Kim chủ ba ba đột kích

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đoàn phim đã khởi quay hơn một tháng, ngoại trừ ảnh tuyên truyền ra thì trang Weibo của đoàn phim không hề có cập nhật gì mới.
Người hâm mộ của từng diễn viên đã sớm không kìm được nữa, thần tượng của mình vào đoàn phim một tháng mà không có tin tức gì, ngay cả Weibo của thần tượng cũng không có gì mới. Cuối cùng, người hâm mộ các nhà tụ tập trên mạng, bình luận dưới trang Weibo của đoàn phim.
[Ai biết thì biết thần tượng nhà tôi đi đóng phim, không biết thì còn tưởng thần tượng nhà tôi đã bị bắt cóc.]
[Hhhhh, không thể nghi ngờ, bình luận trên đúng là fan của Hứa Y Thần. Hứa Y Thần nổi tiếng là chăm chỉ trong giới, mỗi ngày đều đăng Weibo điểm danh. Người dù mưa gió cũng không vắng mặt, sau khi vào đoàn phim thì lại mất tích trên Weibo.]
[Tôi cười đến bật khóc, Miểu Miểu nhà tôi cũng không hề đăng gì trong một tháng nay.]
[Nếu đạo diễn Tần còn không có động tĩnh gì thì tôi nghĩ chúng ta nên báo cảnh sát.]
[Đạo diễn Tần đừng trốn trong đoàn làm phim không lên tiếng, chúng tôi biết là anh đang đọc trộm đó.]
[Ngày thứ 33 nhớ Tinh Tinh]
[Ngày thứ 33 nhớ anh Thâm]
[Ngày thứ 33 nhớ Miểu Miểu]
[Ngày thứ 33 nhớ anh Thần]
….
Tần Úc đọc xong bình luận thì bật cười. Anh ta nói với nhân viên quản lý Weibo, “Cậu cắt ghép đoạn hậu trường xong thì lát nữa đăng lên nhé.”
“Được.”
Người hâm mộ không ngờ những lời than vãn của mình lại có hiệu quả. Họ đột nhiên vui sướng khi phát hiện Weibo của đoàn phim có bài viết mới.
Đó chính là một đoạn video hậu trường lúc nghỉ ngơi.
Khi mở lên là một khoảng đen kịt, sau đó người hâm mộ nghe thấy âm thanh của thần tượng nhà mình.
“Tinh Tinh.”
“Tinh Tinh.”
“Tinh Tinh.”
Bọn họ gọi một tiếng, trên màn hình liền hiện thêm hai chữ. Không bao lâu, tất cả màn hình đều là ‘Tinh Tinh’.
Người hâm mộ xem đến nỗi vẻ mặt ngơ ngác như đang mơ, vì sao mọi người đều gọi Tinh Tinh vậy?
Hình ảnh chuyển đến Ôn Miểu đang trang điểm.
“Tinh Tinh, tôi muốn ăn bánh quy.”
“Được.”
Một lát sau, video xuất hiện hình bóng Lộ Văn Tinh, trong tay cậu cầm một túi bánh quy nhỏ,
“Đây.”
“Tinh Tinh, đói quá à, có gì ăn không?”
Hứa Y Thần vừa cởi áo khoác ngoài vừa đi tới.
Sau đó nhận được một hộp sữa bò và hai cái bánh mì nhỏ.
Màn ảnh đi theo Lộ Văn Tinh, cậu đi vào lều lớn, Tần Úc và Cố Yến Thâm đang bàn bạc cảnh tiếp theo nên quay như thế nào mới có thể đạt được hiệu quả tốt nhất.
“Tinh Tinh, còn đồ ăn vặt không?”
“Có khoai tây chiên, anh có ăn không?”
“Có.”
Một tay Tần Úc cầm kịch bản, tay còn lại cầm bút chọc chọc lên kịch bản.
Khi Lộ Văn Tinh đưa khoai tây chiên qua, Tần Úc không hề ngẩng đầu, nói,
“Tay tôi bẩn, cậu đút cho tôi ăn đi.”
Lộ Văn Tinh lấy một miếng khoai tây chiên đưa đến bên miệng Tần Úc, một bàn tay thon dài đột nhiên xuất hiện trước màn ảnh, cướp mất miếng khoai tây chiên đã ngay cạnh miệng Tần Úc.
