Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Yến Thâm sấy tóc xong thì đi ra. Lộ Văn Tinh đang ngồi trên giường, khuôn mặt tinh xảo ửng hồng, vẻ mặt điềm tĩnh, ngay cả những sợi tóc cũng mềm mại lạ thường.
“Anh tắm xong rồi à?”
“Ừm.”
Lộ Văn Tinh vỗ vỗ giường, “Anh lại đây đi.”
Cố Yến Thâm chần chừ một giây, rồi đi đến mép giường. Lộ Văn Tinh lấy một chiếc hộp xanh biển từ trên tủ đầu giường.
Từ lúc đang thi đấu, Cố Yến Thâm đã tò mò không biết Lộ Văn Tinh sẽ tặng hắn món quà gì. Cuối cùng hắn cũng đợi được thời khắc cậu lấy quà ra.
Lộ Văn Tinh chớp chớp mắt, “Không mở ra xem sao?”
Cố Yến Thâm mở hộp, bên trong là một chiếc ghim cài áo.
Dưới lá là một bông hồng, dây xích kéo dài từ đế hoa, điểm kết thúc là một ngôi sao.
Cổ họng Cố Yến Thâm khẽ nuốt khan, “Tại sao lại tặng ghim cài áo cho tôi?”
“Anh đoán xem?”
Cố Yến Thâm suy nghĩ phức tạp, dò hỏi, “Quà đáp lễ?”
“…Đúng.”
“Thế à.” Sự mong đợi trong lòng Cố Yến Thâm lập tức bị nỗi thất vọng che lấp, giọng nói của hắn bình tĩnh, “Cậu tìm thấy khuy măng sét rồi?”
Lộ Văn Tinh nói trong sự bất đắc dĩ, “Anh giấu sâu như vậy là sợ tôi phát hiện sao?”
Cố Yến Thâm khựng lại. Nếu hắn mang hành lý hay ba lô ra ngoài, khi về đến nhà, chuyện đầu tiên hắn làm chính là đặt đồ về chỗ cũ, còn cẩn thận kiểm tra xem trong túi có sót đồ gì không.
Nhưng hiển nhiên, Lộ Văn Tinh không có thói quen này.
Tính sai rồi.
“Thật ra cũng không hoàn toàn là quà đáp lễ.”
Hai mắt Cố Yến Thâm sáng ngời, trong mắt Lộ Văn Tinh là ý cười ẩn ý.
“Cũng có thể là phần thưởng khi anh chiến thắng.”
Cố Yến Thâm: “…À.” Hắn lại nghĩ nhiều rồi.
“Đây là do tôi tự thiết kế.”
Nỗi thất vọng của Cố Yến Thâm chuyển thành ngạc nhiên, “Cậu còn có thể thiết kế trang sức sao?”
“Không, chỉ là học được chút nào thì dùng chút đó thôi.”
“Chiếc ghim cài áo này là đồ độc nhất sao?”
Nghe được câu khẳng định của Lộ Văn Tinh, tâm trạng Cố Yến Thâm lại vui vẻ trở lại. Tuy nhiên, Lộ Văn Tinh không mấy vui vẻ vì dường như Cố Yến Thâm không hiểu ẩn ý của chiếc ghim cài áo.
Có lẽ Cố Yến Thâm đã quên nhưng Lộ Văn Tinh thì nhớ rõ.
Trong lần quay chương trình đầu tiên, ở quán bar, Cố Yến Thâm đã cầm lấy bông hoa hồng đỏ trong tay cậu.
Còn ý nghĩa của ngôi sao thì càng không cần phải giải thích.
“Anh cảm thấy thế nào?”
Cố Yến Thâm nghi hoặc nhìn cậu, “Cái gì?”
“Anh hỏi tôi tại sao tôi tặng quà cho anh, vậy anh cảm thấy là vì cái gì?”
Cố Yến Thâm bị hỏi đến ngẩn người.
Còn có thể vì cái gì?
Đương nhiên là bởi vì hắn cho rằng Lộ Văn Tinh có tâm tư giống hắn, nhưng hình như hắn đã nghĩ nhiều.
Thấy Cố Yến Thâm rơi vào bối rối, Lộ Văn Tinh đột nhiên lại vui vẻ hơn.
