73. Chương 73: Thầy Cố Thật Đáng Yêu

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Các cậu chuẩn bị xong chưa?”
Vừa dứt lời, Khương Minh và Vương Dịch Đồng liền gặp sự cố bất ngờ. Mọi người đang trong tư thế chuẩn bị, người chủ trì còn chưa kịp bấm giờ thì cánh tay Khương Minh đã mềm nhũn, suýt nữa làm Vương Dịch Đồng ngã.
“Khương Minh, anh làm gì thế hả!” Vương Dịch Đồng trợn mắt, quay sang người chủ trì nói, “Anh ta cố ý đấy, mượn việc công để trả thù riêng.”
“Tôi không có mà.” Khương Minh nhìn Vương Dịch Đồng với vẻ mặt oan ức, “Thật sự là vừa nãy tay tôi bị mất sức.”
“Khương Minh, anh không được à! Dịch Đồng chỉ có hơn 40kg mà anh cũng không ôm nổi sao?”
Vương Dịch Đồng khẽ hừ một tiếng, “Đúng thế, tôi nhẹ như vậy mà anh cũng không ôm được.”
[Bắt đầu rồi, bắt đầu rồi, cặp đôi này lại đấu khẩu rồi.]
[Ha ha ha ha, Khương Minh không ổn rồi. Đồng Đồng nhà chúng tôi nhẹ thế mà cũng không ôm nổi.]
“Làm lại lần nữa đi, vừa nãy tôi chưa chuẩn bị kịp.”
“Không cần.” Vương Dịch Đồng quay đầu đi, cố tình nói, “Người chủ trì, tôi muốn đổi bạn chơi.”
“Đừng mà. Chị Dịch Đồng, tôi sai rồi, vừa nãy tôi thật sự chưa chuẩn bị tốt, cho tôi thêm một cơ hội đi, tôi chắc chắn sẽ giành được căn nhà A cho chị.” Khương Minh kéo tay áo Vương Dịch Đồng, nhân cơ hội buông lời đường mật.
Vương Dịch Đồng nhướng mày, “Thật chứ?”
“Mọi người ở đây đều có thể làm chứng.”
Khương Minh vừa dứt lời, thành viên ba đội khác đồng loạt ngẩng đầu nhìn trời, ra vẻ ‘tôi chẳng nghe thấy gì cả’.
[Hhhhh, chơi xấu quá đi mất.]
[Mấy người nhìn biểu cảm của Anh Thâm và Tinh Tinh kìa. Chuyên gia đọc khẩu hình đâu rồi, mau dịch xem bọn họ đang nói gì đi?]
Lộ Văn Tinh cẩn thận nhìn Cố Yến Thâm.
“Tôi sẽ không bị ngã như Dịch Đồng chứ?”
Cố Yến Thâm: “…Sẽ không.”
“Tôi không tin.”
Người chủ trì đã đi tới, “Chúng tôi có tai có mắt đấy, hai người đừng cố nói nhỏ, có gì thì cứ nói to lên cho mọi người cùng nghe.”
“Tôi lo thầy Cố làm tôi ngã.”
Cố Yến Thâm: “Tôi không phải Khương Minh.”
“Phụt.”
Ôn Miểu không nhịn được bật cười, Hứa Y Thần cũng bắt chước nói theo, “Ôn Miểu, cô yên tâm. Tôi cũng không phải Khương Minh.”
Đội hai người con trai còn lại cũng tiếp lời, “Anh, em cũng không phải… Khương Minh.”
“Ha ha ha ha.”
Người chủ trì, vốn thích hóng chuyện, còn không quên phỏng vấn Khương Minh, người suýt chút nữa thì ‘mất mặt’, “Xin hỏi hiện tại cậu cảm thấy thế nào?”
Khương Minh với vẻ mặt uất ức, “Mấy người thật quá đáng! Vốn dĩ tôi còn định chia sẻ giường cho đội xếp thứ tư, nhưng nếu đã vậy thì chúng tôi sẽ tự mình hưởng thụ căn nhà A.”
“Cậu ôm được Dịch Đồng rồi hẵng nói.” Hứa Y Thần không chút nể nang “đâm dao”.
