Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Chương 65: Buổi Chụp Ảnh Chung
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi phim đóng máy, Lộ Văn Tinh về nhà nghỉ ngơi vài ngày. Tạm thời Từ Dung chưa nhận kịch bản tiếp theo cho cậu, chỉ nhận giúp cậu một vài hợp đồng quảng cáo (đại ngôn) và chương trình.
Các hợp đồng quảng cáo Từ Dung nhận cho cậu cũng chính là những hợp đồng trước đó từng gây sốt trên mạng xã hội (hot search). Tuy Văn Tranh không nói nhưng Lộ Văn Tinh vẫn đoán được là có liên quan đến Văn Tranh.
“Đúng rồi, ngày kia sẽ đến nước K để chụp ảnh cho số tạp chí quý tiếp theo của VE. Tôi đã bảo Trần Triệt đặt vé máy bay cho cậu, 3 giờ chiều mai sẽ khởi hành. Không có vấn đề gì chứ?”
“Không thành vấn đề.”
Lộ Văn Tinh cúp điện thoại. Kỷ Viện mang đĩa trái cây từ bếp ra, “Lại đi công tác à? Mẹ còn tưởng quay xong phim này con sẽ được nghỉ ngơi ít nhất một tháng chứ.”
“Chỉ chụp ảnh tạp chí thôi ạ, hai ba ngày là xong.”
Kỷ Viện nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại có chút buồn. Tinh Tinh đã trở về nhưng đã qua cái tuổi cần bà bầu bạn, thời gian đã bỏ lỡ không thể bù đắp được nữa.
Việc Tinh Tinh đã trở nên độc lập là điều Kỷ Viện cảm thấy khó chịu nhất. Khi bà không hay biết, Tinh Tinh đã có thể tự mình đối mặt với mọi khó khăn.
“Mẹ, mẹ ăn trái cây đi.”
Lộ Văn Tinh dùng nĩa gắp một miếng dưa Hami đưa đến miệng Kỷ Viện.
“Ngọt không ạ?”
“Ngọt.” Kỷ Viện cười nói, “Khi còn bé con rất thích ăn mấy loại trái cây mọng nước như dưa hấu, dưa Hami này.”
“Hiện tại con cũng thích ăn.” Lộ Văn Tinh cắn một miếng dưa Hami, “Mẹ, chị Dung nói tháng 10 sẽ cho con nghỉ ngơi một tháng. Nếu anh và ba có thời gian thì cả nhà chúng ta đi du lịch đi.”
Hai mắt Kỷ Viện sáng bừng, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng, “Được thôi, Tinh Tinh muốn đi đâu?”
“Con vẫn chưa nghĩ ra, mẹ có nơi nào muốn đi không ạ?”
Kỷ Viện vui vẻ tìm địa điểm, Lộ Văn Tinh thấy bà vui thì khẽ nở nụ cười.
—
Nước K nằm ở Nam bán cầu, vào tháng 7, tháng 8 là mùa tuyết rơi.
Sau khi xuống máy bay, Lộ Văn Tinh lập tức khoác thêm áo ấm. Bên trong cậu vẫn mặc áo ngắn tay, may mắn là vừa xuống máy bay đã có xe đón thẳng đến khách sạn.
“Để tôi bảo phục vụ mang lên chút đồ nóng, cậu muốn uống cà phê hay sữa bò?”
Không đợi Lộ Văn Tinh trả lời, Trần Triệt đã tự hỏi tự đáp, “Vẫn là sữa bò đi, bây giờ uống cà phê tôi sợ buổi tối cậu không ngủ được.”
“Tôi về phòng sắp xếp đồ đạc trước.”
Trần Triệt đẩy hành lý của mình ra khỏi phòng Lộ Văn Tinh, phòng của cậu ta đối diện với phòng Lộ Văn Tinh.
