Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Chương 79: Bạn Trai Của Em
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhìn thấy sự chuẩn bị của Cố Yến Thâm không hề kém cạnh mình, Lộ Văn Tinh thực sự kinh ngạc.
Sau khi nhận ra Cố Yến Thâm đối xử với mình rất đặc biệt, Lộ Văn Tinh thấy cậu ấy thường xuyên che giấu hoặc tránh né, ngay cả việc tặng khuy măng sét cũng phải lén lút.
Trong suy nghĩ của Lộ Văn Tinh, Cố Yến Thâm là người đặc biệt rất hay xấu hổ!
Vì vậy, Lộ Văn Tinh cho rằng khi cậu cắt ngang lời tỏ tình của Cố Yến Thâm, hắn sẽ cảm thấy mất mát hoặc sẽ hiểu lầm rằng cậu không có ý gì với hắn.
Sau khi trở về, Lộ Văn Tinh đã lén hỏi Thịnh Siêu về lịch trình của Cố Yến Thâm. Cậu cũng biết thứ Sáu Cố Yến Thâm không có lịch trình gì nên mới định hẹn hắn đi ăn cơm.
Không ngờ Cố Yến Thâm lại hẹn cậu trước. Lộ Văn Tinh nhân tiện đồng ý, cũng muốn mượn cơ hội này để tỏ tình. Nhưng Lộ Văn Tinh đã đoán sai, cậu chỉ nghĩ Cố Yến Thâm sẽ đặt chỗ trước, không ngờ hắn đột nhiên không còn xấu hổ, ngại ngùng như trước nữa.
Cố ý bao trọn cả nhà hàng, hơn nữa còn trang trí xung quanh, không khác nhiều so với kịch bản Lộ Văn Tinh đã chuẩn bị. Không cần nghĩ cũng biết đây không chỉ là một bữa cơm đơn thuần.
Vừa là trùng hợp, vừa có bất ngờ, đồng thời cậu cũng có chút vui mừng.
“Thầy Cố đi vào trước đi, tôi vào nhà vệ sinh một chút.”
Cố Yến Thâm không suy nghĩ nhiều, gật đầu đi theo giám đốc vào trong. Hắn cũng muốn xác nhận lại mọi việc với giám đốc. Lộ Văn Tinh không có ở đây lại càng đúng lúc.
Sau khi hai người quay người rời đi, Lộ Văn Tinh đi đến quầy tiếp tân.
Một cô gái mặc vest nữ tính, trang điểm tỉ mỉ thấy Lộ Văn Tinh đi tới thì chào hỏi lịch sự.
Cô là giám đốc của tầng hai, bởi vì có hai vị khách bao trọn nên cô và giám đốc của tầng một đều ở lại để phục vụ khách hàng.
“Chào ngài, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho ngài?”
“Xin chào, tôi họ Lộ. Tôi là người đặt trước tầng hai.”
Sự kinh ngạc hiện rõ trên mặt giám đốc. Khi nhìn thấy Cố Yến Thâm và Lộ Văn Tinh xuất hiện cùng lúc đã khiến cô rất kinh ngạc, nhưng sau khi nghe Lộ Văn Tinh nói, cô lập tức nghĩ ngay đến việc Cố Yến Thâm đặt tầng một, Lộ Văn Tinh đặt tầng hai.
Vậy là, hai người này đều giấu nhau, muốn tạo bất ngờ cho đối phương?
Này…
Tuy rằng cô kiên định Vương Phi là thật nhưng như thế này cũng quá ngọt rồi.
“Tôi vẫn sẽ thanh toán tiền thuê tầng hai nhưng làm ơn đừng nhắc đến việc thuê tầng hai trước mặt anh ấy.”
Cố Yến Thâm muốn tạo bất ngờ cho cậu, vậy cậu cứ giả vờ không biết gì.
Nữ giám đốc hiểu ý của Lộ Văn Tinh. Trên mặt cô là nụ cười chuyên nghiệp nhưng trong lòng đã cảm thấy quá ngọt ngào đến phát điên rồi.
“Vâng, ngài Lộ cứ yên tâm. Lát nữa sẽ không có ai quấy rầy hai người đâu ạ.”
“Cảm ơn.”
