Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi hỏi về tiến độ quay phim, phóng viên tiếp tục đặt câu hỏi cho từng người về ưu nhược điểm cũng như ý nghĩa của mỗi nhân vật trong phim.
“Kết thúc phần hỏi đáp này, mọi người có thể cho tôi tham quan phim trường được không?”
“Trên mạng có tin đồn rằng trang phục trượt tuyết của mọi người rất độc đáo. Chắc chắn cư dân mạng cũng đang rất tò mò.”
Trong suốt buổi phỏng vấn, Đỗ Hướng Nguyên không có nhiều đất diễn, chủ yếu là các câu hỏi chung dành cho cả đoàn. Giờ đây, cuối cùng cũng có một phân đoạn đặc tả riêng cho cậu ta.
“Đúng vậy, trang phục trượt tuyết được đặt may riêng, trông có chút khác biệt và đẹp mắt hơn hẳn trang phục thông thường.”
“Tổ trang phục có gu thẩm mỹ khá tốt đấy chứ.”
…
Mọi người bắt đầu đi tham quan. Người quay phim đi cuối cùng, Cố Yến Thâm đứng bên trái đạo diễn, còn Lộ Văn Tinh thì ở bên phải. Đỗ Hướng Nguyên đi sau hai người họ, sóng bước cùng phóng viên.
Cậu ta muốn có thêm chút hình ảnh và thu hút sự chú ý. Nghĩ đến việc Cố Yến Thâm từng nói không ngại fan ghép cặp, cậu ta bắt đầu tính toán.
Lộ Văn Tinh có thể dựa hơi để gây chú ý, tại sao cậu ta lại không thể?
Đỗ Hướng Nguyên ra mắt sớm hơn Lộ Văn Tinh hai, ba năm. Nếu các nghệ sĩ khác thường vướng tin đồn tiêu cực như mang vốn vào đoàn, dựa vào kim chủ để đi lên, thì scandal của Đỗ Hướng Nguyên lại là việc cậu ta nhiều lần mang tiền vào đoàn, đóng vai chính trong bốn, năm bộ phim nhưng vẫn không thể nổi tiếng. Thậm chí, anti-fan còn mỉa mai rằng cậu ta sẽ chẳng bao giờ phất lên được.
Bất kể là phim truyền hình hay web drama nào mà cậu ta đóng vai chính, tất cả đều như ném đá xuống sông. Sau khi nổi lên một chút bọt nước, chúng sẽ chìm nghỉm xuống đáy.
Bộ phim lần này, nếu không có Lộ Văn Tinh xen vào và có Trương Ích Sùng muốn nâng đỡ, thì việc nổi tiếng chỉ là vấn đề thời gian đối với cậu ta. Cậu ta chỉ thiếu một cơ hội, chẳng qua là do cậu ta nhận được kịch bản không tốt, nếu không thì cậu ta cũng sẽ không thua kém Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh có thể dựa hơi Cố Yến Thâm, tại sao cậu ta lại không thể? Cố Yến Thâm cũng đã nói không ngại việc người khác ghép cặp...
Đỗ Hướng Nguyên nhìn chằm chằm bóng lưng Cố Yến Thâm, suy nghĩ xem nên làm thế nào để bắt chuyện với Cố Yến Thâm mà không quá lộ liễu?
Phóng viên đi bên cạnh Đỗ Hướng Nguyên đã nói vài câu nhưng vẫn không được cậu ta đáp lời. Thấy cậu ta vừa đi vừa ngẩn ngơ, phóng viên liền huých nhẹ vào người cậu ta một cái.
Đỗ Hướng Nguyên giật mình lấy lại tinh thần, theo bản năng lên tiếng, quay đầu nói với phóng viên: “Xin lỗi, tôi lơ đãng quá…”
Trên mặt tuyết có một tảng đá nhỏ nhô lên, do không bị tuyết che phủ nên Đỗ Hướng Nguyên đã vấp phải. Cậu ta nghĩ đến việc Lộ Văn Tinh và Cố Yến Thâm đang ở phía trước, liền thuận thế ngã xuống, cố gắng rút ngắn khoảng cách với Cố Yến Thâm.
