Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Ai Sẽ Thổ Lộ Trước?
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vòng quay dừng lại, cánh cửa được mở ra.
Nhân viên bị cảnh tượng bên trong làm cho kinh hãi. Lúc này, người quay phim và Cố Yến Thâm đã tiến lên phía trước.
Lộ Văn Tinh thản nhiên đè Văn Dụ xuống đất. Cậu nói với Cố Yến Thâm:
“Giúp một tay đi.”
Cố Yến Thâm không hỏi nhiều, anh ta xách Văn Dụ lên.
Lộ Văn Tinh nhặt con dao gọt hoa quả trên mặt đất. Đã có người cầm điện thoại bắt đầu quay video.
“Kia không phải là Văn Dụ sao?”
“Đúng vậy, mấy ngày trước trên mạng toàn là tin tức về cậu ta.”
“À, trước kia còn cảm thấy cậu ta trắng trẻo, lễ phép, ga lăng, sau khi xem video tin đồn mới biết thì ra là một kẻ giả dối.”
“Mạo danh, tráo đổi thân phận, suýt chút nữa hủy hoại cuộc đời người ta. Không ngờ trong giới giải trí còn có loại người này.”
Văn Dụ cúi gằm mặt, những lời nói khó nghe len lỏi trong gió lạnh. Cậu ta giống như một người bị đánh đập, tát tới tấp.
“Bên cạnh Văn Dụ là Lộ Văn Tinh đúng không?”
“Cố Yến Thâm!!! Chắc chắn đúng rồi.”
“Lộ Văn Tinh và Cố Yến Thâm hẹn hò ở công viên giải trí sao?”
“Thật vậy sao?” Một cô gái tỏ vẻ kinh ngạc.
“Là giả, có camera, chắc chắn là đang quay chương trình.”
Sau khi nghe thấy tên, những người vốn chỉ đi qua cũng dừng lại. Cuối cùng, dưới vòng quay tập trung đông người.
“Tôi nghe nói hai người họ cùng tham gia một chương trình gì đó.”
“Hả! Thế mà tôi lại tình cờ gặp được Tinh Tinh.”
“Anh Thâm thật là đẹp trai! Có phải Văn Dụ bắt nạt Tinh Tinh không. Cậu ta bị anh Thâm xách lên như xách một con gà vậy.”
“Nếu là quay chương trình thì tại sao Văn Dụ lại ở đây?”
___ tách tách.
Đám người xung quanh sôi nổi cầm điện thoại chụp ảnh. Nhân viên an ninh và cảnh sát phải chen vào đám đông mới xuyên qua được.
Bởi vì còn chuyện phải điều tra, Lộ Văn Tinh là người liên quan phải đến đồn công an một chuyến. Cố Yến Thâm đương nhiên lựa chọn đi theo.
Phòng phát sóng trực tiếp lại là một khung cảnh hoàn toàn khác.
Bốn đội đều có người quay phim riêng đi theo nhưng màn hình chiếu đội nào là tùy thuộc vào những cảnh thú vị mà đội đó mang lại.
Lộ Văn Tinh và Cố Yến Thâm có độ nổi tiếng lớn, thời lượng lên sóng của hai người cũng nhiều hơn so với những người khác. Phòng phát sóng và thực tế chênh nhau khoảng gần nửa tiếng.
Khi màn hình từ đội khác chuyển sang Lộ Văn Tinh, thứ khán giả nhìn thấy chính là ‘Trịnh Hạo Hành’ mặc đồ thú kéo Lộ Văn Tinh lên vòng quay.
[Không phải vừa rồi Trịnh Hạo Hành mới chọc khóc một đứa nhóc mặc tã giấy sao, chạy trốn nhanh như vậy, mới một chút mà đã chạy đến vòng quay rồi à?]
[Thật kỳ lạ, sao Trịnh Hạo Hành lại muốn đưa Tinh Tinh lên vòng quay?]
[Chị em ơi!! Tinh Tinh và anh Thâm làm xong nhiệm vụ nên đi dạo chơi. Liệu đây có phải là anh Thâm không?]
Dòng bình luận sôi nổi dự đoán, bỗng nhiên màn hình tối sầm, chỉ còn nghe thấy tiếng trò chuyện.
