54. Chương 54: Bí kíp tình trường từ người chưa yêu

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực

Chương 54: Bí kíp tình trường từ người chưa yêu

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Mấy cậu định đi ăn cơm à? Đi cùng đi.”
Hứa Y Thần bước ra từ phòng thay đồ.
“Hai người nhìn nhau chằm chằm làm gì thế? Hay là mọi người cùng nhau ăn một bữa đi, hiện tại cũng đang có thời gian mà.”
Hứa Y Thần là một nghệ sĩ nổi tiếng mấy năm nay, rất thân thiện, không hề kiêu ngạo, cực kỳ thích đùa giỡn trong đoàn phim. Anh còn được mệnh danh là người ‘tràn đầy năng lượng’, dường như không bao giờ biết mệt.
“Tôi cũng đi!” Ôn Miểu chưa thấy người đã nghe tiếng, giọng nói vang vọng từ xa.
“Được thôi.” Lộ Văn Tinh mỉm cười. Cậu nhìn về phía Tần Úc, “Đạo diễn Tần có muốn đi cùng không?”
Tần Úc liếc nhìn Cố Yến Thâm đang bình thản đứng cạnh.
Dù sao cũng có nhiều “bóng đèn” như vậy, thêm một anh ta chắc cũng không sao. Tần Úc không chút do dự đồng ý ngay. Anh ta không phải đi ăn ké mà là để hỗ trợ.
Tần Úc vẫn cầm loa trên tay. Anh ta nhấn nút mở, “Anh Thâm bao tất cả, còn ai muốn đi không?”
Cuối cùng, buổi ‘hẹn hò’ của hai người bỗng chốc biến thành buổi tụ tập của hơn mười người.
Xe đưa mọi người đến một nhà hàng không xa khách sạn, đó là một nhà hàng rất nổi tiếng ở địa phương này. Đây không phải lần đầu Cố Yến Thâm đến đây quay phim. Hắn cũng từng dùng bữa ở đây, nơi này có đủ ẩm thực các nơi nên thu hút đông đảo thực khách.
Nhà hàng này có ba tầng, kiến trúc chủ yếu bằng gỗ, tầng hai và tầng ba là phòng riêng. Cố Yến Thâm đã đặt một phòng lớn. Sau khi thực đơn đã được xem qua một lượt, người phục vụ liền đi ra ngoài.
“Đây không phải lần đầu thầy Cố đến đây sao?”
Lộ Văn Tinh nhận thấy Cố Yến Thâm gọi món không hề do dự, vừa nhìn đã biết là khách quen.
“Đúng vậy, hai năm trước từng đến đây.”
Hứa Y Thần hỏi tiếp, “Anh Thâm, vậy sao anh lại rủ Tinh Tinh đi ăn riêng thế?”
Lộ Văn Tinh nháy mắt với Cố Yến Thâm. Cậu giúp hắn giải vây, “Không có ăn riêng, là lúc trước tôi muốn mời thầy Cố ăn cơm nên bảo thầy Cố chọn địa điểm.”
“Thì ra là vậy.” Hứa Y Thần gật đầu, “Cũng đúng, thầy Cố thường xuyên mời mọi người uống nước, làm sao lại là người ăn riêng được.”
Ôn Miểu lại quan tâm chuyện khác, “Vậy hôm nay là Tinh Tinh mời sao? Vậy chúng tôi đây…”
Cô có chút đau lòng, vậy mà lại quấy rầy cặp đôi hẹn hò, nhưng cô cũng có chút vui sướng. Miếng ăn đến tận miệng, cớ gì lại không nhận?
“Không sao đâu.” Lộ Văn Tinh mỉm cười, “Y Thần nói đúng, đông người thì càng vui.”
Đông người thì sẽ không buồn chán, dù là đề tài gì cũng sẽ có người tiếp lời. Ôn Miểu trò chuyện bâng quơ, lén lút quan sát cặp đôi. Thấy họ không có hành động thân mật gì, cô liền chuyển mắt xuống điện thoại.
Mới vừa nhấn vào bảng xếp hạng tìm kiếm nóng, Ôn Miểu: ???
Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Ôn Miểu với vẻ mặt ngơ ngác nhấn vào mục tìm kiếm nóng, sau đó phát hiện____
# Lộ Văn Tinh làm người đại diện #
#Người đại diện thương hiệu QIQI#
#Người đại diện thương hiệu WU#
Lướt qua mấy mục tìm kiếm nóng, cuối cùng Ôn Miểu cũng hiểu ra.
