76. Bằng Chứng Không Thể Chối Cãi

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Yến Thâm không đi đâu xa. Khi quay lại, hắn nhìn thấy người quay phim đang đứng dưới chân vòng quay.
“Tinh Tinh đi đâu rồi?”
Người quay phim chỉ lên vòng quay, “Bị Trịnh Hạo Hành lôi lên đó rồi.”
“Tinh Tinh đi theo Trịnh Hạo Hành lên đó sao?”
Cố Yến Thâm cảm thấy không đúng lắm. Trịnh Hạo Hành và Lộ Văn Tinh mới gặp nhau lần đầu, thời gian tiếp xúc khi quay cũng không nhiều, việc hai người cùng ngồi vòng quay càng khiến hắn thấy lạ.
Hơn nữa, nếu đã muốn chơi cùng hắn thì càng không nên im lặng đi ngồi vòng quay với người khác như vậy.
“Không phải… Trịnh Hạo Hành muốn ngồi vòng quay rồi lôi kéo Lộ Văn Tinh đi lên.”
Phản ứng đầu tiên của Cố Yến Thâm là tìm đến nhân viên điều khiển vòng quay để hỏi.
“Đúng vậy, cậu trai đeo mặt nạ đi lên cùng cậu mặc đồ thú kia rồi.”
“Cậu thanh niên mặc đồ thú kia không chịu cởi đầu thú ra. Những trò chơi trên cao không khuyến khích mặc trang phục như vậy, dù vòng quay chậm nhưng vẫn có thể bị choáng váng, chóng mặt.”
“Có thể dừng vòng quay không?”
“Không thể.”
Nhân viên công tác biết hôm nay có chương trình đến đây quay nhưng còn có các du khách khác đang ngồi trên đó, cũng không có tình huống khẩn cấp nào xảy ra nên đương nhiên không thể dừng lại được.
Cố Yến Thâm gọi điện thoại cho Lộ Văn Tinh.
Hắn hỏi Lộ Văn Tinh có phải đang ở cùng Trịnh Hạo Hành không, sau đó hắn nhận được câu trả lời mơ hồ.
“Không có việc gì, là trò đùa của một ‘người bạn cũ’ vừa gặp lại. Vòng quay quay rất chậm, làm phiền thầy Cố đợi tôi hai mươi phút nhé.”
“Thầy Cố muốn chơi trò gì, tôi cũng có thể chơi cùng anh.”
Thấy Lộ Văn Tinh còn có thời gian nói chuyện phiếm với người khác, sắc mặt của Văn Dụ trắng bệch.
“Tàu lượn siêu tốc? Cũng được.”
“Tôi có thể nhìn thấy biển từ đây.”
“Phong cảnh khá tốt, chỉ là…” Ánh mắt Lộ Văn Tinh ánh lên ý cười nhàn nhạt, “Tôi càng muốn ngắm cùng thầy Cố hơn.”
Văn Dụ cho rằng sự xuất hiện của cậu ta có thể dọa Lộ Văn Tinh nhưng trên thực tế, ngoài lúc tháo đầu thú Lộ Văn Tinh hơi kinh ngạc, sau đó cậu không nói chuyện với cậu ta nữa, như thể cậu ta không hề tồn tại.
Nhận được điện thoại còn có tâm tình nói chuyện phiếm, hoàn toàn không có ý định nói chuyện với cậu ta.
“Cậu nói chuyện xong chưa?”
Lộ Văn Tinh khẽ nhướng mày nhìn cậu ta một cái, điềm nhiên nói, “Thầy Cố, chờ tôi xuống rồi sẽ tìm anh sau.”
Sau khi tắt điện thoại, Văn Dụ không mở miệng. Lộ Văn Tinh cũng không hỏi, dù sao người sốt ruột cũng không phải là cậu.
Văn Dụ bị vẻ mặt thờ ơ của Lộ Văn Tinh chọc tức.
“Lộ Văn Tinh, cậu thật sự nghĩ mình là một minh tinh lớn rồi sao? Trước đây thì giả vờ ôn hòa vô hại trước mặt tôi, giờ thì không thèm giả vờ nữa sao? Ngồi nói chuyện điện thoại với người khác mà không muốn hàn huyên với tôi – một người bạn cũ sao?”