“Không có tay thì đừng ăn.”
Người nói chuyện chính là Cố Yến Thâm, màn ảnh cho hắn một cảnh quay cận.
Tần Úc trừng mắt nhìn hắn,
“Lại không phải bảo cậu đút cho tôi, trả đây.”
Cố Yến Thâm không để ý tới Tần Úc, hắn cắn mạnh miếng khoai tây chiên cố ý chọc giận Tần Úc.
[Cuộc sống thường ngày của hai học sinh mẫu giáo lớn.]
Đoạn video hậu trường chỉ có vài phút ngắn ngủi, kết cục cuối cùng là Lộ Văn Tinh cầm một túi đồ ăn vặt lớn chia cho mọi người trong đoàn phim ăn.
Dòng chữ phụ đề lại hiện lên, kết hợp với cảnh cuối cùng,
[Một ngày bận rộn của nhân viên chăm sóc Tinh Tinh.]
[Mẹ nó, lại còn nhân viên chăm sóc.]
[Ha ha ha ha, cười chết, đạo diễn Tần và đạo diễn Cố mới 3 tuổi sao?]
[Gan lớn, vậy mà dám để Tinh Tinh của chúng tôi đút cho… xin hỏi, làm thế nào mới có thể gia nhập đoàn phim này được?]
[Đoạn đút khoai tây chiên đó, Cố Yến Thâm ghen rồi à? Đúng vậy đúng không? Đúng không?]
[Cố Yến Thâm: Dám mơ tưởng đến việc ăn khoai tây chiên mà Tinh Tinh nhà tôi đút cho.]
[Chỉ có mình tôi phát hiện sao, đồ ăn vặt của Tinh Tinh… đều là những loại tôi chưa từng nhìn thấy?]
[Một người có kinh nghiệm tham ăn vặt như tôi muốn nói, mấy loại đồ ăn vặt thường thấy, chưa có loại nào là tôi chưa từng thấy qua, cho đến khi nhìn thấy đống đồ ăn vặt trong tay Tinh Tinh.]
[Chép miệng, tìm kiếm đồ ăn vặt giống với Tinh Tinh.]
[Tôi không biết những thứ khác nhưng tôi biết bánh quy Tinh Tinh đưa cho Ôn Miểu. Lúc trước công ty tôi có, là ông chủ bảo tôi cầm đi làm quà tặng cho đối tác. Bởi vì đóng gói bên ngoài rất đẹp nên tôi còn hỏi đồng nghiệp đã mua chúng, cái này là nhập khẩu từ nước F, một hộp nhỏ đã khoảng hai ngàn rồi.]
[Mẹ nó, thật hay giả vậy, vậy Ôn Miểu trực tiếp ăn luôn nửa tháng tiền lương của tôi rồi.]
[???]
[Lộ Văn Tinh có tiền như vậy? Mỗi ngày cậu ấy còn cho bao nhiêu người trong đoàn phim, mẹ nó, tôi bắt đầu đau lòng ví tiền của cậu ấy rồi.]
….
Sau đó, đoạn video này lập tức nhảy lên vị trí thứ 10 của hot search.
# Đau lòng cho ví tiền của Lộ Văn Tinh#
Lộ Văn Tinh ngồi trong phòng trang điểm bắt đầu trang điểm.
“Tinh Tinh, da cậu đẹp thật đấy, chưa đánh phấn mà đã trắng thế này rồi, cô gái nào cũng ao ước có làn da như cậu.”
“Có lẽ là do uống nhiều sữa bò đó ạ?”
Từ nhỏ Lộ Văn Tinh đã rất trắng. Dù có phơi nắng khi đi học quân sự thì cũng không bị đen, mỗi khi cậu đứng giữa đám bạn bị nắng phơi đen thì đều nhận được ánh mắt ghen tị của các bạn học nữ.
“Đôi mắt to của chị Dung cũng làm người khác hâm mộ, không cần trang điểm nhiều đã rất đẹp như vậy rồi.”
Chị Dung đang kẻ mắt cho Lộ Văn Tinh, trong ánh mắt tràn đầy ý cười.