Nguyên nhân là do fan của Văn Dụ mắng Lộ Văn Tinh, nói cậu bắt chước hình tượng công tử nhà giàu của Văn Dụ, sau đó thân phận nhà giàu của Văn Dụ bị lộ ra. Tiếp đó, fan của Văn Dụ đưa ra đủ loại so sánh đối lập để dìm Lộ Văn Tinh.
Cuối cùng, chủ đề này liền chiếm mười mấy vị trí đầu bảng tìm kiếm nóng.
Điều này khiến cho những ai đã biết và chưa biết Lộ Văn Tinh đều kinh ngạc tột độ.
Từ trước đến nay chưa có nghệ sĩ nào trong giới giải trí chiếm trọn 15 vị trí đầu bảng tìm kiếm nóng như vậy.
Ôn Miểu: “…” Một người gần như miễn nhiễm với tin tức nóng như cô thật sự không hề ngưỡng mộ chút nào đâu!
Nhưng Ôn Miểu khẳng định, nhân vật chính – Lộ Văn Tinh, một ngày ôm trọn 15 vị trí đầu bảng tìm kiếm nóng, chắc chắn là có thân thế không tầm thường.
“Cô đang nhìn thấy gì vậy?” Hứa Y Thần đã chú ý Ôn Miểu một lúc. Thấy cô từ vẻ mặt khó tin đến kinh ngạc, rồi cuối cùng là nghi ngờ nhân sinh.
Giờ phút này Ôn Miểu không biết nói gì nữa, cô đưa điện thoại cho Hứa Y Thần.
Sau đó, người luôn tích cực tham gia mọi cuộc trò chuyện – Hứa Y Thần, đột nhiên im bặt.
“Cậu ta đang xem cái gì vậy?” Tần Úc nghi ngờ hỏi một câu.
Ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía Hứa Y Thần.
“Tinh Tinh, cậu xem tin tức nóng chưa?” Hứa Y Thần đã hoàn hồn, câu đầu tiên sau khi mở miệng chính là hỏi Lộ Văn Tinh.
“… Xem rồi, nhưng không nhìn kỹ.”
“Tin tức nóng có chuyện gì vậy?”
Sau khi thấy Hứa Y Thần nói vậy, mọi người liền rút điện thoại ra. Sau khi vẫn còn mơ màng, mọi người kinh ngạc nhìn Lộ Văn Tinh.
Không khí trên bàn ăn tĩnh lặng, Tần Úc vẫn còn mơ hồ.
“Tinh Tinh, cậu là công tử nhà giàu vào đây trải nghiệm đúng không? Nếu không nổi tiếng thì phải về nhà thừa kế gia sản?”
Ôn Miểu bỗng nhiên nhớ tới bình luận lần trước cô nhìn thấy, “Vậy bánh quy lần trước tôi ăn… thật sự là 2000 tệ một hộp sao?”
“Tôi không biết, đều là Trần Triệt chuẩn bị.”
“Không phải là cậu bảo cậu ấy mua à?”
Lộ Văn Tinh lắc đầu, “Trần Triệt là trợ lý anh tôi tìm cho tôi.”
Ôn Miểu đã hiểu, “Anh cậu đối xử với cậu thật tốt.”
Không phải là Ôn Miểu chưa từng ăn qua bánh hơn 2000 tệ, mà nếu ngẫu nhiên ăn một hai lần thì không sao, nhưng đây là mỗi ngày cô đều lấy nó làm đồ ăn vặt, vậy hơn nửa tháng liền… tiêu mất mấy chục triệu.
Ôn Miểu: “…” Một ngày cô ăn ba bữa cơm. Tính theo giá cơm hộp của đoàn phim, trừ những lúc ăn thêm thì mỗi ngày cô chưa tiêu đến 100 tệ.
“Tôi vẫn luôn cho rằng cậu chỉ là một thiếu gia nhà giàu bình thường như bao người khác thôi.” Ôn Miểu vẫn còn chìm trong kinh ngạc, “Có thể có nhiều người đại diện như vậy… hóa ra người giàu có ở ngay bên cạnh mình?”
Hứa Y Thần: “… Hóa ra tôi cũng chỉ là một thiếu gia nhà giàu bình thường như bao người.”
Ôn Miểu: “…” Lại một tên nhà giàu.
Cha mẹ của Hứa Y Thần cũng mở công ty. Dù không vào được bảng hai trăm công ty lớn nhất thành phố C nhưng trong nhà vẫn có siêu xe, ở biệt thự kiểu Tây. Đây cũng là lần đầu tiên Hứa Y Thần cảm thấy mình là một người ‘bình thường như bao người’.
Tần Úc: “Hóa ra tôi cũng chỉ là một thiếu gia nhà giàu bình thường như bao người.”
