59. Sự Thật Dần Hé Lộ

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mấy ngày nay, Lộ Văn Tinh đều phải quay phim đến sáng. Rạng sáng 4-5 giờ, cậu mới ăn sáng ở đoàn làm phim, sau đó về khách sạn ngủ bù. Cậu có cảm giác mình sẽ ngủ một mạch đến tận chạng vạng tối.
Tiếng chuông báo thức hình chú gà nhỏ quen thuộc luôn gọi cậu dậy đúng giờ ăn tối.
Lộ Văn Tinh uể oải bước vào phòng tắm. Chờ đến khi cậu thay quần áo xong, Trần Triệt canh đúng thời gian đến gõ cửa phòng.
Bữa tối khá phong phú. Người đại diện của những nghệ sĩ khác thường sẽ yêu cầu trợ lý kiểm soát cân nặng và chế độ ăn uống ba bữa mỗi ngày, nhưng Trần Triệt thì khác. Cậu ta là trợ lý do Văn Tranh tìm, và Văn Tranh sẽ không cho phép Từ Dung cố tình kiểm soát bữa ăn của Lộ Văn Tinh.
“Đói quá.”
Lộ Văn Tinh mở túi, mùi hương nồng đậm tỏa ra, trong túi còn có vài cái đĩa nhỏ.
“Hôm nay không có cảnh quay đêm, ăn cơm xong cậu có thể đi dạo tiêu cơm. Nhớ đi ngủ sớm một chút. Đạo diễn Tần mới thông báo, cảnh quay đầu tiên ngày mai là lúc 4 giờ sáng.”
“Tôi biết rồi.”
Lộ Văn Tinh vừa ăn vừa chơi điện thoại, bỗng nhiên cậu nhìn thấy ảnh của Văn Dụ, hình như là tham gia hoạt động gì đó. Cậu đang định phóng to ảnh lên thì Trần Triệt đã cầm lấy điện thoại của cậu.
“Ăn cơm trước đi.”
“Từ từ, cậu đưa tôi nhìn một chút.”
Lộ Văn Tinh buông đũa trong tay xuống. Ngày thường cậu sẽ không chú ý quan tâm đến việc Văn Dụ tham gia hoạt động gì, nhưng vừa rồi cậu mới nhìn thấy trên tay Văn Dụ có một chiếc đồng hồ, nhìn qua rất giống kiểu dáng mà Trình Huyễn gửi cho cậu.
Trần Triệt thản nhiên từ chối, “Ăn xong mới đưa cho cậu.”
Lộ Văn Tinh trong lòng đầy thắc mắc nhưng chỉ có thể yên tĩnh ăn cơm. Cậu dùng tốc độ ăn gấp ba lần bình thường, sau khi nhận lại được điện thoại thì cậu nhanh chóng phóng to ảnh, tập trung vào vị trí cổ tay của Văn Dụ, nhưng ảnh hơi mờ.
Không nhìn rõ mặt đồng hồ nhưng kiểu dáng rất giống.
Lộ Văn Tinh lại so sánh ảnh chụp chiếc đồng hồ với cái Văn Dụ đang đeo, chẳng lẽ là của Văn Dụ?
Sau khi có nghi ngờ, một số việc bị cậu xem nhẹ đột nhiên hiện lên trong lòng. Lộ Văn Tinh nhớ đến bữa tiệc Văn Tranh đưa cậu đi tham dự khi cậu mới về nước. Lúc ấy cậu không biết nhiều về tình hình của Văn Dụ trong gia đình lắm.
Khi nghe Văn Tranh nói Văn Dụ không sống ở nhà, ngoại trừ có vài phần kinh ngạc thì cậu không còn suy nghĩ gì khác. Sau khi kết thúc bữa tiệc, Văn Dụ cố ý đến tạm biệt, Lộ Văn Tinh nhớ rõ, Văn Tranh đã nói với cậu một câu.
“Em cách xa cậu ta ra một chút.”
‘Cậu ta’ này đương nhiên là Văn Dụ. Lúc đó Lộ Văn Tinh không để ý vì cậu và Văn Dụ không có nhiều giao thoa. Hiện tại nghĩ đến, có phải là Văn Tranh đã phát hiện điều gì bất thường không?
Lộ Văn Tinh tìm kiếm rất nhiều ảnh Văn Dụ tham gia các chương trình hay sự kiện. Cậu tìm được mấy chục tấm có các loại đồng hồ khác nhau nhưng một nửa trong số đó không thể nhìn rõ, tuy nhiên hầu hết kiểu dáng đều rất giống bức ảnh Trình Huyễn gửi cho cậu.