Phóng viên giật mình hô lên một tiếng “Cẩn thận!”. Cố Yến Thâm theo bản năng giữ chặt Lộ Văn Tinh, kéo cậu về phía mình.
Đỗ Hướng Nguyên vì vấp ngã nên lảo đảo vài bước, trông có vẻ khá buồn cười.
“Anh Đỗ, anh không sao chứ?” Trợ lý vội vàng chạy tới đỡ.
Lộ Văn Tinh mang vẻ mặt hoang mang khi bị kéo. Lúc cậu hoàn hồn, liền thấy Đỗ Hướng Nguyên đang lao về phía trước.
Hành động của Cố Yến Thâm hoàn toàn là theo bản năng, khiến cộng đồng mạng càng thêm nhiệt tình ghép đôi.
[Đã ôm eo nắm tay rồi, nói không có gì thì ai mà tin.]
[Dù sao thì tôi không tin nổi.]
[Anh Thâm vốn không hề quay đầu lại, nhưng nghe thấy có người kêu ‘cẩn thận’ là lập tức bảo vệ Tinh Tinh. Bản năng của con người sẽ không nói dối mà.]
[Đúng đúng đúng, bảo vệ xuất phát từ bản năng chính là tình yêu.]
[Cảm ơn Đỗ Hướng Nguyên, nhờ vậy mà tôi càng kiên định giữ vững lá cờ Vương Phi không đổ.]
[Tuy Đỗ Hướng Nguyên có hơi thảm thật nhưng tôi buồn cười quá đi mất.]
[Nếu anh Thâm và Tinh Tinh mà không có gì, tôi sẽ biểu diễn trồng cây chuối cho mấy người xem.]
[Đột nhiên hình ảnh đó hiện lên trong đầu tôi.]
Sắc mặt Đỗ Hướng Nguyên không được tốt lắm. Cậu ta đã nghĩ đến việc Cố Yến Thâm sẽ không đỡ mình, nhưng không ngờ lại còn giúp Lộ Văn Tinh gây chú ý.
Cậu ta cười gượng gạo: “Không sao cả, chỉ là không cẩn thận vấp phải cục đá thôi.”
Buổi tối, đạo diễn mời mọi người đi ăn cơm.
Cố Yến Thâm ngồi bên trái đạo diễn, bên phải hắn không có ai. Những người khác không dám ngồi, nhưng Đỗ Hướng Nguyên lại nảy ra ý định.
Lâm Thanh Tuyết, người đi theo sau cậu ta, đột nhiên lên tiếng: “Tinh Tinh ngồi đây đi, chỗ bên cạnh tôi nè.”
Vị trí cô ấy chỉ chính là chiếc ghế cạnh Cố Yến Thâm, Lộ Văn Tinh không chút do dự ngồi xuống.
Cố tình lảng tránh sẽ càng khiến người khác nghi ngờ.
Mặc dù cư dân mạng nhiệt tình ghép cặp, nhưng việc công khai tình yêu lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Cư dân mạng có thể chấp nhận xu hướng tính dục của một bộ phận nhỏ, nhưng minh tinh là nhân vật của công chúng, rất nhiều chuyện sẽ bị phóng đại, huống chi đây lại là chuyện yêu đương đồng giới.
Cậu không bận tâm đến ánh nhìn của người khác, fan yêu thích cậu chắc chắn cũng sẽ tôn trọng lựa chọn của cậu. Cậu chỉ nghĩ rằng vẫn chưa đến lúc cần công bố.
Hai người mới ở bên nhau không lâu, đang trong giai đoạn tình yêu cuồng nhiệt vô cùng ngọt ngào. Lộ Văn Tinh đã từng chứng kiến các cặp đôi như muốn dính lấy nhau 24/24, nhưng khi qua giai đoạn cuồng nhiệt lại hoàn toàn khác.