“Tinh Tinh, nếu có được một người bạn trai giống cậu thì thật hạnh phúc, vừa biết dỗ dành lại khéo ăn nói.” Chị Dung là thợ trang điểm của đoàn phim, sau một tháng ở chung cô phát hiện Lộ Văn Tinh khen người khác rất tự nhiên, mỗi lần đều có thể nói đúng ưu điểm của người khác.
“Chị Dung đừng cười em, em còn chưa từng yêu đương bao giờ.”
“Cậu đừng lừa tôi.” Chị Dung cười trêu chọc, không nói gì nữa. Một người như Lộ Văn Tinh không thể nào không có người theo đuổi, cô cho rằng có lẽ là do tiêu chuẩn của Lộ Văn Tinh cao.
Mà sự thật Lộ Văn Tinh chưa yêu đương bao giờ là do vấn đề giới tính. Lúc học cấp 3, xung quanh cậu toàn là các cặp đôi nam nữ, hơn nữa bên cạnh cậu cũng toàn là trai thẳng.
Chờ đến đại học, Lộ Văn Tinh học ở Học viện Nghệ thuật có không ít người có giới tính giống cậu nhưng lúc ấy Lộ Văn Tinh lại ký hợp đồng với công ty Giải Trí Mang Chanh, vừa học vừa làm khiến cậu không có thời gian yêu đương.
Bản thân Lộ Văn Tinh cũng khá nghiêm túc trong chuyện yêu đương. Trong 1 năm đến học ở nước Y kia, có rất nhiều bạn nam với tính cách khác nhau thổ lộ với cậu nhưng cậu không có ý định ở lại nước Y, không cần nghĩ cũng biết đây sẽ là một mối tình không có tương lai, vì thế cậu không cho bất cứ ai cơ hội.
Vui đùa với chị Dung vài câu, điện thoại Lộ Văn Tinh rung lên, là tin nhắn WeChat của Phong Bất Đoản.
[¥#%¥]: Tiểu Lộ Lộ, tôi đang nghĩ… chúng ta tìm thời gian rồi gặp mặt đi?
Lúc trước Phong Bất Đoản có lòng đề phòng Lộ Văn Tinh, cậu có thể cảm nhận được điều đó, nhưng tại sao hiện tại đột nhiên muốn gặp mặt?
[¥#%¥]: Cậu là người bạn thứ hai của tôi, tôi muốn gặp mặt cậu.
Người bạn thứ hai?
Vòng bạn bè của Phong Bất Đoản nhỏ thế sao?
Nhưng nếu Phong Bất Đoản đã nói ra thì Lộ Văn Tinh vô cùng vui vẻ. Cậu cũng muốn làm rõ mọi chuyện.
[..]: Được, nhưng dạo này tôi hơi bận, chờ một thời gian nữa đi.
[¥#%¥]: Không sao, tôi thì lúc nào cũng rảnh. Khi nào bận xong thì nhớ liên hệ với tôi đó.
[..]: Không nghĩ tới tôi lại là người bạn thứ hai của cậu, vậy quan hệ của cậu và người bạn thứ nhất chắc tốt lắm đúng không?
[¥#%¥]: Vô cùng tốt, nhưng hình như gần đây cậu ấy có vẻ đang bận. Tôi không nên cứ làm phiền cậu ấy mãi.
[..]: Nếu đã là bạn tốt thì sẽ không cảm thấy bị làm phiền, có lẽ đối phương bận quá thôi.
Lộ Văn Tinh tiếp tục nói chuyện với Phong Bất Đoản.
Lúc trước, Lộ Văn Tinh không hiểu tại sao dù Phong Bất Đoản không viết truyện vì tiền nhưng khi cậu tặng quà thì cậu ta mới chủ động kết bạn, rồi sau một thời gian lại tiếp tục đăng bài.
Lộ Văn Tinh đã đọc hết tiểu thuyết của cậu ta. Ở những chương trước, Phong Bất Đoản rất tích cực tương tác với người đọc, càng về sau thì lại càng ít tương tác hơn.
Thông qua khoảng thời gian nói chuyện này, Lộ Văn Tinh phát hiện Phong Bất Đoản là một người thiếu tự tin.
