64. Chương 64

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tốc độ quay phim chậm dần khi đi vào những cảnh cuối. Tần Úc muốn Lộ Văn Tinh có đủ thời gian để trải nghiệm những phân đoạn cuối cùng này.
“Chuẩn bị xong chưa?”
Lộ Văn Tinh gật đầu.
Cậu đi đến trước máy quay, trợ lý trường quay đập bảng hiệu lệnh bắt đầu.
Phượng Tiêu mặc y phục màu trắng, đứng trên sườn núi, đối mặt với hơn mười sát thủ.
Dù đang ở thế yếu, trong lòng y không hề có chút hoảng loạn nào. Y không chớp mắt, nắm chặt kiếm trong tay.
Bên cạnh y là mấy thi thể, đều do y tự tay giết chết.
“Cùng lên đi.”
Ánh mắt Phượng Tiêu dần trở nên sắc bén. Qua mấy chiêu, dù vẫn ở thế yếu nhưng thế công của y không hề giảm sút, thậm chí dù phải từ bỏ phòng thủ, y vẫn muốn chém thêm vài kiếm.
Trận chiến hỗn loạn, vài thân ảnh đan xen nhau, nhanh đến nỗi không thể nhìn rõ vị trí cụ thể. Lưỡi kiếm của Phượng Tiêu sắc bén như rồng cuộn hổ vờn.
Sau hơn mười chiêu, lại có thêm vài người áo đen ngã xuống.
Đúng lúc này, vài người vòng ra sau Phượng Tiêu với ý định đánh lén. Phượng Tiêu dùng mũi kiếm hất văng đoản đao từ dưới đất bay lên, đoản đao đâm vào cổ người đánh lén, khiến hắn ta lập tức mất mạng.
Y nở một nụ cười khinh miệt.
Nhóm sát thủ đã bị giết quá nhiều dù trận chiến mới chỉ bắt đầu. Mấy người liếc nhìn nhau, trở nên cẩn thận hơn.
Bọn họ tính toán áp dụng chiến thuật vây công. Bọn họ cầm chặt vũ khí, từ từ tiến đến gần Phượng Tiêu.
Khi bọn họ đồng loạt tấn công, có người trong bóng tối ném phi tiêu độc. Phượng Tiêu phát hiện nhưng vì bị vây hãm nên y không kịp tránh.
Phi tiêu ghim vào tay phải của y, y phục rách toạc một mảng lớn, để lộ vết thương.
Sát thủ cười lạnh một tiếng, “Loại độc này sẽ lan vào máu. Động tác của ngươi sẽ chậm chạp, tay phải bị thương thì ngươi còn muốn dùng kiếm thế nào?”
Phượng Tiêu không bận tâm, thanh kiếm bị hất lên không trung.
Một tiếng ‘bang’ vang lên.
Tay trái cầm chuôi kiếm, trong mắt Phượng Tiêu chỉ có sát ý lạnh băng.
“Ha ha, viện binh tới rồi.”
Tiếng bước chân dồn dập, đoàn người mang đao kiếm kịp thời ập tới.
“Phượng Tiêu, đầu hàng đi. Ta sẽ cân nhắc cho ngươi toàn thây.”
Phượng Tiêu từng trải chiến trường, nếu sợ chết thì y đã sớm đi theo địch rồi.
Một tiếng ‘phịch’ vang lên.
Màn khói đột nhiên tỏa ra.
“Không đúng.”
Nhóm sát thủ nóng lòng muốn xua tan màn khói nhưng dù bọn họ có phất tay thế nào thì trong tình huống không có gió, khói không thể nào tan nhanh được.
“Đi.”
Bên eo nóng bừng, một bàn tay vòng lấy, kéo y thoát khỏi hiểm cảnh.
“Lục Phỉ Tuyết, ngươi buông tay.”
“A Tiêu, ngươi không cần ngay lúc này tức giận với ta.” Lục Phỉ Tuyết mặc áo gấm hoa, trên người còn mang theo hương thơm của người vừa tắm gội, không biết vừa từ đâu tới.
Phượng Tiêu cười tự giễu. Y vậy mà còn lo lắng Lục Phỉ Tuyết gặp nguy hiểm, trong khi người này không biết đang an nhàn ở nơi nào, đâu cần y phải bận tâm.
Y cũng lười hỏi Lục Phỉ Tuyết đi đâu, miệng lưỡi người này không có một lời thật nào.
“Khụ.”