Cậu cố ý tìm kiếm tên các nhãn hiệu Văn Dụ thường dùng khi tham gia hoạt động sự kiện. Quả nhiên, cậu tìm ra một chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn.
Chiếc đồng hồ Văn Dụ đeo kia chính là chiếc Trình Huyễn đã tặng năm ngoái.
Lộ Văn Tinh không chút do dự. Cậu cảm thấy cần phải trao đổi thông tin với Văn Tranh.
[ET]: Anh, dạo này anh có bận không?
[Anh trai]: Có việc gì sao?
[Anh trai]: Việc bên Lệ Tiêu có tiến triển.
Lộ Văn Tinh không cảm thấy ngoài ý muốn. Tiến triển Văn Tranh nhắc tới có lẽ là vụ hồ sơ giả mạo đã được đề cập trong tiểu thuyết.
[ET]: Có ạ, em muốn nói chuyện trực tiếp nhưng cũng không vội. Đến khi nào anh rảnh thì nói chuyện cũng được.
Ba ngày sau, Văn Tranh lại lấy cớ thăm ban mà đến đoàn làm phim.
“Tôi nói này, nếu cậu không biết nắm bắt cơ hội thì Tinh Tinh sẽ bị người khác cướp mất đó.”
Dù công việc rất nhiều nhưng Tần Úc vẫn vô cùng sốt ruột cho chuyện tình cảm của Cố Yến Thâm.
“Mấy hôm trước có người ra tay đã là Ferrari theo đuổi người, hôm nay lại là giám đốc Văn như hổ đói rình mồi tìm đến tận đây.”
Cố Yến Thâm: “…”
Nhìn Văn Tranh đứng dưới nắng với Lộ Văn Tinh, Cố Yến Thâm có chút ngồi không yên. Hắn cầm hai chai nước tiến đến.
Đầu tiên là khách sáo đưa cho Văn Tranh.
Văn Tranh nhìn hắn một cái, vẻ mặt không cảm xúc nhận lấy chai nước, giọng điệu lạnh lùng nói một câu ‘Cảm ơn’. Chai nước cầm ở trong tay không có ý định uống.
Văn Tranh có uống hay không Cố Yến Thâm không quan tâm, dù sao thì đây là ‘kim chủ lớn’ của đoàn làm phim, mời nước thì vẫn phải có. Hắn mở chai nước còn lại ra, ngay trước mặt Văn Tranh, đưa cho Lộ Văn Tinh.
“Tinh Tinh, uống nước.”
Lộ Văn Tinh nói ‘Cảm ơn’, ngẩng đầu uống một ngụm.
Văn Tranh nhướn mày. Toàn bộ quá trình anh thản nhiên quan sát, không ngắt lời sự ân cần của Cố Yến Thâm. Có thể nhìn ra Lộ Văn Tinh đón lấy một cách tự nhiên.
Trong lòng Văn Tranh bắt đầu cảm thấy bất an vì có vẻ đây không phải là lần đầu tiên.
Tần Úc vẫn đứng trong lều tặc lưỡi một tiếng, “Còn biết mở nắp chai cơ đấy, nhưng phải làm thêm cái gì khác để kích thích giám đốc Văn chứ?”
Tần Úc lắc đầu thở dài, trong lòng cân nhắc giữa hạnh phúc của huynh đệ và một trăm triệu. Hai cái này đều rất quan trọng. Sau khi đấu tranh tư tưởng mấy trăm hiệp, anh ta lựa chọn huynh đệ.
Tần Úc bị sự vĩ đại của bản thân làm cho cảm động. Hiện giờ làm gì còn nhiều người không màng tiền tài như anh ta. Chờ đến khi Cố Yến Thâm đưa được người về nhà thì nhất định phải cho anh ta một cái phong bao lì xì hậu hĩnh.
“Giám đốc Văn, lại đến thăm ban sao?” Tần Úc to gan nói, “Quan hệ của ngài và Tinh Tinh thật tốt, nhưng ngài cứ yên tâm đi, mọi người trong đoàn làm phim đều chăm sóc Tinh Tinh rất tận tình.”
Không đợi Văn Tranh trả lời, Tần Úc lại tiếp tục nói.
