Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đoạn giới thiệu phim đã được cắt dựng hoàn chỉnh. Tài khoản Weibo chính thức của đoàn phim nhanh chóng đăng tải đoạn giới thiệu lên, thu hút một làn sóng thảo luận sôi nổi trên mạng.
Tại khu nghỉ ngơi, Lộ Văn Tinh cầm máy tính bảng đi vào cùng Cố Yến Thâm. Ôn Miểu, Hứa Y Thần và mấy người khác ngồi thành một hàng, trông cứ như mấy đứa trẻ mẫu giáo đang xếp hàng.
“Nhanh lên nào, tôi vẫn chưa được xem đâu.”
“Tôi cũng chưa xem.”
Video bắt đầu phát, Lộ Văn Tinh và Cố Yến Thâm cầm hai chiếc ghế xếp đến nhập hội cùng mọi người.
Một giọng nói trẻ con vang lên.
“Ta, Phượng Tiêu, xin thề với trời, đời này tuyệt đối không tranh giành ngai vàng với Thái tử ca ca. Huynh ấy là vua, ta là thần, dù thế nào đi nữa, ta cũng sẽ dùng cả đời để giữ trọn lời thề này.”
Hình ảnh xuất hiện, một đứa bé ăn mặc trang phục màu tím quỳ nghiêm trang trên mặt đất. Y ngửa đầu nhìn về phía Ngọc phi.
“Mẫu phi, con nói xong rồi.”
Đôi mày thanh tú của Ngọc phi khẽ nhíu.
“Đã nói với con bao nhiêu lần rồi, không được gọi ta là mẫu phi. Mẫu hậu của con là Hoàng hậu nương nương, Thái tử điện hạ là ca ca của con. Ta gọi con là Thất hoàng tử, hành lễ với con thì con phải nhận.”
“Nhưng mà…”
___ chát.
Bàn tay rơi xuống, khuôn mặt non nớt lập tức hằn lên năm dấu ngón tay.
“Ta có xuất thân ti tiện, không gánh nổi hai chữ ‘mẫu phi’ này. Nếu còn tái phạm, con đừng hòng bước chân vào cung này nữa.”
“Phượng Tiêu biết sai rồi, đừng đuổi Phượng Tiêu. Về sau Phượng Tiêu sẽ không tái phạm.”
Cậu bé năm sáu tuổi gục đầu xuống, từng giọt nước mắt rơi xuống đất. Sợ bị mẫu phi đuổi đi, y nghẹn ngào nói.
“Mẫu hậu của Phượng Tiêu là Hoàng hậu nương nương, Thái tử điện hạ là ca ca của Phượng Tiêu. Cả đời này Phượng Tiêu sẽ hiếu thuận với Hoàng hậu nương nương, kính trọng Thái tử ca ca.”
Ngọc phi quay đầu đi, không đành lòng nhìn đứa bé đang quỳ dưới đất, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi. Nàng đưa tay áo lau đi giọt lệ.
Cảnh quay chuyển sang một vùng cát vàng, Phượng Tiêu cưỡi ngựa chậm rãi tiến đến.
Góc trên bên phải hiện phụ đề: Tiên hoàng băng hà, em trai tiên đế Phượng Thăng xuyên tạc di chiếu, tự mình đăng cơ hoàng đế.
“Nghe nói chưa? Tiêu tướng quân thắng trận trở về. Nghe nói ngày mai sẽ đến kinh đô.”
“Thật sao? Đã sớm nghe đến danh tiếng của Tiêu tướng quân. Nếu có thể nhìn thấy mặt ngài ấy ngoài cửa thành thì cũng coi như đã mãn nguyện một đời.”
“Cái gì? Tiêu tướng quân quay về kinh! Các tỷ muội còn chần chờ gì nữa? Đây là cơ hội khó có thể có được.”
“Ta muốn đi.”
…
Trên đường đi gặp bọn cướp, mấy người vạm vỡ vây quanh một thanh niên áo trắng, “Công tử đi ngang qua, làm ơn hãy cứu ta.”
“Không muốn phiền phức thì mau cút đi.”
Phượng Tiêu dùng hai ba chiêu đánh bọn cướp chạy trối chết.
Ánh mắt của Lục Phỉ Tuyết đều dừng trên người Phượng Tiêu, trên khuôn mặt tuấn mỹ hiện rõ vẻ biết ơn, “Ơn cứu mạng không có gì báo đáp, chỉ đành lấy thân báo đáp.”
