80. Chua Chua Ngọt Ngọt

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lộ Văn Tinh vừa về đến nhà đã thấy Văn Tranh đang ngồi trên sofa xem tài liệu.
“Anh, sao hôm nay anh về sớm vậy?”
Thông thường, Văn Tranh về nhà lúc sáu giờ tối, vậy mà giờ mới bốn giờ chiều đã thấy anh ấy ở đây, quả thật rất hiếm khi.
“Tuần sau có một dự án mới, cần phải tăng ca nên tuần này mọi người được nghỉ nửa ngày.”
“Vậy cuối tuần anh cũng không đến công ty sao?”
“Ừm, nghỉ ngơi hai ngày.”
Lộ Văn Tinh có chút hâm mộ. Cậu và Cố Yến Thâm đã xác định quan hệ được một tháng nhưng hai người vẫn chưa gặp nhau lần nào.
Thời gian của hai người luôn không trùng khớp, bận đến mức mười ngày nửa tháng cũng chẳng có thời gian nghỉ ngơi. Dù ở công ty Văn Tranh rất nghiêm túc, hay khó tính nhưng khi có ít dự án, nhân viên vẫn thường xuyên được nghỉ phép luân phiên.
“Gần đây em không nhận phim mới gì sao?”
“Em đang xem xét một bộ phim điện ảnh.” Lộ Văn Tinh mở tủ lạnh lấy hai chai nước trái cây. Cậu đưa một chai cho Văn Tranh.
“Anh nhớ Trình Huyễn chứ?”
“Ừm.” Nghĩ đến chuyện Trình Huyễn sợ người lạ, Văn Tranh hỏi thêm một câu, “Cậu ấy có khỏe không?”
“Cậu ấy rất khỏe mạnh, anh chắc chắn không nghĩ được rằng truyện cậu ấy viết đã bán được bản quyền đâu.” Lộ Văn Tinh vui vẻ thay cho Trình Huyễn.
Ban đầu, giám đốc Trình muốn ủng hộ tiểu thuyết của em trai nên đã tìm biên tập viên liên hệ với Trình Huyễn, nhưng lại giấu chuyện cô đã chủ động tìm người.
Biên tập viên ban đầu chỉ định giúp giám đốc Trình một việc nhỏ, tạo cơ hội xuất bản cho Trình Huyễn, nhưng tác phẩm mới của cậu ấy lại khiến biên tập viên vô cùng bất ngờ. Sau khi đọc xong, biên tập viên đã trực tiếp liên hệ với công ty điện ảnh để hợp tác.
Vì chủ đề của bộ tiểu thuyết khá mới lạ nên chắc chắn sẽ nhận được nhiều sự chú ý.
“Bộ phim em muốn nhận chính là tiểu thuyết của Trình Huyễn?”
“Đúng ạ.”
Sắc mặt Văn Tranh trở nên kỳ lạ. Lúc trước Lộ Văn Tinh từng nói qua với anh về tiểu thuyết của Trình Huyễn, anh cũng đã lên mạng tra qua, nói tóm lại chính là tiểu thuyết đam mỹ máu chó, cảm giác dù có chuyển thể thành phim thì cũng khó mà qua được vòng kiểm duyệt.
“Phong cách viết của cậu ấy đã thay đổi rất nhiều.”
Lộ Văn Tinh nhìn sắc mặt của Văn Tranh thì đã đoán được anh đang nghĩ gì.
“Vai chính từng là một vận động viên trượt tuyết.”
Cậu ấy bị tuyển thủ dự bị và nhân viên nội bộ hãm hại, tố cáo dùng thuốc kích thích trước khi thi đấu, khiến cậu ấy bị hủy tư cách nhận giải và cấm thi đấu bốn năm. Vai chính buồn bã nên đi du lịch, gặp phải tuyết lở suýt chút nữa bỏ mạng. Sau khi tỉnh lại ở bệnh viện, cậu ấy bị mất trí nhớ, quên hết những chuyện không vui, cũng quên luôn niềm đam mê trượt tuyết của cậu ấy.