Không phải Lộ Văn Tinh không tin Cố Yến Thâm không thích cậu. Cậu muốn nghiêm túc với mối tình này, vì thế cậu càng phải cẩn trọng trân trọng nó hơn.
Cậu và Cố Yến Thâm bên nhau chưa được năm tháng. Tình yêu cần có thời gian bồi đắp, thêm một thời gian nữa, chỉ cần Cố Yến Thâm nguyện ý thì cậu sẽ công khai.
Đỗ Hướng Nguyên tức giận đến nghiến răng. Sớm biết Lộ Văn Tinh không kiêng kị như vậy thì cậu ta còn do dự cái gì, giờ lại để Lộ Văn Tinh giành trước mất rồi.
Lâm Thanh Tuyết ngồi bên phải Lộ Văn Tinh. Đỗ Hướng Nguyên với vẻ mặt không cam lòng đành ngồi bên phải Lâm Thanh Tuyết.
Trong lúc ăn cơm, Đỗ Hướng Nguyên để ý thấy Cố Yến Thâm gắp tôm rất nhiều lần. Cậu ta cười nói: “Anh Thâm thích ăn tôm sao? Từ nhỏ tôi cũng rất thích ăn tôm.”
Cố Yến Thâm “Ừm” một tiếng, không nói thêm gì. Đỗ Hướng Nguyên lại tiếp tục.
“Tôm rất bổ dưỡng, hàm lượng protein cao, ăn nhiều rất có lợi cho sức khỏe.”
“Cậu nói đúng.”
Đỗ Hướng Nguyên thấy Cố Yến Thâm tiếp lời thì trên mặt hiện lên ý cười. Đang định nói gì tiếp thì cậu ta nhìn thấy Cố Yến Thâm gắp thêm một con tôm.
Sau đó bỏ vào bát Lộ Văn Tinh.
“Cậu ăn nhiều một chút.”
Nụ cười trên mặt Đỗ Hướng Nguyên lập tức cứng đờ.
Lâm Thanh Tuyết: “Quan hệ của anh Thâm và Tinh Tinh thật sự quá tốt.”
Đạo diễn không thấy có gì bất thường, cười ha hả nói tiếp.
“Cả mạng xã hội đều biết họ là bạn bè thân thiết mà.”
Lộ Văn Tinh gắp bông cải xanh đáp lễ: “Tôm có dinh dưỡng nhưng kết hợp với rau xanh thì sẽ càng tốt hơn.”
Bề ngoài thì họ là bạn bè gắp thức ăn cho nhau. Nhân lúc mọi người không nhìn thấy, Lộ Văn Tinh dùng ánh mắt cảnh cáo Cố Yến Thâm bớt làm mấy trò đó lại.
Nhưng Cố Yến Thâm vẫn bình tĩnh, làm ra vẻ như không thấy gì.
Tay phải của Lộ Văn Tinh xuyên qua khăn trải bàn, nhéo Cố Yến Thâm một cái, cảnh cáo hắn không nên làm mấy chuyện linh tinh.
Cố Yến Thâm bắt lấy bàn tay Lộ Văn Tinh, nhân cơ hội đan mười ngón tay vào tay cậu.
“Thầy Cố có đề xuất gì về việc tuyên truyền phim không?”
Cố Yến Thâm nói tỉ mỉ một lượt. Những người khác đều nghiêm túc lắng nghe, nhưng không ai có thể ngờ rằng Cố Yến Thâm đang nghiêm túc nói chuyện lại đang không yên phận vờn v* mu bàn tay của Lộ Văn Tinh dưới gầm bàn.
Một bữa cơm vô cùng náo nhiệt, mọi người ai nấy đều vui vẻ, ngoại trừ Đỗ Hướng Nguyên.
Sau khi trở về, Đỗ Hướng Nguyên nổi giận đùng đùng.
“Anh Thâm không biết cha tôi là ai sao? Tại sao lại lạnh nhạt với tôi như vậy.”
