58. Chua Lè Chua Lét

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Úc vừa bước vào đã thấy Cố Yến Thâm cúi đầu nhặt điện thoại.
Ánh mắt Tần Úc tự nhiên dừng lại ở tai Cố Yến Thâm, hình như… hơi đỏ.
Tiếng nói bất ngờ vang lên khiến Cố Yến Thâm giật mình. Hai tay hắn run rẩy, điện thoại lại rơi xuống lần nữa.
Cố Yến Thâm: “...”
Tần Úc khó hiểu nhìn hắn, “Sắp bắt đầu rồi, chúng ta ra ngoài chờ thôi.”
“Biết rồi, cậu ra ngoài trước đi.”
Cố Yến Thâm hít sâu một hơi, lần nữa nhặt điện thoại lên. Cuộc gọi video đã kết thúc, hắn cũng không lấy làm lạ.
Còn bên kia.
Lộ Văn Tinh bấm nhận cuộc gọi video xong mới sực nhớ ra mình đang làm gì. Vì dựa vào bồn tắm quá thoải mái, sau khi trả lời vài tin nhắn WeChat, cậu quên béng mất mình đang ở trong bồn tắm.
Lộ Văn Tinh càng nghĩ càng thấy xấu hổ, gương mặt hơi nóng ran, hai bên tai cũng đỏ bừng.
Vừa rồi cậu đã làm cái quái gì vậy?
Lộ Văn Tinh nghiêng người nằm ngửa ra sau. Toàn bộ cơ thể chìm xuống nước, chỉ còn mấy ngón chân xấu hổ của cậu nhô lên mặt nước.
Ngụp lặn trong nước một hồi, đến khi không thể nín thở được nữa, cậu mới thò đầu ra. Cậu không thể nào gạt bỏ được chuyện ngu ngốc mình vừa làm ra khỏi đầu.
Lộ Văn Tinh đột ngột đứng dậy, khoác khăn tắm đi ra ngoài.
Điện thoại bị cố ý bỏ quên trong phòng tắm, cứ như thể chỉ cần không nhìn, không chạm vào thì cậu sẽ che giấu được sự xấu hổ vừa rồi vậy.
Lộ Văn Tinh trèo lên giường, lăn vài vòng, vùi mặt vào chăn. Mãi một lúc lâu sau cậu mới tự thuyết phục mình quên đi sự xấu hổ. Cậu giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, đi sấy tóc, thay áo ngủ. Không có việc gì làm, cậu lại cởi áo rồi mặc lại một lần nữa theo một kiểu khác.
Chờ đến khi thực sự không còn gì để làm nữa, Lộ Văn Tinh trèo lên giường. Trước khi ngủ, cậu thường có thói quen chơi điện thoại một lúc. Cậu ngồi dựa vào đầu giường một lát, do dự vài giây rồi vẫn đứng dậy đi vào phòng tắm.
Khoảnh khắc chạm vào điện thoại, trái tim Lộ Văn Tinh đập thình thịch. Cậu sợ nhìn thấy tin nhắn của Cố Yến Thâm, cũng sợ Cố Yến Thâm hỏi tại sao lại nhận điện thoại khi đang tắm.
Khi màn hình điện thoại sáng lên, Lộ Văn Tinh theo bản năng nhắm mắt. Cậu hít sâu một hơi, bấm vào WeChat của Cố Yến Thâm.
[. ]: Bấm nhầm à?
Lộ Văn Tinh nhẹ nhàng thở phào, thuận theo lời bao biện của Cố Yến Thâm, trả lời một câu ‘đúng’.
[ET]: Tôi đi ngủ trước đây, ngủ ngon.
Cố Yến Thâm không trả lời, điều này khiến Lộ Văn Tinh thở phào nhẹ nhõm. Rất nhanh, con nghiện mạng trong người cậu lại trỗi dậy, sự xấu hổ lúc nãy dần bị quên lãng.
Vài ngày sau, Lộ Văn Tinh nhận được một cuộc gọi từ nhân viên cửa hàng xe.