Trong một lần tình cờ, nam chính gặp được chủ của một sân trượt tuyết, cũng chính là nữ chính. Cậu ấy nhận lời mời đến chơi. Khi thấy dáng vẻ nữ chính trượt tuyết, trong lòng nam chính đột nhiên dấy lên một tia khao khát, nhưng dù nữ chính có cổ vũ thế nào thì nam chính cũng không chịu mặc trang phục trượt tuyết ra sân. Lúc đó mọi người đều cho rằng cậu ấy không biết trượt tuyết.
Cho đến một ngày, nam chính đồng ý mặc lại trang phục trượt tuyết, nhưng dù vậy cậu ấy vẫn không thể trượt. Đúng lúc này, một cậu bé khoảng bốn, năm tuổi một mình trượt xuống từ trên đỉnh núi, gần như sắp lao ra khỏi sườn núi. Nam chính theo bản năng lao ra. Đến khi cậu ấy nhận ra thì cậu bé đã được cậu ấy cứu.
Tất cả du khách ở sân trượt tuyết đều nhìn nam chính, vỗ tay reo hò vì cậu ấy. Nữ chính cũng bị cậu ấy làm cho kinh ngạc. Nam chính đột nhiên khôi phục lại ký ức, nhớ đến sự chật vật của mình khi bị đuổi khỏi bục nhận giải, đi đến đâu cũng bị châm chọc mỉa mai. Tiếp đó, bạn của nam chính còn giúp cậu ấy khắc phục rào cản tâm lý, một lần nữa đứng trên sân tuyết.
Nghe Lộ Văn Tinh tóm tắt câu chuyện, Văn Tranh hơi kinh ngạc. Nghe qua thì không tệ, hiện tại chỉ xem biên kịch và đạo diễn sẽ sửa lại như thế nào.
Văn Tranh khá vừa lòng với bộ phim này. Hai bộ phim Lộ Văn Tinh đã đóng đều là phim đam mỹ với lượng fan CP đông đảo, khiến con đường diễn xuất của cậu ấy khá hẹp.
“Trình Huyễn sẵn lòng tham gia vào quá trình cải biên, vai nam chính đã được quyết định là em nhưng…”
“Em có băn khoăn gì sao?”
Lộ Văn Tinh nói, ”Em rất thích kịch bản này nhưng em không biết trượt tuyết.”
Nếu là những cảnh quay đòi hỏi kỹ thuật cao hoặc động tác chuyên nghiệp thì sẽ cần vận động viên chuyên nghiệp thực hiện, nhưng đến những điều cơ bản nhất Lộ Văn Tinh cũng không biết. Dù kỹ thuật diễn có tốt đến mấy, nếu không biết thì hiệu quả quay sẽ không đạt được sự hoàn hảo.
Văn Tranh vặn nắp chai, hỏi: “Em có muốn thử không?”
“Sao ạ?”
“Trượt tuyết.” Văn Tranh chuyển tầm mắt khỏi màn hình điện thoại, “Cuối tuần anh sẽ đưa em đến sân trượt tuyết.”
Hai mắt của Lộ Văn Tinh sáng ngời, cậu gật gật đầu.
“Em muốn đi.”
“Chờ cha mẹ về, anh sẽ hỏi xem họ có muốn đi cùng không.”
Trên bàn cơm, Văn Tranh nói về kế hoạch trượt tuyết ngày mai. Kỷ Viện rất muốn đi, Văn Hoài Hạc suy nghĩ vài giây rồi cũng đồng ý.
“Đặt trước sớm một chút, cuối tuần sẽ có nhiều người lắm.”
“Con có chuyện muốn nói.”
Cả ba người đều hướng mắt về phía Lộ Văn Tinh.
“Con yêu đương.”
Lộ Văn Tinh không định giấu người trong nhà. Cậu đã nói qua với Văn Tranh, nếu yêu đương sẽ không giấu giếm, chỉ là khoảng thời gian này mọi người đều bận rộn, cậu không tìm được thời điểm thích hợp để nói.
“Ở bên nhau bao lâu rồi? Nhìn như thế nào, có ảnh chụp không? Làm nghề gì? Trong nhà có bao nhiêu người?”
Kỷ Viện hỏi tới tấp khiến Lộ Văn Tinh bật cười: “Bọn con ở bên nhau được một tháng rồi, anh ấy rất tuấn tú…”
Văn Tranh đặt đũa xuống, hỏi cậu: “Ở bên nhau bao lâu rồi?”
