Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Bị bôi nhọ trên hot search
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khí chất của Văn Tranh quá mạnh mẽ khiến cả đoàn phim chìm trong không khí căng thẳng. Cuối cùng, Tần Úc không thể chịu đựng nổi, đành vội vàng hoàn thành cảnh quay cởi áo, sau đó chuyển sang cảnh diễn chung của Ôn Miểu và Hứa Y Thần.
Tạm thời Lộ Văn Tinh không có cảnh diễn, cậu cùng Văn Tranh đến một quán cà phê gần đó. Trên đường đi, Lộ Văn Tinh giải thích với Văn Tranh.
“Cảnh vừa rồi không như huynh nghĩ đâu.”
“Phượng Tiêu muốn giữ Lục Phỉ Tuyết bên người để dò xét, việc để Lục Phỉ Tuyết làm người hầu cũng là để làm nhục hắn.”
Lục Phỉ Tuyết trắng trẻo, non mềm, nhìn qua là biết được nuôi dưỡng cẩn thận từ nhỏ đến lớn. Phượng Tiêu muốn thử xem khi hắn ở bên cạnh mình thì có thể làm được trò trống gì.
“Chậc.” Văn Tranh nhướng mày, “Giữ đến cuối cùng rồi thành một đôi luôn?”
Lộ Văn Tinh: “…” Được rồi, không nói chuyện này nữa.
“Kế hoạch để nhà họ Lệ đấu thầu dự án kia thế nào rồi ạ?”
“Lệ Tiêu đã bắt đầu rót tiền vào rồi.”
Sắc mặt Lộ Văn Tinh giãn ra: Xem ra tiến triển rất thuận lợi. Nếu giống như hướng phát triển của tiểu thuyết, tài chính của Lệ Tiêu sẽ bị đứt đoạn, về sau còn bị điều tra ra các công trình giả.
Trong tiểu thuyết có một nhân vật giống Lệ Tiêu. Vì để đấu thầu thành công mà làm giả giấy tờ, có vài công trình đều thuộc loại "không tồn tại", từ đó tạo tư cách tham dự đấu thầu.
“Huynh nói nhà họ Lệ đến từ thành phố A, vậy hành động của họ có phải là quá lỗ mãng không?”
Lộ Văn Tinh nói như vậy khiến Văn Tranh rơi vào trầm tư.
Nếu đổi thành công ty khác, nếu muốn tiến vào và phát triển ở một thành phố khác, đầu óc và các mối quan hệ xã hội vô cùng quan trọng. Trước tiên phải thiết lập các mối quan hệ, cũng chính là xây dựng quan hệ tốt với các ông chủ hoặc cấp cao của các xí nghiệp địa phương.
Nhưng Lệ Tiêu quá kiêu ngạo, anh ta mang đoàn đội của mình đến đây, tác phong hành động không hề nể nang bất cứ công ty nào, rất có tư thế của kẻ muốn đoạt địa bàn. Nếu Lệ Tiêu có bản lĩnh như vậy thì tại sao năm đó lại bị nhà họ Lệ ruồng bỏ?
“Huynh cũng đã cho người đi điều tra thử rồi.”
Lộ Văn Tinh không thể xác định sự phát triển của tiểu thuyết và hiện thực có giống nhau không, nên cậu chỉ có thể lơ đãng nhắc đến cho Văn Tranh nghe.
Trên thương trường, Văn Tranh chuyên nghiệp hơn rất nhiều so với những miêu tả qua loa trong tiểu thuyết. Văn Tranh có khả năng suy xét thấu đáo hơn Lộ Văn Tinh. Nếu Lệ Tiêu thực sự có vấn đề thì chắc chắn sẽ bị điều tra ra.
Vốn dĩ Lộ Văn Tinh định chờ Văn Tranh đến thăm trường quay rồi nói chuyện của Phong Bất Đoản cho Văn Tranh biết, nhưng mấy ngày trước cậu mới gọi điện cho Văn Tranh, người nghe máy lại là trợ lý, nói rằng giám đốc Văn đã thức mấy đêm nên hiện đang nghỉ ngơi. Dù trợ lý không nói rõ, nhưng Lộ Văn Tinh hiểu rằng Văn Tranh bận rộn như vậy là để sắp xếp thời gian đến thăm trường quay của cậu.