“Anh có gọi nhầm số không? Tôi không mua xe.”
“Ngài là Lộ Văn Tinh phải không?”
“Đúng vậy.”
“Vậy thì không nhầm rồi. Ngài đã thanh toán hết chi phí vào ngày 27 tháng 4 vừa rồi. Xin hỏi khi nào ngài có thời gian, ngài có thể cho chúng tôi địa chỉ, tôi sẽ cho người lái xe đến tận nơi cho ngài.”
Lộ Văn Tinh: ??? (Ngơ ngác)
Lộ Văn Tinh lập tức cảnh giác, đây không phải là kiểu lừa đảo mới chứ?
“Xin hỏi chủ nhật ngài có rảnh không? Ngài muốn tự đến cửa hàng lấy hay là chúng tôi giao đến tận nơi cho ngài?”
“Chiếc xe này là cho ai?”
“Ngài Lộ Văn Tinh.”
Lộ Văn Tinh “À” một tiếng, “Vậy anh gọi nhầm người rồi.”
Đối phương: “...”
4 giờ chiều, Trình Huyễn gọi điện thoại cho Lộ Văn Tinh nhưng cậu đang quay phim, người nhận cuộc gọi là Trần Triệt.
Lộ Văn Tinh đang diễn cảnh Phượng Tiêu bị ám sát, bị thương. Vị trí vai áo được tổ đạo cụ cố ý cắt rách, một bên bị hất ra sau.
Sau khi diễn xong, Cố Yến Thâm giúp Lộ Văn Tinh gỡ một bên tay áo.
“Tinh Tinh, vừa rồi có người gọi cho cậu.”
“Chuyện xe cộ à? Đừng gọi lại, tôi không mua xe đâu.”
“Không phải, là người bạn cậu gặp vào thứ sáu tuần trước.”
Cố Yến Thâm đang định đi thay quần áo thì khựng lại. Lộ Văn Tinh đã nhận điện thoại từ Trình Huyễn.
Bên kia vừa bắt máy, Trình Huyễn đã vội vã hỏi, “Tinh Tinh, cậu không thích quà của tôi sao?”
Lộ Văn Tinh khựng lại, “Xe ư?”
“Đúng vậy.” Trình Huyễn suy nghĩ, nói, “Tôi biết rồi, Tinh Tinh không thích Ferrari phải không? Vậy Bentley? Hoặc là Maserati? Hay là cậu thích loại khác?”
Lộ Văn Tinh: “... Cậu tặng xe? Ferrari ư?”
Lộ Văn Tinh vừa dứt lời, tất cả những người đứng gần cậu đều đồng loạt quay đầu nhìn. Ai nấy đều nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt nhau.
Trình Huyễn không cảm thấy có vấn đề gì, cố chấp hỏi, “Vậy Tinh Tinh thích xe gì?”
“...”
Lộ Văn Tinh thở dài, “Tôi có xe rồi, cậu không cần tặng đâu.”
Trình Huyễn vội vàng nói, “Không giống nhau, đây là quà tôi tặng cho cậu mà. Không phải bạn bè tặng quà cho nhau là chuyện rất bình thường sao?”
“Tặng quà thì bình thường nhưng sẽ không tùy tiện tặng món quà quý giá như vậy.”
“Không tùy tiện đâu, tôi chỉ có hai người bạn thôi. Ngày thường cũng chẳng có cơ hội nào để tặng cả.”
Lời nói đến miệng Lộ Văn Tinh thì dừng lại. Cậu ma xui quỷ khiến hỏi một câu, “Có phải cậu cũng từng tặng xe cho người bạn kia không?”
“Không có.”
Lộ Văn Tinh vừa mới nhẹ nhàng thở ra thì đã nghe Trình Huyễn nói, “Tôi chỉ tặng nhà và đồng hồ, còn có hợp đồng đại diện nữa. Cậu ấy rất thích đồng hồ tôi chọn. Tinh Tinh, cậu có muốn nhà ở không?”
!!!?
