Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Tự Vấn Lòng Mình
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Yến Thâm vẫn chưa tỉnh hẳn, hắn bắt máy điện thoại.
“Chuyện gì?”
Cổ họng Cố Yến Thâm hơi khô.
Giọng Tần Úc hơi run, “Yến Thâm?”
Cố Yến Thâm cúi đầu nhìn đồng hồ, hơn 3 giờ sáng.
“Nói đi.” Giọng hắn lạnh lẽo.
Tần Úc im lặng một giây, đột nhiên chột dạ, “Cậu có muốn ra đây ăn…”
“Tút tút tút…”
Tần Úc: “….”
Mấy người kia lộ vẻ xấu hổ, “Tại cậu chỉ ghi chú mỗi chữ ‘Cố’, bọn tôi đâu biết đó là anh Thâm.”
“Đúng vậy, việc này không liên quan gì đến chúng tôi.”
“Cũng không liên quan tới tôi, uống rượu đi, đã đánh cược thì phải chịu thua, chính cậu đã chọn mạo hiểm đó.”
Tần Úc: “Cậu có tin là tôi ném cậu xuống biển để mạo hiểm không?”
“Lúc còn học đại học cậu là người thường xuyên đi trêu chọc khắp nơi. Tôi thấy dãy số này thường xuyên liên lạc nên còn tưởng là mỹ nữ nào chứ. Nếu biết là số của anh Thâm thì có cho tôi mười cái gan tôi cũng không dám quấy rầy anh Thâm lúc nửa đêm.”
Tần Úc: “…”
Bên kia, sau khi cúp điện thoại, Cố Yến Thâm không ngủ nữa. Hắn cầm điện thoại rồi sững người vì giấc mơ vừa nãy.
Cố Yến Thâm biết có những diễn viên sẽ nảy sinh tình cảm sau khi đóng chung nhưng hắn đã quay rất nhiều bộ phim. Hắn chưa từng như thế bao giờ. Hơn nữa, có một điều hắn không thể phủ nhận, trong mơ, hắn mong chờ nụ hôn ấy sẽ đến.
Chẳng lẽ giống như Tần Úc nói, độc thân lâu quá rồi…
Không thể nào.
Nhưng việc mơ thấy Lộ Văn Tinh khiến hắn có cảm giác tội lỗi. Lộ Văn Tinh lúc nào cũng gọi ‘thầy Cố’, cậu ngoan ngoãn như vậy. Nếu Lộ Văn Tinh biết hắn mơ….
Cố Yến Thâm: “…”
Hắn mở trình duyệt lên, tìm kiếm.
Mơ thấy bạn thân hôn mình có bình thường không?
Tất cả những kết quả hiện ra đều là... Chu Công giải mộng.
Cố Yến Thâm: “…”
Hắn không cần giải mộng, hắn chỉ muốn biết vì cái gì.
Sau đó, Cố Yến Thâm bấm vào điều đầu tiên của Chu Công giải mộng.
Khi người độc thân mơ thấy bạn thân hôn mình, điều này báo hiệu tình yêu sắp đến. Các bạn đang khao khát tình yêu, đừng thụ động nữa, hãy chủ động tiến tới, nắm bắt cơ hội, cố lên! Chúc các bạn sớm thoát kiếp độc thân.
Cố Yến Thâm: “…” Trang web này có đáng tin không đây?
Tiếp theo, Cố Yến Thâm lại vào diễn đàn ẩn danh.
Vấn đề: Mơ thấy bạn thân của mình hôn mình, bình thường không?
[L1]: Bình thường, chủ thớt đã thầm yêu bạn thân bao lâu rồi?
[L2]: Rất bình thường, ban ngày nghĩ gì thì ban đêm mơ cái đó thôi.
[L3]: Quá bình thường, lúc trước tôi mơ thấy tôi hôn bạn thân, hiện tại chúng tôi đã ở bên nhau.
[L4]: Vậy tôi ngồi chờ chủ thớt viết và bạn thân ở bên nhau.
[L5]: Tuyệt đối là tình yêu!