Dự án hiện tại còn chưa xử lý xong, còn phải phân tâm chú ý đến Lệ Tiêu, Lộ Văn Tinh không muốn Văn Tranh quá vất vả. Chờ đến khi cậu gặp mặt Phong Bất Đoản, xác định rõ ràng một số chuyện, lúc đó cậu sẽ nói chuyện đó cho Văn Tranh biết.
“Đóng phim ở đây có quen không?”
Lộ Văn Tinh gật đầu, uống một ngụm nước chanh.
“Huynh, đồ ăn vặt mà huynh sai người mang đến cho Trần Triệt là mua ở đâu vậy? Các nghệ sĩ trong đoàn phim nói ăn rất ngon nhưng lại chưa từng thấy qua bao giờ.”
Lộ Văn Tinh không biết chuyện hot search nhưng Văn Tranh đã sớm chú ý đến cái hot search 'người chăn nuôi' kia.
“Muội có ăn không?”
“Có ạ, ăn rất ngon.”
“Muội cũng rất thích ăn bánh kem của tiệm này khi còn nhỏ.” Văn Tranh nói đến chuyện lúc nhỏ của Lộ Văn Tinh, ánh mắt cũng dịu dàng hẳn.
Người phục vụ mang đồ ngọt Văn Tranh đã gọi đến.
“Muội ăn thử xem?”
Văn Tranh dẫn Lộ Văn Tinh đến cửa hàng này, ngoài việc gần, đồ ngọt ở đây còn rất ngon. Đương nhiên, đây là kết quả khảo sát của trợ lý.
Lộ Văn Tinh xúc một miếng bánh kem nhỏ. Bề mặt bánh được phủ một lớp chocolate, bên dưới là một lớp kem nhưng không quá ngọt. Bánh còn mang theo vị dâu, vừa đưa vào miệng đã tan chảy. Hai mắt của Lộ Văn Tinh sáng long lanh, “Huynh à, ăn ngon lắm.”
Từ nhỏ Văn Tranh đã không thích đồ ngọt cho lắm. Huynh ấy không chủ động ăn, nhưng nếu Tinh Tinh đút cho thì huynh ấy sẽ ăn.
Vì cửa hàng này gần phim trường nên thường có các minh tinh đến đây, nhân viên cửa hàng cũng đã sớm quen rồi. Khi nhìn thấy Lộ Văn Tinh, dù bất ngờ nhưng vẫn có thể giữ bình tĩnh. Mà khi Tần Úc và Cố Yến Thâm tiến vào cửa hàng, trong mắt nhân viên lập tức xuất hiện tia sáng.
“Là Cố Yến Thâm!”
“Chào, chào ngài! Hoan nghênh quý khách, xin hỏi quý khách đi hai người ạ?”
“Đúng vậy.” Buổi chiều trong cửa hàng không có người, Tần Úc liếc mắt một cái đã thấy Lộ Văn Tinh và Văn Tranh đang ngồi cạnh cửa sổ sát đất.
Không biết hai người đang nói chuyện gì, khuôn mặt xinh đẹp của Lộ Văn Tinh hơi ửng hồng dưới ánh mặt trời, đôi mắt cong cong, thoạt nhìn có vẻ nói chuyện rất vui vẻ.
“Ở kia.” Tần Úc chỉ về phía Lộ Văn Tinh, nói với người phục vụ, “Chúng tôi quen biết nhau.”
Do đã có thông báo trước, nên người phục vụ biết họ ở cùng một đoàn phim. Hơn nữa, Cố Yến Thâm và Lộ Văn Tinh vẫn còn mặc trang phục diễn.
“Cho chúng tôi hai ly cà phê, loại nào cũng được, tự chúng tôi đi qua đó là được.”
“Vậy chúng tôi sẽ mang lên thức uống nổi tiếng nhất của quán nhé?”
“Được.” Sau khi người phục vụ rời đi, Tần Úc đưa Cố Yến Thâm đi vào bên trong.
“Tinh Tinh đúng là người gặp người thích. Cậu ấy gặp giám đốc Văn lần đầu ở lễ công chiếu phải không nhỉ? Nhìn qua thì quan hệ khá tốt đó.”
“Không lẽ giám đốc Văn đầu tư vì Tinh Tinh sao?”
Tần Úc cảm thấy buồn bực thay cho người bạn tốt Cố Yến Thâm.
Trong mắt anh ta, vất vả lắm Cố Yến Thâm mới "khai hoa kết trái", đừng dốc lòng vun trồng lâu như vậy nhưng quay đầu lại bị người khác "bẻ cành" mất nhé.