Lộ Văn Tinh càng cảm thấy quái dị hơn, “Cậu tặng nhà gì vậy?”
“Một căn hộ gần biển ở thành phố C. Cậu ấy nói thích cảm giác kéo rèm ra là có thể nhìn thấy biển.”
“...”
“Cậu tiện tay đã tặng một căn hộ, người nhà cậu có biết không vậy? Bọn họ không nói gì sao?”
“Họ thấy tôi vui vẻ là được rồi.”
“...”
“Tôi không cần xe của cậu, cũng không cần nhà.” Lộ Văn Tinh tính tìm thời gian giải thích cho Trình Huyễn một chút rằng, quan hệ bạn bè không phải được xây dựng dựa trên giá trị vật chất.
Tần Úc không biết tình hình bên này, thấy một đám người tụ tập với nhau thì cầm loa gọi, “Chuẩn bị cảnh tiếp theo!”
Lộ Văn Tinh nghe thấy thì vội vàng nói, “Tôi phải đóng phim rồi, lát nữa tôi sẽ gọi lại cho cậu. Không được mua gì nữa đâu, tôi không cần mấy thứ này.”
Tắt điện thoại, Ôn Miểu và Hứa Y Thần trừng mắt nhìn nhau, rồi lại chớp mắt nhìn Lộ Văn Tinh.
“Thế mà lại có người có thể kháng cự lại sức hấp dẫn của Ferrari.”
“Ô ô ô, tôi cũng muốn có một người bạn tiện tay vung một cái là tặng tôi siêu xe.”
Lộ Văn Tinh: “...”
Sau khi thay xong quần áo, Cố Yến Thâm 'lơ đãng' hỏi.
“Là người bạn ăn cơm vào thứ sáu tuần trước phải không?”
“Đúng vậy.”
Cố Yến Thâm 'à' một tiếng, “Cậu ta tốt đến vậy sao? Không phải là có ý đồ gì chứ?”
Lộ Văn Tinh: “... Không, cậu ấy rất ngoan.”
Ngoan ư?
Chuông cảnh báo trong lòng Cố Yến Thâm vang lên, đặc biệt là khi hắn phát hiện thái độ đặc biệt của Lộ Văn Tinh đối với người bạn kia. Mặc dù từ chối nhưng cậu nói chuyện với đối phương rất dịu dàng, còn có chút kiên nhẫn và bao dung nữa.
Trong khi suy nghĩ của Cố Yến Thâm đang bay tán loạn, Lộ Văn Tinh và Ôn Miểu đã bắt đầu quay phim. Cố Yến Thâm đứng một bên nhưng tâm trí không đặt vào phim, hắn bị Hứa Y Thần đứng cạnh đó cho rằng là người có cùng sở thích.
“Hóa ra anh Thâm cũng thích chuyện bát quái đến vậy sao?”
Hứa Y Thần cười với vẻ mặt mờ ám, “Người bạn này của Tinh Tinh không bình thường chút nào. Dù sao thì đám bạn 'chó chết' của tôi sẽ không tặng xe cho tôi. Tôi cũng hiểu mà, phải lấy danh nghĩa bạn bè thì mới theo đuổi được, cái hiểu thì cũng đã hiểu.”
“Theo đuổi ư?”
Trong lòng Cố Yến Thâm nghẹn ứ nhưng trên mặt không thể hiện ra. Hứa Y Thần cũng không cảm thấy có gì sai, nói tiếp.
“Đúng vậy, cái này rất rõ ràng, chỉ có theo đuổi một người thì mới bỏ ra nhiều như vậy. Anh Thâm và đạo diễn Tần là bạn bè phải không, anh sẽ tặng Ferrari cho đạo diễn Tần à?”
Cố Yến Thâm: “...”
“Nhưng dù sao anh Thâm cũng không thiếu tiền. Nếu anh theo đuổi đối tượng thì Ferrari có đáng là gì? Có lẽ sẽ giống như những gì trong tiểu thuyết Ôn Miểu đọc, trong sinh nhật của nữ chính, nam chính sẽ không nói hai lời mà tặng cho nữ chính một hành tinh được đặt tên theo nữ chính.”