“Bạn bè? Tôi chỉ là không vạch trần cậu thôi. Cậu vậy mà còn nhập vai sâu đến thế sao?”
Lộ Văn Tinh bình tĩnh, cố ý chọc tức Văn Dụ.
“Gần đây không có việc gì làm nên đến tìm tôi để ké fame sao?”
Khi Lộ Văn Tinh nhận điện thoại thì Văn Dụ đã cởi bộ đồ thú ra. Hiện tại, cậu ta tức giận đến run rẩy, nắm chặt hai tay, “Chính là cậu, đúng không?”
“Để Văn Tranh lấy hết tài nguyên của tôi, lại cố ý tìm truyền thông tung tin tức ra.” Giọng nói của Văn Dụ trở nên sắc bén, “Những tin tức trước đó luôn không có chứng cứ, sau khi tôi làm sáng tỏ thì mới đưa ra chứng cứ, là mấy người hợp sức chơi tôi.”
Lộ Văn Tinh nghe thế thì cảm thấy khó hiểu. Những tin tức trước đó và việc tung ra chứng cứ sau này đều do Văn Tranh làm. Lộ Văn Tinh cảm thấy biết ơn nhưng đồng thời cũng không thấy có vấn đề gì.
Thời điểm Văn Dụ làm những chuyện đó thì nên chuẩn bị tinh thần gánh chịu hậu quả.
“Tôi bắt cậu tìm người thay thế tôi vào đại học hay là bắt cậu cướp tài nguyên của nghệ sĩ khác sao?”
“Hiện tại tôi bị bạo lực mạng, ra khỏi nhà thì bị phóng viên rình rập, ra đường thì bị người khác nhục mạ, ném đồ. Cửa nhà cũng bị phóng viên và anti-fan canh gác, đây đều là do cậu, không liên quan đến…”
Văn Dụ cười, “Cậu có biết không?”
“Mười mấy năm trước tôi sống rất tốt, khi cậu mất tích thì người nhà của cậu là của tôi.”
Văn Dụ cảm thấy ghê tởm Lộ Văn Tinh, cũng ghê tởm người nhà họ Văn.
“Cho nên thế nào?” Lộ Văn Tinh lạnh lùng nhìn Văn Dụ.
“Cậu đừng giả vờ, tôi đã cướp đi cuộc sống của cậu. Tôi không tin cậu không để tâm, trong lòng cậu chắc chắn vô cùng căm hận tôi.”
“Tôi ở nhà của cậu ăn ngon mặc ấm. Khi cha mẹ cậu ân cần hỏi han tôi thì cậu ở đâu. Bọn họ chúc mừng sinh nhật tôi, cậu cũng không có. À, đúng rồi, người mỗi năm đi họp phụ huynh cho tôi cũng là mẹ của cậu. Trong mắt người khác, bà ấy chính là mẹ của tôi.”
Lộ Văn Tinh thờ ơ, như thể thấy nhàm chán, khẽ gõ gõ ngón trỏ.
“Cậu muốn biểu đạt cái gì? Hiện tại bọn họ vẫn là cha mẹ của tôi. Người sống ở nhà họ Văn cũng là tôi, được chăm sóc ân cần cũng là tôi.” Lộ Văn Tinh biết điểm yếu của Văn Dụ ở đâu. Cậu nở nụ cười châm biếm, “Tôi trả lại những gì cậu đã nói. Cậu ở nhà họ Văn mười mấy năm cũng không bằng tôi ở nhà 5 năm.”
“Vậy cậu đúng là quá thất bại.”
“Lộ Văn Tinh.” Văn Dụ nhìn chằm chằm cậu, “Cậu không cần đắc ý.”
Lộ Văn Tinh vô tội chớp mắt, “Hay là cậu muốn nghe tôi nói về cuộc sống của tôi ở nhà họ Tạ? Vậy thật sự làm cậu thất vọng rồi. Tôi ở nhà họ Tạ rất tốt, cha mẹ coi tôi như con ruột mà nuôi nấng. Còn cậu ở nhà họ Văn…”
Lộ Văn Tinh không nói hết lời nhưng Văn Dụ có thể nghe hiểu. Lộ Văn Tinh đang cười nhạo cậu ta dù có ở nhà họ Văn thì người nhà họ Văn cũng không coi cậu ta là người thân thực sự.