“…Cút.”
…
Yến tiệc chào mừng bắt đầu, tiếng ca múa, âm nhạc vang vọng.
“Bữa tiệc hôm nay, một là chào mừng Tiêu tướng quân, hai là đón gió tẩy trần cho ngài, ba là… trẫm ban thưởng cho Tiêu tướng quân một tòa phủ đệ, mười rương vàng bạc châu báu. Từ nay, Tiêu tướng quân sẽ định cư ở kinh đô, phong làm Tiêu Vương. Các ái khanh có dị nghị gì không?”
Nhóm trọng thần bên dưới nhìn nhau, cuối cùng đồng loạt dập đầu, “Thần không có dị nghị.”
“Trẫm còn có một phần thưởng. Đại tướng quân có một cô con gái, tài sắc vẹn toàn, rất xứng đôi với Tiêu Vương.”
…
Đêm mưa, Phượng Tiêu giữ chặt Thái Tử Phượng Việt.
“Hoàng huynh, huynh nghe ta giải thích.”
“Ta không phải hoàng huynh của ngươi.” Phượng Việt duỗi tay đẩy Phượng Tiêu, chạy vào đêm mưa.
Phượng Tiêu cô đơn nhìn bóng Thái Tử Phượng Việt khuất dần trong đêm mưa. Bỗng nhiên, những hạt mưa không còn rơi xuống nữa, Phượng Tiêu ngẩn người ngẩng đầu, một chiếc ô đang che trên đầu y, Lục Phỉ Tuyết đứng phía sau.
….
“Phu thê giao bái.”
Hai người khoác hỉ phục hoàn thành nghi thức bái đường.
“Lễ thành, đưa Tiêu Vương gia và Tiêu Vương phi vào động phòng.”
Hình ảnh chuyển hướng lên nóc nhà, Phượng Tiêu nằm trên mái ngói, nhìn theo hai người bước vào hôn phòng, khóe miệng y khẽ cong lên, “Chúc mừng Thái tử ca ca được như ước nguyện.”
“Đây là kế sách ngài nghĩ ra sao?”
Phượng Tiêu quay đầu, Lục Phỉ Tuyết cẩn thận ngồi trên mái ngói.
“Ngài không ngần ngại làm tổn thương khuôn mặt mình để Hoàng đế đồng ý cho ngài đeo mặt nạ trong ngày thành thân? Lại để Thái tử đeo mặt nạ giả dạng ngài, thành hôn với Tiết Thanh Nhược?”
“Kế sách này khá tốt.” Phượng Tiêu uống một ngụm rượu. Tâm trạng của y rất tốt, cũng nguyện ý nói thêm vài lời với Lục Phỉ Tuyết, “Thấy chưa, những người yêu nhau cuối cùng rồi cũng sẽ đến được với nhau.”
Lục Phỉ Tuyết oán giận một câu, “Ngài có thể đỡ ta một chút không, ta sắp không đứng vững nổi nữa rồi.”
Phượng Tiêu cười, “Đứng không vững thì ngươi lên đây làm gì?”
“Như ngài nói đó, những người yêu nhau cuối cùng rồi cũng sẽ đến được với nhau.” Lục Phỉ Tuyết cười tươi, “Ngài không xuống dưới, ta đành phải đi lên đây tìm ngài.”
Phượng Tiêu sững sờ một giây, trong mắt y chỉ toàn là nụ cười của Lục Phỉ Tuyết.
….
Hình ảnh chuyển đến cảnh mùa đông tuyết rơi.
“Lục Phỉ Tuyết, ngươi nợ ta, ta đã lấy lại rồi. Từ nay, ân oán đôi ta xem như đã dứt, không bao giờ gặp lại.”
Phượng Tiêu ném xuống chiếc áo choàng lông chồn, dứt khoát rời đi.
…
___’keng’ một tiếng.
Trường kiếm bị Phượng Việt ném xuống, “Phượng Tiêu, ta hận không thể giết ngươi. Ta vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho ngươi.”
“Phượng Tiêu, ngươi thật sự tàn nhẫn.”
….
Lục Phỉ Tuyết lau máu bên khóe miệng, “Trong lòng ngươi, ngoài việc phò tá Thái tử ca ca lên ngôi hoàng đế thì thật sự không còn gì khác sao?”
