55. Buổi Hẹn Hò Bất Ngờ

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thôi, cứ diễn giải đi.”
Lộ Văn Tinh nhận ra sự hoài nghi trong lời Cố Yến Thâm, cậu bỗng thấy hơi không phục. “Kiến thức lý thuyết cũng là kiến thức mà.”
“Đúng, cậu nói đúng.”
Lộ Văn Tinh: “Thầy Cố đúng là qua loa thật đấy.”
Cố Yến Thâm: “…”
“Mấy thằng FA thì đừng có dạy nhau sai đường.” Tần Úc bước tới. “Cậu đã tìm được cảm giác chưa?”
Lộ Văn Tinh lắc đầu.
“Tinh Tinh, bây giờ cậu nhìn Yến Thâm đi.”
Lộ Văn Tinh làm theo. “Rồi sao nữa?”
“Nhìn kỹ vào, nhìn thật nghiêm túc.” Tần Úc suy nghĩ, rồi bổ sung thêm một câu. “Khi nào nhìn ra cảm giác thì chúng ta bắt đầu quay.”
Lộ Văn Tinh theo bản năng hỏi lại: “Thế nếu tôi vẫn mãi không nhìn ra thì sao?”
Tần Úc nghẹn họng, tức giận đáp: “Vậy thì đó là do sức hấp dẫn của Yến Thâm giảm sút rồi, lúc đó cứ để cậu ta tự suy nghĩ lại đi.”
Cố Yến Thâm: “…”
Sau khi Tần Úc rời đi, Cố Yến Thâm thở dài: “Không phải cậu không diễn được sự kiềm chế, mà là cậu không diễn được cái cảm giác thích.”
“Được rồi, chờ tôi một lát.” Cố Yến Thâm xoay người đi.
Lộ Văn Tinh không biết Cố Yến Thâm đi đâu. Đợi một lúc, hắn quay lại hỏi: “Cậu có cần mang theo thứ gì không?”
“Mang theo gì ạ?”
“Chiều nay sẽ không quay phim nữa.”
“Tại sao ạ?”
Cố Yến Thâm nhìn cậu. “Đưa cậu đi xem phim.”
Lộ Văn Tinh: “???”
Nghe Cố Yến Thâm nói muốn dẫn Lộ Văn Tinh ra ngoài, phản ứng đầu tiên của Trần Triệt là muốn từ chối, nhưng lại bị Tần Úc ngăn lại.
Hai người đi đến một rạp chiếu phim tư nhân. Rạp được bố trí vô cùng lãng mạn, vừa nhìn đã biết là dành cho các cặp đôi.
“Chỉ còn ghế tình nhân thôi ạ.”
Nhân viên mang trái cây và bắp rang vào, còn có cả một thùng Coca nữa.
Khi tên phim xuất hiện trên màn hình, Lộ Văn Tinh đã đại khái hiểu ý Cố Yến Thâm. “Anh muốn tôi tìm cảm giác từ phim tình yêu ạ?”
Cố Yến Thâm gật đầu. “Cậu chưa từng thích ai, nhưng cậu có thể cảm nhận tình yêu từ nam nữ chính.”
Lộ Văn Tinh đã xem rất nhiều thể loại phim. Sở thích của cậu là phim khoa học viễn tưởng, dù có xem qua phim tình cảm nhưng đây không phải là lựa chọn hàng đầu của cậu.
“Vậy nên có thể ‘trải nghiệm’ từ đây ạ?”
Cố Yến Thâm gật đầu. “Không thể cảm nhận được cảm xúc trong kịch bản thì chúng ta sẽ dùng phim để cảm nhận.”
“Cái này gọi là bồi dưỡng năng lực đồng cảm ạ?”
Năng lực đồng cảm mạnh dù sẽ giúp các nghệ sĩ dễ dàng hòa mình vào nhân vật trong kịch bản hơn, nhưng đôi khi cũng xuất hiện những tình huống không mong muốn. Nếu đó là một kịch bản có tình cảm bùng nổ, diễn viên không thể thoát vai sẽ dẫn đến một loại tra tấn tinh thần.
Tuy nhiên, thông thường một diễn viên muốn hiểu nhân vật sẽ không chỉ dùng một biện pháp. Tùy từng cốt truyện mà họ sẽ lựa chọn các phương thức khác nhau.
Cố Yến Thâm chọn một bộ phim tình yêu kinh điển. Nam nữ chính không nỡ xa nhau, đứng dưới mưa hôn nhau nồng nhiệt.
Lộ Văn Tinh xem phim vô cùng nghiêm túc, biểu cảm cứ như đang nghiên cứu học thuật vậy.