Lúc đánh nhau không đau không ngứa, nhưng vừa đến nơi an toàn thì cơn đau bắt đầu lan khắp. Máu trong cơ thể sôi sục, Phượng Tiêu ho ra một ngụm máu đen.
“A Tiêu.”
Phượng Tiêu thờ ơ lau vết máu bên mép. Dù Lục Phỉ Tuyết có cứu y thì y cũng không muốn bận tâm đến hắn.
“Rất xin lỗi, ta không nên không nói gì mà đi, không nên…”
“Không có gì không nên.” Phượng Tiêu cười lạnh một tiếng, “Thiên hạ rộng lớn, ngươi muốn đi đâu thì có liên quan gì đến ta.”
“A Tiêu, ta thật sự không lừa ngươi. Lần này rời đi là có nguyên nhân, Phượng Minh Các đã xảy ra chuyện.”
Lục Phỉ Tuyết là Các chủ của Phượng Minh Các. Hắn cần phải trở về xử lý nếu có chuyện xảy ra. Phượng Tiêu nhìn hắn một cái, “Vội đến mức không thể để lại một tờ giấy sao?”
“Vẫn là nói… Ngươi vốn dĩ không tính toán xuất hiện?”
Khuôn mặt Lục Phỉ Tuyết cứng đờ. Phượng Tiêu tự giễu, “Quả nhiên là như thế, vậy tại sao hiện tại ngươi muốn xuất hiện trước mặt ta?”
Lục Phỉ Tuyết rũ mắt, giấu đi vẻ ảm đạm trong mắt, “A Tiêu, ta có thể giải thích. Trước tiên để ta xem vết thương cho ngươi được không?”
“Không cần, Lục Các chủ trăm công ngàn việc. Chuyện của ta không cần ngươi bận tâm. Cảm ơn ngươi đã cứu ta, nếu ta may mắn không chết, có cơ hội ta nhất định sẽ dùng trọng kim báo đáp.”
“A Tiêu, ngươi không cần vì giận ta mà không màng đến thân thể mình.” Hai mày của Lục Phỉ Tuyết hơi nhíu lại. Phượng Tiêu vẫn thờ ơ.
Biết nói lời mềm mỏng không được, Lục Phỉ Tuyết chỉ còn cách tranh thủ lúc Phượng Tiêu không chú ý mà điểm huyệt y, rồi bế ngang y, tìm một cái động để trốn vào.
Phượng Tiêu không phản kháng cũng không nói lời nào. Lục Phỉ Tuyết không biết nên làm gì với y, chỉ có thể xem vết thương trước.
Xé tay áo ra, cả cánh tay đều là máu, Lục Phỉ Tuyết vô cùng đau lòng. Hắn cẩn thận rửa vết thương, sợ chạm phải những vết thương khác, “Nếu ngươi không phối hợp thì ta sẽ cởi quần áo của ngươi.”
Lục Phỉ Tuyết nhanh chóng cởi một lớp y phục ra, Phượng Tiêu quay đầu không nhìn hắn, mặc kệ hắn muốn làm gì.
Lớp áo trắng bên trong đã nhuộm một mảng lớn màu đỏ, còn lấp ló những vết thương.
Lục Phỉ Tuyết tức giận khi Phượng Tiêu không chịu tự chăm sóc bản thân. Từ khi Phượng Việt lên ngôi hoàng đế, Phượng Tiêu dường như không còn mục tiêu sống. Y không còn để ý đến bất cứ điều gì nữa. Cũng bởi có Lục Phỉ Tuyết che chở, Phượng Tiêu mới cảm thấy cuộc sống tẻ nhạt này còn chút niềm vui.
“Phượng Minh Các đã không còn.”
Cả người Phượng Tiêu chợt cứng đờ. Ánh mắt của y chuyển hướng Lục Phỉ Tuyết, “Ngươi nói cái gì?”
Lục Phỉ Tuyết gục đầu xuống. Vốn dĩ hắn muốn mang theo các sư huynh đệ tiếp tục sống ẩn dật, nhưng vì lòng tham của hắn, vì hắn muốn ở bên cạnh Phượng Tiêu, vì quá mức tự phụ, tự phụ cho rằng bản thân có thể che chở mọi người.
Kết quả là, hắn không bảo vệ được Phượng Minh Các, đến cả Phượng Tiêu cũng vì hắn mà chịu thương tổn.
“Ngươi…” Phượng Tiêu nghẹn lời. Lục Phỉ Tuyết bỗng nhiên vòng tay ôm y từ phía sau, vì còn vết thương ở lưng nên hắn không dám ôm thật chặt.