Lộ Văn Tinh quay lại. Giám đốc tầng một mỉm cười hỏi cậu.
“Chào ngài, xin hỏi có thể bắt đầu đưa đồ ăn lên chưa ạ?”
“Có thể.”
Toàn bộ quá trình hai người không ai nhắc đến chuyện bao trọn, cứ như thường lệ ăn cơm, tiện thể tâm sự về những chuyện gần đây hoặc lịch trình sắp tới, cũng sẽ trò chuyện về phim mới chiếu trên TV hoặc phim điện ảnh.
Sau khi dùng xong bữa tối, âm nhạc nhẹ nhàng thư giãn được đổi thành làn điệu lãng mạn. Giám đốc đẩy xe đẩy thức ăn đến, phía trên là một chiếc bánh kem.
“Xin lỗi vì đã làm phiền.” Bánh kem được đặt lên bàn.
Là một chiếc bánh kem nhỏ hình tròn trắng sữa, phía trên bên trái dùng bơ màu đỏ tạo hình hoa hồng, chính giữa vẽ một hình nhân chibi đơn giản, Lộ Văn Tinh đoán có lẽ là vẽ cậu.
Bên dưới là dòng chữ viết bằng sô cô la_____
___ Ngài L, chào em.
“Tôi ổn.”
Lộ Văn Tinh bật cười nhìn hắn, “Hôm nay thầy Cố mời tôi ăn cơm là muốn hỏi thăm sức khỏe của tôi sao?”
Xung quanh trang trí long trọng nhưng tỏ tình lại quá ngắn gọn như vậy? Nếu Cố Yến Thâm không được thì để cậu làm cho.
Đối diện với ánh mắt hài hước của Lộ Văn Tinh, Cố Yến Thâm theo bản năng mở miệng nói.
“Không phải, hình nhân là tôi nhờ thợ làm bánh vẽ, còn chữ thì không phải.” Lúc trước giám đốc gọi điện hỏi hắn đối tượng tỏ tình họ gì, hóa ra là muốn ghi vào bánh kem.
“Vậy sao?” Lộ Văn Tinh cố ý kéo dài giọng, “Vậy tại sao thầy Cố lại muốn vẽ tôi?”
“Không biết em có nhớ không, vào lần đầu tiên quay chương trình với nhau, tôi đã cầm lấy bông hoa hồng của em.” Cố Yến Thâm cầm lấy một bó hoa hồng to từ xe đẩy thức ăn.
Lộ Văn Tinh vốn nghĩ Cố Yến Thâm đã quên chuyện đó bởi vì lúc cậu tặng hắn kẹp cài áo thì hắn không hiểu ẩn ý trong đó.
“Vậy anh đây là… muốn trả lại cho tôi?” Lộ Văn Tinh chớp chớp mắt, trong mắt ánh lên ý cười.
“Tinh Tinh, anh thích em.” Sắc mặt Cố Yến Thâm nghiêm túc như đang nghiên cứu kịch bản.
“Anh không biết anh đã rung động từ khi nào, anh chỉ nhớ rõ ràng khi em đứng trên sân khấu đưa hoa ra, anh đã thuận theo cảm xúc của mình mà nhận lấy.”
“Trước khi gặp em thì anh chưa từng thích ai khác. Khi biết bản thân rung động thì anh đã tự xác nhận rất nhiều lần, thậm chí anh còn nghĩ lầm đó là do nhập vai quá sâu. Bây giờ anh có thể nói với em một cách chắc chắn, anh thích em.”
Nói đến nửa sau, Cố Yến Thâm hơi lo lắng.
“Tinh Tinh, anh muốn ở bên em. Em có thể cho anh một cơ hội để theo đuổi em không?”
“Không thể.”
Cố Yến Thâm cũng nghĩ đến việc sẽ bị từ chối nhưng sự mất mát trong mắt hắn vẫn không thể che giấu. Hắn im lặng.
“Là anh đường đột quá, xin lỗi. Bánh kem ở đây ăn rất ngon, em có muốn ăn thử…”
“Không đưa hoa cho em sao?”
Cố Yến Thâm sửng sốt vài giây, Lộ Văn Tinh lặp lại câu hỏi.