“Khó khăn lắm mới đưa tôi lên vòng quay chỉ để nói mấy lời vô nghĩa này sao?”
Văn Dụ không tin Lộ Văn Tinh không thèm để ý, cậu ta cười khẩy một tiếng. “Đừng che giấu, nếu thật sự tốt như vậy thì cậu quay lại nhà họ Văn làm gì?”
“Cậu không nhớ rõ chuyện lúc nhỏ đúng không? Cũng không nhớ rõ tại sao mình lại mất tích, thật đáng thương.”
Làm gì có ai có thể thản nhiên chấp nhận việc cuộc sống của mình bị thay đổi. Văn Dụ khẳng định sự bình tĩnh và thờ ơ của Lộ Văn Tinh đều là giả vờ.
Hôm nay cậu ta đến đây cũng chính là muốn chọc tức Lộ Văn Tinh.
“Cậu còn nhớ khi nhỏ cậu gọi tôi là ‘anh’ không? Để tôi nghĩ lại xem, người đón cậu ở nhà trẻ hôm đó chính là tôi. Cậu chắc chắn không còn nhớ gì.”
“Tôi nói với cậu mẹ vẫn chưa tan làm, cô bảo mẫu có việc không thể đến, cậu không hỏi thêm gì liền tin ngay, còn rất lễ phép nói ‘cảm ơn’ tôi. Cậu nói xem có buồn cười không, khiến cậu chia lìa với cha mẹ mười mấy năm mà cậu còn cảm ơn tôi.”
Lộ Văn Tinh dùng vẻ mặt không cảm xúc nhìn cậu ta. Văn Dụ vẫn chưa hết giận, cậu ta cười đầy ác ý.
“Sau khi cậu mất tích, mỗi ngày Kỷ Viện đều gặp ác mộng, Văn Hoài Hạc cũng chẳng khá hơn là bao. Cậu đã làm hại gia đình cậu như vậy, có lẽ ban đầu tìm cậu là vì đau lòng nhưng thời gian qua lâu như vậy, mười mấy năm không tìm thấy, lại còn trở thành con của gia đình khác, vậy liệu họ còn có bao nhiêu sự quan tâm thực sự? Đón cậu trở về cũng chỉ là để bù đắp cảm giác thua thiệt và bất an trong lòng thôi.”
Văn Dụ nói xong, Lộ Văn Tinh lộ ra vẻ mặt ‘thì ra là vậy’, “Cho nên cậu đến đây là để châm ngòi ly gián?”
Lộ Văn Tinh càng bình tĩnh, trong lòng Văn Dụ càng uất nghẹn.
“Văn Dụ, tôi cảm thấy cậu rất đáng thương. Từ nhỏ đã tính kế tôi như vậy, kết quả thì sao, cậu đã đạt được thứ mình muốn chưa?”
Những lời này không thể nghi ngờ đã chạm vào nỗi đau của Văn Dụ.
“Câm miệng.”
Lộ Văn Tinh khẽ cười một tiếng, “Tôi nghe anh tôi nói, cậu giấu chuyện vào giới giải trí với anh ấy, để tôi đoán xem nào…”
“Cậu muốn vào Hoa Dịch Truyền Thông nhưng lại bị anh tôi từ chối?”
Văn Dụ nhăn mày, Lộ Văn Tinh biết mình đã đoán trúng phóc.
“Trong lần đầu tiên quay chương trình, lúc chúng ta hợp tác nhảy, tôi đã phát hiện cậu hát nhảy không tồi. Nếu cậu đồng ý, chắc chắn Vương Mạn sẽ để cậu ra mắt với tư cách thành viên nhóm nhạc, tuyệt đối sẽ nổi tiếng nhanh hơn so với việc cậu đóng phim, nhưng cậu đã từ chối.”
“Bởi vì cậu không muốn đi theo con đường này, không thích thì cậu sẽ không bao giờ học, nhưng cậu lại học mà không theo con đường này… có phải vì anh của tôi không?”
Lộ Văn Tinh biết Văn Tranh bênh vực người nhà đến mức nào.