“Tôi đây là vì cậu đấy, nếu giám đốc Văn bị chọc giận đến mức rút vốn đầu tư thì cậu phải bổ sung lại 200 triệu cho tôi đấy.”
Cố Yến Thâm: “…”
Sắc mặt Cố Yến Thâm vẫn bình tĩnh. Hắn yên lặng đi theo Tần Úc đến bàn Lộ Văn Tinh.
“Oa, Tinh Tinh, thật sự là cậu sao?” Khuôn mặt Tần Úc tươi tắn, “Không ngờ lại trùng hợp đến vậy?”
Lộ Văn Tinh: “…”
Văn Tranh: “…”
Cố Yến Thâm: “…”
Cuối cùng Lộ Văn Tinh cũng hiểu vì sao Tần Úc có khuôn mặt không thua kém minh tinh nhưng lại lựa chọn làm đạo diễn. Không phải vì không có ước mơ, mà là kỹ thuật diễn của Tần Úc tệ đến mức không dám nhìn thẳng.
Gân xanh trên thái dương Cố Yến Thâm giật giật. Hắn cố nhịn xuống cảm giác muốn quăng Tần Úc ra ngoài.
“Hứa Y Thần và Ôn Miểu đang luyện tập lại với nhau. Tần Úc tiện thể cho mọi người nghỉ ngơi một tiếng.”
Cố Yến Thâm mặt không đổi sắc nói nửa thật nửa giả, thật là Hứa Y Thần và Ôn Miểu cần luyện tập để tạo ma sát tình cảm, còn giả là không cần phải tập luyện đến một tiếng.
Lộ Văn Tinh không nghĩ nhiều.
“Vậy thầy Cố và đạo diễn Tần có muốn ngồi cùng chúng tôi không?”
Tần Úc chỉ chờ có thế, ngoài miệng thì hỏi "liệu có quấy rầy không?", nhưng thân thể lại thành thật ngồi xuống.
Lộ Văn Tinh: “…”
Văn Tranh: “…” Trùng hợp cái quỷ gì chứ, hai người này rõ ràng cố ý xuất hiện ở đây.
Lộ Văn Tinh và Văn Tranh ngồi ở bàn tròn, hai người ngồi đối diện nhau. Tần Úc và Cố Yến Thâm mỗi người một vị trí, ngồi xen giữa hai người.
Người phục vụ mang lên hai ly cà phê, thấy hai món bánh kem trên bàn, cậu ta hỏi, “Còn cần gọi thêm gì không ạ?”
Lộ Văn Tinh nhìn miếng bánh cậu đã ăn dở, nói với người phục vụ, “Cho thêm hai phần nữa.”
Cái bánh chưa to bằng bàn tay, ý định ban đầu của Văn Tranh là gọi một phần bánh đủ cho hai người ăn, sau khi cậu đút cho huynh ấy thì huynh ấy cũng ăn thêm hai miếng. Hai bên miếng bánh đều có dấu vết đã ăn qua, tuy đều dùng nĩa nhưng Tần Úc vẫn không khỏi kinh ngạc.
Lộ Văn Tinh và Văn Tranh ăn chung một miếng bánh? Vậy quan hệ này còn thân thiết hơn so với những gì anh ta nghĩ.
Một giám đốc như Văn Tranh ăn chung một miếng bánh với Lộ Văn Tinh? Vậy quan hệ chắc chắn là rất thân thiết.
Thân thiết đến mức độ nào thì còn chưa biết.
“Giám đốc Văn cũng thích ăn đồ ngọt sao?” Tần Úc giả vờ hỏi một câu.
Sắc mặt Văn Tranh không tốt lắm. Vất vả lắm mới có thời gian dành riêng cho đệ ấy, hai người này đến đây làm gì chứ?
“Huynh ấy không thích, là gọi cho muội.” Lộ Văn Tinh thấy Văn Tranh không muốn nói nên lập tức thay huynh ấy giải thích.
Nhưng trong tai Tần Úc và Cố Yến Thâm lại có ý nghĩa khác, quan hệ đã tốt đến mức… biết đối phương thích hay ghét gì.
Tần Úc nói đùa, “Quan hệ của Tinh Tinh và Yến Thâm cũng không tệ. Vậy cậu biết Yến Thâm không thích ăn gì không?”
