Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Chương 83: Người Quan Trọng
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lộ Văn Tinh không nhận vẽ fanart, và cũng không thiếu số tiền mười vạn kia, nhưng những tin nhắn đó vô cùng phiền phức, dù bị từ chối vẫn không từ bỏ.
[Mười vạn cũng không nhận? Vậy hai mươi vạn.]
[Nè, tôi mua một bức tranh của cậu cũng đủ cậu ăn một năm rồi đúng không? Tôi thấy cậu không nhận vẽ nhiều lắm, có lẽ một năm cũng không kiếm được hai mươi vạn đúng không?]
[Vậy thế này đi, nếu cậu nhận thì tôi sẽ cho cậu thêm một chút.]
Lộ Văn Tinh lười đôi co với người kia. Cậu trực tiếp bật chế độ chặn tin nhắn từ người lạ.
Lộ Văn Tinh không để chuyện này trong lòng, nhưng cậu không ngờ đối phương lại đổi tài khoản khác và nhắc đến cậu trên Weibo.
[Một bức tranh 20 vạn, nhận hay không nhận @họa sĩ S.]
Phần bình luận lập tức bùng nổ.
[Điên rồi sao? Hai mươi vạn thì muốn gì mà chẳng có, thuê một bức tranh vài vạn cũng đã vô cùng tinh xảo rồi.]
[Không phải họa sĩ S tự PR đó chứ?]
[Chắc chắn là tự PR rồi, giàu đến mức nào mới có thể bỏ ra hai mươi vạn chỉ vì một bức tranh?]
[Trước đây còn thấy họa sĩ này có cá tính, hóa ra chỉ là tự PR thôi sao?]
[Nói một hồi, hóa ra không nhận vẽ fanart là vì giá không đủ cao.]
[Thật ghê tởm, hủy theo dõi.]
[Tôi nghĩ mấy cái kiểu chỉ vẽ mỗi anh Thâm cũng chỉ là tạo dựng hình tượng thôi đúng không?]
Bình luận này đã kéo theo rất nhiều tài khoản họa sĩ khác, họ phổ cập kiến thức cho mọi người ngay bên dưới.
[Bình thường đâu có giá này, đây là muốn tiền đến phát điên rồi sao?]
[Ai muốn vẽ idol thì tìm tôi, chỉ cần một vạn là tôi có thể vẽ tỉ mỉ đến từng sợi lông mi, sợi tóc.]
Buổi sáng Lộ Văn Tinh phải quay phim nên không có thời gian quan tâm chuyện trên mạng. Điều kỳ lạ là tâm trạng hôm nay của Đỗ Hướng Nguyên rất tốt, thấy cậu cũng không khó chịu, mà trực tiếp lơ cậu đi.
Thời gian nghỉ ngơi, nghệ sĩ trong đoàn phim mải mê hóng chuyện.
“Tôi rất tò mò không biết người yêu cầu muốn vẽ minh tinh nào?”
“Chưa nói là minh tinh nào, nhưng chắc chắn là nghệ sĩ tuyến đầu, có thể là fan chi tiền.”
“Tôi cảm thấy không phải là minh tinh tuyến đầu đâu. Nếu thật thì ai dám để fan tiêu tiền như vậy, nếu bị lộ ra thì chắc chắn nghệ sĩ đó cũng sẽ bị chửi.”
“Cũng đúng, họ chắc chắn có người chuyên môn quản lý nhóm fan, sẽ không để fan làm bậy như vậy đâu.”
“Tinh Tinh, cậu không tò mò sao?”
Lộ Văn Tinh buông cái chân gà rán trong tay xuống, “Không tò mò.”
Chẳng ai muốn hóng chuyện của chính mình cả.
—
“Không phải tôi đã bảo cậu an phận, đừng gây chuyện sao?”
“Có liên quan gì đến anh chứ?”
Là giọng nói của Đỗ Hướng Nguyên, trong giọng nói của cậu ta lộ rõ sự mất kiên nhẫn.