Cố Yến Thâm hơi buồn cười, lại cảm thấy biểu cảm của Lộ Văn Tinh quá đáng yêu. Từ lần bắt gặp dáng vẻ Lộ Văn Tinh vẽ tranh, hắn thường xuyên bị sự nghiêm túc của cậu thu hút.
“Cậu thả lỏng đi, đừng chỉ nghĩ đến việc nhập vai vào nhân vật. Hiện tại cậu là người xem, nên suy ngẫm về cốt truyện.”
Xem phim được một nửa, Lộ Văn Tinh bắt đầu nhập tâm vào cốt truyện. Cậu theo góc nhìn của nam nữ chính, cảm nhận một cốt truyện tình yêu gương vỡ lại lành.
Cố Yến Thâm lại ngồi xem thêm hai bộ phim với Lộ Văn Tinh. Cậu bắt đầu hơi hiểu, lại hơi không hiểu.
“Như vậy là được rồi.”
Lộ Văn Tinh: “?”
“Phượng Tiêu chỉ toàn ở trên chiến trường, chưa bao giờ rung động với ai. Sau khi phát hiện mình rung động với Lục Phỉ Tuyết thì cũng rơi vào trạng thái mơ màng ngây thơ. Trạng thái của cậu vừa đúng lúc, có muốn đối diễn ngay tại đây không?”
“Được ạ.”
Rạp chiếu phim tư nhân tương đối yên tĩnh. Vừa mới xem xong phim, cảm xúc cũng được khơi gợi, rất thích hợp để Lộ Văn Tinh thử.
Đoạn cốt truyện này là có thích khách lẻn vào Tiêu Vương phủ. Phượng Tiêu đánh bay ám khí mà thích khách ném tới. Sau khi so mấy chiêu, thích khách rơi vào thế yếu. Tự biết dây dưa không có lợi, tên thích khách liền xoay người bỏ chạy.
“Tiêu Vương phủ là nơi ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?”
Tên thích khách lấy ra hai quả đạn pháo ném về phía bọn họ. Phản ứng đầu tiên của Phượng Tiêu không phải là truy kích mà là xoay người che chắn cho Lục Phỉ Tuyết.
Y tự nhủ với mình rằng Lục Phỉ Tuyết đáng nghi, nhưng trong lúc nguy cấp, y vẫn theo bản năng bảo vệ Lục Phỉ Tuyết.
Lộ Văn Tinh bị NG ở đoạn bốn mắt nhìn nhau này.
Trong con ngươi đen nhánh của Lục Phỉ Tuyết hiện lên một tia kinh ngạc, bởi vì hắn không nghĩ Phượng Tiêu sẽ bảo vệ mình. Vừa kinh ngạc lại vừa có chút vui vẻ.
Vui vì Phượng Tiêu để ý đến hắn, không tự giác được mà toát ra sự quan tâm. Nhưng hắn lại sợ sau khi Phượng Tiêu biết tâm tư trong lòng mình thì sẽ đuổi hắn đi.
Đây là sự kiềm chế của Lục Phỉ Tuyết.
Phượng Tiêu kiềm chế ở chỗ, đến tận bây giờ y mới nhìn rõ cảm tình của mình đối với Lục Phỉ Tuyết. Một Phượng Tiêu không có cảm giác an toàn và có lòng nghi ngờ nặng nề, điều đầu tiên sau khi hiểu rõ tình cảm của mình chính là che giấu.
Che giấu sự để ý của y đối với Lục Phỉ Tuyết.
Trước mặt là sự rung động không kiềm được, nhưng vì che giấu sự hoảng hốt mà hai người không ai nhường ai, đều chờ đối phương rời mắt trước.
Từ rung động đến âm thầm đánh giá.
Trong mắt Lộ Văn Tinh là Cố Yến Thâm, ánh mắt bình tĩnh có chút gợn sóng nhưng rất nhanh lại bị cậu kìm nén xuống.
“Có tiến bộ.”
Cố Yến Thâm khen người không hề keo kiệt, đặc biệt là khi người đó là Lộ Văn Tinh. Chính hắn cũng không nhận ra, đằng sau sự khen ngợi còn ẩn chứa một chút kiêu ngạo.
“Đi về thôi.”
Hai người quay lại đoàn phim, trang điểm, thay quần áo. Sau khi đi ra thì mọi thứ đã được bố trí xong xuôi.
Cảnh phía trước đã qua, hiện tại bắt đầu từ đoạn ném đạn pháo.