Chẳng bao lâu sau thì có tiếng gõ cửa, Lộ Văn Tinh tưởng là Trần Triệt. Cậu đặt quần áo trong tay xuống, đi ra mở cửa.
“Không phải cậu có thẻ phòng sao… thầy Cố?”
“Tôi vừa mới ra khỏi thang máy thì nhìn thấy Trần Triệt đẩy hành lý đi ra.”
“Sao anh lại đến nước K? Anh vào đi.”
Trong tay Cố Yến Thâm là một túi đồ mua sắm. Lộ Văn Tinh nghiêng người để hắn vào. Sau khi đóng cửa, Cố Yến Thâm mở túi đồ ra hỏi cậu, “Có muốn ăn không?”
Hai người ở chung với nhau lâu nên vô cùng thân thiết, Lộ Văn Tinh không khách khí, bóc một gói khoai tây chiên ra.
“Thầy Cố cũng có công việc ở đây?”
“Chụp ảnh tạp chí.”
Lộ Văn Tinh kinh ngạc nhìn hắn, “Tạp chí thời trang VE?”
Thấy Lộ Văn Tinh kinh ngạc như vậy, Cố Yến Thâm ra vẻ kinh ngạc hỏi, “Cậu cũng vậy sao?”
“Đúng vậy.”
Lộ Văn Tinh biết lần này chụp tạp chí đôi nhưng cậu không nghĩ tới sẽ là Cố Yến Thâm, như vậy cũng quá trùng hợp rồi.
“Tôi đột nhiên phát hiện… từ sau khi tham gia chương trình cùng thầy Cố, hình như tôi đã bị gắn chặt với thầy Cố rồi vậy, đến đây cũng có thể gặp nhau.”
Lộ Văn Tinh cười nói nhưng cũng thật sự rất kinh ngạc.
Sắc mặt Cố Yến Thâm vẫn tự nhiên. Hắn uống một ngụm nước Lộ Văn Tinh lấy cho mình, bình thản nói.
“Là rất trùng hợp.”
Có thể không khéo sao?
Chương trình đầu tiên là Cố Yến Thâm chọn người.
Bộ phim thứ hai là Cố Yến Thâm mời mấy lần mới có thể mời người vào đoàn phim.
Bộ phim thứ ba cũng là Cố Yến Thâm chủ động mời.
Còn về hợp đồng quảng cáo lần này…
“Yến Thâm, người phụ trách của tạp chí VE gọi điện cho tôi nói muốn chụp bìa tạp chí đôi, bảo tôi từ chối giúp cậu.”
Cố Yến Thâm tựa lưng vào ghế, không quá để ý “ừm” một tiếng.
Chưa đến năm phút, VE lại đổi người gọi. Thịnh Siêu đã khéo léo từ chối một lần, người phụ trách bên kia nói tạp chí lần này là ảnh đôi, một người đã xác định là Lộ Văn Tinh, muốn hỏi lại Thịnh Siêu một lần nữa.
Vốn dĩ đối phương chỉ ôm tâm lý thử một lần, không nghĩ tới Cố Yến Thâm sẽ thật sự đồng ý. Đối phương còn quên cúp điện thoại, lập tức quay sang hô to với đồng nghiệp bên cạnh.
“Vương Phi là thật!”
Thịnh Siêu ở bên này: “…” Lại là một fan CP.
…
“Thầy Cố đến nước K khi nào vậy?”
“Tôi ngồi chuyến buổi sáng, từ nước Y đến đây.” Cố Yến Thâm đặt hết đồ đã mua xuống, “Cậu sắp xếp đồ đạc đi, tôi về phòng trước.”
Va li của Lộ Văn Tinh đang mở, bên trái trống không, bên phải chưa kịp sắp xếp.
“Cho tôi hết sao?”
Trong túi toàn là đồ ăn vặt, hơn nữa đều là loại Lộ Văn Tinh thích ăn. Nghĩ đến việc có lẽ là mua cho mình, lúc này Lộ Văn Tinh mới nhận ra, “Thầy Cố đã sớm biết sẽ chụp ảnh cùng với tôi sao?”