“Đặc biệt là Yến Thâm. Cậu ấy có mối quan hệ tốt nhất với Tinh Tinh, giám đốc Văn đầu tư chắc là vì đã xem qua kịch bản đúng không. Trong phim hai người họ là một đôi nhưng ngoài lúc quay phim, quan hệ của hai người họ cũng thân thiết không kém.”
“Tinh Tinh có Cố Yến Thâm chăm sóc nên giám đốc Văn không cần lo lắng. Yến Thâm còn thường dẫn Tinh Tinh đi ăn những món ngon, ở đoàn làm phim cũng thường xuyên đối diễn với Tinh Tinh. Tuần trước hai người còn cùng nhau đi xem phim.”
Lộ Văn Tinh: “…”
Cậu rất muốn ngắt lời Tần Úc nhưng cậu không có cơ hội nói chen vào.
“Mấy hôm trước quay cảnh đêm, sau khi quay xong Yến Thâm còn cố ý chờ Tinh Tinh rồi cùng nhau về khách sạn. Người trong đoàn làm phim đều nói Yến Thâm biết cách chăm sóc người khác.” Tần Úc cười cười, “Nhưng thật ra bọn họ nói không đúng, từ đầu đến cuối Yến Thâm cũng chỉ chăm sóc một người là Tinh Tinh.”
Tần Úc nói chuyện hăng say, tiện thể chú ý sắc mặt ngày càng đen của Văn Tranh. Anh ta tự tán thưởng trong lòng rằng mình là một người trợ công xuất sắc, đồng thời cũng phất tay tiễn biệt ‘một trăm triệu’.
Tầm mắt của Văn Tranh từ trên người Cố Yến Thâm chuyển sang Lộ Văn Tinh. Đây là những gì Lộ Văn Tinh đã nói với anh, hai người chỉ có quan hệ bạn bè bình thường?
Lộ Văn Tinh chớp chớp mắt, lảng tránh ánh mắt của Văn Tranh.
Cậu không biết phải giải thích thế nào. Vốn dĩ chỉ là một chuyện bình thường, Cố Yến Thâm chờ cậu diễn xong là sự thật, nhưng cậu cũng sẽ bảo Trần Triệt lấy thêm một phần bữa sáng cho Cố Yến Thâm khi chuẩn bị bữa sáng cho cậu.
Là bạn bè, còn là nghệ sĩ cùng đoàn làm phim, lại ở cùng khách sạn, thời gian quay xong của hai người chênh nhau không đến 30 phút. Trong thời gian chờ còn có thể ăn sáng, cái này không có vấn đề gì.
Nhưng không biết tại sao qua miệng Tần Úc thì giống như hai người họ có quan hệ không trong sáng vậy?
Văn Tranh cười như không cười nhìn Cố Yến Thâm, “Rất cảm ơn ảnh đế Cố đã chăm sóc cho Tinh Tinh.”
Cố Yến Thâm không mặn không nhạt trả lời, “Tinh Tinh gọi tôi một tiếng ‘thầy Cố’, tôi chăm sóc cho cậu ấy là chuyện đương nhiên.”
Đương nhiên?
Văn Tranh híp mắt. Lộ Văn Tinh không nhìn thấy mùi thuốc súng giữa hai người. Cậu ho nhẹ một tiếng, “Giám đốc Văn muốn kiểm tra tiến độ công việc của chúng ta. Khi nào thì bắt đầu quay cảnh tiếp theo vậy?”
Cố Yến Thâm không có ý kiến gì. Đóng phim rất tốt, Văn Tranh sẽ không có cơ hội chiếm dụng thời gian của Lộ Văn Tinh, “Chắc tổ đạo cụ đã chuẩn bị gần xong rồi.”
“Giám đốc Văn có muốn đến xem qua màn hình giám sát không? Không có nhân viên ở hiện trường nên quan sát sẽ trực quan hơn rất nhiều.”
Văn Tranh từ chối không chút do dự. Anh muốn xem ngay tại hiện trường. Lần trước đến thăm Tinh Tinh đã quay xong, hiếm có cơ hội, đương nhiên anh muốn tận mắt xem Tinh Tinh diễn xuất trực tiếp.
Tần Úc cảm thấy tiếc nuối, dù sao xem trực tiếp ở hiện trường không có cảm giác chân thực như xem qua máy quay. Nghĩ đến cảnh sẽ quay tiếp theo, Tần Úc càng tiếc nuối, không có cảnh gì thân mật cả, ngược lại còn trúng đoạn tình tiết ngược đãi.