Trợ lý không dám gây rắc rối, nói: “Có lẽ chỉ là không nhận ra thôi.”
Đỗ Hướng Nguyên bước chân vào giới giải trí không hoàn toàn vì Cố Yến Thâm, nhưng chính vì mê phim của Cố Yến Thâm nên cậu ta mới nằng nặc đòi vào showbiz.
Thậm chí cậu ta còn cãi vã với gia đình. Gia đình Đỗ Hướng Nguyên khá truyền thống, không phải là họ khinh thường nghệ sĩ trong giới giải trí, mà chỉ cảm thấy showbiz toàn những thị phi mịt mù.
Trương Ích Sùng là nhà làm phim của bộ phim này. Ông ta là bạn thân của cha Đỗ Hướng Nguyên. Hai người đã từng lén lút yêu đương với nhau một thời gian, nhưng vì tuổi tác chênh lệch quá nhiều, cuối cùng lại chia tay.
Chuyện nên hay không nên thì cũng đã xảy ra rồi. Lúc ấy Đỗ Hướng Nguyên chỉ mới 18 tuổi, Trương Ích Sùng không phải là không có gánh nặng tâm lý, nhưng đồng thời ông ta lại có chút cảm giác vui sướng bí ẩn.
Trương Ích Sùng vẫn có chút áy náy với tình cảnh hiện tại của Đỗ Hướng Nguyên, cho nên ông ta đồng ý sẽ cố gắng hết sức nâng đỡ cậu ta.
Nhưng không ai ngờ Lộ Văn Tinh lại đồng ý tham gia bộ phim này. Đỗ Hướng Nguyên vốn nghĩ mình đã nắm chắc vai chính, sau khi biết tin thì vô cùng bực bội. Tuy nhiên, người đại diện đã cảnh cáo cậu ta rằng có thể lén lút làm gì thì làm, nhưng tuyệt đối không được xảy ra xung đột công khai với Lộ Văn Tinh.
Đỗ Hướng Nguyên được cưng chiều từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ phải chịu ấm ức đến vậy. Cậu ta chỉ mỉa mai Lộ Văn Tinh vài câu, nếu như vậy mà Lộ Văn Tinh đã so đo thì đó chính là lỗi của Lộ Văn Tinh.
“Anh Nguyên, anh có biết họa sĩ S không?”
“Đó là ai?”
“Chính là họa sĩ dạo này rất nổi tiếng và có liên quan đến anh Thâm đó. Anh xem Weibo thì sẽ rõ.”
Đỗ Hướng Nguyên mất mười phút để hiểu rõ mọi chuyện: “Cho nên fan của anh Thâm chú ý đến cậu ta vì cậu ta chỉ vẽ mỗi anh Thâm thôi sao?”
“Tôi cũng không biết vẽ tranh, cách này không thích hợp với tôi.”
Đỗ Hướng Nguyên tưởng trợ lý muốn cậu ta bắt chước họa sĩ S.
“Ý của em không phải là vậy.” Trợ lý do dự vài giây rồi nói: “Thôi bỏ đi, anh Đường lại mắng em mất.”
“Cậu là trợ lý của tôi, Đường Nhất Xuyên cũng là trợ lý của tôi. Cậu sợ cậu ta làm gì, nói nhanh lên đi.”
Nghệ sĩ đóng phim thường chỉ có một trợ lý đi theo, nhưng Đỗ Hướng Nguyên là nghệ sĩ duy nhất mang theo hai trợ lý. Dù vậy, Đường Nhất Xuyên không hoàn toàn là trợ lý. Cậu ta là người do người đại diện tìm để giám sát Đỗ Hướng Nguyên, đề phòng cậu ta gây chuyện.
“Có rất nhiều người vẽ trên mạng, nhưng chỉ có họa sĩ S được chú ý bởi vì cậu ta dựa hơi thầy Cố, tạo hình tượng fan nam, kiêu ngạo tuyên bố sẽ không vẽ những nghệ sĩ khác, cũng chính vì vậy mới khiến cư dân mạng tò mò.”