Cố Yến Thâm không giấu giếm, thoải mái thừa nhận.
“Khi họ liên lạc với Thịnh Siêu thì đã nói qua.”
Lộ Văn Tinh cũng có thể hiểu được, lịch trình của ảnh đế dày đặc, không thể muốn mời là có thể đến, chắc chắn phải suy xét nhiều phương diện thì mới có thể chọn. Như vậy thì nói cho Cố Yến Thâm biết người hợp tác là ai rất bình thường.
Người phụ trách của VE đã sắp xếp hết mọi việc để hai người họ đến nước K chụp tạp chí. Lộ Văn Tinh xuống máy bay là có xe đưa đến khách sạn, đồ ăn thức uống cũng được đặt và chuẩn bị trước. Cậu và Cố Yến Thâm còn ở cùng một khách sạn, ngày mai bắt đầu công việc càng thuận tiện hơn.
Sau khi Cố Yến Thâm rời đi, Lộ Văn Tinh cầm túi đồ ăn vặt im lặng một lúc. Có phải Cố Yến Thâm đối xử với cậu quá tốt không? Cố Yến Thâm biết hôm nay cậu đến nên mới cố ý đi mua đồ ăn vặt?
Khi cậu ở đoàn phim, cậu chỉ cảm thấy Cố Yến Thâm là một người chu đáo, biết quan tâm người khác.
Bây giờ cẩn thận nghĩ lại, cậu chưa từng thấy Cố Yến Thâm quan tâm Tần Úc bao giờ. Hình như rất nhiều lần, chỉ có đối với cậu… càng chăm sóc nhiều hơn.
Tần Úc và Cố Yến Thâm là bạn cấp 3 với nhau, quen nhau mười mấy năm, dù vậy Tần Úc không hề nhận được cách đối xử đặc biệt của Cố Yến Thâm, nhưng Lộ Văn Tinh lại không nghĩ ra nguyên nhân Cố Yến Thâm lại làm vậy với cậu.
Lộ Văn Tinh trầm tư vài giây, hình như cũng không phải không có lý do.
Họ vui đùa vài lần, Cố Yến Thâm đều sẽ gọi cậu là ‘bạn Lộ’, chẳng lẽ thật sự coi cậu là học sinh?
Giáo viên dạy học sinh thì sẽ luôn chú ý hơn một chút. Hơn nữa, khi còn ở đoàn phim, Cố Yến Thâm sẽ chủ động dạy cậu, cùng cậu đối diễn, dẫn cậu nhập vai, giảng giải cho cậu, chờ cậu diễn xong.
Năm ngoái Lộ Văn Tinh vẫn còn chưa kiên định với giấc mơ của mình. Cậu do dự không biết có nên ra nước ngoài làm sinh viên trao đổi không thì Cố Yến Thâm là người đã thức tỉnh cậu. Suy nghĩ như vậy, Cố Yến Thâm giống như một người thầy chỉ dạy trong cuộc sống của cậu.
Càng nghĩ, Lộ Văn Tinh càng khẳng định, Cố Yến Thâm chính là coi cậu là một học sinh của hắn.
Thời điểm cậu đi học, thầy cô giáo cũng thường nói một câu ‘làm giáo viên, điều vui sướng nhất chính là học sinh mình dạy dỗ có thể đạt được những thành tựu đáng tự hào’. Cho nên, có lẽ Cố Yến Thâm cũng hy vọng cậu sẽ ngày càng có nhiều thành tựu hơn trong giới giải trí.
Xác định xong suy đoán của mình, Lộ Văn Tinh cảm thấy có lẽ cậu chính là học sinh đầu tiên của Cố Yến Thâm. Cậu nhất định sẽ không để Cố Yến Thâm thất vọng.