“Ngủ thôi, thầy Cố.”
Đang vắt óc tìm lời giải thích – Cố Yến Thâm: “…”
Lộ Văn Tinh đã nằm xuống, “Thầy Cố, tắt đèn đi.”
“…Ừm.”
Bình thường dù có mở điều hòa thì nhiệt độ và hơi thở người bên cạnh vẫn khó có thể bỏ qua. Nhịp tim Cố Yến Thâm hơi loạn nhịp. Hắn nhắm mắt, cố ép mình đi vào giấc ngủ.
Nhưng sau khi nhắm mắt, cảm giác của Cố Yến Thâm lại càng nhạy bén hơn. Hắn phát hiện người bên cạnh động đậy một chút, nguồn hơi ấm ngày càng gần hắn.
“Thầy Cố, anh ngủ rồi sao?”
“Chưa.”
“Có phải là anh không ngủ được không?”
Cố Yến Thâm còn chưa trả lời. Lộ Văn Tinh lại nói, “Thật ra tôi cũng không ngủ được.”
“Muốn nói chuyện phiếm không?” Cố Yến Thâm hỏi.
“Không.”
Cố Yến Thâm cho rằng Lộ Văn Tinh sẽ đồng ý nhưng sau khi nghe được câu từ chối, hắn cũng không tiện mở miệng tiếp.
Đợi một lúc lâu, người bên cạnh không có động tĩnh gì. Hắn chỉ có thể nghe được tiếng hít thở nhẹ nhàng.
Trong bóng tối mờ ảo của căn phòng, Cố Yến Thâm trộm nhìn khuôn mặt của Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh nằm nghiêng. Hàng mi dài cong vút đổ bóng dưới mắt, sống mũi cao thẳng. Ánh trăng ngoài cửa sổ dừng lại trên cánh môi của cậu.
Cố Yến Thâm có hơi hâm mộ, lại có chút ghen ghét ánh trăng vô tư lự kia.
Người đẹp từ cung trăng đi xuống, hay là… người đẹp ngủ say.
Lông mi của Lộ Văn Tinh run rẩy, ngay sau đó cậu mở mắt ra, Cố Yến Thâm giật mình vội vàng thu lại ánh mắt.
“Vừa rồi anh hẳn là nên hỏi tôi tại sao không ngủ được.”
Cố Yến Thâm kinh ngạc khi Lộ Văn Tinh chưa ngủ. Câu nói của cậu khiến hắn nghi ngờ nhưng hắn vẫn làm theo lời cậu nói.
“Vậy… tại sao cậu không ngủ được?”
“Không nói cho anh biết.”
Cố Yến Thâm: “…”
Lộ Văn Tinh nhìn chằm chằm Cố Yến Thâm, cười khẽ một tiếng. Âm thanh ấy lướt qua tai Cố Yến Thâm, khiến hắn cảm thấy như có một dòng điện bất chợt xẹt qua, tê dại cả người.
“Hiện tại tôi ngủ được rồi, ngủ ngon.”
Vốn dĩ Cố Yến Thâm không ngủ được, người mình thầm mến nằm ngay bên cạnh, thử hỏi ai có thể bình tĩnh mà ngủ được chứ. Nhìn người bên cạnh cố ý khơi gợi sự tò mò của hắn, Cố Yến Thâm cảm thấy hơi bất đắc dĩ, lại có chút buồn cười.
Cố Yến Thâm biết Lộ Văn Tinh cố ý. Hắn phối hợp đáp lại một tiếng, “Ngủ ngon.”
Cố Yến Thâm không biết Lộ Văn Tinh có thật sự ngủ được hay không, hắn chỉ biết hiện tại hắn càng không ngủ được.
Tuy nhiên, hắn vẫn khá vui vì hắn chưa từng thấy Lộ Văn Tinh như này bao giờ. Điều này có phải thể hiện quan hệ của hai người trong lòng Lộ Văn Tinh đã thân thiết hơn không?
Tinh Tinh có chút nghịch ngợm cũng thật đáng yêu, càng khiến người ta không thể nào chống cự.