“Nếu so sánh như vậy thì một chiếc Ferrari cũng chẳng có gì ghê gớm.”
Hứa Y Thần lải nhải nói một thôi một hồi nhưng lại không nghe được câu trả lời của Cố Yến Thâm.
“Tôi nói không đúng sao?”
Sắc mặt Cố Yến Thâm tối sầm lại một cách rõ rệt. Trong lòng hắn chua lè, bạn bè kiểu gì mà bí ẩn đến thế? Còn đăng bài trong vòng bạn bè, đến cả phong cách viết bài cũng không phải là phong cách thường ngày của Lộ Văn Tinh, chỉ mở miệng là siêu xe, phòng ốc?
Không biết mình từ bạn bè đã thành 'người theo đuổi' – Trình Huyễn, cậu ta vẫn đang buồn rầu vì bị Lộ Văn Tinh từ chối, cả khuôn mặt cậu ta ủ rũ, ánh sáng trong mắt ảm đạm.
Giám đốc Trình đang xem tài liệu, thỉnh thoảng lại nhìn Trình Huyễn. Thấy khuôn mặt sắp khóc của cậu ta thì đành phải hỏi, “Sao vậy? Tuyệt giao với bạn bè à?”
“Không phải ạ.” Trình Huyễn buồn bực nói, “Cậu ấy không nhận xe em tặng.”
Giám đốc Trình suy nghĩ, “Vậy em tặng nhà ở đi.”
Cô không ngại bạn bè của Trình Huyễn ham danh lợi, chỉ cần không đòi hỏi quá đáng, lại có thể làm Trình Huyễn vui vẻ thì giám đốc Trình còn phải cảm ơn ngược lại người này. Vì tính cách nhút nhát của Trình Huyễn, chỉ cần người bạn này không có hành động gì quá đáng thì giám đốc Trình không ngại có thêm vài người bạn như vậy.
“Cậu ấy cũng không cần.”
Trình Huyễn vừa nói xong, tay cầm bút của giám đốc Trình khựng lại, “Vậy em không hỏi cậu ấy muốn gì sao?”
“Cậu ấy đang bận, cậu ấy nói lát nữa sẽ gọi lại cho em.”
“Vậy em cứ chờ cậu ấy đi, sao lại buồn bã như vậy?”
“Chị, chị không hiểu đâu. Tặng quà phải có bất ngờ, chị mau nghĩ giúp em xem có thể tặng cái gì được đây.”
“Bạn của em là nghệ sĩ phải không? Không thì em cho cậu ấy chút tài nguyên... không thì để chị hỏi cha một chút, bộ phim quý sau tuyên truyền hình như vẫn chưa tìm thấy nghệ sĩ phù hợp. Hôm qua chị đã xem qua rồi, người bạn kia của em nhìn khá đẹp, có khi sẽ được nhận đó.”
Trình Huyễn rũ đầu, “Em cảm thấy có khi cậu ấy không sắp xếp được công việc.”
Giám đốc Trình: ???
Trình Huyễn mở Weibo, cho giám đốc Trình xem bài hot search về mười mấy nhãn hiệu xa xỉ gắn thẻ @Lộ Văn Tinh trong khoảng thời gian trước.
“Chị xem, bọn họ đều đang xếp hàng chờ Tinh Tinh nhận lời đại diện thương hiệu.”
“...”
Giám đốc Trình bất ngờ đến nỗi làm rơi cả bút. “Người bạn này của em là thiếu gia nhà ai ra ngoài chơi à?”
Giám đốc Trình suy nghĩ như vậy lại càng cảm thấy hợp lý. Cả hai đều xuất thân nhà giàu, trách không được cậu ta không cần quà Trình Huyễn tặng. Có lẽ kết bạn chỉ vì vui vẻ, nhưng càng vì vậy mà giám đốc Trình càng có một cái nhìn khác đối với Lộ Văn Tinh.
