62. Tôi Cũng Là Fan

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm nay là ngày đầu tiên của kỳ thi đại học, Lộ Văn Tinh đã chọn khách sạn gần trường thi. Sau khi ăn sáng, hai người thong thả đi tới trường.
Họ đến khá sớm, nhưng bên ngoài trường thi đã có những thí sinh khác đến còn sớm hơn cả họ.
“Anh, lát nữa anh về ngủ bù đi. Em thi xong thì sẽ tự mình quay về khách sạn.”
Bên ngoài trường thi có rất đông người. Dù các phụ huynh có thể chưa chắc nhận ra Lộ Văn Tinh, nhưng học sinh chắc chắn sẽ nhận ra cậu. Lộ Văn Tinh đội mũ và đeo khẩu trang, nhưng trong thời tiết oi bức thế này, Tạ Trình Phỉ lo lắng cậu sẽ bị cảm nắng.
“Em nghĩ nhiều làm gì, muốn đăng ký vào trường nào?”
“Đại học C.”
Lộ Văn Tinh không hề bất ngờ, “Thi xong anh sẽ tặng em một món quà.”
“Cái gì vậy ạ? Không phải lại là giày chứ?”
Bắt đầu từ năm ngoái, mỗi tháng Lộ Văn Tinh đều tặng Tạ Trình Phỉ một đôi giày bóng đá. Tạ Trình Phỉ đã nói rõ không cần nhiều đến thế, nhưng Lộ Văn Tinh vẫn kiên trì mua cho cậu ấy. Đương nhiên vẫn có những món đồ khác; những thứ mà bạn bè của cậu ấy có, Lộ Văn Tinh đều chuẩn bị cho cậu ấy một phần, thậm chí cả một tập đề thi dày cộp mà các bậc phụ huynh thường mua cho con mình.
Vì trường học không cho phép mang thiết bị điện tử, Lộ Văn Tinh lại bận đóng phim, nên hai người rất khó sắp xếp thời gian gặp nhau.
Thế nhưng, Lộ Văn Tinh lại biết rất rõ tình hình của Tạ Trình Phỉ. Điều này khiến Tạ Trình Phỉ cảm thấy hơi thất bại, bởi vì nhiều lúc, cậu ấy phải nhờ bạn bè là fan mới có thể biết được tình hình của Lộ Văn Tinh.
“Không phải.” Lộ Văn Tinh đã bắt đầu mệt mỏi. Cậu ngáp một cái, “Nếu nói ra thì sẽ không còn bất ngờ nữa.”
Trong tuần cuối cùng ở trường học, rất nhiều học sinh đã bắt đầu tặng quà tốt nghiệp. Các bậc phụ huynh cũng chuẩn bị quà cho con mình, Lộ Văn Tinh cũng vậy. Cậu cũng chuẩn bị cho Tạ Trình Phỉ một phần, điều khác biệt là cậu đã chuẩn bị món quà này từ rất lâu rồi.
Nhìn theo Tạ Trình Phỉ bước vào trường thi, Lộ Văn Tinh không quay về khách sạn ngủ bù nữa. Cậu muốn tìm một quán cà phê để ngồi chờ. Rất nhiều phụ huynh khác cũng có ý tưởng giống với Lộ Văn Tinh, nên cậu đi vào vài cửa hàng nhưng đều đã kín chỗ.
Cậu đi bộ trên vỉa hè, suy nghĩ xem có nên về khách sạn hay không. Đột nhiên, một chiếc xe đi ngang qua cậu rồi dừng lại. Như có linh cảm, Lộ Văn Tinh tiến lên phía trước, cửa kính xe được kéo xuống.
“Thầy Cố?”
“Đi đâu đó? Tôi đưa cậu đi.”
Lộ Văn Tinh không chút khách sáo, trực tiếp ngồi vào ghế phụ.
“Sao thầy Cố lại đến đây?”
“Năm nay em trai tôi thi đại học.”
“Thật trùng hợp, em trai tôi cũng thi ở đây.”
Cố Yến Thâm khởi động xe, “Tôi biết cậu có một anh trai, nhưng cậu còn có một người em trai nữa à?”
“Đúng, tôi muốn tìm một quán cà phê ở gần đây để chờ em ấy nhưng lại có quá nhiều người.”
“Tôi biết một quán khá ổn, chúng ta đến đó chờ rồi quay lại đón hai đứa được không?”
“Được.”
Mấy ngày nay nhiệm vụ của Lộ Văn Tinh chính là đi cùng Tạ Trình Phỉ. Cậu không còn việc gì khác, có người cùng chờ cũng không tệ.