“Tôi có thể nhìn thấy biển từ đây.”
Giọng nói mang theo ý cười của Lộ Văn Tinh truyền ra.
[Lời này Tinh Tinh nói với ai vậy?]
[A a a a a, tôi cũng muốn ngồi vòng quay với Tinh Tinh.]
“Phong cảnh khá đẹp, chỉ
là… Tôi càng muốn ngắm nhìn cùng thầy Cố.”
[Tôi không chịu nổi rồi, tôi không chịu nổi rồi.]
[Tôi càng muốn ngắm nhìn cùng thầy Cố, a a a tôi chết mất.]
[Ngọt ngào quá đi mất thôi a a a a a.]
[Khoan đã, vậy nên Tinh Tinh đi lên vòng quay với Trịnh Hạo Hành hả???]
[Cảm giác có gì đó là lạ.]
“Cậu nói chuyện xong chưa?”
“Lộ Văn Tinh, cậu thật sự nghĩ mình là một minh tinh lớn rồi sao. Lúc trước thì giả vờ ôn hòa vô hại trước mặt tôi, hiện tại không giả vờ nữa? Ngồi nói chuyện điện thoại với người khác mà không muốn ôn chuyện với người bạn lâu ngày là tôi đây à?”
[Giọng nói này hình như không phải của Trịnh Hạo Hành thì phải??]
[Mẹ nó, đây là giọng ai vậy, nghe quen tai thật.]
[Văn Dụ mặc bộ đồ thú kéo Tinh Tinh lên vòng quay. Tôi có chút sợ hãi, gần đây Văn Dụ có rất nhiều tin đồn tiêu cực.]
[Cái này nghe ra hình như đang cãi nhau. Văn Dụ sẽ không làm gì Tinh Tinh chứ?]
[Dòng bình luận bảo vệ.]
“Để Văn Tranh cướp hết tài nguyên của tôi, lại còn cố tình tìm truyền thông tung tin tức ra.”
“Mấy tin tức trước đó luôn không có chứng cứ. Sau khi tôi làm sáng tỏ thì mới lấy chứng cứ ra, là mấy người cấu kết với nhau để hãm hại tôi.”
[Văn Dụ mặt dày ghê, làm sai còn quay sang trách người khác.]
[Bọn họ thật sự đang ở trên vòng quay, vì sao lại không có máy quay, thật là đáng sợ.]
Cuộc đối thoại bỗng nhiên bị cắt đứt, màn hình chuyển sang đội khác. Người xem bị thao tác này làm cho đứng hình.
[Sao lại thế này?]
[Đừng cắt chứ, thật sự rất lo cho Tinh Tinh.]
[Chắc chắn là nội dung không thể phát sóng.]
[Các chị em, xem Weibo đi. Có người ở công viên tình cờ gặp được anh Thâm và Tinh Tinh.]
Trong lúc nhất thời, fan cặp đôi đổ xô về Weibo.
# Tình cờ gặp Cố Yến Thâm Lộ Văn Tinh #
Công viên giải trí có nhiều người. Lúc ấy cũng có nhiều người vây xem, rất nhiều người đã đăng Weibo để bày tỏ cảm xúc về chuyện lúc đó. Khán giả phòng phát sóng trực tiếp nhìn thấy ảnh của Văn Dụ thì chuyển tiếp sang Weibo chính thức của chương trình, muốn có một lời giải thích.
“Đạo diễn Trương, đã nhận được rất nhiều tin nhắn của fan.”
Đạo diễn Trương cũng rơi vào tình thế khó xử. Ông ta chỉ muốn quay một chút ‘đường’ cho fan cặp đôi, bảo người quay phim trong lúc đó không cần tắt camera. Lúc nghe được Tinh Tinh nói chuyện điện thoại với Cố Yến Thâm, ông còn tưởng có thể để fan cặp đôi được dịp ‘ăn đường’ một phen.
Kết quả thì hay lắm, lại lòi ra Văn Dụ.
Đối thoại của hai người bị tuồn ra chắc chắn sẽ lên hot search. Một vụ lùm xùm lớn như vậy nhưng ông ta không dám tung ra.