Mấy nghệ sĩ cùng tổ: “Hóa ra tôi cũng chỉ là một thiếu gia nhà giàu bình thường như bao người.”
Ôn Miểu: “…” Cho nên, trong đoàn phim này, ngoại trừ cô thì tất cả đều là con cái nhà giàu hết sao?
Cô không hề ngưỡng mộ một chút nào đâu.
“Vậy chuyện người đại diện…”
Khi vừa nhìn thấy tin tức nóng, Lộ Văn Tinh cũng bất ngờ, nhưng sau khi bình tĩnh lại thì cậu đoán có lẽ là do cha mẹ hoặc anh cậu làm.
“Nhà của tôi có chút thiên vị người nhà, có lẽ là thấy những lời nói trên mạng…”
Tần Úc: “Bạn Lộ Văn Tinh, mời cậu quay lại học bổ sung một buổi học ngữ văn tiểu học. Cái này là chỉ có một chút xíu sao? Có thể cùng lúc mời mười mấy nhãn hiệu xa xỉ làm người đại diện… cậu nói cái này là có chút thiên vị người nhà?”
Tần Úc nói xong bỗng nhiên đồng cảm nhìn về phía Cố Yến Thâm. Anh ta cho rằng Cố Yến Thâm theo đuổi người ta đã đủ khó khăn, kết quả còn có người nhà thiên vị như vậy, con đường tình duyên của Cố Yến Thâm xem ra sẽ gập ghềnh lắm đây.
Nhưng Tần Úc lại nghĩ đến lúc còn học cấp 3, tất cả các cô gái anh ta theo đuổi đều chạy theo sau Cố Yến Thâm. Hiện tại anh ta cuối cùng cũng tin câu ‘Trời xanh có mắt, không ai thoát được’.
Một người cao ngạo từ nhỏ như Cố Yến Thâm cuối cùng cũng sẽ có một ngày phải theo đuổi người khác.
Cố Yến Thâm kinh ngạc không kém người khác. Hắn là người quen Lộ Văn Tinh sớm nhất. Ngay lúc đó cậu còn bị người quản lý ở Giải Trí Mang Chanh chèn ép. Nếu người nhà Lộ Văn Tinh thiên vị người nhà như thế thì tại sao lúc đó lại không can thiệp?
Nhưng cũng vì bọn họ không can thiệp nên Cố Yến Thâm mới có cơ hội quen biết Lộ Văn Tinh.
“Tuy trong giới chưa chắc đã có nhà nào bằng nhà của Văn Dụ, nhưng nhà của cậu có thể chi tiền mời người đại diện như vậy… có thể lọt vào top 50 người giàu có không?” Ôn Miểu với ánh mắt tò mò hỏi.
Lộ Văn Tinh suy nghĩ, nói: “Có lẽ không kém cạnh nhà họ Văn là bao?”
Ôn Miểu: “… Không nổi tiếng thì phải trở về thừa kế gia sản?”
“Vậy thì không phải.”
Lộ Văn Tinh nghĩ đến tính tình của Văn Tranh, suy đoán nói có cơ sở, có lẽ Văn Tranh sẽ chi tiền để đẩy cậu nổi tiếng.
“Cái kia… Tinh Tinh. Nếu nhà cậu không kém cạnh nhà họ Văn là bao. Nếu giám đốc Văn rút vốn đầu tư thì cậu có thể bảo anh cậu nể tình cậu, đầu tư 5 triệu tệ không?”
Lộ Văn Tinh: “…”
“Giám đốc Văn sẽ không rút vốn đầu tư.”
Tần Úc không tin, chỉ cho rằng Lộ Văn Tinh không hiểu rõ mối quan hệ này. Nếu trong lúc quay phim, Cố Yến Thâm lôi kéo Lộ Văn Tinh về chung công ty, vậy giám đốc Văn tuyệt đối sẽ rút vốn đầu tư!
Cố Yến Thâm: “Đừng có tơ tưởng đến một trăm triệu đó của cậu nữa.”
“Đã chuyển hết cho cậu rồi, chẳng lẽ còn bắt cậu trả lại?”
Tần Úc thì thầm đầy ấm ức, “Chuyện đó không chắc chắn.”
Người phục vụ gõ cửa ba tiếng rồi tiến vào đưa đồ ăn, bọn họ không tiếp tục bàn tán về chủ đề đó nữa.
Ngày hôm sau, tại hiện trường quay phim, Tần Úc cầm loa hét lớn.
“Ánh mắt đối diện! Phải có cái cảm giác tình ý dạt dào đó!”
Cố Yến Thâm và Lộ Văn Tinh nhìn nhau vài giây, Tần Úc lại hô cắt.