Quán cà phê Cố Yến Thâm dẫn cậu đến hơi xa trường thi một chút, nhưng lại yên tĩnh hơn rất nhiều.
“Có kế hoạch gì tiếp theo không?”
(Phim) đã sắp quay xong, dự tính cuối tháng có thể đóng máy.
Cố Yến Thâm muốn hỏi về công việc tiếp theo của Lộ Văn Tinh.
“Chị Dung đã nhận cho tôi một hợp đồng quảng cáo. Nghe nói còn có chương trình truyền hình và kịch bản phim, chờ chị ấy chọn xong sẽ gửi cho tôi.”
Cố Yến Thâm muốn theo đuổi Lộ Văn Tinh nên đương nhiên muốn tận dụng từng giây, tranh thủ thời gian ở chung với cậu.
“Tôi có thể tham khảo giúp cậu.”
“Thầy Cố thật sự coi tôi là học sinh sao?”
Cố Yến Thâm nhìn cậu trêu chọc, “Cậu đã gọi tôi một tiếng ‘thầy’ rồi thì tôi cũng phải làm gì đó cho cậu chứ.”
“Xin chào, xin phép làm phiền.”
Nhân viên bưng đồ đến, hai ly cà phê và vài miếng bánh ngọt nhỏ.
Biết Lộ Văn Tinh thích đồ ngọt nên Cố Yến Thâm đã chủ ý chọn.
Một cặp đôi đi ngang qua bàn của Lộ Văn Tinh, cô gái phồng má, trông có vẻ không vui.
“Anh chê em béo?”
“Anh không có.” Chàng trai vô tội nhìn cô gái.
“Còn nói không có, em chỉ gọi có hai phần, mỗi người một phần thì có nhiều đâu?”
Chàng trai khựng lại, “Không nhiều lắm, nhưng anh không thích đồ ngọt, gọi hai phần thì cũng chỉ mình em ăn. Tối hôm qua không phải em nói muốn giảm béo sao, bảo anh là muốn…”
“Anh đúng là chê em béo.” Cô gái hừ nhẹ một tiếng, “Tiểu Nhã nói muốn giảm béo, bạn trai của cô ấy sẽ ngăn cản, nói cô ấy không hề mập. Em vừa nói muốn giảm béo thì anh liền sợ em ăn thêm một chút.”
“Anh nhìn bàn hai người nam cạnh cửa sổ kia kìa, anh ấy không ăn nhưng vẫn dịu dàng nhìn bạn trai mình ăn.”
Chỉ có duy nhất một bàn cạnh cửa sổ – Lộ Văn Tinh: “…”
Cậu theo bản năng nhìn về phía Cố Yến Thâm.
Cố Yến Thâm làm như không nghe thấy gì cả, nghiêng đầu đầy vẻ nghi hoặc.
Lộ Văn Tinh lắc đầu, tiếp tục ăn đồ ngọt. Chàng trai lại nghiêm túc đặt câu hỏi: “Anh ta đưa lưng về phía em, sao em có thể nhìn ra sự dịu dàng?”
Cô gái nói chắc chắn, “Bóng dáng dịu dàng.”
Lộ Văn Tinh: “…”
Cố Yến Thâm khẽ cười một tiếng, “Sao lại nhìn tôi như vậy?”
“Thầy Cố tính đầu tư phim hay tiếp tục đóng phim?”
“Sẽ tiếp tục đầu tư. Nếu có kịch bản phù hợp thì sẽ tiếp tục diễn xuất.” Cố Yến Thâm uống một ngụm cà phê, “Hợp tác với cậu rất vui, tôi hy vọng còn có lần hợp tác tiếp theo.”
Lộ Văn Tinh không hiểu được thâm ý của Cố Yến Thâm. Cậu cười nói, “Chỉ cần đạo diễn Cố cho tôi cơ hội thì hợp tác bao nhiêu lần cũng được.”
“Như vậy sao?” Đáy mắt Cố Yến Thâm ánh lên tia sáng.
“Đương nhiên.”
Hai người ngồi trong quán cà phê nói chuyện một lúc. Đến giờ, hai người quay lại trường học, đã có khá nhiều phụ huynh chờ bên ngoài cổng trường.
Trên đường về, Lộ Văn Tinh nhận được một cuộc điện thoại. Là Kỷ Viện gọi tới, nói đã đặt bàn ở gần đó, bảo cậu sau khi đón Tạ Trình Phỉ thì trực tiếp đến đó.
Kỷ Viện và Lộ Tiểu Phỉ thường xuyên liên lạc với nhau. Thi đại học là một chuyện quan trọng, Kỷ Viện sẽ không quên. Biết Tạ Niên đang bận công tác ở thành phố B, không thể sắp xếp thời gian, Kỷ Viện đã cố ý bảo tài xế đón Lộ Tiểu Phỉ đến thành phố C.