Phượng Tiêu mặc kệ hắn ôm, lòng bàn tay đặt lên mu bàn tay Lục Phỉ Tuyết.
“Vốn dĩ ta muốn đi giết bọn họ.”
Giọng nói của Phượng Tiêu trầm xuống, “Muốn cùng bọn họ đồng quy ư tận sao?”
Lục Phỉ Tuyết không phủ nhận. Giọng hắn rầu rĩ, “Nhưng ta nghe được bọn họ phái người đến đuổi giết ngươi, cho nên ta tới tìm ngươi.”
“Lục Phỉ Tuyết, là ngươi trêu chọc ta trước. Kéo ta vào không dứt chính là ngươi, nói muốn ở bên cạnh ta cũng là ngươi, không từ mà biệt, xoay lưng rời đi cũng là ngươi.”
Phượng Tiêu đẩy Lục Phỉ Tuyết ra, ánh mắt lạnh lùng.
“Lục Phỉ Tuyết, lừa dối ta vui lắm sao?”
….
“Ok, Tinh Tinh có thể đi tìm Yến Thâm bàn về cảnh quay sau.”
“Được.”
Chiều thứ sáu, Cố Yến Thâm đi gặp người em họ.
“Chuyện hôm đó anh nói với em, em đã đi điều tra thử, nhưng mà…” Chu Kỳ cầm lấy một quả quýt trên bàn, “Anh phải nói cho em nghe trước, tại sao anh lại quan tâm Lộ Văn Tinh như vậy?”
“Tò mò hả?”
“Đương nhiên.” Chu Kỳ ngồi thẳng người, trong mắt ánh lên vài tia sáng.
“Đừng nói hai chữ ‘bạn bè’ để qua loa. Đây là lần đầu tiên em thấy anh tự mình ôm việc, còn đi nhờ vả nhiều người như vậy, nói không có chuyện gì em không tin nổi.”
“Đúng như những gì cậu nghĩ.”
Chu Kỳ suýt chút nữa không phản ứng kịp. Cố Yến Thâm lại thẳng thắn thừa nhận như vậy sao?
“Được rồi.” Chu Kỳ chỉ muốn hóng chuyện, cậu ta nói kết quả cho Cố Yến Thâm.
“Chính cậu học sinh đã lấy tác phẩm của Lộ Văn Tinh thừa nhận, ban đầu cậu ta không hề có ý định tham gia cuộc thi. Cậu ta dự định học đại học ở tỉnh ngoài, với thành tích của cậu ta thì có thể vào một trường đại học tốt.”
“Nhưng cha của cậu ta lại bị tai nạn giao thông, người gây tai nạn thì bỏ trốn. Bệnh viện đã phẫu thuật cắt chân cho cha cậu ta. Tiền phẫu thuật là do vay mượn từ họ hàng thân thích, sau đó còn cần một khoản phí trị liệu nữa, lúc đó cậu ta định bỏ học đi làm công nhân kiếm tiền.”
“Nhưng sau đó có người đến tìm cậu ta, nói chỉ cần cậu ta giúp một việc nhỏ thì sẽ chi trả hết mọi chi phí sau này cho cha cậu ta, xem như tiền hỗ trợ.”
Không khác mấy so với phỏng đoán của Cố Yến Thâm và Văn Tranh, quả nhiên có người đứng sau giật dây.
Chu Kỳ đưa bút ghi âm cho Cố Yến Thâm, “Em đã ghi âm lại những gì cậu ta nói rồi.”
Ánh mắt Cố Yến Thâm dừng lại trên chiếc bút ghi âm. Chu Kỳ lập tức giải thích, “Em đã hỏi cậu ta rồi mới ghi âm.”
“Cậu ta nói chuyện này khiến cậu ta vô cùng áy náy, may mắn Lộ Văn Tinh đã không bỏ lỡ cơ hội. Cậu ta vẫn luôn muốn gặp mặt trực tiếp Lộ Văn Tinh để xin lỗi nhưng sau khi thi đại học xong thì hai người chưa từng gặp lại.”
“Người đạt giải nhất có thể vào học tại đại học C. Để đảm bảo kế hoạch thuận lợi, người kia đã không cho cậu ta tham gia kỳ thi đại học. Sau khi bị đại học C xóa tên, vì không tham gia kỳ thi đại học nên cậu ta đã phải học lại một năm rồi thi lại.”