“Đúng vậy.” Phượng Tiêu lạnh lùng nhìn hắn.
“Ngươi hao hết tâm tư, kết quả chỉ là công cốc. Hắn không cần ngươi, hắn chán ghét ngươi, hắn…. Ách.”
Phượng Tiêu bóp cổ Lục Phỉ Tuyết, đáy mắt hiện lên vẻ tàn nhẫn, “Tránh xa ta một chút, nếu không ta thật sự sẽ giết ngươi.”
“Ngươi sẽ không giết ta, ngươi không thể nhẫn tâm làm tổn thương bất cứ kẻ nào. Từ đầu đến cuối ngươi chỉ làm tổn thương chính bản thân mình.”
Lục Phỉ Tuyết nắm lấy tay Phượng Tiêu, mặc kệ y đang bóp cổ mình, trong mắt hắn có chút ánh sáng mập mờ.
“Phượng Tiêu, mặc kệ ngươi muốn làm gì, để ta ở bên cạnh ngươi, được không?”
—
Đoạn giới thiệu kết thúc, Ôn Miểu vẫn còn đắm chìm trong câu nói cuối cùng của Lục Phỉ Tuyết, trên mặt cô nở nụ cười không thể kiềm chế.
“Thật sự là quá tuyệt! Ô ô ô, ‘để ta ở bên cạnh ngươi’.”
Hứa Y Thần lắc đầu thở dài, “Những lời này trong phim, tôi cũng đã nói với cô rồi đó.”
“À.”
Ôn Miểu không thèm để ý, hai mắt cô sáng rực nhìn về phía Lộ Văn Tinh.
“Làm sao vậy?”
Đối diện với ánh mắt kỳ lạ của Ôn Miểu, Lộ Văn Tinh lập tức cảnh giác.
“Phỏng vấn Tinh Tinh một chút, vào thời điểm quay cảnh này, anh Thâm vừa dịu dàng vừa thâm tình nhìn cậu. Khoảnh khắc đó có làm cậu rung động không?”
Đoàn phim còn có một biệt danh khác – Tiểu đội hóng hớt. Ôn Miểu vừa dứt lời, mấy người ngồi đây lập tức chuyển mắt về phía Lộ Văn Tinh. Cố Yến Thâm, người trong cuộc, cũng mang vẻ mặt tò mò nhìn cậu.
Lộ Văn Tinh: “…”
Cố Yến Thâm rũ mắt nhìn xuống. Lộ Văn Tinh ngước mắt chạm phải ánh mắt hắn, cậu trả lời.
“Có.”
“Cái gì, cái gì? Tôi nghe nhầm à?”
Mấy người trừng lớn mắt. Vốn dĩ không mong chờ Lộ Văn Tinh có thể nghiêm túc trả lời câu hỏi này nên khi nghe được câu trả lời, mọi người đều sửng sốt.
Trái tim Cố Yến Thâm đập dồn dập. Hắn nhìn về phía Lộ Văn Tinh, chỉ nghe cậu chậm rãi nói tiếp.
“Phượng Tiêu khẳng định đã rung động.”
Cố Yến Thâm: “…” Tâm tình thay đổi rất nhanh.
Mọi người: “…” Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng bao tử rồi, kết quả đến vỏ dưa cũng chẳng có?
“Giải tán, giải tán.” Hứa Y Thần đứng lên, dáng vẻ chuẩn bị đi cất ghế, “Chẳng có dưa nào để hóng cả.”
“Ài, sự thật chứng minh, chẳng có dưa chín nào tự rụng cả.”
“Hóng dưa sốt ruột, cuối cùng lại thất vọng rời đi.”
“Tôi mặc kệ! Tôi có thể độc thân nhưng CP tôi đẩy thuyền phải là sự thật.”
Ôn Miểu lại trấn an mọi người.
“Có lý, CP tôi đẩy thuyền sớm muộn gì cũng sẽ thành thật.”
“Chờ một câu ‘ở bên nhau’. Trước đó tôi sẽ không tin bất cứ tin phủ nhận nào.”
Lộ Văn Tinh chống cằm, trong mắt tràn đầy ý cười. Cậu ngồi nhìn mọi người tán gẫu. Trong lúc quay phim cũng có lúc rất mệt mỏi nhưng các diễn viên lại rất dễ hòa đồng. Mọi người ngồi nói chuyện với nhau một lúc thì mọi mệt mỏi đều tan biến.