Cố Yến Thâm đã về phòng còn không biết, bởi vì một chuyến đến thăm tối nay, địa vị của hắn đã trở thành người thầy, còn tiện thể động viên Lộ Văn Tinh một phen.
Thịnh Siêu thấy Cố Yến Thâm trở về thì đặt điện thoại xuống, “Gặp người ta chưa?”
Cố Yến Thâm gật đầu.
Thịnh Siêu vô cùng khinh thường với thủ đoạn theo đuổi trẻ con của Cố Yến Thâm. Tặng quà, mang đến sự ấm áp gì đó chỉ có học sinh thời đại mới mới có thể bị lay động.
Nhưng Cố Yến Thâm lại là ngoại lệ.
Hắn đẹp trai, có tiền, nổi tiếng, chỉ ba điều này đã thắng rất nhiều người. Dù cách theo đuổi của hắn có trẻ con thì vẫn có thể chấp nhận được.
“Chẳng lẽ lại giống như cậu, cứ thế bất ngờ tỏ tình với Tần Tư Vũ, đổi thành người khác thì chưa chắc đã để ý đến cậu đâu.”
Thịnh Siêu lập tức biện minh cho mình, “Cậu thì biết cái gì, cái này gọi là kịch bản.”
Cố Yến Thâm nhướng mày, “Kịch bản? Dọa Tần Tư Vũ sững sờ tại chỗ, em ấy không chạy… Mới tiện để cậu theo đuổi?”
Thịnh Siêu: “…” Cố Yến Thâm chỉ biết công kích người của mình.
Thật quá đáng.
Thịnh Siêu tỏ vẻ không phục. Anh ta cảm thấy người độc thân từ trong bụng mẹ đến bây giờ như Cố Yến Thâm không có tư cách trào phúng anh ta.
Anh ta càng có quyền lên tiếng hơn Cố Yến Thâm ở phương diện theo đuổi người khác này.
“Lúc trước tôi tốn không biết bao nhiêu tâm tư, mỗi ngày đều là một món quà khác nhau, từ son môi, nước hoa… cậu chỉ đưa một túi đồ ăn vặt thì tính là cái gì?”
Cố Yến Thâm lười so mấy thứ này với Thịnh Siêu. Hắn lạnh lùng liếc nhìn Thịnh Siêu một cái, không chút để ý nói, “Tôi đã từng tặng cậu ấy đĩa nhạc của Chu Hạ Thầm.”
Thịnh Siêu kinh ngạc, “Tặng khi nào? Sao tôi lại không biết?”
“Thời điểm cậu ấy về nước.”
Thịnh Siêu trừng lớn mắt.
Mẹ nó?
Cố Yến Thâm đã có âm mưu từ lúc đó sao?
“Cậu nỡ tặng à?”
“Xem đối tượng là ai.” Cố Yến Thâm cong khóe môi.
Thịnh Siêu bĩu môi, “Không phải xem đối tượng, là chỉ đưa cho đối tượng riêng.”
Cố Yến Thâm không tỏ ý kiến. Từ nhỏ hắn đã thích Chu Hạ Thầm, khi đó có rất nhiều người là fan của Chu Hạ Thầm nhưng Cố Yến Thâm chưa từng để lộ ra, cũng không tham gia vào nhóm fan Chu Hạ Thầm. Việc hắn thích Chu Hạ Thầm, ngoại trừ mẹ của hắn thì không ai biết chuyện này.
Bao gồm cả những đĩa nhạc hắn trân quý.
Nhưng sau khi gặp được Lộ Văn Tinh, hắn nguyện ý nói với Lộ Văn Tinh, cũng nguyện ý chia sẻ sở thích cùng Lộ Văn Tinh.
Khi đó hắn còn không ý thức được chính mình thích Lộ Văn Tinh, nhưng khi hắn tỉ mỉ chuẩn bị quà cho Lộ Văn Tinh thì Lộ Văn Tinh trong lòng hắn đã rất quan trọng.