Cố Yến Thâm: “…”
Sau khi xem xong các câu trả lời, Cố Yến Thâm chìm vào suy tư, hóa ra là hắn thích đàn ông ư?
Cố Yến Thâm không dám khẳng định, lại lo lắng chính mình chỉ là bởi vì đóng phim hoặc là trong khoảng thời gian này tiếp xúc gần gũi, cũng có thể là do đi xem phim tình cảm với Lộ Văn Tinh… đủ mọi hành vi có thể ảnh hưởng.
Khi trời đã hơi sáng, Cố Yến Thâm chìm vào giấc ngủ với sự mệt mỏi. Đến khi tiếng gõ cửa vang lên, Cố Yến Thâm mới tỉnh giấc lần nữa.
“Anh Thâm, sao hôm nay anh dậy muộn vậy?”
“Nửa đêm hôm qua bị Tần Úc đánh thức.”
Cố Yến Thâm đổ lỗi cho Tần Úc. Hắn coi nhẹ giấc mơ đêm qua.
“Chào buổi sáng thầy Cố.”
Lộ Văn Tinh đi vào thang máy. Tối hôm qua cậu ngủ khá ngon, tâm trạng cũng vì thế mà vô cùng tốt, cả người toát ra vẻ thư thái.
Cố Yến Thâm: “…. Sớm.”
“Thầy Cố, anh thật lạnh nhạt.” Lộ Văn Tinh bước về phía trước một bước, “Tối hôm qua không ngủ ngon sao?”
Nhắc tới tối hôm qua, Cố Yến Thâm lại khựng người. Hắn yên lặng lùi về phía sau một bước, kéo dãn khoảng cách với Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh mở miệng là ‘thầy Cố’, khi đóng phim thì nghiêm túc, khi nghe chỉ đạo thì ngoan ngoãn. Điều này làm cho Cố Yến Thâm tràn đầy cảm giác tội lỗi, hắn nghi ngờ mình là một tên ‘biến thái’.
Lộ Văn Tinh nhỏ hơn hắn 7 tuổi. Nếu nghĩ về lúc trước, khi hắn 18 tuổi thì Lộ Văn Tinh mới 11 tuổi, còn chưa tốt nghiệp tiểu học. Tưởng tượng như vậy, Cố Yến Thâm càng cảm thấy nghiệp chướng của mình quá nặng.
Cũng may có cuộc điện thoại kia của Tần Úc, hắn thở phào nhẹ nhõm. Nếu không có cuộc gọi đó thì hôm nay hắn không biết nên đối mặt với Lộ Văn Tinh ra sao.
“Thầy Cố, tới rồi.” Lộ Văn Tinh nhắc nhở hắn một câu, “Sao anh lại thất thần thế?”
“Tối hôm qua ngủ không ngon.” Là một lý do muôn thuở.
Lộ Văn Tinh không nghi ngờ gì, “Vậy lúc lên xe thầy Cố có thể ngủ một lúc.”
Đoàn phim có xe đưa đón bọn họ từ khách sạn đến phim trường.
Cố Yến Thâm lên xe trước Lộ Văn Tinh. Hắn tìm một vị trí ở phía sau rồi ngồi xuống. Lộ Văn Tinh lên sau cũng không chọn vị trí phía trước mà lập tức đi đến trước mặt Cố Yến Thâm, “Thầy Cố muốn ngồi sao?”
“Cậu cũng ngồi ở đây à?”
Lộ Văn Tinh gật đầu, “Thầy Cố ngồi trong hay là tôi ngồi trong?”
Cố Yến Thâm đang ngồi ở ghế cạnh lối đi, ghế cạnh cửa sổ thì không có ai.
Do dự một giây, Cố Yến Thâm đứng lên, để Lộ Văn Tinh đi vào.
“Thầy Cố, có phải là tâm trạng của anh không tốt hay không?”
Lộ Văn Tinh rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác. Cậu cảm thấy Cố Yến Thâm không phải là không ngủ ngon mà càng giống như lòng dạ rối bời. Dù hắn không biểu hiện ra, cậu vẫn cảm nhận được.
“Không có.”