“Anh Đường, thật ra cũng không có gì, anh Nguyên dùng tài khoản phụ, hơn nữa ai có thể nghĩ đến S…”
“Cậu im miệng đi.” Đường Nhất Xuyên ngắt lời trợ lý, “Lại là ý của cậu đúng không?”
“Em…”
“Đường Nhất Xuyên, cậu đừng quên cậu cũng chỉ là một trợ lý thôi.”
“Vất vả lắm mới dập được mấy tin xấu trên mạng. Hôm nay cậu làm bậy, nếu thật sự bị phát hiện…”
“Tôi dùng tài khoản khác để mua thủy quân. Chỉ cần hai người không nói thì ai sẽ biết?” Đỗ Hướng Nguyên hừ một tiếng đầy khinh thường.
“Tôi đã đủ an phận rồi, cậu còn muốn gì nữa? Mỗi ngày phải đối mặt với Lộ Văn Tinh, có lửa nhưng không thể trút. Tôi không mắng không đánh cậu ta, chạm vào cũng không chạm, cậu lo lắng như vậy để làm gì?”
Nói đến chuyện này Đỗ Hướng Nguyên lại giận. Mỗi ngày Đường Nhất Xuyên đều lảm nhảm bên tai cậu ta không được xung đột với Lộ Văn Tinh.
“Rốt cuộc thì ai là người trả lương cho cậu? Lộ Văn Tinh tốt như vậy thì cậu đi tìm cậu ta đi, xem cậu ta có muốn cậu không?”
Đường Nhất Xuyên nghẹn lời, im lặng một lát.
“Ý của tôi không phải vậy, tôi làm tất cả là vì cậu. Sau lưng Lộ Văn Tinh là nhà họ Văn, cậu xung đột với cậu ta chẳng có lợi ích gì. Tôi biết cậu không muốn làm bạn với cậu ta, cậu cứ coi cậu ta là người lạ là được.”
“Tôi cũng có làm gì Lộ Văn Tinh đâu, còn phải nén giận vì cậu ta. Được, tôi nhịn, nhưng tôi cũng phải nhịn khi một họa sĩ nhỏ làm tôi tức giận sao?”
“Cái tên họa sĩ kia chẳng hiểu chuyện gì cả, nếu cậu ta nhận vẽ thì đã không có nhiều chuyện như vậy. Nếu thích cái hình tượng fan boy như vậy thì cứ để cậu ta tự chuốc họa vào thân đi.” Cậu trợ lý đứng về phía Đỗ Hướng Nguyên.
“Một họa sĩ nhỏ mà anh Nguyên cũng không được động vào? Anh Đường, anh quá cẩn thận rồi. Lộ Văn Tinh làm anh Nguyên bị khinh bỉ, anh Nguyên không có cách nào đòi lại. Đây chỉ là một họa sĩ nhỏ mà thôi, có gì mà phải lo lắng chứ.”
Đỗ Hướng Nguyên bình tĩnh hơn, nghĩ đến việc họa sĩ nhỏ kia bị thủy quân và cư dân mạng không biết chuyện gì công kích, tâm trạng của cậu ta lập tức tốt hơn.
“Tôi vốn chỉ muốn cậu ta vẽ cho tôi một bức tranh. Nếu cậu ta nhận vẽ thì đã chẳng có chuyện gì, tôi cũng có thể nhờ bức tranh này mà "cọ nhiệt" (tạo chủ đề/tăng độ hot). Ai có thể nghĩ đến mọi chuyện sẽ thành ra thế này chứ.”
Đường Nhất Xuyên thở dài, cuối cùng không nói gì thêm nữa. Đỗ Hướng Nguyên nói cũng không sai, một họa sĩ nổi tiếng vì Cố Yến Thâm. Nếu Đỗ Hướng Nguyên có thể trở thành nghệ sĩ thứ hai được cậu ta vẽ thì chắc chắn sẽ có chủ đề, còn có thể mua hot search để quảng bá.
Chẳng ai nghĩ tới, Đỗ Hướng Nguyên ra giá hai mươi vạn nhưng cậu ta cũng không nhận.
—
Cả một buổi chiều, ngoài việc quay phim thì Lộ Văn Tinh chỉ thảo luận cảnh quay kế tiếp với đạo diễn. Cậu không có thời gian quan tâm chuyện trên mạng.