Khi còn ở quán cà phê, Cố Yến Thâm đã hẹn Lộ Văn Tinh cùng đi ăn cơm, nhưng khi nghe là mẹ Lộ Văn Tinh gọi đến, Cố Yến Thâm tỏ ý có thể hẹn ăn cơm vào ngày khác. Hắn cũng không dám tranh giành, hơn nữa về sau còn phải gặp mặt người lớn của cậu. Hiện tại dù chưa gặp mặt, nhưng hắn vẫn cần phải để lại ấn tượng tốt cho cha mẹ Lộ Văn Tinh.
Cố Yến Thâm nói như vậy khiến Lộ Văn Tinh cảm thấy ngại ngùng. Tuy là việc đột xuất nhưng cậu cũng đã lỡ hẹn với hắn.
“Nếu không…. thầy Cố đi cùng đi?”
Cố Yến Thâm khẽ giật mình, không nghĩ tới Lộ Văn Tinh sẽ mời hắn.
“Có lẽ hơi nhiều người, thầy Cố sẽ không ngại chứ?”
Không ngại.
Sao hắn lại để ý chứ?
Nhưng lại có vấn đề nảy sinh, tay không đến thì không quá lễ phép, nhưng nếu mang theo quà lại có vẻ cố ý.
Trước mắt không phải là cơ hội tốt.
“Nhân vật chính hôm nay là em trai tôi. Thầy Cố đến có thể đưa theo em trai mình, để bọn họ làm quen, kết bạn với nhau cũng hay.”
Cố Yến Thâm vẫn đang rối rắm.
Khi Cố Yến Ninh ra khỏi trường thi, đến mở cửa xe, nhìn thấy Lộ Văn Tinh ngồi ở ghế phụ thì thời gian dường như ngưng đọng.
Lộ Văn Tinh không để ý có người đến gần. Khi cửa xe mở ra, cậu cũng giật mình, may mắn cậu phản ứng nhanh, đoán được thân phận của Cố Yến Ninh.
“Xin chào!”
“Lộ, Lộ Văn Tinh.” Cố Yến Ninh vừa hô lên, Cố Yến Thâm lập tức mở miệng, “Nhỏ giọng chút đi.”
“A a a a! Anh, anh tốt quá vậy? Món quà anh nói sẽ tặng em chính là mời Tinh Tinh đến đây sao?” Cố Yến Ninh cảm thấy khó tin, giống như bị bất ngờ ập đến vậy.
“Tinh Tinh lớn hơn em đấy, phải gọi em ấy là ‘anh’.”
“Fan đều gọi như vậy, Tinh Tinh nghe càng thân mật hơn.”
Lộ Văn Tinh cảm thấy buồn cười. Cậu hỏi cậu ta, “‘Anh’ không thân mật sao?”
“Lớn tuổi thì có thể gọi là ‘anh’ nhưng Tinh Tinh là nickname, không giống nhau.” Cố Yến Ninh nói xong, cười hì hì nhìn Lộ Văn Tinh hơi thẹn thùng rồi nói.
“Em là Cố Yến Ninh. Nếu Tinh Tinh không cảm thấy ngại thì có thể gọi em là Ninh Ninh.”
Ninh Ninh?
Cố Yến Thâm: “… Đừng mơ mộng.”
Lộ Văn Tinh chỉ cảm thấy tính cách của em trai Cố Yến Thâm và hắn quá khác nhau. Em trai hoạt bát hơn anh trai rất nhiều.
“Tinh Tinh, em có thể chụp ảnh chung với anh không?”
“Có thể.”
“Tuyệt quá!! Vậy có thể ký tên cho em được không? Ký trên quần áo đi.” Cố Yến Ninh lấy ra một cái bút.
“Khiêm tốn chút đi.”
“Em không.” Cố Yến Ninh tranh luận với Cố Yến Thâm theo thói quen, “Vất vả lắm mới gặp được idol của mình, dựa vào đâu mà bắt em phải khiêm tốn. Lần trước nhờ anh xin chữ ký nhưng anh lại cứ dài dòng.”
Lộ Văn Tinh vẫn nhớ chuyện này. Lúc ấy Cố Yến Thâm tìm cậu xin chữ ký, sau khi quay xong một tập chương trình thì hai người đều quên bẵng chuyện này.
“Thầy Cố nói có một người bạn muốn xin chữ ký của tôi… hóa ra lại là Ninh Ninh?”
“Ninh Ninh?”