“Khi còn nhỏ tôi từng học vũ đạo, còn từng tham gia thi đấu lấy giải thưởng. Cậu cũng học lúc nhỏ đúng không, cha mẹ tôi chắc không đi xem cậu thi đấu. Có phải anh tôi cho rằng cậu học theo, bắt chước tôi?”
Lộ Văn Tinh thong thả nói.
“Xem ra cậu bắt chước chẳng ra gì.”
“Lộ Văn Tinh, cậu đừng coi mình là trung tâm. Ai thèm đi bắt chước, chỉ có cậu có thể học, người khác học thì chính là bắt chước sao?”
Lộ Văn Tinh đoán ra được, chuyện hot search về việc thiết lập hình tượng ‘con nhà giàu’ là do Văn Dụ mua thủy quân để bôi xấu cậu.
Có lẽ vì câu nói kia của Văn Tranh khiến Văn Dụ để chuyện này trong lòng. Cậu ta tìm được cơ hội thì muốn Lộ Văn Tinh trải nghiệm cảm giác bị hiểu lầm này.
Văn Dụ chọn xuất hiện trước mặt Lộ Văn Tinh lúc này không chỉ vì cậu ta muốn Lộ Văn Tinh khó chịu, mà còn vì cậu ta không chịu được việc mình rơi vào cảnh khốn đốn trong khi Lộ Văn Tinh lại ngày càng phất lên.
Văn Dụ thừa nhận, cậu ta ghen ghét Lộ Văn Tinh, cậu ta muốn hủy hoại Lộ Văn Tinh.
Tất cả đều là do Văn Tranh ép cậu ta làm. Trong tay Văn Tranh có lịch sử chuyển khoản giao dịch mấy năm nay giữa cậu ta và nhân viên viện phúc lợi trước đây. Dù có chủ tiệm đồ cổ làm trung gian, nhưng sau khi mọi chuyện bại lộ thì rất dễ dàng điều tra ra tất cả.
Văn Tranh không làm chuyện không chắc chắn, cho Văn Dụ biết có chứng cứ không phải là hù dọa mà là không muốn cậu ta sống yên ổn, muốn Văn Dụ phải lo lắng chờ lệnh của tòa án. Văn Tranh đang hành hạ Văn Dụ.
Hình như Văn Tranh còn có chứng cứ về quỹ đen của cậu ta và Lệ Tiêu.
Kế hoạch ban đầu của Văn Dụ và Lệ Tiêu rất hoàn hảo, họ còn tính toán vớt nốt số tiền cuối cùng rồi rửa tay gác kiếm. Lệ Tiêu đã chuẩn bị xong xuôi việc lẩn trốn. Anh ta và Văn Dụ không ký với nhau bất cứ hiệp nghị hay hợp đồng gì, việc chuyển tiền cũng thông qua cửa hàng đồ cổ.
Lệ Tiêu cẩn thận góp nhặt từng chứng cứ giả để đổ tội cho nhà họ Lệ nhưng bọn họ không hề nghĩ tới, Văn Tranh đã sớm phát hiện hành động của bọn họ, còn lặng lẽ tiết lộ mọi chuyện cho người nhà họ Lệ.
Đám cáo già nhà họ Lệ vô cùng xảo quyệt. Bề ngoài thì tỏ vẻ như không biết chuyện gì, lúc nào cũng tươi cười chào đón, bày ra vẻ không chút phòng bị, nhưng bên trong thì lại tìm người trà trộn vào công ty con của Lệ Tiêu, bí mật thu thập chứng cứ phạm tội.
Lệ Tiêu đã bị thẩm vấn, rất nhanh sẽ đến lượt Văn Dụ.
Dù mới chỉ bị Văn Tranh phanh phui chuyện tìm người thế thân, nhưng Văn Dụ đã không thể ngóc đầu lên được trong giới giải trí. Bất động sản đứng tên cậu ta cũng bị điều tra, nơi ở duy nhất hiện tại thì bị anti-fan và phóng viên canh gác.
Đúng lúc này, Lộ Văn Tinh nhận được một đoạn video ngắn từ Văn Tranh.
Trong video là một người đàn ông đã cạo tóc, hai tay bị còng, đang bị thẩm vấn.
Lộ Văn Tinh giơ điện thoại lên, “Cậu có muốn cùng xem không?”
Sự tức giận của Văn Dụ bùng nổ.