Trước kia Cố Yến Thâm không nghĩ tới mình sẽ thích con trai, cho nên hắn không xem những cảm xúc này là thích. Hắn chỉ hưởng thụ quá trình được chia sẻ với Lộ Văn Tinh.
—
Chiều hôm sau, VE chuẩn bị xe đón họ đến trường quay. Hôm nay chụp ảnh cho tạp chí quý sau, lúc đó trong nước đã là mùa đông nên địa điểm được lựa chọn mới là Nam bán cầu đang có tuyết.
Họ chụp vài tấm trong nhà trước, sau khi thay quần áo thì bắt đầu chụp ngoài trời.
Tóc của Lộ Văn Tinh được uốn xoăn ở đuôi tóc giúp cho mái tóc có cảm giác bồng bềnh.
Trên nền tuyết, hai người mặc vest cùng màu, đeo khuyên tai hình con nai. Đây là sản phẩm của số tạp chí kỳ này.
Khuyên tai này là của nữ nhưng Lộ Văn Tinh đeo lại không hề nữ tính chút nào, ngược lại cậu còn mang đến một vẻ khác.
Cố Yến Thâm mở ô, để lộ đồng hồ trên tay, cũng là sản phẩm của số tạp chí kỳ này của VE.
Nhiếp ảnh gia bảo Lộ Văn Tinh nửa ngồi xổm, khuỷu tay đặt lên đầu gối, tay còn lại rũ xuống tự nhiên, trong tay cầm một chiếc cà vạt màu lam kẻ sọc.
“Được, giữ nguyên tư thế, nhìn về phía ống kính.”
“Hơi nâng cằm lên, cần có cảm giác không để ý mọi thứ nhưng lại có chút suy tư.”
“Rất tốt.”
Cố Yến Thâm cầm ô, để lộ sườn mặt lạnh lùng. Hắn đứng bên cạnh Lộ Văn Tinh, giống như đi ngang qua, lại giống như che ô cho Lộ Văn Tinh.
Bối cảnh là tuyết bay tán loạn, trong một mảnh tuyết trắng chỉ có hai người họ là rực rỡ sắc màu.
“OK, thay quần áo.”
Mỗi quý xuất bản ba lần, nhiếp ảnh gia sẽ chọn ra những tấm ảnh ưng ý nhất từ trong rất nhiều bức ảnh này.
Bên ngoài phòng thay quần áo là lều dựng tạm, tuy chỉ có một gian nhưng không gian rất lớn. Thời tiết lạnh lẽo, chỉ một bộ âu phục nhìn có vẻ đơn bạc, mũi của Lộ Văn Tinh bị lạnh làm cho đỏ lên. Cậu cầm cốc nước nóng uống liên tục mấy ngụm.
“Anh có muốn thay đồ cùng nhau không?”
Cố Yến Thâm: “…”
Gân xanh trên thái dương Cố Yến Thâm nổi lên, đại não không nhịn được hiện ra dáng vẻ Lộ Văn Tinh ngồi trong bồn tắm, thật đúng là thử thách sự tự chủ của hắn.
Lộ Văn Tinh có xấu hổ hay không thì hắn không biết, hắn chỉ biết tim của hắn vì câu này của cậu mà đập nhanh hơn.
Lộ Văn Tinh hiển nhiên đã quên mất chuyện này. Cậu hỏi Cố Yến Thâm câu này vì hắn cũng mặc âu phục, mà bộ tiếp theo có áo khoác và áo lông sẽ ấm áp hơn nhiều.
Tuyết vẫn còn rơi, nhiệt độ trong không khí càng thấp, nếu không nhanh chóng thay quần áo thì chắc chắn sẽ bị cảm lạnh. Tuy Lộ Văn Tinh thích nam nhưng trong lòng cậu không có suy nghĩ gì khác, mà hai người cũng chỉ quay lưng vào nhau rồi thay quần áo.