“Có thể bỏ qua chuyện này không?” Khương Minh nhìn bọn họ với vẻ mặt “đời không còn gì luyến tiếc”.
“Không thể.”
Người trả lời chính là Vương Dịch Đồng.
[Khương Minh thật thảm, bị đối thủ cười nhạo rồi còn bị “vợ” đâm thêm một nhát dao nữa.]
[Hhhhh, nhưng mà tôi xem thì thấy rất hả hê.]
[Tôi cũng vậy, đây đúng là kiểu vợ chồng cãi nhau.]
Sau khi trêu đùa xong, người chủ trì bắt đầu đếm ngược, “Chuẩn bị.”
Cố Yến Thâm đã chuẩn bị xong nhưng Lộ Văn Tinh vẫn không yên tâm lắm. Ngón tay của cậu lướt qua eo hắn, cậu muốn xác định xem mình ngồi chỗ nào thì vững.
Mùa hè mặc quần áo mỏng, Lộ Văn Tinh vừa chạm nhẹ thì Cố Yến Thâm lập tức giật mình vì nhiệt độ cơ thể của cậu.
“Cậu đang làm gì thế?”
“Tôi không biết nên ngồi chỗ nào.”
Cố Yến Thâm cứng họng, “…Tùy cậu, sao cho cậu ngồi vững là được.”
Cuộc đối thoại của hai người rất bình thường nhưng bình luận trực tiếp thì không nghĩ vậy.
[Tùy tiện… làm?]
[Làm ổn??? Không cầm được máu mũi!]
[A a a a a, đây là thứ tôi có thể nghe ư?]
[Tôi không hiểu lắm, liệu có phần trả phí để quan sát kỹ hơn không?]
“3, 2, 1.”
Bắt đầu tính giờ.
“A a a, bọn họ phạm quy rồi.”
Trịnh Hạo Hành ngồi trên lưng bạn chơi, liếc mắt một cái đã thấy Hứa Y Thần ôm Ôn Miểu, vài giây mới thực hiện được một lần squat.
“Bọn họ cố ý kéo dài thời gian.”
“Hai giây làm một lần, nếu lâu hơn thì sẽ bị phạt.”
Ôn Miểu ôm chặt cổ Hứa Y Thần, sợ Hứa Y Thần không kiên trì nổi sẽ làm cô ngã, dù sao chỉ cần chân cô không chạm đất thì sẽ không tính là thua.
“Mười lăm giây.”
Người chủ trì báo giờ. Khương Minh đã hơi quá sức, Vương Dịch Đồng không rảnh để ý đến các đội khác, liên tục lải nhải bên tai Khương Minh.
“Đội cuối cùng sẽ ăn ngủ đầu đường, đội cuối cùng sẽ ăn ngủ đầu đường.”
Ngực Khương Minh phập phồng kịch liệt, cánh tay truyền đến cảm giác tê đau. Vương Dịch Đồng hét lên, “Khương Minh!!! Cố lên, tôi không cần căn nhà A, chỉ cần anh không để tôi ngủ vạ vật ngoài đường là được.”
Vài giây trước Lộ Văn Tinh còn hoảng sợ, sợ đè nặng Cố Yến Thâm, cũng sợ mình bị ngã, nhưng sau khi Cố Yến Thâm thực hiện vài lần hít đất một cách vững vàng, trái tim đang treo lơ lửng của cậu dần dần nhẹ nhõm, thậm chí cậu còn nhàn nhã xem những đội khác.
“Khương Minh sắp không trụ nổi nữa rồi.”
Lộ Văn Tinh không chỉ tự mình xem mà còn thuật lại cho Cố Yến Thâm nghe.
“Đội của Mạnh Đình cũng bắt đầu hơi quá sức rồi.”
“30 giây.” Người chủ trì nhìn đồng hồ đếm ngược.
Thành viên bốn đội đối mặt với nhau, Lộ Văn Tinh quan sát xong ba đội khác thì lập tức cảm thấy thể lực của Cố Yến Thâm tốt hơn những gì cậu nghĩ. Hơi thở đều đặn, còn vô cùng ổn định, Lộ Văn Tinh không còn hoảng sợ nữa.
“40 giây.”