Cậu chuyển tầm mắt, lập tức chạm phải ánh mắt bất đắc dĩ của Cố Yến Thâm.
“Anh rất để ý sao?”
Cố Yến Thâm vẫn còn đắm chìm trong sự mất mát, “Cái gì?”
“Bọn họ chỉ nói đùa, anh không cần để trong lòng.”
Hiển nhiên Lộ Văn Tinh hiểu nhầm sự bất đắc dĩ của Cố Yến Thâm là vì cả đoàn phim đều đang đẩy thuyền cho họ.
Cố Yến Thâm im lặng một giây, “Thật ra, có thể để trong lòng.”
Hả???
Để trong lòng?
Đem chuyện này để trong lòng?
Lộ Văn Tinh ngớ người một lúc, là theo những gì cậu đang nghĩ sao?
Cố Yến Thâm đứng dậy xoa tóc Lộ Văn Tinh. Những nghệ sĩ khác trong đoàn phim cũng rất thích xoa đầu cậu, nói là cảm giác khi chạm vào mái tóc rất tuyệt.
Sau đó, Lộ Văn Tinh bảo Trần Triệt đi mua thật nhiều tóc giả mượt mà, ai cũng có phần.
Đột nhiên nhận được quà – mọi người: “…”
“Thầy Cố.” Lộ Văn Tinh ngồi trên ghế. Cậu ngửa đầu nhìn hắn, vẻ mặt u oán, “Tôi sẽ bị hói mất.”
“Sẽ không.” Cố Yến Thâm khẽ cười một tiếng.
“Đâu phải tóc của anh, anh sẽ không đau lòng.”
“Tôi đau lòng, vô cùng đau lòng.” Đôi mắt đen láy của Cố Yến Thâm ánh lên ý cười, “Chỉ cho một mình tôi sờ thì sẽ không bị hói.”
Lộ Văn Tinh: “…”
Cậu phát hiện gần đây Cố Yến Thâm luôn nói những lời đùa giỡn kỳ quái với cậu. Cậu nghi ngờ Cố Yến Thâm đã nhập vai Lục Phỉ Tuyết quá sâu, đến cả tính cách lạnh lùng cũng bị vứt bỏ rồi.
“Chậc chậc chậc, nếu hai người khiêm tốn một chút thì tôi cũng không đẩy thuyền điên cuồng như vậy.”
“Đúng đó đúng đó.”
“Nói gì vậy?” Ôn Miểu chen vào, “Mong anh Thâm và Tinh Tinh không cần phải bận tâm đến cảm nhận của tôi, không cần phải khiêm tốn. Tôi bị tụt huyết áp, rất cần CP phát đường.”
—
Thời gian thi đại học đến, để thí sinh có thể thi trong điều kiện yên tĩnh, rất nhiều thành phố đều phát động cho các nhà xưởng hoặc công trình thi công tạm nghỉ.
Tần Úc hào phóng cho họ một đợt nghỉ phép. Lộ Văn Tinh trực tiếp bay về thành phố C để cổ vũ Tạ Trình Phỉ thi đại học.
Cũng như vậy còn có Cố Yến Thâm.
Đêm trước kỳ thi, Cố Yến Ninh được như ý nguyện đến ở nhà Cố Yến Thâm. Không còn cha mẹ quản thúc, cậu ta cảm thấy vô cùng tự do.
“Đừng có vui vẻ quá, ngày mai cha và dì sẽ đợi em ở ngoài trường thi đấy.”
“Hả?” Cố Yến Ninh sụp đổ trong một giây, vẻ mặt như đưa đám, “Phụ huynh chờ bên ngoài trường thi thì chẳng ngầu chút nào cả.”
“Em nên đi ngủ đi.”
“Không, bây giờ mới mấy giờ. Anh đây là tạo cảm giác hồi hộp cho em, bình thường em toàn ngủ lúc 12 giờ.”
Cố Yến Thâm lạnh mặt nhìn cậu ta, “Hôm nay ngủ lúc 12 giờ, ngày mai 10 giờ dậy, đến cổng trường thi chờ các thí sinh khác đi ra thì ngầu lắm hả?”
“Nhưng em không ngủ được.”
Cố Yến Thâm không để ý tới cậu ta, xoay người trở về phòng mình. Cố Yến Ninh như cái đuôi lẽo đẽo theo sau.
“Làm sao?”