“Thầy Cố chỉ uống nước ép, không ăn hành và rau cần, không thích ăn cá cho lắm. Huynh ấy có thể ăn cay nhưng không ăn được nhiều, khẩu vị thiên về thanh đạm, thực đơn chủ yếu thuộc kiểu dưỡng sinh.”
Lộ Văn Tinh và Cố Yến Thâm đã ăn cùng nhau vài bữa cơm. Cậu vốn cẩn thận nên không cần cố ý nhớ làm gì.
Hai hàng lông mày của Văn Tranh càng nhíu chặt. Sao Tinh Tinh lại hiểu rõ sở thích của Cố Yến Thâm đến vậy?
“Khẩu vị của huynh... giám đốc Văn cũng thiên về thanh đạm. Hai người họ đều không thích ăn đồ ngọt.” Lộ Văn Tinh cố ý hòa hoãn mối quan hệ giữa hai người, “Khẩu vị của thầy Cố và giám đốc Văn khá giống nhau, nếu có cơ hội thì có thể cùng ăn một bữa cơm với nhau.”
Cố Yến Thâm lập tức vui sướng khi Lộ Văn Tinh nhớ rõ sở thích của mình.
“Tinh Tinh thật cẩn thận nha.” Tần Úc và Cố Yến Thâm nhìn nhau, rồi lại hỏi, “Vậy Tinh Tinh có biết tôi thích ăn gì không?”
Cái này Lộ Văn Tinh thật sự không biết. Cậu chưa ăn bữa cơm nào với Tần Úc, chỉ từng đút đồ ăn vặt cho anh ta, “Ăn khoai tây chiên?”
Tần Úc: “… Cậu xem tôi là một khoai tây chiên tinh sao?”
Lộ Văn Tinh khóe mắt cong cong, bị giọng điệu bất đắc dĩ và buồn bực của Tần Úc chọc cho bật cười.
Bốn người lúng túng ngồi trong quán cà phê một lúc, cuối cùng Tần Úc lấy lý do bàn bạc kịch bản với Lộ Văn Tinh, đem cậu về đoàn phim.
Văn Tranh không phải cố ý tới thành phố D, điểm đến của huynh ấy là thành phố Lâm bên cạnh. Vì đi ngang qua nên huynh ấy mới đến đây thăm Tinh Tinh.
Sau khi Lộ Văn Tinh đi, tâm trạng của Văn Tranh lập tức trùng xuống, đặc biệt khi nghĩ đến việc hai người Cố Yến Thâm và Tần Úc sẽ vây quanh Lộ Văn Tinh.
Văn Tranh lạnh mặt đi đến sân bay. Trước khi lên máy bay, Văn Tranh còn nhắn tin WeChat cho Trần Triệt.
[Đừng để Tinh Tinh có cơ hội ở riêng một mình cùng với Cố Yến Thâm.]
[Cả Tần Úc cũng không được.]
...
Sau khi quay lại phim trường, cảnh diễn của Ôn Miểu và Hứa Y Thần đã được quay xong một cách vô cùng thuận lợi. Cảnh quay tiếp theo chính là cảnh của Lộ Văn Tinh và Hứa Y Thần.
Hứa Y Thần đóng vai Thái tử Phượng Việt, cũng chính là huynh trưởng của Phượng Tiêu.
Ngày thứ hai Phượng Tiêu về kinh thành, tân đế tổ chức yến tiệc nhưng Phượng Việt bị bệnh nên không thể tham gia. Tân đế cũng nhân cơ hội này mà giấu giếm, nên Phượng Việt không hề hay biết chuyện thanh mai trúc mã của mình đã bị tân đế ban hôn cho Phượng Tiêu.
Chờ đến khi hắn biết thì ngày đại hôn đã sắp đến. Điều khiến hắn tức giận là Phượng Tiêu biết hắn và Tiết Thanh Nhược đều yêu nhau nhưng lại không từ chối tân đế ban hôn.
Tuy không dễ dàng từ chối hôn ước được ban nhưng cái Phượng Việt muốn chính là thái độ của Phượng Tiêu. Phượng Tiêu không thể hiện thái độ từ chối càng khiến Phượng Việt tin vào lời nói của những người xung quanh.
Tất cả những người bên cạnh Phượng Việt đều là người của tân đế. Tân đế đã cố ý che giấu thì Phượng Việt không thể nào biết được chuyện hôn ước.