Trách nhiệm của một đạo diễn ràng buộc anh ta. Lúc này Tần Úc mới kiềm chế ý nghĩ muốn thay đổi cảnh quay khác.
Suy nghĩ của Lộ Văn Tinh hoàn toàn trái ngược với Tần Úc. May mắn cảnh hôm nay không có cử chỉ gì quá thân mật.
Sau khi bảng quay phim đóng, ánh mắt của Lộ Văn Tinh lập tức thay đổi.
Đôi mắt đen láy của Phượng Tiêu tràn ngập vẻ lạnh lẽo.
“Tốn hết tâm tư đi theo bên người ta, đã lâu như vậy rồi, chuyện muốn biết còn chưa điều tra rõ?”
Lục Phỉ Tuyết ăn mặc trang phục màu trắng, thanh kiếm dài trong tay hắn là do hắn đoạt được từ tay Phượng Tiêu.
“Ngươi có rất nhiều cơ hội có thể giết ta, nhưng hiện tại… lại không phải là thời cơ tốt nhất.” Phượng Tiêu cười khẩy một tiếng. Đội hộ vệ trong Vương phủ từ các phía ùa ra, bao vây Lục Phỉ Tuyết kín như bưng.
“Ngọc bội ta đặt dưới gối đầu là ngươi đã lấy đi ngay lần đầu tiên vào phòng ngủ của ta. Bị bọn cướp bắt cóc là giả, báo ân là giả, muốn hầu hạ ta cũng là giả, vậy ngươi đoán…” Hôm nay Phượng Tiêu đặc biệt có kiên nhẫn, khóe miệng hắn vẫn luôn vương nụ cười, “Ngọc bội ngươi lấy từ phòng ta, rốt cuộc là thật… hay là giả?”
Lục Phỉ Tuyết không nói gì thêm. Phượng Tiêu giống như cũng không để ý, ánh mắt lộ rõ vẻ trào phúng.
“Sau khi lấy đi ngọc bội của ta, ngươi lập tức đổi một cái giả giống hệt… đáng tiếc… cái ngươi lấy đi cũng là giả.”
“Để ta ngẫm lại xem ngươi còn lừa ta cái gì.” Phượng Tiêu không còn chút ý cười nào trong đáy mắt. Người hầu đứng một bên bị khí thế của y uy hiếp, run rẩy đứng đó, cố gắng giảm thiểu sự hiện diện của mình.
“Lục Phỉ Tuyết, ta nghĩ tên cũng là giả đúng không? Còn có cái gì là giả, gương mặt này có phải cũng là dịch dung không?”
Lục Phỉ Tuyết cụp mắt, từ đầu đến cuối không trả lời câu nào. Cuối cùng, Phượng Tiêu mất hết kiên nhẫn.
“Giết.”
Y quay người đi, không nhìn đội hộ vệ và Lục Phỉ Tuyết đang chém giết nhau, chỉ nhẹ nhàng để lại một câu nói.
“Hoa trong vườn vừa mới nở, đừng để máu làm vấy bẩn cánh hoa.”
Lộ Văn Tinh rời khỏi khu vực quay. Cảnh của cậu dừng ở đây, phần còn lại là Cố Yến Thâm đóng vai Lục Phỉ Tuyết đánh nhau với đội hộ vệ.
Văn Tranh đi đến, “Tạm thời không quay nữa sao?”
Lộ Văn Tinh gật đầu. Nhìn các nhân viên xung quanh, họ đều đang chăm chú nhìn Cố Yến Thâm, khí chất lạnh lùng, động tác điêu luyện, vừa nhiệt huyết lại đầy cuốn hút, còn…
Đặc biệt đẹp trai.
“Tìm chỗ nói chuyện đi.” Văn Tranh mở miệng ngắt ngang sự chú ý của Lộ Văn Tinh.
Tầm mắt của mọi người đều tập trung trên người Cố Yến Thâm. Việc hai người đổi chỗ nói chuyện vừa lúc không thu hút sự chú ý của mọi người. Lộ Văn Tinh thu lại ánh mắt, đi theo sau Văn Tranh. Hai người đến chỗ xa một chút.
“Em muốn nói cho anh nghe chuyện gì?”
“Chuyện có liên quan đến Văn Dụ.” Lộ Văn Tinh nói thẳng.