“Em ở một mình trong phòng khách rất nhàm chán, em muốn vào phòng ngủ của anh chơi một lát, dù sao anh cũng chưa ngủ.”
“Quay về phòng của em đi.”
“Em không.” Cố Yến Ninh trực tiếp lách qua cánh tay Cố Yến Thâm, “Em chỉ ở một lát thôi.”
Cố Yến Thâm đột nhiên cười, “Còn sợ tối, đã 18 tuổi rồi đấy.”
“Ai bảo, em chỉ sợ anh buồn chán thôi. Phòng khách lớn như vậy thì em sợ cái gì chứ.”
Cố Yến Thâm lười vạch trần cậu ta.
Cố Yến Ninh ngồi trên sofa, phòng của anh cậu ta vẫn đơn điệu nhàm chán như vậy… tầm mắt lướt qua một lượt, đột nhiên cậu ta nhìn vào một bức tranh.
Cố Yến Ninh không nghĩ anh mình sẽ tự luyến đến mức cố ý đi mua tranh vẽ chính mình. Trong chớp mắt cậu ta lập tức hiểu rõ, “Anh, ai tặng anh bức tranh này vậy?”
Cố Yến Thâm nhướng mày nhìn cậu ta, “Anh cần phải báo cáo với em sao?”
Cố Yến Ninh tiến lại gần. Cậu ta thấy ngày vẽ bên dưới góc phải nhưng không có chữ ký. Cậu ta khẳng định, “Là Tinh Tinh tặng.”
Cố Yến Thâm buông quyển sách trong tay xuống, ngẩng mắt đối diện với ánh mắt đắc ý của Cố Yến Ninh.
“Tò mò làm sao mà em biết được hả?” Cố Yến Ninh hiếm hoi lắm mới có dịp ngang hàng với anh. Cậu ta lập tức khoe khoang, “Em sẽ không nói cho anh biết trừ khi anh bảo cha mẹ ngày mai đừng đến nữa.”
“Không tò mò.”
Cố Yến Thâm thu lại tầm mắt, tiếp tục lật sách trong tay.
Không đến năm phút, người không nhịn được lại là Cố Yến Ninh, “Anh thật sự không tò mò sao?”
Cố Yến Thâm không để ý đến cậu ta. Cố Yến Ninh nghẹn đến khó chịu, khuôn mặt đen xì tự mình nói ra.
“Bởi vì phong cách vẽ rất dễ nhận ra.”
“Không phải trước đây anh từng hỏi em tại sao lại thích Lộ Văn Tinh à?”
Trước khi trở thành fan của Lộ Văn Tinh, tất cả các nghệ sĩ mà Cố Yến Ninh hâm mộ đều là nữ. Cậu ta hâm mộ ai thì người đó liền sụp đổ, Cố Yến Thâm thấy nhiều nên cũng không trách gì.
“Lúc ấy Tinh Tinh chưa có danh tiếng, công ty quản lý còn bắt ép anh ấy làm việc, không được lên màn ảnh lớn nên em cũng không biết đến anh ấy. Em biết anh ấy là bởi vì… chủ nhiệm lớp em từng là giáo viên của Tinh Tinh.”
Tầm mắt của Cố Yến Thâm lại rời khỏi trang sách.
“Lúc ấy em thường xuyên trốn học. Ngày hôm đó em bị chủ nhiệm lớp bắt được, em cho rằng sẽ phải mời phụ huynh nhưng thầy ấy chỉ kể cho em nghe một câu chuyện.”
“Về Tinh Tinh?”
“Đúng vậy.”
Mỗi năm thành phố C đều tổ chức cuộc thi hội họa do đại học C đăng cai. Học sinh cấp 3 đạt giải nhất sẽ không cần phải tham gia thi đại học nữa, trực tiếp được tuyển thẳng, đương nhiên cũng bao gồm cả ngành thiết kế hội họa.
“Tinh Tinh đoạt giải?”
Điều khiến Cố Yến Thâm bất ngờ chính là Cố Yến Ninh lại lắc đầu, “Sau khi công bố kết quả, Lộ Văn Tinh không có tên trong danh sách, đừng nói là đạt giải.”
Kỹ năng vẽ của Lộ Văn Tinh thế nào, Cố Yến Thâm không ở trong lĩnh vực này nên không thể đánh giá chuyên sâu, nhưng nếu nhìn nhận như một người yêu nghệ thuật, Cố Yến Thâm rất thích tranh của Lộ Văn Tinh.