Người chủ trì vừa dứt lời, Khương Minh ôm Vương Dịch Đồng quỳ sụp xuống đất, “Không, không, không còn sức lực nữa.”
Đại khái là đã kiệt sức, Khương Minh tự khuỵu xuống, Vương Dịch Đồng cố chấp ôm lấy cổ Khương Minh, “Vừa nãy anh đồng ý sẽ giành căn nhà A cho tôi mà? Khương Minh, anh là đồ lừa đảo!”
“Đội Khương Minh bị loại, tiếp tục thi đấu.”
“50 giây.”
“Tôi, tôi đã cố gắng hết sức.” Mạnh Đình hơi ghé người xuống đất, không còn sức lực để nói, “C thì C đi, ít nhất còn có phòng để ở.”
Trình Hạo Hành trượt xuống, một bên ngồi dưới đất một bên lau mồ hôi cho Mạnh Đình.
Hứa Y Thần và Cố Yến Thâm vẫn tiếp tục, chỉ còn hai đội bọn họ đều đang muốn thắng đối phương.
Ôn Miểu: “Hứa Y Thần, cố lên. Chúng ta sắp giành được căn nhà A rồi.”
Lộ Văn Tinh bị Ôn Miểu kích động, ý chí chiến thắng trỗi dậy.
“Thầy Cố, anh còn trụ được đúng không?”
[Được được được!! Thầy Cố của chúng ta được chứ sao không.]
[Đàn ông không thể nói không được.]
[Thầy Cố, nhanh để cho Tinh Tinh cảm nhận xem anh “được” đến mức nào đi.]
“Một phút.”
Người chủ trì cũng không nghĩ tới hai đội này có thể kiên trì đến một phút. Dù nghệ sĩ chú trọng rèn luyện nhưng thể lực chưa chắc đã tốt.
“Bắt đầu thi đấu thêm giờ, bây giờ bắt đầu xem ai trụ được lâu hơn.”
Hơn một phút.
Động tác của Cố Yến Thâm không hề chậm lại, vẫn duy trì tần suất ban đầu.
Hứa Y Thần đã hơi không theo kịp. Động tác của anh ta chậm lại, không chỉ tay mà chân cũng đã bắt đầu tê.
“A a a a, sắp hai phút rồi.”
“Khỏe quá!!!”
Các nghệ sĩ của hai đội khác vây quanh người chủ trì, vừa xem đồng hồ bấm giây vừa nhìn về phía hai đội đang thi đấu.
“Quá mạnh.”
Thành viên của hai đội không kiên trì được một phút tỏ ra kinh ngạc thán phục.
“1 phút 40 giây.”
“Anh Y Thần, cố lên.” Ôn Miểu thay đổi phương pháp khích lệ Hứa Y Thần, nhưng một câu ‘anh Y Thần’ của cô khiến Hứa Y Thần vốn đang cố gắng gắng gượng lập tức nhụt chí.
“A a a a! Anh Thâm thắng rồi, thoạt nhìn anh ấy còn có thể tiếp tục.”
Có thể tiếp tục hay không là một chuyện, nhưng không cần phải tiếp tục thi đấu nữa, Lộ Văn Tinh vỗ vỗ Cố Yến Thâm, ý bảo hắn có thể dừng lại.
“Thầy Cố, chúng ta thắng rồi.”
Một bàn tay trắng nõn vươn tới trước mặt Cố Yến Thâm.
Đầu tiên Cố Yến Thâm sửng sốt một giây, sau đó hắn nắm lấy tay Lộ Văn Tinh, được cậu kéo lên.
Lộ Văn Tinh dùng sức kéo nên do quán tính, Cố Yến Thâm hơi nghiêng người về phía trước một chút.
Khoảng cách của hai người trong nháy mắt được rút ngắn, Cố Yến Thâm còn chưa kịp lùi lại thì tay Lộ Văn Tinh đã đặt lên trán hắn.
Lộ Văn Tinh lau mồ hôi cho Cố Yến Thâm.
Ôn Miểu vốn đang thất vọng vì mất đi căn nhà A lập tức sáng mắt lên. Lúc này chỉ có “đẩy thuyền” mới có thể giúp cô nguôi ngoai sự buồn bã này.
“A a a a a, ngọt ngào quá.”