Mục đích của tân đế chính là kích thích Phượng Việt trước hôn lễ, cố ý thêm mắm dặm muối, khuếch đại chuyện hôn ước, nói Phượng Tiêu đã sớm có ý đồ chia rẽ tình cảm của hai người.
Hai cảnh diễn này là lúc cảm xúc của hai người bùng nổ.
“Ngươi thật sự là đệ đệ tốt của ta.”
Cả người Phượng Việt nồng nặc mùi rượu, hắn cười lạnh nhìn Phượng Tiêu.
“Năm ngươi 12 tuổi, ngươi theo đại tướng quân ra biên quan, nhờ ta chăm sóc mẹ đẻ của ngươi.”
“Ta làm được, khi mẫu phi của ngươi bị bệnh, người hầu hạ bên giường bệnh là ta.”
“Số lần mỗi tháng ta đến thỉnh an mẫu phi của ngươi còn nhiều hơn mẫu hậu của ta. Người trong cung xì xào bàn tán, bảo ta không phân rõ đâu là mẹ ruột của mình, nhưng ta vẫn đến thỉnh an mẫu phi của ngươi đều đặn.”
“Bà bị bệnh, ta sốt ruột hạ sốt cho bà, bà đau khổ, ta nghĩ cách dỗ bà vui vẻ. Nhưng ngươi thì sao… ngươi không làm gì cả, đều là ta thay ngươi làm tròn chữ hiếu.”
“Sau khi mẫu phi của ngươi qua đời, người canh giữ linh vị cũng là ta. Người trong cung đều ngầm chê cười ta, nói ta đường đường là Thái tử lại đi thực hiện phận làm con với một phi tử của hoàng đế. Lúc đó Phượng Tiêu ngươi ở nơi nào? Đến một hai bức thư ngươi cũng chưa từng gửi về.”
Phượng Tiêu hơi hé miệng, Phượng Việt cũng không muốn nghe y giải thích.
“Hiện tại hoàng thúc Phượng Thăng của chúng ta đã ngồi trên đế vị, rất nhanh ta sẽ không còn là Thái tử nữa, cũng không còn tồn tại lễ nghĩa giữa quân thần. Ngươi quả thật không cần phải trung hiếu mãi nữa, dù sao thì người ngươi phụng dưỡng hiện tại là tân đế.”
Phượng Việt đang nói thì đột nhiên bật cười, bởi vì đã say nên hắn đứng có chút không vững.
“Kết quả là Phượng Việt ta không còn gì cả, quả thực đáng chê cười. Mất giang sơn, còn không bảo vệ được nữ nhân của mình.”
“Hoàng huynh, huynh nghe đệ giải thích. Đệ không có…”
Hiện tại Phượng Việt không còn nghe lọt tai bất cứ điều gì nữa. Hắn ngắt lời Phượng Tiêu, nói thì thầm.
“Ta thay ngươi chăm sóc mẹ đẻ, ngươi liền muốn chăm sóc nữ nhân của ta để báo đáp sao? Ha ha ha ha, có phải ta nên nói là ngươi muốn báo đáp chứ không phải ngươi muốn…” Lời Phượng Việt nói ngày càng khó nghe, Phượng Tiêu không thể nhịn được nữa liền ngắt lời hắn.
“Hoàng huynh!”
“Ta không phải hoàng huynh của ngươi.”
Mưa ngày càng nặng hạt, Phượng Việt đột nhiên đẩy y, chạy vào màn mưa.
Phượng Tiêu đứng trước cửa vương phủ, im lặng nhìn về hướng Phượng Việt rời đi. Đôi mắt y phiếm hồng, nước mưa lạnh lẽo táp vào mặt y.
Mẫu hậu của Phượng Việt, cũng chính là Tiên Hoàng hậu, có ân cứu mạng mẫu thân của Phượng Tiêu. Mẫu thân của y xuất thân từ một tỳ nữ, Phượng Tiêu không có tư cách vào học đường của hoàng gia.
Vẫn là Hoàng hậu đã xin cho Phượng Tiêu.
Nhưng từ nhỏ Phượng Tiêu đã thông minh, sau khi vào học đường thì lập tức lọt vào mắt xanh của tiên hoàng. Sau đó được tiên hoàng nhìn bằng con mắt khác, thậm chí có tin đồn tiên hoàng muốn lập Thái tử khác.