Người đàn ông trong video là chồng của viện trưởng viện phúc lợi, cũng chính là cha ruột của Văn Dụ, tên là Hoàng Triết Thành.
“Ông có quen người này không?”
Cảnh sát cầm ảnh chụp của Văn Dụ hỏi ông ta.
Hoàng Triết Thành gật đầu, “Con trai tôi.”
Văn Dụ nắm chặt tay, trong mắt lộ ra vẻ châm biếm.
“Con của tôi và một người phụ nữ khác, tôi không dám để vợ biết. Vốn dĩ muốn bỏ đi nhưng người phụ nữ kia lại lén sinh ra, còn dùng đứa trẻ này để uy hiếp tôi.”
“Người mẹ là ai?”
“Là nhân viên của viện phúc lợi.”
“Ông quen người này không?”
“Văn Trì, ở thành phố C không ai không biết. Tiệc sinh nhật 1 tuổi của nó từng khiến truyền thông vô cùng chú ý, đến vài trang báo địa phương cũng đưa tin.” Người đàn ông nhếch miệng cười khẩy, “Nghe nói đã tìm được, không dễ dàng đúng không.”
“Thành thật khai báo đi.”
Cây gậy của cảnh sát đập xuống bàn, người đàn ông càng cười to, “Tôi có tội nhưng người đưa ra chủ ý lại là con trai tôi.”
“Văn Dụ nói với tôi, đứa bé này được chăm sóc rất tốt, ngây thơ dễ lừa. Nó bảo tôi phối hợp diễn một vở kịch, nói sau khi chuyện thành công sẽ cho tôi 100 vạn.”
Kế hoạch ban đầu của Văn Dụ là, Văn Trì bị ‘kẻ thù’ của nhà họ Văn bắt cóc. Đám người lái xe kia không thật sự muốn đâm Văn Trì mà đơn giản chỉ muốn hù dọa. Khi Văn Trì đang không biết phải làm sao, nếu Văn Dụ đứng ra thì chắc chắn Văn Trì sẽ theo bản năng dựa dẫm vào Văn Dụ.
Nếu Văn Dụ bị thương vì Văn Trì thì người nhà họ Văn sẽ càng áy náy với cậu ta hơn.
Việc Văn Dụ cần làm chính là dỗ dành Văn Trì, để Văn Trì chủ động mở miệng bảo người nhà họ Văn nhận nuôi Văn Dụ. Đây là kế hoạch của cậu ta, cậu ta không cam lòng khi chỉ có thể tạm thời ở nhà họ Văn.
Trẻ được nhận nuôi sẽ được hưởng quyền thừa kế. Văn Dụ không cần người nhà họ Văn làm người giám hộ tạm thời, điều cậu ta muốn chính là được nhận nuôi.
Văn Dụ không nghĩ tới Hoàng Triết Thành lại không đáng tin cậy như vậy. Người ông ta tìm tới đã làm Văn Trì bị thương, còn bị thương không nhẹ. Văn Dụ không dám để Văn Trì về nhà. Cậu ta biết người nhà họ Văn để ý đứa con út này đến mức nào, bị thương thành ra như vậy chắc chắn sẽ không bỏ qua mọi chuyện.
Trong khoảnh khắc hoảng loạn, Hoàng Triết Thành gợi ý với Văn Dụ rằng, nếu không thể giải thích chuyện bị thương thì dứt khoát đừng để Văn Trì xuất hiện. Vốn dĩ viện phúc lợi đã cấu kết với bọn buôn người. Hai vợ chồng đưa Văn Trì đi chính là người của đám buôn người.
Bọn họ làm việc ở viện phúc lợi, cũng giúp bọn buôn người tìm những đứa trẻ thích hợp, sau đó lại tìm người giả vờ đến viện phúc lợi nhận nuôi. Sau khi lừa gạt viện trưởng viện phúc lợi thì sẽ đưa trẻ con đến bán ở thành phố khác.
Viện trưởng viện phúc lợi lúc đó cũng không biết chuyện này nhưng chồng của bà ta đúng thật là một thành viên của đường dây buôn người. Công ty nhỏ của nhà họ Hạ lúc đó chính là ký hợp đồng với bọn buôn người, lấy hình thức ủng hộ quyên góp để chuyển tiền. Hoàng Hạo Vũ là kế toán của viện phúc lợi thì làm giả giấy tờ để chia đều số ‘tiền quyên góp’ đó.