Anh ta đi ra khỏi lều, “Hiện tại hai người có thiện cảm với nhau nhưng cả hai đều đang thăm dò đối phương, trong mắt phải có chút diễn xuất, có tình ý nhưng kèm theo sự kiềm chế.”
“Phượng Tiêu vốn dĩ là người trầm ổn, bình tĩnh, nhưng vì lớn lên ở chiến trường từ nhỏ nên thiếu cảm giác an toàn, chỉ khi mọi thứ nằm trong tầm kiểm soát mới có thể thả lỏng. Ngay lúc đó, y biết mình có thiện cảm với Lục Phỉ Tuyết nhưng y không thích cảm giác mọi thứ vượt ngoài tầm kiểm soát. Ánh mắt của Phượng Tiêu phải kiềm chế hơn cả Lục Phỉ Tuyết.”
Lộ Văn Tinh hiểu nhân vật này, cũng hiểu ý của Tần Úc nhưng cậu không thể diễn tả được ánh mắt vừa có tình vừa phải nhẫn nhịn kiềm chế đó.
Chỉ là ánh mắt nhìn nhau vài giây mà Lộ Văn Tinh đã bị hô cắt vài lần.
“Để Yến Thâm diễn cùng cậu.”
Nhân vật Lục Phỉ Tuyết khác hoàn toàn với Phượng Tiêu nhưng lại có chỗ giống nhau khi thăm dò đối phương. Một mặt Lục Phỉ Tuyết hy vọng Phượng Tiêu hiểu ý mình, một mặt lại mong Phượng Tiêu đừng hiểu.
Hắn nhẫn nhịn vì… không biết liệu Phượng Tiêu có đuổi hắn đi không nếu biết được tâm ý của hắn.
Cùng là nhẫn nhịn nhưng vì nguyên nhân khác nhau, tính cách khác nhau sẽ thể hiện ra bên ngoài khác nhau.
“Thầy Cố, phải tìm cảm giác như thế nào ạ?” Lộ Văn Tinh đưa ánh mắt mong chờ nhìn Cố Yến Thâm.
“Cậu từng thích ai chưa?”
Lộ Văn Tinh: “Chưa từng có kinh nghiệm tình trường.”
“Yêu đơn phương cũng không?”
“Không có.”
“Tình cảm tuổi học trò thì sao?”
“Cũng không có.”
Lộ Văn Tinh chống cằm, có chút phiền muộn.
“Cậu nhìn tôi.” Cố Yến Thâm từ từ tới gần, “Cứ thử tưởng tượng đi.”
“Cậu không cần vội vàng nhập vai Phượng Tiêu, cứ nghĩ đó là chính cậu trước đã.”
Lộ Văn Tinh có thể nhập vai Phượng Tiêu nhưng lại không thể lý giải được cảm xúc đó, nếu là bản thân Lộ Văn Tinh…
“Đã thích thì cứ theo đuổi thôi, sao còn phải thăm dò làm gì?”
Cố Yến Thâm: “… Bởi vì cậu không biết đối phương có thích cậu hay không.”
“Nên tôi muốn cho đối phương biết. Nếu đối phương thích tôi thì chúng tôi sẽ ở bên nhau. Nếu tạm thời đối phương chưa thích tôi thì tôi sẽ theo đuổi. Đây cũng là một quá trình tự nhiên trước khi hai người đến với nhau mà.”
Cố Yến Thâm: “…” Nghe có vẻ cũng có lý.
“Nếu đối phương không thích cậu thì phải làm sao?”
“Đối phương không thích tôi thì tôi không được thích sao?” Lộ Văn Tinh nhướng mày, “Tình cảm là thứ không thể nào kìm nén được.”
“Cậu thật sự chưa từng yêu đương à?”
Lộ Văn Tinh gật đầu, “Không, nhưng tôi lại có rất nhiều kinh nghiệm.”
Những lời mâu thuẫn này khiến Cố Yến Thâm nghi hoặc.
Lộ Văn Tinh rất tự hào, “Tôi tổng kết kinh nghiệm từ bốn người bạn cùng phòng của tôi đấy.”
Cố Yến Thâm: “…”
_______________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Lộ Văn Tinh chưa từng yêu đương lại truyền thụ kinh nghiệm tình trường cho Cố Yến Thâm cũng chưa từng yêu đương. Một người dám dạy, một người dám nghe.
Nếu Cố Yến Thâm không theo đuổi được Lộ Văn Tinh thì chắc chắn là lỗi của Lộ Văn Tinh, bởi vì “thầy giáo” Lộ Văn Tinh đã dạy sai.
________________________________________________________________________________
Còn 50 chương nữa...
(*✧×✧*)