Hai mắt của Phượng Tiêu trừng lớn, y xoay người đẩy Lục Phỉ Tuyết xuống đất, dùng thân mình che chắn.
____ ‘Bùm’ một tiếng, đạn pháo nổ tung.
Phượng Tiêu cẩn thận bảo vệ người dưới thân. “Không có việc gì chứ?”
Lục Phỉ Tuyết từ trong kinh ngạc lấy lại tinh thần, chậm nửa nhịp lắc đầu.
Màn ảnh kéo gần, ánh mắt của hai người đều được ghi lại.
“Cắt!” Tần Úc vui vẻ nói. “Rất tốt, Tinh Tinh rất có tiến bộ.”
Lộ Văn Tinh chống tay, muốn đứng dậy khỏi người Cố Yến Thâm. Không biết có phải do quay phim lâu bị căng cơ không mà tay cậu đột nhiên mềm nhũn, cả người cậu ngã lên người Cố Yến Thâm.
Trán của Lộ Văn Tinh đụng phải cằm Cố Yến Thâm.
“Xin lỗi thầy Cố.”
Lộ Văn Tinh ngồi dậy, vội vàng xem xét cằm Cố Yến Thâm. Trên cằm hắn có một vệt đỏ.
Cậu quá sốt ruột, dịch lại gần. Hơi thở cậu phả vào cằm và cổ Cố Yến Thâm nhưng cậu không hề nhận ra.
Nhưng Cố Yến Thâm lại bị Lộ Văn Tinh làm cho hô hấp rối loạn.
Lộ Văn Tinh giơ tay xoa xoa cằm Cố Yến Thâm.
May mắn là không bị sưng.
“Có đau không ạ?”
“Không đau.” Cố Yến Thâm nắm lấy ngón tay Lộ Văn Tinh, không cho cậu chạm lung tung nữa.
“Sao có thể không có việc gì được.” Lộ Văn Tinh vẫn lo lắng. “Trán của tôi cứng lắm đó.”
Cố Yến Thâm: “…”
Những người khác trong đoàn phim đã đi đến. Cố Yến Thâm trầm mặc một giây.
“Cậu đứng dậy trước đi.”
Lúc này Lộ Văn Tinh mới chú ý rằng cậu đang ngồi trên người Cố Yến Thâm. Tư thế này quá mờ ám, còn dễ khiến người khác liên tưởng lung tung.
“Xin, xin lỗi.” Lộ Văn Tinh luống cuống xin lỗi.
Cậu rũ mắt, lông mi run rẩy như người vừa làm sai chuyện gì đó. Hai tai cậu hơi hồng, thoạt nhìn vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu. Cố Yến Thâm nhìn Lộ Văn Tinh, trong nháy mắt có suy nghĩ muốn trêu chọc cậu.
“Trong hộp thuốc có thuốc mỡ.” Trợ lý nói.
“Không cần đâu.”
“Vẫn nên bôi một chút chứ?” Lộ Văn Tinh lo lắng nhìn Cố Yến Thâm.
“Tôi không yếu ớt như cậu nghĩ đâu.” Cố Yến Thâm cảm thấy buồn cười.
Nhưng Lộ Văn Tinh vẫn không yên tâm. Cậu nghĩ một lát rồi hỏi: “Cằm của thầy Cố có bảo hiểm không ạ?”
Cậu đang hỏi trợ lý đứng bên cạnh.
Trợ lý: “…”
Cố Yến Thâm: “Cằm của tôi có phải là thứ gì đâu mà cần dùng đến bảo hiểm.”
Lộ Văn Tinh: “…”
Thấy Lộ Văn Tinh còn lén nhìn mình, Cố Yến Thâm có vài phần bất đắc dĩ. “Thật sự không có việc gì đâu.”
“Ừm.”
Lộ Văn Tinh lên tiếng, giơ tay xoa xoa trán mình.
Cố Yến Thâm chú ý tới động tác của cậu. “Đau à?”
“Hơi một chút.”
“Vừa rồi ai mới nói trán của mình cứng lắm cơ mà?”
Lộ Văn Tinh không nói tiếp. Cậu lo lắng như vậy là bởi vì trán cậu hơi đau, vì thế cậu mới nhận định là cằm Cố Yến Thâm sẽ càng đau hơn.
“Lại đây đi.”
Cố Yến Thâm nhận lấy hộp thuốc từ trợ lý, hắn đi về phía lều.
Lộ Văn Tinh không rõ lý do mà vẫn đi theo sau.
“Ngồi xuống.” Cố Yến Thâm chỉ vào chiếc ghế nhỏ.