Trời biết khi nhận được cuộc điện thoại của nhân viên nói Lộ Văn Tinh và Cố Yến Thâm đã đến đồn cảnh sát đã khiến ông ta suýt chút nữa ngạt thở. Gọi điện thoại hỏi Cố Yến Thâm, xác nhận hai người đều không sao thì ông ta mới thở phào nhẹ nhõm.
“Cậu ở đây trông chừng giúp tôi, để tôi đi nghe xem đã ghi âm được những gì rồi?”
Đạo diễn Trương để những người khác trong tổ đạo diễn ngồi trước máy theo dõi, sau đó để nhân viên điều chỉnh đến đoạn đối thoại của Lộ Văn Tinh.
“Ngài nghe được cái gì vậy?”
“Tôi muốn có một đôi tai không nghe được.”
Khuôn mặt đạo diễn Trương đầy hoảng hốt, trong lòng sợ hãi, ông ta buông tai nghe xuống. Bỗng nhiên, tiếng điện thoại vang lên khiến ông ta giật mình sợ hãi.
“Alo?”
“Xin chào đạo diễn Trương, tôi là Văn Tranh.”
Điện thoại của đạo diễn Trương suýt chút nữa rơi xuống đất. Ông ta chỉ quay một chương trình thôi, không muốn bị cuốn vào cuộc chiến thương trường của gia tộc quyền quý gì cả đâu. Bộ não giàu trí tưởng tượng của đạo diễn Trương khiến ông ta sợ chết khiếp.
Ông ta mới tham gia vào tổ đạo diễn của vài tập này, một quả dưa to đùng này cứ thế rơi xuống đập cho ông ta muốn 'chết' luôn.
“Gửi cho tôi đoạn ghi âm đó.”
“Được, vâng.” Đạo diễn Trương ngượng ngùng trả lời.
Giọng nói của Văn Tranh truyền đến, “Hãy đăng đoạn ghi âm đó lên.”
“Giám đốc Văn, ngài cứ yên tâm, tôi chắc chắn sẽ không để đoạn ghi âm bị lộ ra… Hả?”
Đạo diễn Trương cho rằng chính mình nghe nhầm. Ông ta mở to mắt hỏi lại một câu, “Tôi, tôi vừa rồi không nghe rõ. Giám đốc Văn, ngài, ngài là nói…”
“Đúng, đợi lát nữa sẽ có người liên hệ với ông.”
Văn Tranh chỉ đang chờ phán quyết của tòa án. Trước mắt, Văn Dụ sử dụng quỹ quay vòng tiền, còn trốn thuế, lậu thuế, những hành vi này cũng đủ để cậu ta ngồi tù mấy năm.
Trong tay anh còn có chứng cứ về sự cấu kết của Văn Dụ với viện phúc lợi. Tội đồng lõa, gây thương tích mà không báo án, mấy tội này cũng không nhẹ.
Nhưng Văn Tranh không hề nghĩ tới, Văn Dụ sẽ ngu ngốc đến mức đi tìm Tinh Tinh vào lúc này. Khi nhận được điện thoại của cục cảnh sát, Văn Tranh còn cho rằng Tinh Tinh xảy ra chuyện, khiến anh sợ toát mồ hôi lạnh. Sau khi nghe được mọi chuyện thì anh ngay lập tức trấn an Kỷ Viện.
Còn Văn Dụ, mang theo dao bên người, đi lên một không gian kín mít như vòng quay, có dấu hiệu gây thương tích nên đã bị công an tạm giữ.
Trong một giờ ngắn ngủi, chủ đề về Văn Dụ và Lộ Văn Tinh lập tức leo lên bảng tìm kiếm nóng.
Fan cặp đôi và fan của hai bên đều tự tổ chức đến tài khoản Weibo chính thức của chương trình yêu cầu ban tổ chức đăng đoạn ghi âm bị cắt lên.
Ban tổ chức chương trình đã xử lý lại bản ghi âm rồi đăng lên mạng.
Một Năm Vui Sướng V: Sự việc đột nhiên phát sinh, hai vị nghệ sĩ đều không có chuyện gì. Phía dưới là phần tiếp theo của đoạn ghi âm bị cắt.
[Tôi đứng hình luôn rồi. Văn Dụ không phải là đứa trẻ được nhà họ Văn nhận nuôi sao? Lộ Văn Tinh mới là…?]