“Cậu ta tên là Lộ Văn Tinh à?”
“Đúng ạ.”
“Người bạn tên Văn Dụ kia của em có phải là lâu rồi không để ý đến em không?”
Trình Huyễn giải thích, “Không phải, cậu ấy rất bận.”
Giám đốc Trình cười lạnh một tiếng, cũng không phản bác, chỉ nói theo Trình Huyễn.
“Ừ, cậu ta rất bận, cho nên về sau em cố gắng đừng quấy rầy cậu ta nữa. Nếu em nhàm chán thì có thể chờ Lộ Văn Tinh có thời gian thì hẹn với cậu ấy, hoặc là em có thể mời cậu ấy đến nhà làm khách.”
Trình Huyễn ôm điện thoại canh chừng một lúc, cuối cùng trước bữa tối nhận được điện thoại của Lộ Văn Tinh.
Giám đốc Trình bảo Trình Huyễn mở loa ngoài, cô muốn nghe xem có chuyện gì xảy ra.
“Cậu trả lại Ferrari đi, hoặc nếu cậu thích thì cũng có thể mang về nhà cậu.” Giọng điệu của Lộ Văn Tinh vô cùng kiên định, lại tiếp tục nói, “Người bạn kia của cậu, sau khi nhận được quà của cậu thì có đáp lễ không?”
“Có chứ.” Trình Huyễn vui vẻ nói, “Cậu ấy tặng tôi đồ cổ, tuy tôi không hiểu mấy thứ đó nhưng tôi đều giữ gìn rất cẩn thận.”
“Tặng đồ cổ ư?”
Lộ Văn Tinh vẫn cảm thấy có gì đó không đúng. Nghe Trình Huyễn miêu tả, Lộ Văn Tinh cứ cảm thấy người bạn kia của Trình Huyễn chỉ tham lam sự hào phóng của Trình Huyễn, nhưng đối phương lại tặng lại đồ cổ. Tuy nhiên cũng chưa chắc, ai biết phẩm chất đồ cổ như thế nào.
Lộ Văn Tinh không giải thích quá nhiều, “Trình Huyễn, lần sau nếu cậu tặng quà cho người bạn kia thì có thể thử tặng một món quà có tâm ý một chút. Tâm ý ở đây không phải là giá trị của bản thân món quà.”
“Đó là gì?”
Lộ Văn Tinh suy nghĩ, “Nói một cách khác, tôi thích ăn đồ ngọt. Nếu nhận được một túi đồ ăn vặt ngon thì tôi sẽ rất vui vẻ.”
“Tôi hiểu rồi, cậu ấy thích đọc sách, vậy lần sau tôi sẽ tặng sách cho cậu ấy.”
Lộ Văn Tinh nén cười, “Được.”
Có thể là cậu suy nghĩ nhiều, nhưng nếu người bạn kia thực sự là một người chân thành, dù nhận được một tấm thiệp thì cậu ta chắc chắn sẽ nở nụ cười nhận lấy. Tuy nhiên, nếu người bạn kia vì danh lợi, vậy thì không cần nói cũng biết.
Cả quá trình giám đốc Trình không mở miệng nhưng mỗi câu nói của Lộ Văn Tinh đều làm cô kinh ngạc. Vốn dĩ cô còn nghĩ với tính cách của em trai mình thì rất khó để kết bạn với một người thực sự, nhưng vị Lộ Văn Tinh này nhìn qua... quả thật rất quan tâm tới em trai của cô.
Qua cái nhìn của cô, rõ ràng Lộ Văn Tinh đã nhận ra bản chất của Văn Dụ nhưng lại lựa chọn cách thức giống với gia đình cô, che giấu tâm tư của Văn Dụ mà không nói ra. Nguyên nhân rất đơn giản, bọn họ không muốn Trình Huyễn đau khổ.
Lộ Văn Tinh nhớ rõ Trình Huyễn nói đã tặng đồng hồ cho người bạn kia. Nếu là Trình Huyễn tặng thì chắc chắn là nhãn hiệu xa xỉ, rất có khả năng là sản phẩm có số lượng hạn chế.