—
Buổi sáng ngày hôm sau, đồng hồ sinh học của Cố Yến Thâm đúng giờ đánh thức hắn. Bên tai là tiếng hít thở nhẹ nhàng, hắn nghiêng đầu thì lập tức nhìn thấy một khuôn mặt tinh xảo.
Sáng sớm vốn làm cho người khác dễ xúc động. Sau khi bị nhan sắc kia tác động, một bộ phận nào đó trên cơ thể hắn càng đặc biệt hưng phấn.
Cố Yến Thâm nằm không dám động, do dự không biết nên rời giường để bình tĩnh lại một chút, hay cứ nằm yên mặc kệ.
Không đợi hắn đưa ra lựa chọn, một tiếng kêu đột nhiên vang lên.
Cố Yến Thâm: “…”
Một con gà màu đỏ xuất hiện trong tầm mắt của hắn. Bước chân của nó ngắn ngủn, vô cùng cần cù chăm chỉ thực hiện nhiệm vụ đánh thức của mình.
Cố Yến Thâm lập tức không còn ý nghĩ gì nữa. Trong đầu hắn hoàn toàn bị tiếng báo thức của con gà trống nhỏ chiếm lĩnh.
Không được chủ nhân để ý, con gà trống chạy tán loạn, càng chạy càng hăng.
Cố Yến Thâm chấp nhận số phận, rời giường đi bắt gà, sau đó hắn phát hiện… con gà trống nhỏ này còn có chức năng tránh chướng ngại vật, khi cảm nhận có vật cản thì sẽ tự động né tránh hoặc đổi hướng khác.
Còn rất thông minh.
Trách không được Lộ Văn Tinh dùng từ lúc đi học đến bây giờ vẫn chưa bị hỏng.
Đối với một người có chất lượng giấc ngủ đến mức sấm sét cũng không làm cậu ấy tỉnh giấc như Lộ Văn Tinh, nếu con gà này không có chức năng tránh vật thì chắc chưa kịp đánh thức chủ nhân, nó đã tự đâm hỏng chính mình rồi.
Sau khi tắt chuông báo thức đi, Cố Yến Thâm đặt con gà trống lên tủ đầu giường, sau đó đi vào phòng tắm rửa mặt.
Khi hắn đi ra thì Lộ Văn Tinh vẫn đang ngủ. Cố Yến Thâm lại gánh vác nhiệm vụ đánh thức người đẹp đang say giấc.
Suy nghĩ chợt lóe qua, trong truyện, người đẹp ngủ say sẽ tỉnh dậy sau khi được hôn, nhưng hắn không có phúc lợi đó, hắn chỉ có thể…
“Tinh Tinh.”
Cố Yến Thâm kéo chăn của Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh trở mình, mơ mơ màng màng lẩm bẩm, “Ừm, đừng nghịch.”
Cố Yến Thâm: “…”
“Dậy đi.”
Người trên giường thờ ơ.
Hắn đẩy đẩy Lộ Văn Tinh. Lộ Văn Tinh càng rúc sâu vào trong, Cố Yến Thâm lập tức thấy khá thú vị, lại chọc chọc cậu.
Lộ Văn Tinh hơi nhíu mày, tiếp tục xê dịch vào bên trong.
Thật đáng yêu, thật muốn…
Không thể muốn, tưởng tượng sẽ thấy ngứa ngáy trong lòng.
Dưới nỗ lực của Cố Yến Thâm, Lộ Văn Tinh gian nan mở mắt. Nhìn Cố Yến Thâm gần ngay trước mắt, Lộ Văn Tinh có chút mơ hồ, cậu mơ thấy mình đã thổ lộ.
Trong mơ, Cố Yến Thâm hỏi cậu ‘Vì sao ghim cài áo lại là hoa hồng và ngôi sao’?, Lộ Văn Tinh lập tức thuận thế tỏ tình.
Đây vốn là kế hoạch của Lộ Văn Tinh, nhưng dù Cố Yến Thâm rất thích ghim cài áo nhưng lại hoàn toàn không hiểu hàm ý của nó.
Lộ Văn Tinh không vui, cho nên không còn màn thổ lộ sau đó.