“Hoa hồng, không phải là dành cho em sao?”
Cố Yến Thâm không ngờ Lộ Văn Tinh lại để ý đến bó hoa hồng này. Hắn đưa bó hoa cho cậu.
“Vừa rồi là anh, bây giờ đến lượt em.” Lộ Văn Tinh với tâm trạng vui vẻ nhận lấy hoa hồng.
Cố Yến Thâm:?
Lộ Văn Tinh lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu xám từ trong túi. Cậu đẩy đến trước mặt Cố Yến Thâm.
“Mở ra đi.”
Bên trong là một cặp nhẫn đôi tinh xảo. Trong chốc lát, Cố Yến Thâm ngẩn người. Hắn kinh ngạc nhìn về phía Lộ Văn Tinh, “Tinh Tinh, em…”
“Làm gì có ai lại tỏ tình như anh.” Khuôn mặt Lộ Văn Tinh đầy vẻ "ghét bỏ".
“Nếu em cho anh cơ hội theo đuổi. Với tốc độ của anh thì có lẽ đến sang năm chúng ta cũng không thể ở bên nhau được.”
Cố Yến Thâm nghe xong thì sửng sốt, Lộ Văn Tinh nâng cằm.
“Hỏi lại một lần nữa.”
Sau khi phản ứng lại, hai mắt Cố Yến Thâm lập tức sáng lên, nụ cười trên khóe miệng không thể ngăn lại, “Anh xin lỗi, là anh chưa chu đáo.”
“Tinh Tinh, anh thích em. Em có nguyện ý làm bạn trai của anh không?”
Hai mắt Cố Yến Thâm đầy thâm tình, nghiêm túc nhìn Lộ Văn Tinh, trong mắt là tình yêu không thể che giấu.
“Vừa rồi thì ngắn gọn như vậy, bây giờ lại giống như đang cầu hôn vậy.”
Cố Yến Thâm lấy nhẫn ra đeo cho Lộ Văn Tinh.
“Mặc kệ là em có đồng ý hay không. Dù sao đã đeo vào thì không thể đổi ý được nữa. Từ giờ trở đi anh chính là bạn trai của em.”
“Lại còn lý sự, nhẫn là em mua.”
“Đúng vậy.” Cố Yến Thâm tự đeo chiếc nhẫn còn lại vào tay mình, “Cho nên khi kết hôn anh sẽ mua.”
“Chỉ là bạn trai thôi, ai sẽ kết hôn với anh chứ.”
“Em đó.” Cố Yến Thâm cắt bánh kem, lấy cho Lộ Văn Tinh một miếng, “Thử xem, em sẽ rất thích.”
Bơ vừa vào miệng đã tan, ngọt mà không ngấy.
“Ăn ngon lắm.”
Hai mắt Lộ Văn Tinh sáng long lanh. Thấy cậu thích, Cố Yến Thâm cũng vui vẻ. Không đợi hắn tiếp tục cắt bánh, Lộ Văn Tinh đã xúc một miếng bánh đưa đến bên miệng Cố Yến Thâm.
Cố Yến Thâm khựng lại, mở miệng ăn miếng bánh. Bơ trong miệng nhanh chóng tan ra.
Hắn không thích ăn đồ ngọt vì chúng quá ngấy nhưng bánh kem ở đây lại khác, dù ngọt nhưng không bị ngấy, hơn nữa còn là Lộ Văn Tinh đút cho hắn.
“Tinh Tinh, hôm nay em mang theo nhẫn đến đây có phải là…”
“Đúng vậy.”
“Em đến nơi mới phát hiện ra anh đã bao trọn tầng một.” Lộ Văn Tinh chỉ tay lên tầng hai.
“Anh có muốn đi lên xem không?”
Cố Yến Thâm nở nụ cười, “Đương nhiên là muốn. Không thể để Tinh Tinh của anh phí tiền được.”
Lộ Văn Tinh hừ nhẹ một tiếng, “Đó là em nhường anh.”
Buổi tối, Cố Yến Thâm đưa Lộ Văn Tinh về nhà trước 10 rưỡi.