Cậu ta nói Lộ Văn Tinh là người bạn thứ hai, điều này càng làm Lộ Văn Tinh khẳng định suy đoán của cậu. Vòng xã hội của Phong Bất Đoản rất nhỏ. Dù không biết lý do nhưng Lộ Văn Tinh có thể khẳng định, Phong Bất Đoản muốn được tán thành, dù đối phương có là ai.
Phong Bất Đoản thêm bạn tốt với Lộ Văn Tinh không phải là vì đống quà tặng kia mà là do những lời khen hoa mỹ cậu bình luận. Cho nên, khi hai người đã trò chuyện nhiều hơn, Phong Bất Đoản liền chuyển lại tiền quà tặng cho Lộ Văn Tinh.
[¥#%¥]: Đúng vậy, cậu ấy là người bạn tốt nhất của tôi, cũng là người bạn đầu tiên của tôi. Nếu không có cậu ấy thì tôi cũng không thể viết ra <Hồi ức của vị hôn thê giả>. Đúng rồi, cậu ấy còn là một nghệ sĩ, là một người rất giỏi.
Lộ Văn Tinh không nghĩ tới sẽ trùng hợp như vậy. Bạn của Phong Bất Đoản cũng là một nghệ sĩ?
[..]: Cho nên cậu ấy cho cậu linh cảm?
[¥#%¥]: Cũng không khác lắm. Tôi lại không ở trong giới giải trí, những chuyện tôi biết đều là cậu ấy nói với tôi. Dù sao thì cậu ấy rất giỏi, hiện tại còn là minh tinh lớn, chính là cái loại vô cùng nổi tiếng đó, có hơn một ngàn vạn fan.
Những lời này của Phong Bất Đoản khi nói với Lộ Văn Tinh có chút ý khoe khoang, khoe ra mình có một người bạn minh tinh rất nổi tiếng, đồng thời trong những hàng chữ cũng hiện ra sự ngưỡng mộ của Phong Bất Đoản. Lộ Văn Tinh phối hợp khen ngợi vài câu.
Không nói được thêm nhiều, chị Dung đã trang điểm xong cho cậu. Tần Úc bảo trợ lý đến tìm cậu, cậu chỉ có thể giao điện thoại cho Trần Triệt.
Cảnh quay đầu tiên của buổi chiều, Tần Úc ngồi cách lều lớn vài mét. Anh ta cầm loa hỏi Lộ Văn Tinh, “Có cần diễn thử trước không?”
Đây là cảnh Lộ Văn Tinh và Cố Yến Thâm phối hợp, “Thầy Cố, trực tiếp bắt đầu đi?”
“Có thể.”
Lộ Văn Tinh ra dấu ‘ok’ với máy quay, Tần Úc đã hiểu, “Chuẩn bị!”
Thư ký trường quay nói xong ‘Action’, đập clapperboard, máy quay nhắm vào Lộ Văn Tinh đóng vai Phượng Tiêu.
Y mặc triều phục đứng ngoài cửa, không đi thẳng vào mà dừng lại vài giây. Y đã nhận ra trong phòng có người.
Phượng Tiêu nhẹ nhàng đẩy cửa phòng. Ánh trăng len lỏi vào, lờ mờ có thể nhìn thấy khung cảnh trong phòng. Một bóng người đang ngồi xổm trước giường y.
Hắn cầm một ngọn nến trong tay, ánh nến làm nổi bật gương mặt tuấn mỹ của Lục Phỉ Tuyết.
“Ai cho phép ngươi tiến vào phòng của bổn vương?”
“Ta…”
Đôi mắt Lục Phỉ Tuyết ánh lên một tia kinh hãi, hắn run nhẹ như đang sợ hãi.
Ở chỗ Phượng Tiêu không để ý, ngón tay Lục Phỉ Tuyết đặt bên gối chạm phải một miếng ngọc bội lạnh lẽo. Trong lòng hắn hiện lên một tia kinh ngạc, lặng lẽ giấu thứ này vào trong tay áo.
“Rất xin lỗi.”
Phượng Tiêu bước nhanh về phía trước, một tay túm lấy Lục Phỉ Tuyết đang ngồi dưới đất, ánh mắt sắc lạnh.