“Một tháng.” Lộ Văn Tinh không hiểu sao Văn Tranh lại có phản ứng mạnh như vậy, hỏi: “Sao thế ạ?”
“Không có việc gì.”
Nhìn sắc mặt không mấy tốt của Văn Tranh, Lộ Văn Tinh cảm thấy không giống như không có chuyện gì.
Kỷ Viện cũng cảm thấy Văn Tranh phản ứng quá lớn. Bà liếc mắt nhìn Văn Hoài Hạc, bỏ qua chủ đề này, hỏi: “Tinh Tinh à, con vẫn chưa nói cho mẹ biết… người đó làm công việc gì?”
“Mẹ à, mẹ có quen anh ấy đấy, chúng ta còn từng ăn cơm chung với nhau mà.” Lộ Văn Tinh cười, trả lời, “Cũng là nghệ sĩ giống con.”
Nghệ sĩ từng ăn cơm chung… Kỷ Viện lập tức nhớ ra: “Ảnh đế Cố Yến Thâm?”
Văn Tranh khẽ hừ một tiếng, vẻ mặt đầy chữ ‘không vui’. Anh cứ tưởng hai người đã sớm ở bên nhau, hóa ra là mới xác định quan hệ, vậy mà những hành động của Cố Yến Thâm đã khiến anh hiểu lầm rất nhiều lần.
Anh còn vô thức tiếp tay cho Cố Yến Thâm.
Nghĩ đến việc tự mình đẩy Tinh Tinh về phía Cố Yến Thâm, lòng Văn Tranh đầy khó chịu. Cố Yến Thâm không hề coi mình là người ngoài, khi điều tra chuyện thế thân tác phẩm cũng bận rộn tới lui, còn tự mình nhận trách nhiệm…
Mặc dù vậy, Văn Tranh cũng biết Cố Yến Thâm sẽ không lấy chuyện này ra để tranh công. Sự quan tâm của hắn dành cho Lộ Văn Tinh không phải là giả.
Cơm nước xong, mọi người ai về phòng nấy thu dọn đồ đạc, sáng mai sẽ xuất phát.
Cố Yến Thâm gọi video cho Lộ Văn Tinh. Khi cậu đi tới lấy điện thoại thì đầu bên kia đã tắt máy, cậu bèn bấm gọi lại.
“Lâu như vậy mà không bắt máy, em đang làm gì thế?”
“Thu dọn hành lý.” Lộ Văn Tinh bấm vào camera sau.
“Không phải cuối tuần này em rảnh sao?”
“Không phải, anh của em muốn đưa em đi trượt tuyết.” Giọng Lộ Văn Tinh đầy sự hưng phấn.
“Đi trượt tuyết ở đâu?”
“Ở thành phố E.”
Lộ Văn Tinh chia sẻ kế hoạch đi chơi với Cố Yến Thâm: “Thầy Cố đóng phim vất vả quá, cuối tuần này em sẽ thay anh nghỉ ngơi thật tốt.”
Cố Yến Thâm: “…”
“Được, em thu dọn đi.”
Lộ Văn Tinh cảm thấy kỳ lạ, bình thường nếu trò chuyện thì Cố Yến Thâm ít nhất cũng phải nói chuyện nửa tiếng, sao hôm nay mới nói được vài câu đã chủ động tắt máy rồi?
“Anh sắp lên máy bay, ngày mai anh sẽ gọi lại cho em.”
“Được.”
Hóa ra là hắn đang ở phòng chờ sân bay.
Văn Tranh ở phòng bên cạnh đã sắp xếp xong xuôi, anh gọi điện cho Hứa Nguy Nghiêu.
“Tối thế này còn có chuyện gì sao?”
“Có biết.” Hứa Nguy Nghiêu trả lời, “Giám đốc bên đó có nói qua, hôm đó cậu mời khách hàng ăn cơm nhưng đã có người bao trọn rồi.”
Hứa Nguy Nghiêu cảm thấy kỳ quái, Văn Tranh còn quản cả chuyện trong nhà hàng của anh ta à?
“Trừ khi khách hàng có yêu cầu, bình thường đặt bao trọn sẽ không để quá nhiều người ở trong nhà hàng, như vậy sẽ riêng tư hơn. Cậu hỏi chuyện này để làm gì?”