Hai người vừa mới xác định quan hệ, đúng lúc muốn quấn quýt ngọt ngào bên nhau nhưng nghĩ đến việc Lộ Văn Tinh vẫn còn ở với gia đình, vì tính chuyện lâu dài, Cố Yến Thâm cho rằng không thể để lại ấn tượng không tốt trong lòng cha mẹ Tinh Tinh được.
“Em xuống xe đây.”
Cố Yến Thâm kéo tay cậu lại, “Anh…”
“Anh cái gì?”
Hai mắt Lộ Văn Tinh trong veo. Cố Yến Thâm đột nhiên không nói thành lời, hắn nuốt nước bọt, “Không có gì.”
“Em thích anh có chuyện gì thì nói thẳng luôn.”
Lộ Văn Tinh nhìn chằm chằm hắn vài giây. Cậu nhoài người qua, hai người vô cùng gần nhau. Trái tim Cố Yến Thâm đột nhiên đập nhanh hơn. Hắn ngồi ở ghế lái không dám động đậy.
Lộ Văn Tinh cười khẽ, hơi thở phả vào sườn mặt Cố Yến Thâm. Hắn chỉ cảm thấy khuôn mặt đang nóng bừng.
“Thầy Cố, anh xấu hổ kìa.”
“Không có.”
“Anh có.”
Lộ Văn Tinh cách hắn rất gần, đôi môi đỏ bừng cọ vào tai hắn. Biết Lộ Văn Tinh đang trêu ghẹo mình, Cố Yến Thâm quay đầu muốn ‘đánh lén’ Lộ Văn Tinh, không ngờ cậu lại càng tiến gần hơn.
Môi mỏng chạm nhau, không ai cử động.
Đầu lưỡi Cố Yến Thâm theo bản năng lướt qua cánh môi Lộ Văn Tinh, mềm mại như thạch hoa quả, còn lưu lại chút vị bơ. Cố Yến Thâm đột nhiên nhận ra, ăn đồ ngọt thật sự sẽ bị nghiện.
Đầu lưỡi linh hoạt bị Lộ Văn Tinh nhẹ nhàng cắn, không đau, nhưng cũng ngăn cản hành động tiếp theo của hắn.
“Ngày mai em còn phải quay quảng cáo.”
Lộ Văn Tinh mở cửa xe, “Em vào đây, anh lái xe cẩn thận.”
Cố Yến Thâm có chút tiếc nuối. Hắn nhìn theo Lộ Văn Tinh xuống xe, lại thấy cậu vòng đến vị trí lái, gõ gõ cửa kính xe bên cạnh hắn.
Cửa kính xe bị kéo xuống.
“Em quên cái gì sao?”
Cố Yến Thâm chỉ nghĩ rằng Lộ Văn Tinh làm rơi đồ trên xe. Hắn nghiêng đầu nhìn về phía ghế phụ lái, Lộ Văn Tinh duỗi tay kéo cà vạt của hắn, cơ thể Cố Yến Thâm hơi khom lại, nụ hôn mềm nhẹ dừng lại bên khóe môi hắn.
Lộ Văn Tinh nở nụ cười tinh quái, “Đã quên nói chúc ngủ ngon với thầy Cố.”
“Ngủ ngon.”
Cố Yến Thâm đáp lại hoàn toàn là theo bản năng. Mãi đến khi Lộ Văn Tinh đi vào hắn mới hoàn hồn, trái tim vẫn cứ đập dồn dập mãi không thôi.
—
Thật ra Lộ Văn Tinh cũng không bình tĩnh như Cố Yến Thâm nghĩ. Sau khi tắm rửa xong, cậu không cảm thấy buồn ngủ chút nào. Cậu lấy máy tính bảng và bút ra.
Trên màn hình là bàn tay thon dài, ngón cái và ngón trỏ cầm một bông hoa hồng đỏ tươi.
Nghĩ đến việc đã lâu không vẽ tranh trên Weibo, Lộ Văn Tinh đăng ngay bức ảnh ngẫu hứng này lên.
Tài khoản Weibo này của cậu có khoảng mấy trăm nghìn lượt theo dõi, ngoài mấy người hay thuê vẽ thì phần lớn đều là học sinh. Cậu thường sẽ chia sẻ kinh nghiệm về tranh minh họa, nếu có hứng thú thì sẽ quay lại toàn bộ quá trình cậu vẽ tranh, chỉnh sửa tốc độ rồi đăng lên đây.