“Ai phái ngươi tới?”
Lục Phỉ Tuyết nhíu mày, không hiểu nguyên do nhìn y. Hắn lộ ra vẻ mặt bị Phượng Tiêu dọa sợ, “Ta, ta không biết công tử đang nói gì?”
“Không biết?”
Hai mắt Phượng Tiêu nheo lại, bàn tay nắm lấy tay Lục Phỉ Tuyết siết chặt.
“Là không biết, hay là không dám nói?”
“Ta thật sự không biết.” Lục Phỉ Tuyết lo lắng nhìn Phượng Tiêu, hắn nuốt nước miếng, “Ngày đó ở bên ngoài thành, công tử đã ra tay cứu ta. Ta bơ vơ không nơi nương tựa, sao lại có thể do ai phái tới?”
Lục Phỉ Tuyết mặc trang phục màu trắng xanh, dưới ánh nến ấm áp càng khiến hắn trông yếu ớt đáng thương hơn.
“Ta chỉ muốn báo đáp ơn cứu mạng của công tử.” Lục Phỉ Tuyết cụp mắt.
“Vốn tưởng rằng đi theo công tử về thì sẽ có cơ hội báo đáp công tử, nhưng khi vào phủ rồi ta mới biết được công tử chính là Tiêu Vương gia ‘trăm trận trăm thắng’ trong lời đồn của bách tính. Trong phủ tỳ nữ khắp nơi, ta lại chẳng thể giúp được gì.”
Hai hàng lông mày của Lục Phỉ Tuyết nhíu lại, như đang chịu đựng nỗi đau.
“Như vậy sao? Nếu không báo đáp được, vậy chi bằng rời khỏi đây đi?” Phượng Tiêu nắm cằm hắn, như đang dò xét thật giả trong lời nói của hắn.
“Ta làm sai gì sao công tử? Đừng đuổi ta đi, thiên hạ rộng lớn nhưng không có nơi dung thân, nhờ có sự chiếu cố của công tử nên Phỉ Tuyết mới có chỗ an thân.”
Lục Phỉ Tuyết dừng một chút, sắc mặt như đang lo lắng mình bị đuổi khỏi Vương phủ.
“Công tử có thể cứu Phỉ Tuyết thì đó là phúc của Phỉ Tuyết, nhưng ngoài phủ đệ này, không có ai giống công tử sẽ che chở ta, ta…”
Phượng Tiêu buông tay, thu tay về sau lưng.
Lúc trước y cứu Lục Phỉ Tuyết là do không quen nhìn đám người kia ỷ thế hiếp người. Cứu người là ngoài ý muốn nhưng khi Lục Phỉ Tuyết khăng khăng đòi đi theo báo đáp, Phượng Tiêu bắt đầu cảnh giác.
Y đưa người về Vương phủ cũng là muốn chờ đối phương lộ sơ hở, nhưng liên tiếp mấy tháng, y không nhận được thông tin hữu ích nào từ cấp dưới báo cáo lại, cho đến hôm nay, Lục Phỉ Tuyết tự tiện xông vào phòng y…
“Được, bổn vương cho ngươi một cơ hội giải thích. Vừa rồi ngươi làm gì trong phòng bổn vương?”
“Ta…” Lông mi của Lục Phỉ Tuyết khẽ run lên. Hắn hơi e lệ nói, “Ta thấy A Phúc ca ca đều sẽ đến hầu hạ trước khi công tử ngủ. Ta cũng muốn dùng chút sức nhỏ của mình để báo đáp.”
“Nếu như công tử không tin thì có thể gọi A Phúc ca ca đến hỏi, nhưng cầu xin công tử đừng trách phạt A Phúc ca ca, là ta cầu xin hắn cho ta một cơ hội hầu hạ công tử.”
“A Phúc ca ca nói giấc ngủ của công tử không tốt, ta cố ý hỏi ông chủ tiệm hương liệu. Ông ấy nói là hương liệu này có thể giúp ngủ ngon.”
Lục Phỉ Tuyết nhắc đến thì Phượng Tiêu mới ngửi được mùi hoa mai lạnh nhàn nhạt trong phòng.