Lộ Văn Tinh quay đầu, nghiêm túc nhìn hắn, “Thật sự không có sao? Trên mặt anh hiện rõ hết rồi kìa.”
Cố Yến Thâm khựng người một giây, “Viết cái gì?”
Hắn hỏi nghiêm túc, Lộ Văn Tinh bật cười, đôi mắt cong cong. Ánh nắng ấm áp đậu trên khuôn mặt cậu càng khiến nụ cười thêm tươi tắn.
“Tôi nói đùa thôi, sao hôm nay thầy Cố lại dễ lừa như vậy?”
Đầu tiên Cố Yến Thâm bị nụ cười của Lộ Văn Tinh khiến hắn xao động, sau đó ánh mắt của hắn dừng trên đôi môi đỏ mọng đang hé mở kia nhưng lại nhanh chóng dời đi ánh mắt.
“Thầy Cố ngủ đi, tôi không làm phiền anh nữa.” Lộ Văn Tinh lấy ra một cái bịt mắt và nút bịt tai, “Vẫn còn mới, chưa dùng đâu.”
“Cảm ơn.” Cố Yến Thâm không từ chối.
Từ khách sạn đến đoàn phim khoảng 30 phút, Cố Yến Thâm không ngủ nhưng vẫn nhắm mắt thư giãn, tinh thần cũng đỡ hơn một chút.
Hết một buổi sáng, Tần Úc cũng bắt đầu cảm thấy không ổn. Cố Yến Thâm hoàn toàn không đả động gì đến chuyện đêm qua, điều này vô cùng kỳ lạ. Không chờ Cố Yến Thâm đề cập, Tần Úc đã tự mình tìm đến hỏi.
“Cậu không tức giận chuyện đêm qua à?”
Cố Yến Thâm dùng vẻ mặt vô cảm nhìn Tần Úc.
“Hôm qua thật sự không phải tôi cố ý, không phải là tôi gọi điện thoại. Là đám bạn cùng lớp cấp ba của chúng ta. Bọn họ đến đây công tác, gặp nhau nên mới tụ tập một chút. Bọn tôi chơi thật hay thách, điện thoại cũng là bọn họ gọi, sau đó tôi mới biết người bị gọi là cậu.”
“À.”
Cố Yến Thâm không phản ứng gì, điều này khiến Tần Úc càng thấy kỳ lạ.
“Hôm nay nhìn cậu khá uể oải, đêm qua không ngủ ngon à?”
Cố Yến Thâm lên tiếng, Tần Úc “À” một tiếng, lại hỏi, “Cậu và Tinh Tinh làm sao vậy?”
Nhắc tới Lộ Văn Tinh, vẻ mặt Cố Yến Thâm hơi mất tự nhiên.
Tần Úc nhận ra vẻ mất tự nhiên này, “Có uẩn khúc!”
Cố Yến Thâm không để tâm lời trêu chọc của Tần Úc nhưng Tần Úc không chịu buông tha, “Hôm qua hai người cùng đi xem phim rồi sau đó thì sao?”
Tần Úc cho rằng vấn đề phát sinh ở rạp chiếu phim.
“Diễn tập.”
Tần Úc đợi một lúc không thấy nói gì thêm, “Không còn gì nữa à?”
“Cậu nghĩ còn có gì nữa?”
Tần Úc nhìn Cố Yến Thâm với ánh mắt hận không thể biến sắt thành thép, “Rạp chiếu phim tình nhân đó! Hoàn cảnh tốt đến thế, lại còn xem phim tình cảm, hai người vậy mà chỉ diễn tập với nhau?”
Cố Yến Thâm nheo mắt lại, “Cậu biết là rạp chiếu phim tình nhân nên cố ý để tôi đưa Tinh Tinh đi sao?”
Tần Úc: “… Vậy nên hôm nay cậu bị làm sao thế? Ngày thường, vừa diễn xong là cậu lập tức chạy đến bên cạnh Tinh Tinh. Sao tự nhiên hôm nay lại tránh mặt cậu ấy vậy?”
Bàn tay Cố Yến Thâm siết chặt kịch bản, “Rõ ràng lắm sao?”