[A a a a a, thái thái đăng bài mới rồi!]
[Bức vẽ đêm nay chính là hoa hồng.]
[Khi nào mới có hướng dẫn đây, muốn nhìn thái thái vẽ tranh.]
[Thái thái thật sự không nhận tranh fanart sao? Ô ô ô, thật sự muốn thuê thái thái vẽ.]
[Tôi đã gửi rất nhiều tin nhắn cho thái thái, cầu xin thái thái đọc tin nhắn.]
Lộ Văn Tinh bấm vào phần tin nhắn, quả nhiên có thêm rất nhiều fan mới. Sau khi đọc xong thì cậu mới biết được, hóa ra những fan mới này là do bức vẽ Cố Yến Thâm mà cậu vẽ trước đó mang đến.
Có rất nhiều fan nhắn tin cho cậu, hy vọng cậu có thể vẽ cho idol của họ một bức tranh, giá cả có thể thương lượng.
Tin nhắn quá nhiều nên cậu không thể trả lời hết. Cậu bình luận rồi ghim lên bài Weibo mới nhất.
[Xin lỗi, vì vấn đề cá nhân nên tôi sẽ không nhận vẽ tranh fanart.]
Rất nhanh đã có người trả lời cậu.
[Vậy vì sao Cố Yến Thâm có thể?]
Ban đầu Lộ Văn Tinh nhận bức vẽ này là do giúp đỡ bạn bè. Vị khách hàng kia đã thuê cậu vẽ rất nhiều lần, hơn nữa còn là quà sinh nhật tặng người khác, vì thế Lộ Văn Tinh chưa bao giờ vẽ fanart lại nhận yêu cầu này. Cậu vẽ Cố Yến Thâm, hơn nữa còn không lấy tiền.
[Tôi là fan phim của Cố Yến Thâm.]
Một câu ngắn ngủi nhưng lại khiến fan của Cố Yến Thâm sôi trào. Thái thái không nhận vẽ fanart nhưng lại là fan phim của idol nhà mình. Fan nhà khác thì đùa giỡn đào góc tường.
[Thái thái thử nhìn anh trai nhà tôi đi? Thân cao chân dài, thân hình mềm mại.]
[Chú ý đến anh Dật của chúng tôi đi.]
[Anh Phong của chúng tôi cũng không tệ.]
[Thái thái là fan phim của anh Thâm, vậy thái thái có muốn thành fan của Tinh Tinh nhà chúng tôi không?]
[Vậy về sau thái thái còn vẽ anh Thâm không?]
…
Ngay lúc các fan đang điên cuồng đòi cậu trả lời trên Weibo, lâu rồi mới vào Weibo một lần, Lộ Văn Tinh, đăng lên một bức vẽ Cố Yến Thâm.
Mặc vest, trong tay ôm bó hoa hồng.
[Tôi phát hiện hình như thái thái rất thích hoa hồng.]
[Ánh mắt khi anh Thâm ôm hoa hồng thật thâm tình!]
[Ánh mắt thật là quyến rũ.]
Các fan Sinh vui sướng chia sẻ bức tranh này. Quá nhiều người chia sẻ, cuối cùng mấy hôm sau Cố Yến Thâm nhìn thấy. Lại nói, Cố Yến Ninh là người đầu tiên phát hiện thân phận ẩn danh này của Lộ Văn Tinh. Cố Yến Thâm tất nhiên cũng sẽ biết.
Hắn gọi điện cho Lộ Văn Tinh, bởi vì bận rộn nên đã hai ngày rồi bọn họ chưa gặp nhau.
“Em có bận không?”
“Vẫn ổn, thầy Cố gọi vào giờ này không đúng lúc lắm nha.”
“Anh muốn hỏi bạn học Lộ một chút, không phải là không vẽ fanart sao?” Ngữ khí Cố Yến Thâm mang theo ý cười, “Sao lại phá lệ vì anh vậy?”
“Không có phá lệ, em không vẽ fanart.”
Cố Yến Thâm: “Hả?”
“Em vẽ bạn trai của em.”
________________________________________________________________________________
Còn 25 chương nữa...