“Tinh Tinh, dậy thôi. Tổ chương trình sắp đến gọi cậu dậy rồi.” Cố Yến Thâm kiên nhẫn gọi Lộ Văn Tinh dậy.
Lộ Văn Tinh lập tức tỉnh táo.
Cậu bật dậy, mấy sợi tóc nghịch ngợm dựng lên. Cậu vẫn còn hơi buồn ngủ, nhìn về phía Cố Yến Thâm, sau đó khẽ hừ một tiếng, xuống giường đi rửa mặt.
Còn không biết ngày hôm qua đã bỏ lỡ màn thổ lộ – Cố Yến Thâm: “…?”
‘Hừ’ là có ý gì?
Bởi vì hắn đánh thức cậu sao?
—
Sau khi mọi người đến đông đủ, tổ chương trình đưa bọn họ đến công viên trò chơi.
Người chủ trì tuyên bố nhiệm vụ hôm nay: “Ngày hôm qua đã nói với mọi người rồi, số tiền mà mọi người hiện có là 0.”
“Nhưng mọi người có thể thông qua các hình thức khác để kiếm tiền.”
“Đầu tiên, ‘biểu diễn nghệ thuật đường phố’, thứ hai, ‘bán đồ chơi’, thứ ba, ‘làm nhân viên nhà ma’, cuối cùng, ‘làm nhân viên rạp phim 5D’.”
“Mỗi đội chỉ có thể chọn một việc. Thứ tự lựa chọn dựa vào thứ tự chia phòng hôm qua, cũng có nghĩa là đội Tinh Tinh và thầy Cố được ưu tiên lựa chọn trước.”
Mọi người đồng thời nhìn về phía Cố Yến Thâm. Hắn nghiêng đầu nhìn Lộ Văn Tinh, “Chọn cái nào?”
Lộ Văn Tinh không chọn, hỏi lại người chủ trì.
“Quy tắc cụ thể là gì?”
Người chủ trì cười cười, nói ra quy tắc hoàn chỉnh.
“Cái đầu tiên, lựa chọn biểu diễn cần phải thuê đạo cụ, nhạc cụ của tổ chương trình, một ngày 200 tệ. Mỗi một người hát một bài sẽ kiếm được 15 tệ.”
“Chẳng phải là một cái bẫy sao?”
“Không phải chứ? Là chúng tôi kiếm tiền ăn uống hay là tổ chương trình kiếm tiền nuôi nhân viên công tác?”
“Ha ha ha ha ha.”
Đối diện với những ánh mắt sống không còn gì luyến tiếc, người chủ trì cười sảng khoái.
[Cười chết mất, đâu đâu trong chương trình này cũng là bẫy, kiếm tiền mà không có vốn.]
[Cái này mà Tinh Tinh cũng đoán được, không phục không được.]
[Cái này cần thiết, Tinh Tinh là một quản gia có tay nghề điêu luyện.]
“Cái thứ hai là mặc trang phục gấu trúc bán đồ chơi, cần lấy đồ chơi từ chương trình, mỗi món phải trả 10 tệ, bán ra ngoài với giá 25 tệ. Không được nâng giá, mỗi lần lấy đồ chơi cần phải lấy ít nhất 50 món.”
“Cái này cũng quá lừa người rồi?”
“Tổ chương trình đây là đang bóc lột chúng tôi, thật quá đáng, chúng tôi muốn phản kháng.”
“Ha ha ha ha, Hứa Y Thần, anh đi đầu đi.”
“Cái thứ ba thì sao?”
Người chủ trì: “Nhân viên trong nhà ma, thuê đạo cụ của một người hết 150 tệ. Dọa thành công một du khách được 15 tệ.”
“Nhân viên rạp chiếu phim, cần phải được đào tạo riêng, phí huấn luyện là 200 tệ. Mỗi bộ phim kiếm được 20 tệ.”
Nụ cười của người chủ trì càng lúc càng tươi, “Xét đến việc mọi người không có vốn, tổ chương trình rất chu đáo, cung cấp lựa chọn ‘vay nợ’.”
Nghệ sĩ của các đội: “…” Thật là chu đáo.
Cố Yến Thâm không có phản ứng gì quá lớn, “Cậu muốn chọn cái nào?”