“Không phải tôi chỉ bán mấy đứa trẻ không ai cần thôi sao? Đây tính là tội lớn gì chứ? Người tôi tìm cho bọn nó rất tử tế, có ăn có mặc, bọn nó còn nên biết ơn tôi.” Đến bây giờ Hoàng Triết Thành vẫn cho rằng mình vô tội.
“Mấy người đã điều tra hết về Văn Dụ rồi đúng không. Cái người tên Văn Tranh gì đó không phải rất giỏi điều tra sao? Vậy đưa con trai tôi vào đây chăm sóc tôi là được.”
Hoàng Triết Thành vẫn tiếp tục nói nhảm. Khuôn mặt của Văn Dụ đỏ lên, cậu ta cắn chặt răng đến nỗi gân xanh nổi đầy trên trán.
“Những chuyện tôi làm giúp nó đều là chủ ý của nó.”
“Đứa trẻ đó quả thật là quái dị. Tuổi nhỏ nhưng tâm địa đã độc ác, lúc ấy tôi nên để nó chết chìm dưới nước mới đúng.”
Văn Dụ lạnh lùng nhìn người đàn ông trong video. Cậu ta xuyên vào thân thể của nguyên chủ không phải vì nguyên chủ cứu bé gái kia mà chết đuối.
Trên thực tế là do người đàn ông này tạo ra sự ‘trùng hợp’, muốn nhấn chìm đứa con riêng này. Kết quả Văn Dụ lại xuyên đến đây, lấy việc sẽ tố giác Hoàng Triết Thành lừa bán trẻ con để uy hiếp nên cuối cùng hai người mới hợp tác với nhau.
Hoàng Triết Thành không nghĩ tới đứa trẻ ngày thường ngoan ngoãn lại là một người có tâm tư đen tối như vậy, nhưng chuyện đứa trẻ này nói làm ông ta không kìm được lòng. Sau khi xác nhận đứa trẻ này sẽ không tố giác mình, lại là máu mủ ruột thịt nên ông ta mềm lòng thả đứa trẻ ra, không làm căng chuyện tiền bạc mà thả ra.
Còn việc cứu Tư Tư cũng là lời nói dối. Sau khi Tư Tư suýt chết đuối mới có lý do để đến bệnh viện tĩnh dưỡng. Khi người nhà họ Văn muốn nhận nuôi Tư Tư thì vừa lúc Tư Tư nằm viện, do đó họ mới nói cho nhà họ Văn biết Tư Tư đã được nhận nuôi.
Mục đích là muốn cho người nhà họ Văn nhận nuôi Văn Dụ. Không ngờ sau khi nghe Tư Tư đã được nhận nuôi, người nhà họ Văn cũng không có ý định nhận nuôi những đứa trẻ khác, mà chỉ cách vài ngày lại đến tặng đồ đạc, vật tư một lần.
Sau khi Kỷ Viện đưa Văn Trì đến viện phúc lợi, Hoàng Triết Thành tìm bọn buôn người giả vờ muốn bắt cóc Văn Trì, lại cố ý tạo ra sự hiểu lầm khiến Văn Dụ bị bắt đi thay Văn Trì. Việc này cũng là muốn mượn sự áy náy và lòng đồng cảm, để họ nghĩ rằng Văn Dụ đã thay Văn Trì chịu khổ.
Chân của Văn Dụ bị thương phải phẫu thuật cũng là cố ý. Nếu không tỏ ra thảm hại một chút thì làm sao có thể khiến họ áy náy?
“Bọn buôn người đã bị bắt mười mấy năm trước nhưng tại sao bọn họ lại không khai ra mấy người các cậu?”
Đối với câu hỏi của Lộ Văn Tinh, Văn Dụ chỉ cảm thấy buồn cười.
“Cậu vẫn rất ngây thơ. Dù là đám buôn người thì họ vẫn có vợ con trong nhà. Tôi đồng ý sẽ bỏ tiền chăm lo cho vợ con họ thì bọn họ sẽ ngoan ngoãn ngậm chặt miệng thôi.”