Nhưng vào năm Phượng Tiêu 7 tuổi, mẫu phi đã bắt y thề độc, cuộc đời này không được tranh đoạt đế vị với Phượng Việt. Phượng Việt là quân, y là thần, dù sống hay chết cũng phải phò tá quân vương.
Cho nên, khi Phượng Tiêu 12 tuổi đã quỳ gối trước tiên hoàng nói chí hướng của mình không ở việc triều chính, cầu xin tiên hoàng có thể đưa y đến nơi dạy binh tập võ.
Tiên hoàng vô cùng tức giận, có phạt, có mắng nhưng Phượng Tiêu không hề thay đổi ý định. Cuối cùng, dưới sự giận dữ, tiên hoàng ném Phượng Tiêu cho đại tướng quân, đưa y đến chiến trường.
Ý định ban đầu chính là hù dọa Phượng Tiêu, để y quay lại học đường. Kết quả Phượng Tiêu lại tươi cười cúi người tạ ơn. Một lần đi này liền kéo dài cho đến hiện tại, dù mẫu phi của y có bị bệnh, tiên hoàng có băng hà thì y vẫn chưa trở về.
Mẫu phi bệnh nặng, Phượng Tiêu 15 tuổi bị quân địch làm bị thương tim phổi, thật vất vả mới cứu được y trở về. Chờ đến khi y biết tin mẫu phi qua đời vì bệnh thì đã là nửa tháng sau.
Tiên hoàng băng hà, y đang chinh chiến nơi sa trường. Phượng Thăng lên ngôi, y vẫn còn ở trên sa trường.
Không phải Phượng Tiêu không muốn quay về mà là y không thể về.
Suốt 13 năm, 17 trận thắng, 6 trận thua.
Lúc nào y cũng đấu tranh với cái chết, đương nhiên y sẽ cảm thấy mệt mỏi, sợ hãi, chán ghét, nhưng nhìn những người khác chết trước mặt mình, còn có những người thế hệ trước dẫn dắt y ngã xuống...
Khi đó Phượng Tiêu liền biết, chỉ cần y còn sống thì y không thể lùi bước.
Mưa càng lúc càng lớn, mưa không đọng lại trên người Phượng Tiêu mà giống như những hạt ngọc trai rơi xuống mặt đất.
Y ngây ngẩn ngẩng đầu, hai chiếc ô ở phía trên đầu y.
Phượng Tiêu quay đầu lại, phía sau y là Lục Phỉ Tuyết.
Lục Phỉ Tuyết đứng trong mưa, mặc kệ nước mưa làm ướt quần áo của mình, cố gắng che mưa cho y.
“Cắt.”
Tần Úc lên tiếng. Mấy người trợ lý lập tức chạy đến đưa khăn cho Lộ Văn Tinh và Cố Yến Thâm.
“Mang trà gừng lên nhanh.”
“Cả túi giữ nhiệt nữa.”
Hai người được đưa vào lều để thay quần áo ướt. Lộ Văn Tinh ôm cốc trà gừng ngồi cùng Cố Yến Thâm, trợ lý vội vàng sấy tóc cho hai người.
Nhân viên công tác đang chụm đầu nói chuyện bỗng im lặng, Lộ Văn Tinh thắc mắc nhìn các cô.
Lúc không có việc thì nhân viên công tác thường ngồi nói chuyện với nhau, dù sao cũng thật sự không có việc gì. Tần Úc cũng không quản mấy chuyện này, thỉnh thoảng Lộ Văn Tinh cũng "ngẫu nhiên" được nghe.
Nhưng không khí yên tĩnh đột ngột này... có vấn đề.
“Trần Triệt, đã xảy chuyện gì sao?”
“Không có gì.” Trần Triệt thúc giục Lộ Văn Tinh, “Cậu uống trà gừng trước đi.”
“Thật sự không có à?”
Lộ Văn Tinh cảm thấy bọn họ đang tránh mặt cậu, “Đưa điện thoại cho tôi.”
“Uống xong rồi lại chơi.”
Trần Triệt không đưa điện thoại cho Lộ Văn Tinh, cậu càng khẳng định bọn họ đang giấu cậu chuyện gì đó.
Cố Yến Thâm yên lặng nhìn hai người. Hắn lấy điện thoại ra, mở Weibo.
Quả nhiên, trên Weibo treo hai cái hot search.
# Lộ Văn Tinh bán thiết lập con nhà giàu #