“A a a a a!! Tin nóng đây, mau đi xem Weibo, anh Thâm bình luận bài Weibo kia!”
Lời của Lâm Thanh Tuyết khiến mấy người đang ăn cơm phải móc điện thoại ra.
Lộ Văn Tinh giật mình, bỗng nhiên có một dự cảm chẳng lành. Cậu cũng cầm điện thoại lên xem.
[Một bức tranh 20 vạn, nhận hay không nhận @họa sĩ S.]
Bình luận mới nhất của bài Weibo này chính là của Cố Yến Thâm.
[Cố Yến Thâm V]: Không nhận.
[Đây là tài khoản giả sao? Hay là thật sự là anh Thâm, tôi nhìn nhầm à?]
[Ai nói tự PR thì mau đến xin lỗi đi.]
[Nói chuyện khó nghe như vậy, còn không phải là fan nữa. Anh Thâm rất thương fan, còn lâu mới đến lượt mấy người nghi ngờ.]
[Là anh Thâm!!! Người thật đó, có ảnh chụp chung.]
[Cười đến mức run người rồi, anh Thâm đang nhìn chằm chằm.]
[Anh Thâm: Nghe nói có người muốn "bò tường" (chuyển fandom), để tôi xem nào.]
[A a a a a a! Tôi mặc kệ, tôi "ship" cặp này.]
[Tiêu chuẩn tìm bạn đời của anh Thâm chính là đang nói về họa sĩ S nhỉ?]
[Anh Thâm chỉ đang bảo vệ fan thôi, cờ Vương Phi không thể đổ.]
Lâm Thanh Tuyết: “Anh Thâm còn sợ fan "bò tường", buồn cười quá.”
“Anh Thâm đang giải vây cho S. Tôi không tin hai người họ không quen biết, nói không chừng đã kết bạn với nhau rồi.”
“Thử nghĩ táo bạo một chút, có lẽ không phải là bạn bè đơn thuần. Chắc chắn cũng phải như thầy Cố và Tinh Tinh.”
“Đúng vậy! Tôi phát hiện thầy Cố rất tốt với bạn bè. Hôm qua còn che chở Tinh Tinh, hôm nay lại che chở họa sĩ nhỏ.”
“Tinh Tinh, cậu nói xem có đúng không?”
Lộ Văn Tinh: “…”
“Tôi cũng muốn làm bạn bè với anh Thâm.”
Bởi vì có bình luận của Cố Yến Thâm nên có rất nhiều chiều hướng ngôn luận khác nhau. Lộ Văn Tinh nhẹ nhõm thở ra, cũng may Cố Yến Thâm vẫn rất quy củ.
[Họa sĩ S]: Không nhận.
Bình luận của cậu được vài vạn lượt thích, trở thành bình luận đứng đầu.
[Tổng tài bá đạo – Thâm – online.]
[Ô ô ô ô, thật sự là rất ngọt.]
[Vả mặt, ha ha ha ha, "thái thái" vốn dĩ sẽ không nhận.]
Lộ Văn Tinh trả lời, một là để bác bỏ tin đồn tự PR nhằm nâng giá trị bản thân, hai là để nghiêm túc bày tỏ thái độ sẽ không nhận vẽ fanart minh tinh.
Rất nhiều fan kêu muốn cậu nhận vẽ tranh nhưng đều là đùa giỡn, không ai làm thật, đột nhiên có người xuất hiện đòi mua rất kỳ lạ.
Cố Yến Thâm bình luận, trong mắt cư dân mạng cũng chỉ là nói đùa để ngăn fan "bò tường".
“Tinh Tinh, cậu cho tôi một câu trả lời chắc chắn đi.”
Lộ Văn Tinh:?
Lâm Thanh Tuyết thần bí thò qua, “Cậu và anh Thâm thật sự không phải là loại quan hệ này sao?”
Lộ Văn Tinh – mặt không đổi sắc, “Đàn anh đàn em, đồng nghiệp, thầy trò, bạn bè… cô muốn nghe loại nào?”