“Tinh Tinh từng đến nhà hàng của cậu.”
Vừa nhắc tới Lộ Văn Tinh, Hứa Nguy Nghiêu lập tức hiểu rõ vấn đề. Lộ Văn Tinh có thân phận đặc thù, lịch trình không thể tiết lộ, việc đặt bao trọn chắc chắn là có chuyện không nhỏ. Anh ta hỏi: “Em ấy bao trọn để mời ai ăn cơm sao?”
“Cố Yến Thâm.”
Hứa Nguy Nghiêu bật cười: “À, hai người bọn họ quả nhiên là có gì đó rồi.”
“Yên tâm, nhân viên chỗ tôi sẽ không để phóng viên tuồn tin ra ngoài đâu.”
“Tiểu Trần nói cuối tuần này cậu không đến công ty à?”
“Ngày mai tôi đưa Tinh Tinh và cha mẹ đi trượt tuyết.”
“Tôi cũng phải đi!” Hứa Nguy Nghiêu vừa nghe đến trượt tuyết là bắt đầu hưng phấn: “Để tôi gọi bọn Ngụy Du cùng đi.”
“Cậu thích làm gì thì làm.”
Sáng sớm hôm sau, Hứa Nguy Nghiêu cùng ba người bạn xuất hiện trước cổng lớn nhà họ Văn.
“A, chào buổi sáng Tinh Tinh.”
“Chào buổi sáng.”
Kỷ Viện và Văn Hoài Hạc từ tầng hai đi xuống. Hứa Nguy Nghiêu lập tức thu lại dáng vẻ cà lơ phất phơ, ngoan ngoãn chào hỏi.
“Cháu chào cô chú.”
“Tiểu Nghiêu đến sớm thế.”
“Chào cô chú ạ.”
“Chào các cháu.”
Họ ngồi máy bay đến thành phố E. Buổi sáng xuất phát, ăn cơm trưa trên máy bay, đến nơi vừa đúng hai giờ chiều.
Văn Tranh đã đặt phòng trước. Mọi người đẩy vali về phòng. Nhà nghỉ ở sân trượt tuyết là những căn nhà gỗ, bên cạnh đó còn có suối nước nóng và quán bar giải trí.
Đã lâu rồi Văn Hoài Hạc chưa trượt tuyết. Sau khi đặt đồ xuống, ông liền thay đồ trượt tuyết ngay lập tức, đeo ván trượt vào, trong lòng ngứa ngáy nhìn theo du khách trượt từ trên lưng chừng núi xuống.
Kỷ Viện biết Lộ Văn Tinh không biết trượt tuyết. Nghĩ đến việc đã lâu rồi Văn Tranh mới đến đây một lần, nên để Văn Tranh chơi với bạn bè thì hơn.
Nhưng Văn Tranh không có nhiều hứng thú với trượt tuyết: “Mẹ, mẹ cứ chơi với cha đi, để Tinh Tinh cho con. Mẹ không đỡ được em ấy đâu.”
Kỷ Viện tưởng tượng, cảm thấy khá đúng. Kỷ Viện đứng cạnh Lộ Văn Tinh thì cũng chỉ mới đến vai cậu.
“Vậy con đi theo Tinh Tinh nhé, đừng để em ấy bị ngã.”
“Vâng.”
Sau khi Văn Tranh đồng ý, Kỷ Viện cũng trượt xuống. Dáng người bà nhỏ nhắn, trượt từ trên đỉnh núi xuống với tốc độ cực nhanh, lại thêm có gió, trông vô cùng ngầu.
Lộ Văn Tinh bị Văn Tranh quấn cho kín mít. Mũ bảo hiểm, kính trượt tuyết, mặt nạ bảo hộ, nếu không phải trang phục trượt tuyết quá nổi bật thì chắc chắn sẽ không ai nhận ra được.
Văn Tranh nói cho Lộ Văn Tinh những kiến thức cơ bản. Trước đó Lộ Văn Tinh đã tìm hiểu trên mạng nhưng Văn Tranh vẫn không yên tâm, anh nói lại cho cậu nghe một lần nữa.
“Tinh Tinh không biết trượt tuyết sao?”
Lộ Văn Tinh lắc đầu, Hứa Nguy Nghiêu tiến đến: “Trước kia anh từng thi đấu, hay để anh dạy cho em nhé?”