“Cậu ta vẽ tranh tốt thật, nhưng không đến nỗi fan của các nhà khác phải cầu xin cậu ta vẽ. Các fan liên tục gọi tên cậu ta trên mạng, nhờ cậu ta vẽ idol của mình. Nhìn qua như một trò chơi, nhưng thật ra các fan đang cạnh tranh với nhau.”
“Có ý gì?”
“Anh nghĩ xem, S cũng đã nói không vẽ fanart nhưng vẫn vẽ anh Thâm. Các fan đang tranh giành để S vẽ với mong muốn idol của mình là ngoại lệ.”
Đỗ Hướng Nguyên hiểu ra: “Ý của cậu là bảo tôi tìm S rồi nhờ cậu ta vẽ tôi?”
“Đúng vậy.”
“Nhưng không phải cậu ta nói không vẽ ai khác sao?”
“Sao có thể chứ? Theo em biết thì cậu ta thường nhận vẽ tranh để kiếm tiền mà. Chỉ cần trả đủ tiền, anh bảo cậu ta vẽ cả anh Thâm và anh cũng sẽ không có vấn đề gì.”
Hai mắt Đỗ Hướng Nguyên sáng rực lên: “Nếu tiền là vấn đề thì đó không còn là vấn đề nữa. Mười vạn mua một bức tranh của cậu ta, tôi không tin cậu ta không nhận.”
“S không phải là một họa sĩ có danh tiếng, phần lớn fan của cậu ta là học sinh, theo dõi vì cậu ta chia sẻ kinh nghiệm. Anh ơi, giá anh đưa ra cao quá rồi.”
Lộ Văn Tinh tắm rửa xong thì đi ra. Cậu gọi video cho Cố Yến Thâm một lúc, nói đến chuyện phỏng vấn hôm nay, cậu cảm thấy có chút bất đắc dĩ.
“Thầy Cố, lần sau chúng ta khiêm tốn một chút được không?”
Lộ Văn Tinh đăng ký hai tài khoản Weibo là để dễ dàng nhận tranh vẽ, cũng không muốn che giấu điều gì, chỉ là không cần phải tự mình công bố mình có một tài khoản khác làm gì.
Nhưng Cố Yến Thâm vừa nói ra tiêu chuẩn bạn đời, nếu người khác biết cậu là họa sĩ S thì chẳng khác gì việc công bố tình yêu.
“Đã biết.”
Cố Yến Thâm rất không vui. Hắn độc thân hai mươi bảy năm, thật vất vả lắm mới có đối tượng, hận không thể nói cho toàn thế giới, nhưng hắn cũng biết hiện tại không phải lúc thích hợp để công bố.
“Chỉ vì anh nói lung tung mà tin nhắn của em đã tăng lên gấp đôi đó.”
“Mấy cô ấy nói gì?”
Lộ Văn Tinh đăng nhập vào tài khoản phụ, tùy tiện đọc ra một tin nhắn, bỏ qua hai chữ ‘thái thái’.
“Có xem phỏng vấn không? Chỉ vẽ một mình anh ấy…. anh Thâm đang ám chỉ cậu sao?”
Cố Yến Thâm bật cười: “Cô ấy nói không sai.”
Lộ Văn Tinh lườm hắn một cái.
“Còn có gì nữa?”
Lộ Văn Tinh tiếp tục lướt tin nhắn, sau đó nhìn thấy:
[Thật sự không vẽ fanart sao? Tôi ra giá mười vạn, nếu đọc được mong hãy trả lời.]
Lời tác giả:
Cố Yến Thâm: Ra giá một nghìn vạn, chỉ được phép vẽ anh.
Đỗ Hướng Nguyên: Mang vốn vào đoàn, nhiều lần đảm nhận vai nam chính, tại sao vẫn mãi không nổi tiếng?
Còn 22 chương nữa…
ヽ(≧□≦)ノ