“Lúc ấy, chủ nhiệm lớp của em và thầy Nhậm cùng khoa đều đến an ủi Tinh Tinh, bảo anh ấy đừng buồn, cố gắng chuyên tâm thi đại học.”
Nhưng biểu hiện của Lộ Văn Tinh lại rất bình tĩnh. Lộ Văn Tinh không buồn mà vẫn ôn tập, học tập như bình thường.
“Chính là vào đêm trước khi thi đại học, đại học C gọi điện thoại đến trường của em, nói tác phẩm của Lộ Văn Tinh bị tráo đổi. Người bạn học đạt giải nhất kia đã nộp tác phẩm của Lộ Văn Tinh.”
“Mọi người đều tưởng là các giáo viên ở đại học C phát hiện ra vấn đề, nhưng không phải… chính Lộ Văn Tinh mới là người phát hiện ra.”
Khi người bạn học đạt giải nhất cầm tác phẩm của Lộ Văn Tinh lên nhận giải, Lộ Văn Tinh không tỏ bất kỳ thái độ nào, cũng không giải thích cho ai. Trong tình huống mọi người không hề hay biết, Lộ Văn Tinh lặng lẽ liên hệ với giáo viên ở đại học C, hơn nữa còn đưa ra hai phần chứng cứ.
Sau đó Lộ Văn Tinh vẫn tham gia thi đại học, dùng hành động chứng minh rằng, dù là hội họa hay học tập, cậu đều có thể nỗ lực tự đạt được kết quả mình muốn.
Chủ nhiệm lớp muốn nói cho Cố Yến Ninh biết: Đánh nhau, trốn học không phải là hành động ngầu lòi gì, phải giống như Lộ Văn Tinh, gặp chuyện không hoảng hốt, bình tĩnh xử lý, im lặng nhưng lại tạo bất ngờ, như vậy mới thật sự là ngầu.
Cố Yến Thâm nghe xong cũng không tỏ vẻ kinh ngạc, cảm thán hoặc là thổn thức. Hắn lại để ý một chuyện khác.
Trước khi gặp được hắn, Lộ Văn Tinh có rất nhiều rắc rối, tác phẩm bị đánh cắp, còn suýt chút nữa từ chối vị trí sinh viên du học. Sau khi lên đại học thì gặp phải Giải Trí Mang Chanh, lại đụng phải người đại diện như Vương Mạn.
Hắn gọi điện cho một giáo sư lâu năm tại đại học C.
“A lô, Yến Thâm à.”
“Là em ạ.” Lúc trước vì yêu cầu khi đóng phim, nhờ bạn bè giới thiệu mà hắn may mắn được quen biết với thầy Vương này, hơn nữa còn được thầy Vương chỉ dạy rất nhiều điều, “Muộn thế này rồi còn làm phiền thầy.”
“Ôi, em cũng đâu phải không biết. Thầy bị đám học sinh kia hành cho thành cú đêm, làm sao ngủ sớm được.” Thầy Vương cười cười, “Gọi vào giờ này hẳn là có việc gì đúng không?”
“Vâng ạ, có chút chuyện muốn làm phiền thầy.” Cố Yến Thâm khái quát lại trong vài câu.
“Sinh viên bên nghệ thuật à, không thành vấn đề, để thầy hỏi giúp em một chút.”
Thầy Vương hỏi chuyện xong rất nhanh, chưa đến mười phút đã trả lời Cố Yến Thâm.
“Thầy đã chào hỏi qua với bọn họ, em có gì muốn hỏi có thể hỏi giáo sư Từ bên ngành nghệ thuật. Cuộc thi lần đó là thầy ấy chịu trách nhiệm.”
“Giáo sư Từ còn cảm thấy kỳ lạ, sao tự nhiên lại hỏi thầy ấy chuyện này.”
Lại?
Cố Yến Thâm: “Còn có ai hỏi sao ạ?”
“Hai ngày trước, giám đốc Văn của tập đoàn Văn thị, cũng chính là Văn Tranh. Cậu ta cũng đến đại học C để hỏi chuyện này.”
Văn Tranh?
Phản ứng đầu tiên của Cố Yến Thâm không phải là vì sao Văn Tranh lại điều tra chuyện này, mà trọng điểm của hắn lại ở chỗ… liệu Văn Tranh cũng đã phát hiện ra điều bất thường không?