“Em vô tình biết được một vài chuyện. Anh, em biết anh và cha đang điều tra vụ việc ở viện phúc lợi nhưng anh còn bí mật điều tra Văn Dụ nữa phải không? Anh có thể kể cho em nghe những chuyện anh biết trước được không?”
Văn Tranh im lặng vài giây. Lộ Văn Tinh cho rằng Văn Tranh không muốn nói, đang định dò hỏi vài câu thì Văn Tranh trả lời cậu.
“Anh nghi ngờ việc em mất tích có liên quan đến Văn Dụ.”
“Khi còn nhỏ anh và Văn Dụ không thân thiết. Hơn nữa, lúc đó anh còn ở ký túc xá của trường, có khi một tuần mới về nhà một lần nên không tiếp xúc nhiều. Cha mẹ biết anh không thích Văn Dụ nên chỉ dặn dò anh không được bắt nạt cậu ta, cũng không yêu cầu anh phải thân thiết với Văn Dụ.”
“Sau khi trở về từ nước ngoài, anh tiếp tục điều tra vụ mất tích. Văn Dụ trở thành đối tượng anh nghi ngờ nhất nhưng anh không có bằng chứng. Nói ra thì cha mẹ sẽ không tin, mà lúc đó Văn Dụ cũng không có hành động gì bất thường nên không điều tra ra được gì.”
“Nhưng từ khi em quay về, Văn Dụ như không thể kiềm chế được nữa. Cậu ta bắt đầu hành động liều lĩnh hơn.”
Văn Tranh còn nhắc tới Lệ Tiêu.
Lệ Tiêu và Văn Dụ không hề liên quan đến nhau nhưng đều thường xuyên lui tới chợ đồ cổ. Còn có một việc mà gần đây Văn Tranh mới phát hiện, Lệ Tiêu đều xuất hiện rất đúng lúc mỗi lần Văn Tranh đang đàm phán dự án hoặc đang ở nơi đấu giá dự án. Nhưng mục tiêu của Lệ Tiêu không phải là Văn Tranh mà là những dự án mà Văn Tranh đã nhắm trúng.
Rất kỳ lạ, nếu không phải nhắm vào thì tại sao lần nào cũng tranh giành với Văn Tranh? Cho đến một lần, Văn Tranh nghe được chuyện này từ một khách hàng.
Vị khách đó nói là ánh mắt của giám đốc Văn rất tinh tường. Chỉ cần là dự án giám đốc Văn đã nhắm trúng thì đều có thể sinh lời.
Đương nhiên những lời này có chút thổi phồng nhưng nó cũng đã làm cho Văn Tranh nảy sinh ý nghĩ khác.
Nếu Lệ Tiêu không phải đang đối đầu với anh thì đó chính là Lệ Tiêu khẳng định những dự án Văn Tranh đấu thầu đều có thể kiếm tiền. Không có thương nhân nào dám kiêu ngạo đến vậy, ngay cả Văn Tranh cũng không dám, nhưng Lệ Tiêu lại như thể chắc chắn tất cả các dự án Văn Tranh chọn đều sẽ sinh lời.
Còn một điều quan trọng nữa, bỏ qua thân phận con riêng của Lệ Tiêu, anh ta vốn không có chút địa vị nào trong nhà họ Lệ. Tuy vậy, sau khi đến thành phố C, tên tuổi của Lệ Tiêu lại dần dần được truyền tụng trong giới của họ.
Lộ Văn Tinh suy ngẫm, dựa theo suy nghĩ của Văn Tranh, Lệ Tiêu và Văn Dụ là đồng minh. Nếu Văn Dụ biết cốt truyện của tiểu thuyết….
Cậu bỗng nhiên có một suy đoán khó tin.
Trình Huyễn nói cốt truyện gốc đi theo hướng ngọt ngào, mà người kể cho Trình Huyễn biết chính là Văn Dụ.
Nếu Văn Dụ thật sự chỉ cần dựa vào mấy câu nói là có thể thay đổi cốt truyện thì cậu ta cũng không phải chật vật đến mức này. Cho nên, vấn đề là Văn Dụ biết đến cốt truyện từ đâu, cốt truyện mà cậu ta kể cho Trình Huyễn có lẽ mới có liên quan đến thế giới này.
Chẳng lẽ… thật ra cậu chính là một nhân vật trong sách?
Chẳng qua không phải là một nhân vật phụ mờ nhạt trong tiểu thuyết của Trình Huyễn mà chính là vai chính mà Văn Dụ từng kể.