“Là quá rõ ràng ấy chứ.” Tần Úc lắc đầu, “Cậu giỏi thật. Ngày hôm qua còn dịu dàng bôi thuốc mỡ cho Tinh Tinh, ngủ dậy một giấc đã không nhận người. Tôi nhổ vào, đồ đàn ông tồi tệ!”
Cố Yến Thâm: “Kẻ có năm đối tượng mà có tư cách nói tôi à?”
“Đừng nói bừa.” Tần Úc biện minh: “Rõ ràng là bảy. Người trưởng thành thì tình nguyện đến với nhau, sao có thể tính là tồi được. Đều là hợp hợp tan tan, chia tay vẫn có thể làm bạn. Còn cậu, thật sự là ngây thơ đến mức khiến tôi kinh ngạc.”
Cố Yến Thâm: “…”
“Làm sao? Tinh Tinh của cậu mới là người đáng thương kìa. Mỗi lần có gì hay ho đều nghĩ đến cậu trước. Hôm qua va phải cậu, cậu ấy còn tự trách mình một hồi lâu. Ngoại trừ cậu, tôi chưa từng nghe cậu ấy gọi ai một tiếng ‘thầy’ nào khác, vừa ngoan ngoãn lại vừa nghe lời.”
Cố Yến Thâm: “…”
“Ngày hôm qua tôi mơ một giấc mơ.”
“Mơ thấy cái gì?”
Cố Yến Thâm hạ thấp giọng, như thể có chút khó mở lời nhưng Tần Úc là cao thủ tình trường, hỏi Tần Úc đáng tin hơn lũ người trên mạng kia.
“Mơ thấy Tinh Tinh hôn tôi.”
Máu hóng chuyện của Tần Úc bắt đầu sục sôi. Trong mắt anh ta tràn đầy vẻ tò mò muốn tìm hiểu, “Kể tiếp đi.”
“Không có gì nữa.”
Tần Úc: “…”
Anh ta quả thật đã đánh giá thấp sự ngây thơ của Cố Yến Thâm. Anh ta cho rằng trong mơ thì phải này nọ kia kia, kết quả kể cho anh ta nghe, lại chỉ là một nụ hôn?
“Cậu thật là…” Tần Úc nghĩ nghĩ, “Chạm nhẹ thôi, hay là hôn sâu?”
Cố Yến Thâm:???
Sao Tần Úc lại không hề kinh ngạc? Cậu ta đang hỏi mấy cái vấn đề gì vậy? Về cơ bản thì còn chưa hôn được nữa là sao? Chỉ là hôn thôi mà cũng chia ra lắm loại thế sao?
Cố Yến Thâm kéo Tần Úc đang suy nghĩ xa vời trở về thực tại, “Trong đầu cậu toàn chứa cái gì vậy? Không hôn, sau đó thì cậu gọi điện đánh thức tôi.”
Nghe được thế thì Tần Úc vô cùng tiếc nuối. Anh ta hận không thể quay về quá khứ mà đánh cho thằng bạn đã gọi điện kia một trận.
Vài giây sau, Tần Úc bỗng nhiên nhận ra, “Cho nên hôm nay cậu tránh Tinh Tinh là bởi vì hôm qua đã mơ loại giấc mơ này, cảm thấy khó mà đối mặt?”
“Có phải là do gần đây tiếp xúc thân mật với Tinh Tinh, hoặc là…”
“Hoặc là cái gì mà hoặc là? Vậy tôi với cậu tiếp xúc với nhau còn ít hả? Trợ lý riêng của cậu, trừ lúc ngủ thì đều ở bên cạnh cậu, hai người tiếp xúc với nhau còn ít hơn Lộ Văn Tinh sao? Nhưng cậu chỉ mơ thấy Lộ Văn Tinh đó.”
Tần Úc không nói thêm gì nữa, anh ta đã nói đến mức này, Cố Yến Thâm dù ngây thơ đến mấy thì cũng không thể không hiểu ra.