Đồng thời thét chói tai còn có người xem phát sóng trực tiếp.
[Tôi không ổn rồi, tôi không ổn rồi.]
[Biểu cảm của Ôn Miểu chính là biểu cảm hiện tại của tôi.]
[Đẩy thuyền thành công rồi.]
[Anh Thâm: Trận huyết chiến này quá đáng giá.]
Tâm tình của Cố Yến Thâm quả thật giống như những gì bình luận trực tiếp nói. Hắn ngơ ngác nhìn Lộ Văn Tinh, đôi mắt xinh đẹp của cậu lọt vào đáy mắt hắn, chỉ thấy khóe mắt Lộ Văn Tinh cong lên, tiếng nói nhẹ nhàng vang lên.
“Thầy Cố, anh vất vả rồi.”
Cố Yến Thâm chỉ cảm thấy trong lòng tê dại, giống như có dòng điện xẹt qua.
“Bây giờ mời mọi người mang theo hành lý, đi theo tôi để xem nơi mọi người sẽ ở tối nay.”
Đầu tiên là căn nhà C.
Căn phòng ở tầng 1, Mạnh Đình và Trịnh Hạo Hành đều nhận được chìa khóa. Mở cửa phòng ra, bên trong là một phòng đơn chưa đến 10 mét vuông.
Một chiếc giường, một cái bàn, một cái tủ quần áo, một cái ghế tựa, không còn gì khác.
Đây là phòng của Mạnh Đình, phòng của Trịnh Hạo Hành ở phía đối diện, phòng cũng có bố trí tương tự.
“Nếu cần tắm rửa thì phải đến phòng tắm công cộng sao?”
“Đúng vậy.” Người chủ trì gật đầu, “Nhưng đây là ngày đầu tiên, còn có cơ hội phản công.”
Hai mắt Trịnh Hạo Hành và Mạnh Đình lập tức sáng lên.
Tiếp theo là căn nhà B.
Ôn Miểu cầm chìa khóa mở cửa phòng. Một căn hộ nhỏ khoảng 60 mét vuông, một phòng khách nho nhỏ, một phòng bếp chỉ đủ cho một người, và một cái ban công không lớn lắm.
Phòng ngủ chính khoảng mười mấy mét vuông và phòng ngủ phụ mười mét vuông.
“Rất mong chờ căn phòng xa hoa của Anh Thâm và Tinh Tinh.”
Người chủ trì đưa chùm chìa khóa cho Cố Yến Thâm, “Đưa Tinh Tinh nhé.”
“Oa.”
“A a a, thật là chu đáo.”
Lộ Văn Tinh bình tĩnh nhận lấy chìa khóa.
Mở cửa phòng ra, đập vào mắt đầu tiên là phòng khách siêu lớn.
Có hai cửa phòng đối diện nhau, Lộ Văn Tinh đưa họ vào một căn phòng.
Một căn phòng tiêu chuẩn có đầy đủ nhà tắm, ban công. Cấu trúc căn phòng của Cố Yến Thâm giống y hệt căn phòng của Lộ Văn Tinh.
Chỉ có phòng bếp là dùng chung, nhưng vẫn vô cùng riêng tư.
“Cái này tuyệt quá rồi.”
Đã có sự đối lập giữa hai căn nhà trước, căn nhà A đối với bọn họ quả thật là một biệt thự cao cấp.
“Bọn họ đều có ban công và phòng tắm riêng.”
Ôn Miểu u oán nhìn về phía Hứa Y Thần, “Sao anh không kiên trì thêm một chút, phòng này quá tuyệt vời.”
Vương Dịch Đồng xán lại bên cạnh Lộ Văn Tinh, “Tinh Tinh, Tinh Tinh, có thể cho bọn em ở nhờ một đêm không?”
“Cầu xin đó.” Vương Dịch Đồng chắp tay trước ngực, “Tôi có thể ngủ ở sofa trong phòng khách.”
Khương Minh chợt hiểu ra, lập tức quay sang Cố Yến Thâm.
“Anh Thâm, tôi cũng có thể ngủ ở phòng khách, liệu có thể…”
“Không thể.”
Khương Minh: “…” Thật là vô tình.