Mọi thứ đột nhiên được xâu chuỗi với nhau. Bởi vậy, Lệ Tiêu tin tưởng vào tầm nhìn của Văn Tranh rất có thể là do Văn Dụ tìm cách khiến anh ta tin tưởng.
Cũng chính vì vậy mà Lệ Tiêu không kiêng nể gì mà tranh giành dự án, thậm chí để được đấu thầu, anh ta còn làm giả hồ sơ giấy tờ. Lộ Văn Tinh không hiểu về quy trình đấu thầu này nhưng cũng biết hành vi này là vi phạm pháp luật.
Cho nên giữa Văn Dụ và Lệ Tiêu có giao dịch gì?
“Đúng rồi.”
Văn Tranh ngắt ngang dòng suy nghĩ của Lộ Văn Tinh.
“Mười mấy năm trước, nhà họ Hạ đã từng ký một hợp đồng giao dịch giả mạo. Có người mỗi tháng đều chuyển vào tài khoản của ông ta một trăm vạn, bảo ông ta lấy danh nghĩa quyên góp chuyển cho viện phúc lợi. Đây chính là viện phúc lợi mà Văn Dụ từng ở.”
“Sau đó, anh phát hiện Lệ Tiêu thường xuyên lui tới thị trường đồ cổ. Anh ta cũng ký một hợp đồng giao dịch giả ở đây.”
Lộ Văn Tinh: “Cho nên không hề tồn tại việc mua bán, hợp đồng giả chỉ là để che giấu giao dịch bí mật của bọn họ?”
Văn Tranh gật đầu, “Hỏi thì không có hợp đồng, anh cũng chỉ nghe người khác kể lại.”
“Trên hợp đồng viết nếu có hàng mới, trước hết cần cho bên mua lựa chọn, nhưng trên thực tế, người mua, tức Lệ Tiêu, không hề mua đồ cổ gì cả, rất nhiều lần chỉ giả vờ đến rồi lấy đi vài món đồ cổ.”
“Số tiền trong hợp đồng vẫn được chuyển đến định kỳ, nhưng cuối cùng ông chủ cửa hàng đồ cổ chuyển cho ai thì chúng ta vẫn chưa biết.”
Văn Tranh nói ra suy đoán lúc trước, “Anh cho rằng… tham vọng của Lệ Tiêu là muốn quyền thừa kế của nhà họ Lệ.”
Không trách Văn Tranh có suy nghĩ này, Lệ Tiêu là con riêng, không được coi trọng ở thành phố A, rất nhiều người thậm chí không biết Lệ Tiêu là ai.
Lệ Tiêu bắt đầu được Lệ lão gia chú ý cũng là vì các dự án ở thành phố C của Lệ Tiêu ngày càng nhiều. Hiện tại Lệ Tiêu đã có tiếng nói nhất định trong nhà họ Lệ.
Lộ Văn Tinh: “Có lẽ Lệ Tiêu đã đưa ra điều kiện hấp dẫn gì đó để nhà họ Lệ động lòng. Bọn họ nương theo Lệ Tiêu đầu tư vào các dự án ở thành phố C là muốn chia một phần lợi nhuận.”
Văn Tranh không nghĩ tới Lộ Văn Tinh chỉ nghe một chút liền hiểu rõ mọi chuyện, anh gật đầu bảo cậu tiếp tục.
Lộ Văn Tinh kinh ngạc nói ra suy đoán của chính mình, “Nhưng thật ra bọn họ đều bị Lệ Tiêu lừa gạt. Lệ Tiêu chuyển tiền đầu tư của người nhà họ Lệ đi, mượn tay chủ cửa hàng đồ cổ chuyển tiền đến nơi khác, anh ta đang bí mật chuyển dịch tài sản của nhà họ Lệ.”
Văn Tranh cười khẩy một tiếng.
“Anh đã đánh giá thấp tham vọng của Lệ Tiêu. Thứ Lệ Tiêu muốn có lẽ không phải quyền thừa kế. Thứ anh ta muốn chính là… nhà họ Lệ phá sản.”
________________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Trong khi huynh trưởng và Tinh Tinh lén lút trao đổi thông tin, Cố Yến Thâm đang vừa ghen tuông vừa tiến đến.
Cố Yến Thâm: Nóng lòng ghen tuông.
________________________________________________________________________________
Còn 45 chương nữa…..
☆⌒(*^-゜)v