Lộ Văn Tinh biết bọn họ đến đây chơi, cậu lắc đầu nói: “Không cần phiền phức như vậy đâu ạ, anh của em dạy là được rồi.”
“Anh với Văn Tranh là bạn bè hai mươi mấy năm rồi, em trai của cậu ấy cũng chính là em trai của anh, đừng khách khí với anh làm gì.”
Hứa Nguy Nghiêu đang định đỡ Lộ Văn Tinh thì bị Văn Tranh đánh vào vai một cái: “Không cần cậu.”
“Khách khí cái gì.”
“Không khách khí với cậu, là tôi sợ cậu làm Tinh Tinh ngã đấy.”
Hứa Nguy Nghiêu: “…”
Lộ Văn Tinh: “…” Cậu không mỏng manh như vậy.
“Chờ anh một chút.” Văn Tranh đỡ Tinh Tinh sang một bên.
Văn Tranh đi vào cửa hàng cạnh sân trượt tuyết. Lộ Văn Tinh đứng ở một góc vắng người chờ anh. Cậu không có thói quen đeo kính nên cứ thế đẩy nó lên đỉnh đầu.
“Mau tránh ra.”
Lộ Văn Tinh quay đầu lại, một thiếu niên trượt ván đang lướt như bay về phía cậu. Lòng cậu nhảy dựng, cậu vội vàng cầm gậy trượt tuyết dịch sang một bên.
Nhưng tốc độ của thiếu niên kia quá nhanh, Lộ Văn Tinh có làm thế nào cũng không tránh kịp. Cậu ngồi xổm xuống để giảm lực va chạm, như vậy dù có ngã cũng sẽ không quá đau.
Đột nhiên, một bàn tay duỗi về phía Lộ Văn Tinh, kéo cậu lên. Không chờ Lộ Văn Tinh phản ứng lại, người kia lại kéo cậu, thiếu niên kia lướt vụt qua trước mắt cậu.
“Cảm ơn.”
Lộ Văn Tinh muốn lùi về phía sau nhưng tay người kia vẫn ôm chặt eo cậu. Lộ Văn Tinh nhíu mày, âm thanh quen thuộc chợt vang lên ngay trên đỉnh đầu.
“Chỉ có một lời cảm ơn thôi sao?”
Lộ Văn Tinh: “…!”
Là giọng nói của Cố Yến Thâm.
“Sao anh lại ở đây?”
Cố Yến Thâm đẩy kính bảo hộ màu đen lộ ra đôi mắt thâm thúy: “Đến tìm bạn trai của anh.”
“Một tháng không được nghỉ phép, bạn trai được nghỉ ngơi mà lại không đến thăm anh.” Cố Yến Thâm thở dài, ra vẻ khổ sở: “Nên anh chỉ có thể tranh thủ đến đây thôi.”
Lộ Văn Tinh còn lâu mới tin lời hắn, cậu thuận thế ôm lấy cổ hắn: “Anh giấu em đến đây đúng không?”
“Nào dám.” Cố Yến Thâm đỡ cậu: “Vất vả lắm mới được nghỉ phép, hôm qua anh đã gọi cho em rồi đó.”
Vốn dĩ Cố Yến Thâm muốn bay đến thành phố C. Hôm qua, khi trò chuyện với Lộ Văn Tinh, hắn đang chờ đến giờ bay. Sau khi biết cậu muốn đến thành phố E để trượt tuyết, hắn liền ngay lập tức đổi vé máy bay, bay đến thành phố E ngay trong đêm, muốn tạo bất ngờ cho cậu.
“Để anh dạy cho em nhé?”
Lộ Văn Tinh còn chưa đồng ý, Văn Tranh đã đi tới.
“Tinh Tinh.”
“Anh.”
Nhìn động tác thân mật của hai người, sắc mặt Văn Tranh tối sầm lại. Giữa bao nhiêu người, dù đã che kín mặt nhưng Văn Tranh cảm thấy Lộ Văn Tinh vẫn rất dễ bị nhận ra.
Cố Yến Thâm đã rụt tay lại, lễ phép chào hỏi Văn Tranh.
Văn Tranh nhíu mày, đang định nói gì đó thì đột nhiên bị Hứa Nguy Nghiêu quàng vai.