Tần Úc rời khỏi lều, tấm màn buông xuống che đi ánh mặt trời muốn lọt vào lều. Không biết tại sao, trong khoảnh khắc ấy, Cố Yến Thâm như trở lại lúc hắn 5 tuổi.
Trong phòng kho ẩm ướt, âm u, hắn lặng lẽ nhìn cánh cửa sắt đóng chặt. Trong phòng không có cửa sổ, bên ngoài là tiếng sấm và tiếng mưa lớn, từng chút từng chút vọng vào tai hắn.
“Thầy Cố?”
Tấm màn bị vén lên một góc, ánh mặt trời xuyên qua lọt vào, cả căn lều bừng sáng. Hắn ngước mắt nhìn lên.
Lộ Văn Tinh đứng ở bên ngoài, chỉ thò đầu vào. Đôi mắt xinh đẹp nhìn hắn không chớp.
Ánh nắng mặt trời đậu trên mặt Lộ Văn Tinh. Nét ngũ quan tinh xảo không thể bỏ qua. Khoảnh khắc này Cố Yến Thâm bỗng nhiên nhận ra, Tinh Tinh không chỉ xuất hiện trong đêm tối.
Ngay lúc này đây, khoảnh khắc này… Hắn nhìn thấy chính là Tinh Tinh rạng rỡ nhất.
Từ lúc còn rất nhỏ, Cố Yến Thâm đã cố chấp tìm kiếm một tia sáng trong sâu thẳm lòng mình, cho đến bây giờ hắn mới phát hiện, hắn theo đuổi không phải một tia sáng mà chính là một vì Tinh Tinh rực rỡ.
Lòng hắn bỗng nhiên sáng tỏ, Cố Yến Thâm mỉm cười, “Đứng ngoài đó làm gì? Đi vào đi.”
Là hắn đã nhận ra quá muộn. Từ lúc rất sớm, hắn đã có cảm giác đặc biệt dành cho Lộ Văn Tinh. Có lẽ không phải là thích nhưng chắc chắn là khởi đầu của sự rung động.
Và những điều này đều có dấu vết để lại.
Từ khi hắn mời Lộ Văn Tinh đóng vai nam chính trong bộ phim của mình.
Có lẽ còn sớm hơn thế một chút.
Khi hắn tặng đĩa nhạc cho Lộ Văn Tinh, cậu đã thể hiện sự bất ngờ và vui sướng.
Hoặc là khi hắn mời Lộ Văn Tinh tham gia buổi thử vai, cái đêm hai người trò chuyện với nhau ấy.
Cũng có thể là khi quay chương trình, hắn thấy Lộ Văn Tinh ngồi nghiêm túc vẽ tranh.
Đương nhiên cũng không loại trừ khả năng ngay từ lần đầu gặp mặt, vài câu nói trêu chọc của Lộ Văn Tinh đã để lại ấn tượng sâu sắc trong hắn.
Thế nên sau đó mới có chuyện cộng tác tham gia chương trình, hợp tác đóng phim. Lại đến bây giờ, tự mình để Lộ Văn Tinh đảm nhận vai nam chính.
Thích một người có thể không cần lý do, ngoại trừ tình yêu sét đánh thì chính là sự tích tụ từng ngày từng ngày mà thành.
“Cẩn thận thế làm gì?”
Lộ Văn Tinh cười nói, “Vì đạo diễn Tần nói anh đang tự vấn cuộc đời.”
“Đứng bên ngoài là sợ làm phiền tôi? Hay định đến khai thông suy nghĩ cho tôi?”
“Đều không phải.”
Lộ Văn Tinh đứng trước mặt Cố Yến Thâm, trong mắt ánh lên ý cười.
“Tôi chỉ tò mò… thầy Cố tự vấn cuộc đời sẽ trông như thế nào?”
Cố Yến Thâm sững sờ vài giây, rồi cúi mắt mỉm cười.
“Vậy bây giờ cậu thấy rồi đó.”
__________________________________________________________________________
Lời tác giả:
Thầy Cố đã thông suốt rồi, tiếp theo… Tinh Tinh đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?
__________________________________________________________________________
Còn 48 chương...
(‘▽’ʃ♡ƪ)