[Chỉ có mình tôi thấy đáng sợ sao? Thật sự có người đã hư hỏng từ nhỏ như vậy hả?]
[Tôi muốn nôn quá, tôi thật lòng làm fan của Văn Dụ 3 năm. Hiện tại nhà đã sập không thể sập hơn được nữa rồi.]
[Tinh Tinh thật đáng thương, Văn Dụ chết đi! Tinh Tinh của tôi vốn là thiếu gia hào môn vậy mà phải trải qua cuộc sống đầy sóng gió như vậy.]
[Tôi quá đau lòng cho Tinh Tinh. Văn Dụ là kẻ ghê tởm.]
[Mười mấy năm trước, cái thời vẫn còn báo giấy đã từng đưa tin nhà họ Văn ở nước Lâm tổ chức một buổi sinh nhật một tuổi vô cùng long trọng cho đứa con nhỏ. Lúc ấy trên sân cỏ có đến mười mấy chiếc máy bay, xa hoa đến mức này có nghĩa là nhà họ Văn rất yêu thương Tinh Tinh.]
[Mẹ nó, tôi càng nghĩ càng thấy khó chịu. Văn Dụ mau chết đi!]
[May mắn người nhà họ Văn vẫn tìm lại được Tinh Tinh. Cảm ơn cha mẹ nuôi của Tinh Tinh, cảm ơn mọi người đã chăm sóc Tinh Tinh.]
Đoạn ghi âm nhanh chóng leo lên bảng tìm kiếm nóng, không bao lâu đã đứng thứ nhất.
[Văn Dụ là tên ngu ngốc ở đâu ra vậy? Sao cậu ta có thể mặt dày như vậy?]
[Người giám hộ tạm thời, còn không tính là nhận nuôi mà đã nát bét đến mức này rồi.]
[Bạn tôi là fan của Văn Dụ nhiều năm, nghe nói tất cả nhóm fan đều đã giải tán, đại fan đi đầu đã 'thoát fan' rời nhóm.]
Khi mọi người đang nhiệt tình hóng chuyện, Văn Tranh tung ra tất cả chứng cứ đã thu thập được, bao gồm cả chuyện của Văn Dụ và Lệ Tiêu, chứng cứ làm giả giấy tờ và trốn thuế.
Weibo lập tức càng trở nên sôi động.
[Tôi không hiểu chuyện quay vòng tiền kia nhưng trốn thuế chính là trái pháp luật. Tôi chỉ muốn biết là sẽ phải vào tù mấy năm?]
[Lộ Văn Tinh bị hại khi còn là vị thành niên, cố ý gây thương tổn trẻ vị thành niên, còn đồng lõa lừa bán trẻ em, thêm bao nhiêu chuyện nữa, ít nhất cũng phải mười mấy năm không ra được nhỉ?]
[Tôi vẫn còn đang chìm đắm trong chuyện Lộ Văn Tinh là con trai của gia đình giàu có số một thành phố C.]
[Nhà họ Văn có đội ngũ luật sư chuyên nghiệp. Yên tâm đi, Văn Dụ sẽ không có lợi lộc gì đâu.]
Người khó chịu nhất không ai khác chính là fan của Lộ Văn Tinh. Bọn họ đều vô cùng phẫn nộ, idol của mình thì mình là người đau lòng nhất, đặc biệt là khi biết Lộ Văn Tinh bị Văn Dụ cố ý đưa đi, còn cản trở cậu gặp lại người nhà, suýt chút nữa mất cơ hội đi học.
[Mấy năm nay Tinh Tinh cũng thật vất vả. Ký hợp đồng với Giải Trí Mang Chanh nên chắc chắn thường xuyên bị Văn Dụ bắt nạt, gây khó dễ.]
[Đừng nói nữa, con dao của tôi sắp không giấu được nữa rồi.]
[Khi nhìn thấy hot search tôi còn cảm thấy cậu học sinh nạn nhân trong đó thật đáng thương, kết quả người đó lại là Tinh Tinh. Tôi khóc mất.]
[Tôi biết Văn Dụ không có khả năng quay lại giới giải trí nhưng tôi vẫn mong chờ một lệnh phong sát, xóa hết những tác phẩm trước đây của Văn Dụ.]