Lộ Văn Tinh ngoan ngoãn ngồi xuống. Thấy Cố Yến Thâm đang lục tìm hộp thuốc, cậu thắc mắc hỏi một câu: “Không phải thầy Cố nói không cần sao ạ?”
Cố Yến Thâm ngẩng đầu, buồn cười nhìn Lộ Văn Tinh một cái. “Là tìm thuốc cho cậu đó, nhóc yếu ớt.”
Mặt Lộ Văn Tinh đỏ lên. “Đừng, đừng gọi tôi bằng biệt danh lung tung.”
“Cậu không yếu ớt sao? Vừa rồi va phải đau lắm đúng không?”
“Sao anh lại biết ạ?” Lộ Văn Tinh kinh ngạc chớp mắt. Trong lúc nhất thời cậu quên luôn phản bác lại câu ‘yếu ớt’ của Cố Yến Thâm.
Cố Yến Thâm chỉ vào trán Lộ Văn Tinh. “Đỏ lên rồi.”
Cố Yến Thâm tìm được một tuýp thuốc mỡ màu xanh. Hắn dùng tăm bông lấy thuốc.
“Cúi đầu.”
Lộ Văn Tinh đang ngồi trên ghế gấp, Cố Yến Thâm nửa quỳ xuống.
Thuốc mỡ lạnh lẽo tiếp xúc với trán Lộ Văn Tinh.
Cậu rũ mắt, lông mi đen nhánh như cánh bướm tạo thành một cái bóng trên gương mặt trắng nõn của cậu.
Cố Yến Thâm cẩn thận tán thuốc mỡ ra. Lộ Văn Tinh ngoan ngoãn cúi đầu, tùy ý Cố Yến Thâm làm gì thì làm. Tầm mắt Cố Yến Thâm dừng trên trán cậu không biết từ khi nào đã dịch xuống, cuối cùng dừng lại trên đôi môi màu hoa anh đào của cậu.
Nhận ra động tác của Cố Yến Thâm dừng lại, Lộ Văn Tinh nâng mắt. Đột nhiên cậu đối diện với đôi mắt thâm thúy của Cố Yến Thâm.
Thời gian giống như đang ngừng lại.
____ Choang!
Hai người đồng thời bị âm thanh làm cho bừng tỉnh. Quay đầu, họ nhìn thấy Tần Úc đứng bên cạnh đống mảnh vỡ của cốc sứ.
Tần Úc vẫn còn đang trong trạng thái mờ mịt. Anh ta nhìn Lộ Văn Tinh đang ngồi trên ghế gấp, rồi lại quay sang nhìn Cố Yến Thâm nửa quỳ trước mặt Lộ Văn Tinh.
Ánh mắt cuối cùng dừng lại ở bông tăm trên tay Cố Yến Thâm. Tần Úc biết mình đã hiểu lầm, nhưng như vậy cũng không thể trách anh ta được, dù sao thì động tác này cũng khiến người khác suy nghĩ nhiều.
Nhưng cho dù có nghĩ cũng không có khả năng.
Ngày mới vào đoàn, Cố Yến Thâm còn nói với anh ta ‘không phải muốn theo đuổi Lộ Văn Tinh’. Bây giờ mới hơn một tháng, đối với một người còn gà mờ trong chuyện yêu đương như Cố Yến Thâm thì tốc độ nhận ra mọi chuyện không thể nào nhanh như thế được.
Sau đó...
Cậu học trò gà mờ Cố Yến Thâm mơ một giấc mơ vào đêm hôm đó.
Trong mơ, hắn đang ở lều lớn của đoàn phim, Lộ Văn Tinh ngoan ngoãn cúi đầu để Cố Yến Thâm bôi thuốc, thời gian giống như chậm lại.
Cố Yến Thâm từ từ bôi, bỗng nhiên tay bị nắm lấy. Con ngươi xinh đẹp của Lộ Văn Tinh nhìn hắn, giống như muốn đặt hắn vào mắt vậy.
Đôi môi màu anh đào càng ngày càng gần hắn, hơi thở ấm áp phả vào mặt hắn. Cố Yến Thâm hồi hộp nuốt nước bọt, đã dự đoán được cánh môi mềm mại sẽ chạm vào...
____ Ong ong!
Cố Yến Thâm đột nhiên bừng tỉnh. Hắn từ trên giường ngồi dậy, điện thoại tiếp tục vang lên như đòi mạng. Hắn cúi đầu nhìn vào màn hình điện thoại...
Tần Úc.
Tác giả có lời muốn nói:
Cố Yến Thâm: Lần đầu tiên hẹn hò √
Còn 49 chương…..
(_ _)。゜zzZ