Đối diện với tầm mắt của Cố Yến Thâm, Lộ Văn Tinh cười nói, “Tôi chiều fan.”
“Tôi cũng là fan.”
Ý ngoài lời, cũng có thể chiều tôi.
Cố Yến Ninh như bị sét đánh, cả người sững sờ, cậu ta rơi vào trạng thái hoài nghi.
Mẹ nó! Ảo ma vậy.
Lời vừa rồi có thể thốt ra từ miệng anh cậu ta sao? Anh cậu bỏ đi cái vẻ lạnh lùng rồi sao?
Hai mắt của Lộ Văn Tinh cong cong. Mấy hôm nay cậu đã quen với những lời nói gây sốc của Cố Yến Thâm, “Thầy Cố là fan giả.”
Đang nói, cửa xe lại mở ra lần nữa.
Lộ Văn Tinh đã nhắn tin WeChat cho Tạ Trình Phỉ, nói cho cậu ấy biển số xe và vị trí. Tạ Trình Phỉ ra cổng trường thì đã bắt đầu tìm kiếm.
“Tạ Trình Phỉ!?”
“Cố Yến Ninh.”
Hai người đồng thanh gọi tên đối phương, Tạ Trình Phỉ cúi đầu nhìn điện thoại xem cậu ấy có nhìn nhầm biển số xe không.
“Hai đứa quen nhau à?”
Lộ Văn Tinh vừa nói xong, Tạ Trình Phỉ nhanh nhẹn ngồi vào ghế sau, đóng cửa xe rồi mới trả lời, “Không thân nhau.”
Cố Yến Ninh không phục, “Chúng ta cùng khối, học cùng lớp cạnh nhau mà.”
Từ từ.
“Em trai của Tinh Tinh là Tạ Trình Phỉ sao?” Cố Yến Ninh dừng lại một chút, nhíu mày nhìn Tạ Trình Phỉ, “Sao cậu không nói cho tôi biết anh cậu là Tinh Tinh?”
Tạ Trình Phỉ không thèm để ý tới cậu ta, đến một cái liếc mắt cũng không thèm, trên mặt chỉ thiếu điều viết lên mặt dòng chữ ‘chúng ta rất thân nhau sao?’.
“Trùng hợp thật, Ninh Ninh là bạn học của Tiểu Trình.”
“Tạ Trình Phỉ nhướng mày, “Ninh Ninh?”
Là cái quỷ gì vậy?
Cố Yến Thâm thật vất vả tìm được cơ hội chen vào một câu, “Chào Tiểu Trình, anh là…”
“Cố Yến Thâm.”
Tạ Trình Phỉ không hề có chút kinh ngạc nào trên mặt. Cậu ta nhìn Lộ Văn Tinh, lại nhìn Cố Yến Thâm, cuối cùng chuyển ánh mắt về phía Cố Yến Ninh.
Ánh mắt cậu ta dừng lại trên vài nét tương đồng trên khuôn mặt Cố Yến Ninh và Cố Yến Thâm, “Anh em ruột sao?”
“Có ý kiến gì?” Cố Yến Ninh hừ nhẹ một tiếng.
“Cố Yến Ninh, nói chuyện cho tử tế.” Cố Yến Thâm lạnh mặt sửa lời cậu ta.
Cố Yến Ninh ra mặt không phục. Lộ Văn Tinh mở miệng, “Ninh Ninh có muốn đi ăn cơm với bọn anh không?”
“Muốn ạ.”
Không ai có thể từ chối việc được ngồi cùng bàn ăn với idol của mình, hơn nữa còn là idol chủ động mời, đây quả thật là chuyện hạnh phúc nhất thế giới.
“Đến đường Loan Biển.” Lộ Văn Tinh nói địa chỉ cho Cố Yến Thâm.
Chuyện vừa rồi còn đang rối rắm cứ thế được quyết định, nhất thời Cố Yến Thâm không biết mình đang có tâm trạng gì. Hắn có chút vui vẻ nhưng cũng có chút hồi hộp.
Hắn quyết định khi quay về sẽ chuẩn bị cho Cố Yến Ninh một món quà nữa.
Còn không biết mình đã thầm trợ giúp anh trai – Cố Yến Ninh, đang vô cùng phấn khích dùng Weibo chia sẻ việc theo đuổi idol của mình.
[Chuyện càng hưng phấn hơn việc nhìn thấy idol… chính là được idol mời ăn cơm.]
________________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Cố Yến Thâm: Nhanh lên! Cần cẩm nang cưa đổ phụ huynh.
________________________________________________________________________________
Còn 42 chương...
~~~///(^v^)\\\\~~~