Lộ Văn Tinh nhìn về phía người chủ trì.
Vương Dịch Đồng là nữ, làm gì có lý do để con gái ngủ phòng khách còn mình ngủ trong phòng ngủ, như vậy không ga lăng chút nào, nhưng… căn nhà này là do Cố Yến Thâm thắng được.
Cậu cũng không muốn nhường.
Vương Dịch Đồng đột nhiên nhanh trí, “Anh Thâm, anh và Tinh Tinh có thể ở chung một phòng không? Phòng còn lại thì nhường cho tôi và Khương Minh. Tôi ngủ trong phòng ngủ, Khương Minh ngủ trong phòng khách.”
“Hơn nữa, Anh Thâm và Tinh Tinh đều không cần ngủ phòng khách. Giường ở phòng ngủ là giường 2m2. Quan hệ của hai người tốt như vậy, ngủ chung với nhau chắc chắn là không có vấn đề gì.”
“Không được, cái này không công bằng.” Người phản đối là Mạnh Đình, “Xếp thứ tư còn được ở trong căn phòng xa hoa như vậy mà xếp thứ ba như bọn tôi chỉ có thể ở căn phòng đơn sơ như kia.”
Vương Dịch Đồng đi đến trước mặt Mạnh Đình, “Anh Mạnh Đình, hữu nghị là chính, thi đấu là phụ.”
“Từ trước đến nay chúng tôi đều là thi đấu là chính.” Trịnh Hạo Hành phối hợp.
“Ha ha ha ha.”
“Có thể ở nhờ không?”
Mấy người đồng thời nhìn về phía người chủ trì. Xem xong màn kịch vui, lúc này người chủ trì mới nói, “Có thể tìm người dân ở đây để thuê. Chú ý, là thuê.”
“Tổ chương trình không bỏ tiền sao?” Vương Dịch Đồng với vẻ mặt kinh ngạc.
“Bắt đầu từ ngày mai, mọi người phải nghĩ cách kiếm tiền, duy trì chi tiêu sinh hoạt cho mấy ngày kế tiếp.”
“Vậy tài chính ban đầu là bao nhiêu?”
“Tài chính ban đầu là… căn phòng mọi người đang ở.”
Lộ Văn Tinh đảo mắt, “Cũng có nghĩa là chúng tôi chỉ có căn nhà này thôi sao?”
“Đúng vậy.”
Người chủ trì vừa dứt lời, Lộ Văn Tinh lập tức nói.
“Đã muộn như vậy rồi, đi ra ngoài thuê phòng thì biết đến bao giờ, ngày mai còn phải tiếp tục quay chương trình, vẫn nên nghỉ ngơi sớm đi. Thầy Cố, hai chúng ta ở hai căn phòng lớn cũng lãng phí, chi bằng cho bọn họ thuê một phòng thì sao? Một ngày hai trăm.”
“Nghe cậu.”
Vương Dịch Đồng khó tin trợn mắt, “Đã bắt đầu kiếm tiền rồi ư?”
“Liệu có thể rẻ hơn chút không?” Khương Minh với ánh mắt đáng thương nhìn Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh lắc đầu.
Ôn Miểu tận dụng cơ hội, “Ở chỗ chúng tôi nè, một ngày một trăm.”
Hứa Y Thần phối hợp nói, “Dịch Đồng có thể ngủ cùng Ôn Miểu, Khương Minh ngủ cùng tôi.”
Khương Minh lập tức cho rằng đây là ý kiến hay. Còn chưa đợi anh ta lên tiếng thì đã nghe Lộ Văn Tinh nói, “Phòng B của Ôn Miểu và Y Thần chỉ có một nhà vệ sinh, cũng có nghĩa là 4 người sẽ xếp hàng dùng với nhau, mới buổi sáng thức dậy đã không thoải mái như vậy rồi.”
“Buổi sáng con gái còn cần trang điểm, bốn người xếp hàng thì hai tiếng có đủ không?” Trong mắt Lộ Văn Tinh hiện lên tia ranh mãnh, “Người chủ trì, ngày mai bắt đầu quay từ mấy giờ vậy?”
“7 giờ rưỡi xuất phát.”