“Làm gì thế? Người yêu vất vả lắm mới gặp được nhau, cậu cũng đừng làm cái cột đèn đường ở đây chứ… À.”
“Vừa rồi có người xông tới, là Cố Yến Thâm đã bảo vệ Tinh Tinh đó.”
Thật ra Hứa Nguy Nghiêu có nhìn thấy hết. Anh ta vốn dĩ muốn tới giúp Lộ Văn Tinh nhưng Cố Yến Thâm đã nhanh hơn một bước. Nhìn hai người ngọt ngào với nhau, anh ta dứt khoát đứng lùi ra xa một chút.
Văn Tranh còn định nói gì đó thì Kỷ Viện và Văn Hoài Hạc vừa lúc đi lên. Thấy họ, hai người bèn nói chuyện vài câu.
“Tiểu Tranh, có muốn trượt với cha vài lần không?”
“Tinh Tinh đã có Yến Thâm dạy rồi, con còn không yên tâm chuyện gì nữa?” Kỷ Viện đẩy Văn Tranh: “Vừa rồi cha con còn lẩm bẩm rằng đã lâu không được thi đấu với con đó.”
Văn Hoài Hạc: ?
Ông nói lúc nào vậy?
Văn Hoài Hạc nhìn chằm chằm Cố Yến Thâm. Ông bị Kỷ Viện kéo đi: “Yến Thâm, đây là lần đầu Tinh Tinh nhà cô trượt tuyết. Phiền cháu chăm sóc cho em ấy nhé.”
“Cô cứ yên tâm ạ, cháu chắc chắn sẽ không để em ấy bị ngã đâu.”
Văn Hoài Hạc hừ mạnh một tiếng: “Bị ngã thì làm sao? Bước đầu tiên để trượt tuyết chính là phải học cách ngã.”
“Ảnh đế Cố có kỹ thuật tốt nhưng chưa chắc đã biết dạy, vẫn nên để Tiểu Tranh…”
“Để cái gì mà để!” Kỷ Viện trừng mắt nhìn ông một cái: “Hai người tự chơi đi, đừng đứng ở đây như cái cột điện.”
Văn Tranh liếc nhìn Lộ Văn Tinh. Từ khi Cố Yến Thâm xuất hiện, cậu ấy một lòng chỉ muốn nhào vào đối phương. Văn Tranh lạnh mặt đưa cho Lộ Văn Tinh miếng bảo hộ mông: “Tự mang vào đi.”
“Anh, như vậy có hơi làm quá không?”
Lộ Văn Tinh nhìn thấy rất nhiều trẻ em chơi đùa ở đây, có mang bảo hộ tay, bảo hộ đầu gối, nhưng còn bảo hộ mông thì…
Cố Yến Thâm vươn tay nhận lấy: “Giám đốc Văn yên tâm, tôi sẽ để Tinh Tinh đeo vào.”
Lộ Văn Tinh: “…” Cậu còn lâu mới chịu đeo.
Sau khi Kỷ Viện đưa hai người lớn kia đi, Cố Yến Thâm cố ý quơ quơ miếng lót mông trước mặt Lộ Văn Tinh: “Thật sự không đeo vào à?”
“Em không đeo, anh muốn cố ý làm em ngã sao?”
Cố Yến Thâm chớp mắt vô tội nhìn cậu: “Sao Tinh Tinh lại nghĩ anh sẽ làm như vậy?”
Lộ Văn Tinh khẽ hừ một tiếng: “Nếu anh làm em ngã thì em không cần anh dạy nữa.”
Cố Yến Thâm dẫn Lộ Văn Tinh đến một khu vực bằng phẳng.
“Em đi lại trước sau và xoay quanh thử xem.”
“Mũi chân hướng vào trong, đầu gối hơi khuỵu xuống.”
Cố Yến Thâm dạy cậu vô cùng kiên nhẫn, toàn bộ quá trình đều giữ tư thế sẵn sàng đỡ cậu bất cứ lúc nào nếu cậu ngã: “Nếu đã quen thì có thể thử trên sườn núi.”
Lộ Văn Tinh thử một chút, tuy cảm giác giống như đang tập đi lại nhưng quả thật không dễ bị ngã.
