyển tiền cho cậu ta.
Tần Tư Vũ có thể có? Tại sao cậu ta không được?
“Thưa ngài, sao ngài lại đứng đây một mình vậy?”
Âm thanh phía sau làm lý trí của Văn Dụ trở lại, cậu ta xoay người, khôi phục vẻ mặt ôn hòa.
“Tôi uống rượu nhiều nên có chút chóng mặt.”
“Ngài có muốn tôi đưa ngài đi nghỉ ngơi không?”
“Không cần, cảm ơn.”
Nhân viên phục vụ nhìn theo Văn Dụ rời đi. Vừa xoay người đã thấy đống hoa quý giá bị nhổ bật gốc vương vãi trên đất, khuôn mặt anh ta lập tức thay đổi.
….
“Lúc trước tôi đã cảm thấy kỳ quái, sao Văn Dụ không ngoan ngoãn phát triển ở công ty nhà họ Văn, mà lại chạy đến giới giải trí, hóa ra là cậu ta không hề được yêu thương.”
“Cậu nói linh tinh gì vậy?”
“Tôi đâu có nói bậy bạ, về cơ bản thì Văn Dụ không có tên trong hộ khẩu nhà họ Văn.”
“Nói nhỏ giọng chút đi, ở địa bàn nhà họ Văn mà lại bàn tán chuyện riêng tư của nhà họ Văn, cậu muốn bị đuổi ra khỏi đây sao?”
“Tôi đã xem qua rồi, xung quanh đây không có ai. Mà không phải là do cha tôi cứ kéo tôi đến đây sao, biết rõ tôi ghét nhất mấy bữa tiệc kiểu này rồi, trên mặt mỗi người đều đeo ‘mặt nạ’, giả dối đến mức phát ngán.”
Chàng trai kia oán giận một câu, tiếp tục nói.
“Lúc trước tôi nghe cha nói qua, Văn Dụ bị thương ở chân nên mới nhận được lòng thương hại của nhà họ Văn. Khi biết chân có thể khỏi, nhà họ Văn đã tìm một gia đình khá tốt cho cậu ta. Chính là nhà họ Hứa ở thành phố A đó, gia cảnh giàu có, hơn nữa hai vợ chồng mãi không có con. Nếu như đến đó thì Văn Dụ chính là con một, nhưng Văn Dụ lại giở trò ăn vạ không chịu đi. Cậu nói xem là vì cái gì?”
“Cậu uống nhiều rồi, nói ít vài câu đi. Khi đó Văn Dụ mới được bao nhiêu tuổi, làm sao suy nghĩ được nhiều như vậy. Cậu nghe thì nghe, đừng ra ngoài nói bậy, lỡ đâu bị…”
Lộ Văn Tinh không nghĩ đến sẽ nghe được chuyện riêng tư. Cậu chỉ muốn đến rửa tay, thấy những người bên trong đang vô tư bàn tán, Lộ Văn Tinh mới định xoay người rời đi thì bất ngờ đâm sầm vào lồng ngực Cố Yến Thâm.
“Thầy Cố?”
“Lại đi nhầm nữa à?”
Cố Yến Thâm buồn cười nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Lộ Văn Tinh.
Người trong nhà vệ sinh lập tức đi ra. Thấy bên ngoài là Cố Yến Thâm và Lộ Văn Tinh thì mặt tái mét. Người phía sau đẩy người phía trước, “Đi thôi.”
“Cậu trốn họ làm gì?”
“Tôi không trốn.”
Lộ Văn Tinh định đi rửa tay, sau đó sẽ tìm Tống Gia Giai để ăn bánh kem.
“Hôm trước tôi hẹn mà cậu nói bận, sao hôm nay cậu lại có thời gian tham gia bữa tiệc này?”
Lộ Văn Tinh chớp chớp mắt, “Bởi vì tôi phải đến tham gia bữa tiệc này nên mới không có thời gian.”
Cố Yến Thâm: “…”
“Vậy xin hỏi hiện tại cậu có thời gian không?” Cố Yến Thâm bất đắc dĩ nhìn cậu.
Lộ Văn Tinh gật đầu.
“Đi với tôi một lát, tôi có quà muốn tặng cậu.”
Lộ Văn Tinh chỉ cảm thấy ngạc nhiên, “Thầy Cố ra ngoài còn mang quà theo bên người sao?”
“Đúng vậy, thật đáng thương.” Trong mắt Cố Yến Thâm hiện lên một tia hài hước. Hắn đùa, “Rõ ràng là tặng quà mà còn phải hỏi người nhận có thời gian hay không nữa.”
________________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Anh trai: Chỉ cần tôi không có mặt ở đó ●^●