Sau khi cứu được Lục Phỉ Tuyết, Phượng Tiêu lập tức cho người điều tra bọn cướp ngoài thành, cũng xác nhận Lục Phỉ Tuyết không có quan hệ với bọn cướp. Nhưng y không thể tưởng tượng được, người như Lục Phỉ Tuyết sao lại đột nhiên xuất hiện ở ngoài thành, còn là lẻ loi một mình.
12 tuổi Phượng Tiêu đã vào quân đội, chỉ gặp qua đám đàn ông vung đao múa kiếm, làm gì đã gặp nam tử nào yếu đuối hơn cả tiểu thư khuê các như thế này.
Nhưng vừa rồi khi cầm tay Lục Phỉ Tuyết y đã kiểm tra qua. Lục Phỉ Tuyết quả thật không có nội lực, yếu ớt đến nỗi một trận gió cũng có thể thổi ngã.
Nhưng Phượng Tiêu quanh năm đóng quân trong quân, y là người có lòng nghi ngờ lớn, càng không có sơ hở lại càng đáng nghi. Hiện tại, Lục Phỉ Tuyết đã khiến y nghi ngờ, vậy thì chắc chắn không thể dễ dàng khiến y hết nghi ngờ.
Nội lực ngưng kết ở lòng bàn tay, phớt lờ vẻ mặt thành kính của Lục Phỉ Tuyết, y giơ tay đánh về phía Lục Phỉ Tuyết.
Lục Phỉ Tuyết không trốn, bị dọa choáng váng sững sờ tại chỗ. Sau khi phản ứng lại mới dùng hai tay che trán, sợ hãi nhắm mắt lại.
___ ‘phịch’ một tiếng.
Một chưởng đánh vào ghế quý phi bên cạnh.
Tổ đạo cụ đã sắp xếp phòng sẵn, chỗ đặt ghế là một đống gỗ vỡ tan tành, khi quay thì phát âm thanh trước, sau đó mới chuyển sang hình ảnh, như vậy sẽ giống như bị nội lực đánh tan.
Lục Phỉ Tuyết co rúm người, “Công, công tử, công tử đừng nóng giận. Nếu chán ghét Phỉ Tuyết, vậy Phỉ Tuyết rời đi là được.”
Phượng Tiêu cẩn thận đánh giá hắn, trong lúc nguy cấp nhưng Lục Phỉ Tuyết cũng không phòng ngự, là kỹ thuật diễn quá tốt… hay là y thật sự đã suy nghĩ quá nhiều?
Thôi, là hồ ly thì chắc chắn sẽ lộ đuôi.
“Ngươi nói ngươi muốn hầu hạ bổn vương?”
Đôi mắt lạnh băng của Phượng Tiêu chuyển sang nhìn Lục Phỉ Tuyết, “Vậy ngươi biết ngày thường A Phúc làm gì không?”
“Ta đã quan sát qua, A Phúc ca ca thường phụ trách bưng trà đổ nước đưa điểm tâm, trời mưa sẽ bung ô vì công tử, trước khi công tử ngủ sẽ trải giường chiếu, cởi áo cho công tử, buổi sáng sẽ hầu hạ công tử mặc quần áo rửa mặt.”
Lục Phỉ Tuyết nói xong, lại bổ sung một câu.
“Ta cũng có thể.”
“Được, từ hôm nay ngươi hầu hạ bên cạnh bổn vương.”
Phượng Tiêu không nghi ngờ Lục Phỉ Tuyết là người do tân đế phái tới vì trong số tất cả người hầu, thị nữ đã có rất nhiều tai mắt của tân đế rồi, không cần thiết tạo ra thêm một Lục Phỉ Tuyết nữa.
Vậy mục đích của Lục Phỉ Tuyết là gì?
Phượng Tiêu nhìn chằm chằm Lục Phỉ Tuyết một lúc lâu, “Ngươi đi chuẩn bị nước đi, bổn vương muốn tắm gội thay quần áo.”
“Vâng.”
Tổ đạo cụ lên thay đổi bối cảnh, sau đó cho những người không liên quan ra ngoài.
Lộ Văn Tinh lập tức nhập diễn.