Cố Yến Thâm làm mẫu một lần cho cậu: “Em có biết trượt patin không? Đại khái chính là cảm giác này, tốc độ di chuyển có thể sẽ hơi nhanh một chút.”
Lộ Văn Tinh thử làm theo nhưng cơ thể cậu không nghe theo sự khống chế, ngả về phía sau. Đến khi Cố Yến Thâm quay đầu lại thì Lộ Văn Tinh đã ngồi bệt trên mặt đất.
Lộ Văn Tinh: “…”
Tuy không nhìn thấy biểu cảm của Cố Yến Thâm do có mặt nạ bảo hộ, nhưng ý cười trong mắt hắn đã tố cáo hắn.
Cố Yến Thâm đang cười cậu.
Lộ Văn Tinh ngồi trên tuyết, quay lưng về phía Cố Yến Thâm, chỉ chừa cho hắn cái gáy.
“Bé cưng, anh sai rồi.”
Lộ Văn Tinh hất tay hắn ra khỏi vai cậu.
“Thật sự tức giận à?”
Lộ Văn Tinh rũ đầu. Cố Yến Thâm ngồi xổm trước mặt cậu, cúi đầu nhìn biểu cảm của Lộ Văn Tinh. Cậu bỗng nhiên ngẩng đầu lên, kéo mặt nạ bảo hộ của Cố Yến Thâm xuống, ném tuyết vào mặt hắn.
“Suỵt?”
Lộ Văn Tinh khẽ cười một tiếng, nhân cơ hội đẩy Cố Yến Thâm một cái. Hắn thuận thế ngồi phịch xuống đất, giống như thật sự bị đẩy ngã.
Lộ Văn Tinh chống gậy đứng dậy, thong thả bước đi. Chờ cậu đi được vài bước thì Cố Yến Thâm bắt đầu đứng dậy đuổi theo cậu. Thật ra cũng không cần phải đuổi, hắn chỉ cần bước nhanh một hai bước là đã đuổi kịp.
“Dám chạy trốn hả?”
Cố Yến Thâm dùng một tay ôm trọn vòng eo được che chắn bởi bộ trang phục trượt tuyết của Lộ Văn Tinh. Cậu nhanh chóng nhận lỗi, một bên cầm lấy tay Cố Yến Thâm, một bên bày ra biểu cảm ngoan ngoãn vô tội.
“Em sai rồi.”
Cố Yến Thâm để mặc cậu cầm tay. Hắn buông lỏng đôi tay đang đặt trên eo Lộ Văn Tinh rồi kéo mặt nạ bảo hộ của cậu xuống.
Lộ Văn Tinh đảo mắt, cơ thể nghiêng về phía trước, một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên sườn mặt lạnh lẽo của Cố Yến Thâm.
Chua chua ngọt ngọt.
Cố Yến Thâm hỏi: “Em vừa ăn gì vậy?”
“Kẹo chanh đường.”
“Anh cũng muốn.”
Lộ Văn Tinh buông tay: “Không còn gì cả, em hết rồi.”
“Còn.”
“Kẹo là Hứa Nguy Nghiêu cho em, chỉ có một viên. Anh ấy lấy ra trêu em, nói là rất chua, không thể ăn được.”
Cố Yến Thâm buông tay, tuyết rơi đầy trên đất. Hắn giữ chặt eo Lộ Văn Tinh, cúi đầu cắn lấy môi cậu.
Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, đầu lưỡi linh hoạt như có như không len lỏi vào. Hơi thở chua ngọt hòa quyện giữa hai người.
Sau khi hai người tách ra, khuôn mặt Lộ Văn Tinh đã đỏ ửng. Cậu dựa đầu vào vai Cố Yến Thâm thì thầm.
Đôi mắt Cố Yến Thâm ánh lên ý cười. Hắn vui vẻ hệt như một đứa trẻ trộm được kẹo. Cố Yến Thâm cúi đầu, đôi môi nhẹ cọ qua tai Lộ Văn Tinh, giọng nói khàn khàn vang lên.
“Đồ lừa đảo, rõ ràng là rất ngọt.”
____________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Cố Yến Thâm: Dám nói tôi không được, có thể hỏi Tinh Tinh xem rốt cuộc tôi có được hay không.
____________________________________________________________________________
Còn 24 chương…..
◑﹏◐