“Mấy năm nay thường xuyên chuyển tiền chính là khoản chi phí nuôi dưỡng gia đình bọn buôn người và nhân viên viện phúc lợi sao?”
“Đúng vậy.”
Văn Dụ thoải mái thừa nhận, mà dù cậu ta không nói thì Văn Tranh cũng đã điều tra ra. Dù sao, điều cậu ta muốn chỉ là Lộ Văn Tinh không được sống tốt hơn cậu ta.
Văn Dụ: “Vòng quay sắp dừng rồi.”
Một câu nói không đầu không đuôi khiến Lộ Văn Tinh nghi hoặc, chỉ thấy Văn Dụ rút ra một con dao gọt hoa quả từ bộ quần áo thú.
“Cảm thấy tôi tốn công sức mà kết quả không được gì?” Văn Dụ cười lạnh một tiếng, “Đúng, tiền đồ của tôi đã không còn, cho nên cậu cũng đừng hòng có.”
Lộ Văn Tinh lộ ra vẻ mặt cảnh giác.
“Sợ hãi hả? Yên tâm, tôi sẽ không đâm cậu, không bao lâu nữa tôi sẽ đi vào kia gặp Hoàng Triết Thành, thêm một tội cố ý gây thương tích cũng chẳng sao cả, nhưng điều tôi muốn không phải cái này.”
Văn Dụ ngắm nghía con dao trên tay, khoa tay múa chân vài cái, “Tôi đâm vào chỗ nào thì có thể đưa cậu vào đó, không thể bị thương quá nặng nhưng cũng không thể để cậu dễ dàng thoát thân được.”
“Đồ điên.”
Sau khi ý thức được Văn Dụ muốn làm gì, Lộ Văn Tinh chửi nhỏ một tiếng, “Đến cơ thể của mình cũng mang ra tính toán.”
“Tôi cứ tưởng cậu vẫn có thể bình tĩnh như lúc nãy chứ?” Văn Dụ nói xong lại nở nụ cười, “Tôi biết, vòng quay không có camera giám sát.”
Không thấy được sự kinh hoàng trên mặt Lộ Văn Tinh, Văn Dụ nắm chặt tay, giọng điệu lạnh băng.
“Còn bụng thì sao? Dù cho nhà họ Văn có bảo vệ cậu thì công viên trò chơi này có bao nhiêu người. Cậu sẽ chắc chắn phải nhận tội cố ý gây thương tích.”
“Đến lúc đó tôi chỉ cần nói, vì trong lòng cậu phẫn nộ căm hận tôi nên đã ra tay làm tôi bị thương.” Khuôn mặt của Văn Dụ dần trở nên vặn vẹo.
“Các minh tinh đều có những tin bôi nhọ nhỏ nhặt, chỉ cần qua một thời gian là bị quên hết, nhưng cầm dao đả thương người không phải là một chuyện có thể dễ dàng quên được. Chờ đến khi cậu ra khỏi tù, lúc đó chính là người có tiền án. Fan của cậu cũng sẽ giống fan của tôi thôi.”
“Bọn họ sẽ nhục mạ cậu, nói cậu là đồ ghê tởm, sẽ bỏ theo dõi và quay lưng giẫm đạp cậu.”
Đối mặt với ác ý của Văn Dụ, Lộ Văn Tinh vẫn bình tĩnh, thong dong.
“Đúng rồi.” Lộ Văn Tinh gỡ kẹp microphone xuống, nhẹ nhàng đặt trên ghế ngồi, “Chương trình này đang phát sóng trực tiếp, mic của tôi… vẫn chưa tắt.”
Lộ Văn Tinh khẽ mỉm cười, “Không sao cả, bây giờ tôi sẽ tắt.”
Khuôn mặt Văn Dụ trắng bệch. Lộ Văn Tinh nhân cơ hội này xông lên, quật Văn Dụ ngã xuống đất. Vòng quay đung đưa, du khách ở phía trước đã đi xuống.
“Có phải là cậu quên rồi không? Tôi biết đánh nhau.” Lộ Văn Tinh dùng đầu gối đè lưng của Văn Dụ lại. Lộ Văn Tinh bẻ tay cậu ta ra sau lưng, lạnh giọng nói.
“Tưởng Chính Tần là bị tôi đánh phải nhập viện.”