“Món quà gần nhất cậu tặng cho người bạn kia là đồng hồ sao?”
“Đúng vậy.” Trình Huyễn cho rằng Lộ Văn Tinh muốn, “Cậu thích sao? Tôi cũng có thể...”
“Tôi không thích.” Lộ Văn Tinh lấp liếm, “Tôi muốn tặng quà cho một người bạn trong đoàn phim nhưng không biết tặng gì, có thể tham khảo một chút kiểu dáng mà cậu tặng cho người bạn kia không?”
“Không thành vấn đề, lát nữa tôi gửi hình ảnh cho cậu.”
Lộ Văn Tinh vốn dĩ không muốn hỏi đến người bạn này là ai nhưng Trình Huyễn quá đơn thuần, hơn nữa người bạn này có liên quan đến vấn đề Lộ Văn Tinh quan tâm. Tiểu thuyết và hiện thực có thật sự móc nối với nhau không? Lộ Văn Tinh không hỏi trực tiếp là vì không muốn Trình Huyễn khó xử.
Nếu tra từ đồng hồ có số lượng hạn chế...
Có rất nhiều lúc, nghệ sĩ mặc quần áo gì, đeo vật phẩm trang sức gì đều có cư dân mạng tinh mắt nhận ra. Lộ Văn Tinh không cần cố ý tự điều tra, chỉ cần tìm kiếm trên mạng một chút là có thể tìm được.
Bên này, Lộ Văn Tinh vừa tắt điện thoại, xoay người thì đã đối diện với đôi mắt u oán của Cố Yến Thâm.
U oán? Cậu... chắc nhìn nhầm rồi.
“Thầy Cố, anh nghe lén tôi nói chuyện điện thoại à?”
Vốn dĩ cũng chẳng phải chuyện gì không thể nghe, là Cố Yến Thâm nên Lộ Văn Tinh cũng không lo lắng sẽ bị tiết lộ, cậu nói đùa một câu.
“Tôi không nghe, tôi vừa đi đến đây.” Giọng điệu của Cố Yến Thâm bình tĩnh nhưng vẫn có chút tủi thân.
“Lại là người bạn kia sao?”
“Đúng vậy.”
“Quan hệ của cậu và cậu ta rất tốt à?”
Lộ Văn Tinh không phủ nhận, “Quen nhau chưa lâu nhưng rất hợp nhau.”
Trong lòng Cố Yến Thâm càng chua chát. Thật ra hắn định làm giống như Lộ Văn Tinh nói, trực tiếp thổ lộ với cậu, nhưng hắn sợ sẽ dọa cậu chạy mất.
Lộ Văn Tinh nói 'thích thì phải can đảm theo đuổi', Cố Yến Thâm không phủ nhận quan điểm này nhưng kinh nghiệm yêu đương mà Lộ Văn Tinh lĩnh hội được từ bạn cùng phòng quá trẻ con. Bọn họ có thời thanh xuân tuổi trẻ, có gan thử, nếu thất bại cũng không sao.
Nhưng Cố Yến Thâm thì khác, hắn lớn đến vậy chỉ rung động duy nhất một lần. Hắn không muốn lấy Lộ Văn Tinh ra để thử, hắn thích Lộ Văn Tinh, cũng khẳng định sẽ không còn ai làm hắn rung động như Lộ Văn Tinh nữa.
Hắn muốn theo đuổi Lộ Văn Tinh, không chỉ dừng lại ở việc yêu đương với cậu mà là muốn trải qua cả đời cùng với cậu.
Hắn có thể chờ Lộ Văn Tinh, nhưng...
Tuyệt đối không cho phép bản thân bỏ lỡ.
____________________________________________________________________________
Lời tác giả:
Cố Yến Thâm: Tôi muốn thay đổi chiến lược.
Thực ra chính là lúng túng ngại ngùng!!!
____________________________________________________________________________
Còn 46 chương nữa...
ヾ(≧ ▽ ≦)ゝ