“7 giờ rưỡi à…” Lộ Văn Tinh cố ý giả vờ suy tư, “Nếu có thể luân phiên hết lượt trong hai tiếng thì chắc chắn phải có người dậy lúc 5 rưỡi sáng.”
“Tôi biết hiện tại không ai có tiền, tôi có thể giảm giá, một ngày một trăm bảy.”
“Giảm đến 30 tệ sao?” Khương Minh trợn lớn mắt.
Phản ứng của Khương Minh đã thể hiện lựa chọn của anh ta nghiêng về phía phòng của Lộ Văn Tinh hơn.
“Chỉ hơn căn nhà B 70 tệ, hai người có thể không cần dậy sớm. Hơn nữa ngày mai bắt đầu kiếm tiền, hai người không tin mình có thể kiếm tiền sao?” Lộ Văn Tinh dừng một chút, lại nói.
“Tôi và thầy Cố rất uy tín. Dù hai người ở mấy ngày, kiếm được bao nhiêu thì tiền thuê vẫn sẽ như vậy.”
Vương Dịch Đồng đã lung lay, không có gì có thể so với việc ngủ ngon sau một ngày bận rộn, “Nói rồi đó, không tăng giá nhé.”
“Không tăng.”
“Ở căn nhà A đi.” Vương Dịch Đồng nói.
Khương Minh do dự vài giây, “Được, vậy căn nhà A đi.”
[Ngày mai mới bắt đầu làm nhiệm vụ, Tinh Tinh ngủ một giấc dậy đã kiếm được 170.]
[Mỗi người đều bắt đầu với con số 0, Tinh Tinh nhẹ nhàng một cái đã hơn người khác 170.]
[Tinh Tinh: Tay kiếm tiền điêu luyện.]
Người chủ trì và anh quay phim còn chưa đi, Lộ Văn Tinh nhìn bọn họ một cái, hỏi, “Còn chưa kết thúc sao?”
Người chủ trì cười cười, “Còn một phần nhỏ nữa.”
Những nghệ sĩ khác đồng loạt nhìn về phía đạo diễn, ánh mắt mang theo sự nghi ngờ dò hỏi.
“Tinh Tinh nói, có một món quà…”
“Phần mọi người mong đợi nhất đã đến rồi.”
Đây không phải là lần đầu Lộ Văn Tinh tham gia chương trình, cũng không ngây thơ như vậy, cậu cong môi cười.
“Tôi nói là tặng cho thầy Cố chứ không nói sẽ tặng trước mặt mọi người.”
[Không được, tôi rất muốn biết, Tinh Tinh mau tặng đi.]
[Người chủ trì hỏi hộ tôi, hỏi hết sức đi, tôi muốn biết Tinh Tinh tặng cho “chồng” món quà gì.]
Lộ Văn Tinh quay người về phía Cố Yến Thâm. Lúc nãy cậu đã đẩy hành lý vào phòng rồi, cậu thong dong nhận lấy vali trong tay Cố Yến Thâm, “Thầy Cố, để tôi giúp anh.”
Lộ Văn Tinh đưa Cố Yến Thâm vào phòng của mình, trước khi đóng cửa thì lễ phép chúc ngủ ngon.
“Mọi người… chúc ngủ ngon.”
[Không, đưa trực tiếp ở đây đi //gào rống//]
[Tinh Tinh, cậu thay đổi rồi.]
[Đáng giận, là ai dạy hư Tinh Tinh của chúng ta!]
“Tan thôi, giải tán.” Hứa Y Thần xua xua tay.
Cuối cùng Mạnh Đình mới nhận ra, “Quả dưa to đùng của tôi đâu rồi?”
“Ô ô ô, không sao cả, tôi không để ý, tôi “ăn đường” của CP là được rồi.”
“Chị Ôn Miểu “đẩy thuyền” CP à?” Vương Dịch Đồng kinh ngạc hỏi.
“Đúng vậy.” Ôn Miểu không che giấu, cũng không cảm thấy có vấn đề gì, “Ai mà chẳng có sở thích nhỏ.”
Vương Dịch Đồng nắm lấy tay Ôn Miểu, “Em khổ quá, CP nào em “chèo” cũng BE hết.”
“Nhập cổ phiếu vào Vương Phi đi, tuyệt đối không lỗ.”