“Nhân viên nhà ma?” Lộ Văn Tinh có chút tò mò. Từ trước đến giờ toàn là bị ‘quỷ’ dọa, cậu cũng muốn thử cảm giác vui vẻ khi giả làm quỷ.
“Được.” Cố Yến Thâm vô cùng dứt khoát.
Người chủ trì ghi nợ xong, Lộ Văn Tinh và Cố Yến Thâm cầm phiếu đi tìm nhân viên lấy đạo cụ.
“Hai người có để ý việc vẽ thêm chút ‘máu’ không?” Nhân viên hỏi bọn họ.
“Không ngại.”
Lộ Văn Tinh trả lời xong, bổ sung thêm một câu, “Càng dọa người thì càng tốt.”
Cố Yến Thâm hóa trang thành âm sai. Hắn cầm xích sắt làm thành còng tay, nửa khuôn mặt dính ‘máu’, mặc áo trắng, tóc tai bù xù, đội chiếc mũ quan dài, trên mũ viết hai chữ ‘âm sai’.
Lộ Văn Tinh mặc một bộ trang phục màu đen, ngực ‘cắm’ một con dao, miệng đầy răng kéo dài đến tận mang tai, còn đeo thêm một con ‘tròng mắt’ rơi ra ngoài.
Hai người hóa trang xong thì được đưa đến nhà ma, “Công viên trò chơi mở cửa lúc 9 rưỡi, khoảng 10 giờ thì mới có khách đến.”
Bọn họ được sắp xếp trong một căn phòng trông như một hang động. Ánh đèn đỏ sậm mờ ảo, trong phòng có thiết bị phun nước, những bọt nước mịn chảy ra từ tảng đá. Trong không khí phảng phất mùi tanh, giống như mùi máu loãng còn vương lại.
Những âm thanh kỳ dị vang vọng, trên bàn là đủ loại dụng cụ tra tấn.
“Sợ không?”
Nhân viên công tác rời đi, trong phòng chỉ còn Lộ Văn Tinh và Cố Yến Thâm.
Lộ Văn Tinh cảm thấy Cố Yến Thâm hỏi thừa quá. Nếu cậu sợ thì tại sao lại chọn nhiệm vụ này.
Cậu tiến lên một bước, tròng mắt giả chạm vào cằm của Cố Yến Thâm.
“Anh trai nhỏ này.”
Lộ Văn Tinh nhếch môi, ghé sát vào tai Cố Yến Thâm, dùng giọng điệu lạnh lẽo rợn người nói.
“Tôi muốn về nhà cùng anh, anh… có sợ không?”
Lộ Văn Tinh không cảm thấy những lời này có thể dọa được Cố Yến Thâm, chỉ là người chơi vẫn chưa xuất hiện, cậu chỉ có thể trêu chọc Cố Yến Thâm.
Nhưng Cố Yến Thâm không đáp lời, có lẽ hắn cảm thấy cậu quá nhàm chán. Lộ Văn Tinh đang định tìm thú vui khác thì giọng nói trầm thấp của Cố Yến Thâm cất lên.
“Sợ.”
Lộ Văn Tinh kinh ngạc nhìn hắn, phối hợp đến thế sao?
Đột nhiên nghe thấy một tiếng ‘cạch’.
Lộ Văn Tinh cúi đầu nhìn xuống____
Cổ tay trái của cậu bị chiếc còng tay lạnh lẽo của Cố Yến Thâm khóa chặt.
Lộ Văn Tinh:???
Cố Yến Thâm cũng làm tương tự, dùng còng tay khóa lại tay phải của mình.
“Sợ cậu đổi ý.”
[Sợ cậu đổi ý!!!! A a a a a, đây là thổ lộ sao? Tôi mặc kệ, chính là vậy đó!!!]
[A a a a, tôi chết mất thôi. Tôi ra lệnh cho Tinh Tinh mau về nhà cùng anh Thâm đi.]
[Tinh Tinh, nói được thì phải làm được, cho nên làm ơn hãy về nhà cùng anh Thâm đi.]
[Vương Phi khóa chết cho tôi! Tôi nuốt chìa khóa rồi.]
________________________________________________________________________________
Còn 30 chương…..