[+1]
[+10086]
…
Trên đường trở về từ đồn cảnh sát, sắc mặt Cố Yến Thâm không được tốt lắm.
Lúc trước hắn không nghĩ nhiều, hiện tại biết rõ mọi chuyện thì chỉ càng thêm đau lòng.
“Nếu gặp cậu sớm hơn một chút thì tốt rồi.” Như vậy chắc chắn hắn sẽ có thể bảo vệ Lộ Văn Tinh thật tốt, sẽ không để cậu bị bắt nạt và đối xử bất công.
Lộ Văn Tinh khóe mắt cong cong, khẽ bật cười.
“Cười cái gì?”
“Nếu sớm hơn một chút thì chưa chắc thầy Cố đã chú ý đến tôi.”
Cố Yến Thâm sững sờ một giây, rất nhanh đã hiểu rõ ý của Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh cho rằng nếu không có sự áp bức của Giải Trí Mang Chanh thì cậu cũng không bị dồn ép đến mức phải hủy hợp đồng. Hai người có lẽ sẽ không gặp nhau ở buổi phỏng vấn.
Càng sẽ không có những phát triển sau này, điều quan trọng nhất của duyên phận chính là thời cơ.
“Cậu nói không đúng.”
Cố Yến Thâm phản bác lại, Lộ Văn Tinh kinh ngạc nhìn hắn một cái, “Hả?”
“Đúng người, đúng thời điểm.” Cố Yến Thâm dừng bước, đôi mắt sâu thẳm như bầu trời đêm, “Ý cậu là vậy đúng không?”
Lộ Văn Tinh gật đầu, hỏi lại hắn.
“Vậy cái gì mới gọi là đúng thời điểm?”
Lộ Văn Tinh bị hỏi đến ngẩn người. Cố Yến Thâm nở một nụ cười nhẹ.
“Đối với tôi, dù là một thời gian hay địa điểm khác thì tôi vẫn sẽ chú ý đến cậu.”
Sẽ thích cậu.
Giọng nói của hắn rất nhẹ, “Cho nên, không phải là khi gặp được cậu đúng thời điểm mà là khi cậu gặp đúng người, mỗi giây mỗi phút đều có thể là đúng thời điểm.”
Thời gian sớm hay muộn cũng sẽ không ảnh hưởng đến tình cảm của hắn dành cho Lộ Văn Tinh. Chỉ cần người gặp được kia là Lộ Văn Tinh, hắn khẳng định sẽ rung động, chỉ khác ở chỗ…
Nếu gặp sớm một chút thì hắn sẽ rung động sớm một chút.
Trước khi gặp được Lộ Văn Tinh, Cố Yến Thâm chưa từng rung động với ai, chỉ điều này cũng đã đủ để giải thích rằng, việc thích một người không liên quan đến thời gian và địa điểm. Điều duy nhất liên quan chính là người khiến mình rung động.
“Tinh Tinh, thật ra…”
“Thầy Cố.” Lộ Văn Tinh ngắt lời Cố Yến Thâm. Cậu đoán được Cố Yến Thâm muốn nói gì.
Nhưng mà!!!
Thời điểm này không lãng mạn, trọng điểm là…
Cậu phải là người thổ lộ trước.
Cố Yến Thâm bị ngắt lời, không biết suy nghĩ của Lộ Văn Tinh nhưng cũng không cảm thấy mất mát. Lộ Văn Tinh xứng đáng được những thứ tốt nhất, thổ lộ qua loa như vậy thì không đúng.
Chờ đến khi quay xong chương trình thì hắn sẽ chuẩn bị đầy đủ hoa tươi, rượu vang đỏ và sô cô la, chọn địa điểm phù hợp, tỏ tình với Lộ Văn Tinh một cách chính thức nhất.
Mà trùng hợp thay, đó chính là…
Lộ Văn Tinh cũng có suy nghĩ tương tự.
________________________________________________________________________________
Lời tác giả:
Lộ Tinh Tinh: Đột nhiên có lòng háo thắng.
Cố Yến Thâm: Nếu không cho Tinh Tinh thổ lộ trước thì em ấy có tức giận không?
Nếu không thì hai người chơi oẳn tù tì đi, ai thắng người đó thổ lộ trước.
________________________________________________________________________________
Còn 27 chương…..
*^____^*