[Hhhhhh, buồn cười quá, lần đầu tiên nhìn thấy nghệ sĩ “đẩy thuyền” CP công khai như vậy.]
[Tôi cũng vậy.]
[Con mẹ nó, ‘Nhập cổ Vương Phi, tuyệt đối không lỗ’]
[Nghe còn rất vần.]
Sau khi đóng cửa phòng, Lộ Văn Tinh đi lấy quần áo chuẩn bị tắm rửa, “Thầy Cố, tôi đi tắm trước đây.”
“Được.”
Sắc mặt của Cố Yến Thâm bình tĩnh nhưng trong lòng đã bắt đầu mong chờ món quà của Lộ Văn Tinh, sẽ là cái gì đây?
Hắn treo quần áo trong vali lên, bỏ vào một nửa bên tủ mà Lộ Văn Tinh đã để lại cho hắn. Đại khái là hoàn cảnh khác nhau, hắn không khỏi liên tưởng đến cuộc sống hai người khi ở bên nhau.
Nghĩ vậy, trái tim Cố Yến Thâm đập nhanh hơn vài nhịp. Chờ quay xong chương trình này, hắn nhất định sẽ tỏ tình với Lộ Văn Tinh.
Mặc kệ Lộ Văn Tinh có ý đó với hắn không. Hắn khẳng định cậu không bài xích chuyện hắn đến gần, điều này có nghĩa là hắn có cơ hội. Trước tiên cứ tỏ tình trước, sau đó lại theo đuổi, dù sao không có ai bên cạnh Lộ Văn Tinh cả, vậy vì sao hắn không thể là người bên cạnh đó?
Cố Yến Thâm đặt việc tỏ tình lên hàng đầu các việc cần làm, thậm chí còn có chút gấp gáp không chờ nổi.
Trong phòng tắm là tiếng nước xào xạc, Cố Yến Thâm điều chỉnh điều hòa đến mức thấp nhất, cố gắng dập tắt sự khô nóng trong lòng, cố gắng không chú ý đến người trong phòng tắm kia.
Tiếng nước bị Cố Yến Thâm “ngăn cách” ở bên ngoài. Hắn ôm điện thoại giống như đang say mê trò chơi nuôi thú nhưng chỉ có hắn biết, trong lòng hắn không hề bình tĩnh chút nào cả.
Cửa phòng tắm bị mở ra.
Lộ Văn Tinh mang theo một thân hơi nước đi ra, tóc đã được khăn bông lau khô hơn nửa. Cậu thay sang áo ngủ mùa hè, thoạt nhìn mềm mại vô cùng, cho người ta cảm giác như em trai nhà bên.
“Tôi xong rồi, thầy Cố có thể vào.”
Cố Yến Thâm lấy lại tinh thần, mặt không đổi sắc. Hắn khẽ lên tiếng, cầm lấy áo ngủ, tay chân lúng túng đi vào phòng tắm.
Chờ cửa phòng tắm đóng lại, Lộ Văn Tinh mới cười thành tiếng.
Thầy Cố như vậy có hơi đáng yêu.
Trước đó Lộ Văn Tinh vốn không có suy nghĩ gì, cũng không biết tại sao cậu đột nhiên nhớ tới lời của bạn cùng phòng nói với cậu: tỏ tình trước để thành ‘công’.
Hai tai của Lộ Văn Tinh nóng lên, cậu ‘công’ thầy Cố sao?
Hình như hơi bị kích thích.
Khoan đã, cậu đang nghĩ cái gì vậy? Lộ Văn Tinh vỗ vỗ gương mặt mình, xua tan mấy ý tưởng “khác người” trong đầu.
Cậu lấy quần áo ngày mai sẽ mặc ra, treo quần áo ra sau cửa nhưng mắt cậu lại không tự chủ bay về phía phòng tắm.
________________________________________________________________________________
Lời tác giả:
Cố Yến Thâm: Đặt việc tỏ tình lên hàng đầu.
Lộ Tinh Tinh: Dự bị việc tỏ tình.
Đoán xem quà của Tinh Tinh là gì nào.
________________________________________________________________________________
Còn 31 chương….
( ̄ ‘i  ̄;)