Phượng Tiêu đứng trước bồn nước tắm, dang hai tay ra, đợi một lúc cũng không thấy Lục Phỉ Tuyết đi tới.
“Đứng xa như vậy làm gì, không cởi áo cho bổn vương thì bổn vương tắm thế nào?”
“Xin lỗi, đây là lần đầu tiên ta hầu hạ người khác, ta, ta sẽ nỗ lực.” Hai mắt của Lục Phỉ Tuyết tràn đầy ý chí chiến đấu.
Lục Phỉ Tuyết cúi người, ngón tay chạm vào đai lưng Phượng Tiêu. Đầu ngón tay của hắn khẽ run lên, tay chân vụng về đặt đai lưng sang một bên.
Lục Phỉ Tuyết dùng tay đỡ một bên áo ngoài xuống, rồi từ từ kéo xuống bên còn lại. Sau khi cởi áo ngoài ra thì chỉ còn lại một chiếc áo trong màu trắng.
Cổ áo trong thấp hơn áo ngoài làm lộ ra một khoảng lớn ngực trắng nõn, Lục Phỉ Tuyết lại cúi đầu lần nữa, thay Phượng Tiêu cởi thắt lưng.
Đai lưng mỏng manh bị Lục Phỉ Tuyết cầm trong tay. Tay hắn giơ lên kéo cổ áo Phượng Tiêu, chuẩn bị cởi ra…
“Cắt.” Âm thanh của Tần Úc vang lên, “Dừng! Dừng! Dừng!”
“Cố Yến Thâm, cậu đang làm gì vậy? Cậu cọ tới cọ lui, rốt cuộc có cởi được không? Nếu không thì để tôi tìm người đến dạy cho cậu.”
Cố Yến Thâm: “…”
Tần Úc đã nghiêm túc thì cái gì cũng có thể nói ra.
“Cậu đây là đang lột từng lớp hành tây hay là đang cởi áo? Quần áo được cởi như vậy sao? Vốn dĩ chỉ có một chút mập mờ mà bị cái kiểu lột hành của cậu làm cho bay mất hết.”
Bị coi là củ hành tây – Lộ Văn Tinh: “…”
Bị coi là đang lột hành tây – Cố Yến Thâm: “…”
Tần Úc bực mình đến nỗi trực tiếp đi tới, đẩy Cố Yến Thâm ra, đứng trước mặt Lộ Văn Tinh.
“Nhìn này, cậu kéo hai bên cổ áo Tinh Tinh xuống, sau đó đi xuống…”
“Đang làm gì vậy?”
Tần Úc bị âm thanh xuất hiện đột ngột dọa sợ đến run tay.
Anh ta quay đầu đang muốn răn dạy đám người ồn ào trong đoàn phim, kết quả vừa ngẩng mắt liền nhìn thấy đại kim chủ Văn Tranh. Tần Úc không biết Văn Tranh đến đây từ lúc nào, anh ta ngây người nhìn.
Tần Úc chỉ cảm thấy hai tay của mình bị Văn Tranh nhìn đến mức cảm thấy ‘đau rát’. Anh ta yên lặng thu tay, một tiếng ‘kim chủ ba ba’ suýt nữa thốt ra thành lời.
“Giám đốc Văn… Ngài đến thăm đoàn sao? Sao lại không thông báo trước cho tôi để tôi cho người ra đón ngài?”
Ánh mắt của Văn Tranh dừng trên người Lộ Văn Tinh. Không đợi Lộ Văn Tinh có động tác, Cố Yến Thâm đã lấy áo khoác ngoài che cho cậu, che khuất khoảng lớn ngực đang lộ ra.
Văn Tranh chỉ cảm thấy gân xanh trên thái dương giật giật, trong đầu lập tức xuất hiện ba câu hỏi.
Bình thường đoàn phim đều quay phim như vậy sao?
Đây là đang quay cái quái gì thế này?
Kịch bản đam mỹ quay như vậy còn có thể qua kiểm duyệt sao?
________________________________________________________________________________
Lời tác giả:
Tần Úc: Không những phải làm trợ lý, còn phải cầm tay chỉ dạy.
Anh trai: Dạy cái quái gì?
________________________________________________________________________________
Còn 53 chương….. (¬‿¬)