Ánh mắt của Lộ Văn Tinh mang theo ý dò hỏi.
Cố Yến Thâm dừng vài giây, “Không cần, cậu đi thay trước đi.”
Lộ Văn Tinh có chút tiếc nuối đi vào phòng thay quần áo. Cậu không biết là cậu không có suy nghĩ gì nhưng Cố Yến Thâm thì có, cậu chỉ cho rằng Cố Yến Thâm không quen thay đồ cùng người khác.
Thay xong quần áo, hai người đều mặc áo khoác màu ấm. Ngoài áo lông, khăn quàng cổ cũng là sản phẩm của VE.
Vẫn là quay chụp bên ngoài, tổ đạo cụ còn chuẩn bị một chiếc ô tô cổ điển.
Lộ Văn Tinh ngồi xếp bằng trên mui xe, trong tay là một ly cà phê. Cố Yến Thâm ngồi bên cạnh cậu, một chân thõng xuống càng làm nổi bật đôi chân thon dài của hắn.
Bả vai của hai người dựa gần vào nhau, tư thế thân mật hơn nhiều so với bức ảnh lúc nãy.
Tay cầm ly cà phê của Lộ Văn Tinh để lộ ngón đeo nhẫn. Cố Yến Thâm cũng đeo một chiếc nhẫn cùng bộ. Áo khoác màu ấm khác hẳn với âu phục lạnh lùng, càng thể hiện sự ấm áp.
Giống như anh trai nhà bên và em trai hàng xóm.
“Văn Tinh, cậu dựa đầu vào vai thầy Cố một chút.”
“Tùy ý một chút.”
Chỉ nhẹ nhàng dựa vào nhưng khi chóp mũi của Lộ Văn Tinh cọ vào khăn quàng cổ của Cố Yến Thâm, cậu có thể ngửi được hương nước hoa thoang thoảng trên người Cố Yến Thâm. Chỉ cần hơi ngước mắt lên, Lộ Văn Tinh có thể nhìn thấy sống mũi cao thẳng cùng với đôi môi mỏng gợi cảm của Cố Yến Thâm.
Cậu biết Cố Yến Thâm đẹp trai nhưng sự thân mật này khác hẳn với lúc đóng phim. Đóng phim là nhập vai nhân vật, lúc đó Lộ Văn Tinh sẽ thoải mái giải phóng. Chụp ảnh lại yêu cầu giữ nguyên một động tác nên cậu đột nhiên cảm thấy không được tự nhiên.
Cố Yến Thâm nhận thấy ánh mắt của Lộ Văn Tinh. Hắn rũ mắt đối diện với cậu, chỉ một cái liếc mắt này đã làm Lộ Văn Tinh thất thần. Trái tim của cậu không khống chế được đập nhanh hơn.
“Văn Tinh, đừng nhìn thầy Cố, nhìn vào ống kính.”
Lộ Văn Tinh: “...”
Cố Yến Thâm khẽ cười một tiếng. Giọng hắn hơi trầm thấp, Lộ Văn Tinh bị hắn cười làm cho ngượng ngùng. Cậu vậy mà nhìn Yến Thâm đến thất thần, còn là trong tình huống có nhiều người xung quanh như vậy nữa.
Yết hầu của Cố Yến Thâm lên xuống, giọng nói trầm ấm vang lên.
“Đẹp không?”
Hai tai của Lộ Văn Tinh nóng lên. Cậu chỉ muốn vùi cả khuôn mặt vào khăn quàng cổ.
_______________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Cố Yến Thâm: “Đẹp không?”
Lộ Tinh Tinh chôn mặt vào khăn quàng cổ, nhỏ giọng nói: “Đẹp.”
Sau đó, hai tai của Cố Yến Thâm đỏ lên.
_______________________________________________________________________________
Còn 39 chương…..
ヽ(✿゚▽゚)ノ