“Người đó, cậu ta nói là ai?”
Chu Kỳ lắc đầu.
“Cậu ta nói không biết thân phận của đối phương. Người đó rất cẩn thận, bọn họ chỉ gặp nhau một lần, hơn nữa đối phương còn đội mũ đeo khẩu trang, cậu ta không nhìn rõ mặt.”
“Cảm ơn.”
“Khách khí cái gì.” Chu Kỳ cười hì hì nói, “Có cơ hội thì anh dẫn Lộ Văn Tinh đến ăn bữa cơm với bọn em đi.”
Cố Yến Thâm chần chừ trong giây lát, rồi đáp, “Được.”
“Hai anh là ai theo đuổi ai vậy?”
Chu Kỳ thật sự không thể tưởng tượng nổi dáng vẻ Cố Yến Thâm theo đuổi người khác sẽ như thế nào. Từ khi mẹ của Cố Yến Thâm qua đời, Cố Yến Thâm rất ít liên lạc với bọn họ, chỉ còn lại những cuộc điện thoại vào dịp lễ Tết.
Quà cáp thì không thiếu nhưng họ ít khi gặp mặt nhau.
“Anh theo đuổi em ấy.”
Chu Kỳ trừng mắt, “Anh theo đuổi như thế nào?”
“Bí mật.”
“Chậc.”
Sau khi Chu Kỳ rời đi, Cố Yến Thâm liền gọi điện thoại cho Văn Tranh, kể cho anh ta kết quả điều tra.
Văn Tranh trầm mặc một giây, dường như ngoài ý muốn, nhưng lại cũng không hoàn toàn bất ngờ.
“Chỗ tôi có vài đoạn ghi âm đã được xử lý, cậu xem thử có thể đưa cho cậu ta không?”
“Là giọng nói của người đó?”
“Đúng vậy.” Văn Tranh không giấu giếm, “Âm thanh là tôi tìm người xử lý, có mấy đoạn là giọng nói được phỏng theo.”
Cố Yến Thâm có chút kinh ngạc. Văn Tranh tìm người phỏng theo âm thanh của ai? Không đợi hắn hỏi, Văn Tranh bên kia đã bận rộn nên phải tắt điện thoại.
Mấy hôm nay Lộ Văn Tinh đều xem các cảnh khóc khác nhau, mỗi cảnh đều thể hiện những cảm xúc khác biệt.
Cậu tìm một góc để thử vài lần. Để diễn được cảnh khóc không khó, cậu cũng có thể diễn được nhiều kiểu khóc khác nhau, cái khó là Lộ Văn Tinh không biết Phượng Tiêu nên khóc thế nào cho đúng.
“Tinh Tinh.”
Lộ Văn Tinh ngẩng đầu lên, trên mặt mang theo vẻ mờ mịt. Cậu sụt sịt mũi, “Sao vậy?”
Lộ Văn Tinh vẫn chưa thoát khỏi cảm xúc, đôi mắt ửng đỏ ngấn lệ.
Biết Lộ Văn Tinh đang tìm cảm xúc, nhưng đột nhiên nhìn thấy dáng vẻ này vẫn khiến Cố Yến Thâm đau lòng.
“Tìm cậu đối diễn.”
Có người cùng diễn sẽ dễ dàng nhập vai hơn. Khi cảm xúc được đẩy lên cao trào, người diễn viên sẽ tạm quên mình đang đóng phim, hoàn toàn hòa mình vào cốt truyện và nhân vật.
Thời điểm Lộ Văn Tinh đang tìm cảm xúc, cậu không chú ý đến Cố Yến Thâm đã đến bên cạnh cậu lúc nào, cậu chỉ cho rằng Cố Yến Thâm nhìn thấy cậu khóc mà thôi.
“Kiểu khóc vừa rồi của tôi thế nào?”
Lộ Văn Tinh muốn nghe ý kiến của Cố Yến Thâm. Dù cậu có hiểu biết về Phượng Tiêu, cậu vẫn muốn nghe ý kiến từ người khác để có thêm gợi ý.
Cậu ngước mắt nhìn chăm chú vào Cố Yến Thâm, chờ hắn phân tích.
“Khóc khá tốt.”
Lộ Văn Tinh: “..?”
“Đôi mắt đẫm lệ mông lung, khiến người ta đau lòng.”
Lộ Văn Tinh: “…”
Đây là trọng điểm sao? Cố Yến Thâm đang nói cái quỷ gì vậy?