Lâm Thanh Tuyết: “Hình như thầy trò cũng rất có cảm giác.”
Lộ Văn Tinh: “…”
“Ài, nếu cậu và anh Thâm không phải giống như tôi nghĩ, vậy tôi muốn "bò tường".” Lâm Thanh Tuyết che mặt, “Anh Thâm và họa sĩ nhỏ quá tuyệt! Trong một đêm đã có rất nhiều truyện đồng nhân đó.”
Lộ Văn Tinh: “…”
Có bình luận của Cố Yến Thâm, cộng thêm cuộc nói chuyện không kiêng dè ở buổi phát sóng trực tiếp ngày hôm trước của hắn, fan CP của hai người họ đã mạnh thêm rất nhiều.
Vương Phi CP không cam lòng yếu thế, suốt đêm cắt ghép ra càng nhiều video để chứng minh Vương Phi CP mới là thật.
Đến nỗi tại sao Lộ Văn Tinh lại biết được, đương nhiên là vì Cố Yến Thâm đã gửi cho cậu.
[. ]: Tinh Tinh, cái này cắt ghép rất tốt.
[. ]: Suýt chút nữa không nhịn được bấm thích.
[ET]: Ngoài đăng Weibo, lướt tin tức cần phải dùng tài khoản phụ.
Lộ Văn Tinh rất lo lắng một ngày nào đó cậu tỉnh dậy sẽ thấy tên của chính mình treo trên hot search, nguyên nhân là do Cố Yến Thâm vô tình bấm thích.
Lộ Văn Tinh bấm vào dòng tiêu đề [Đếm kỹ những lần Vương Phi "rắc thính" 1]
Video bắt đầu chạy, phụ đề hiện lên [Quen biết]
Là hình ảnh Cố Yến Thâm và Lộ Văn Tinh lần đầu quay chương trình cùng nhau. Lúc đó hai người tương đối khách sáo với nhau, đồng hồ báo thức gà trống của Lộ Văn Tinh xuất hiện, tiếp đó là hình ảnh đặc tả Cố Yến Thâm nhìn chăm chú chiếc đồng hồ gà trống.
Làn đạn (bình luận chạy trên màn hình) cười không ngậm được miệng.
[Tôi bắt đầu có hứng thú với em từ cái đồng hồ báo thức hình chú gà trống nhỏ.]
[Cười chết.]
[Mẹ nó, bắt đầu từ con gà trống.]
Tiếp theo là tập hai, trong khi tất cả mọi người đều chuẩn bị món quà màu hồng cho Lộ Văn Tinh, Cố Yến Thâm lại dùng món quà độc đáo để nhận được lời khen của Lộ Văn Tinh.
Hình ảnh hai người nhìn nhau cười hiện lên, tất cả làn đạn đều nói thật ngọt ngào.
[Lần thứ ba, lần nổi danh.]
Lộ Văn Tinh còn đang tò mò là lúc nào thì hình ảnh chuyển đến quán bar, là lúc Lộ Văn Tinh kết thúc tiết mục, cậu nhất thời ngẫu hứng tặng hoa hồng cho khán giả bên dưới.
Cánh tay của Cố Yến Thâm lướt qua đám người, đón nhận đóa hoa hồng từ tay của Lộ Văn Tinh.
[A a a a a, chính là nơi này.]
[Ngọt chết tôi rồi.]
Phần cắt ghép chèn thêm phụ đề___bắt đầu rung động.
Sau đó hình ảnh chuyển đến đoạn phỏng vấn của Cố Yến Thâm khi hắn tham gia sự kiện lần trước. Khi người chủ trì hỏi, “Ghim cài áo của anh thật độc đáo? Liệu tôi có thể tìm được cái cùng mẫu mã không?”
“Có một không hai.”
“Là được đặt làm riêng sao?”
“Một người quan trọng tặng.”
[Trọng điểm: Người quan trọng.]
[A a a a a a, Vương Phi tuyệt đối là thật.]
Phần sau toàn bộ là những đoạn cắt ghép lúc hai người ở chung. Rất nhiều thời điểm chỉ là tiếp xúc bình thường nhưng do cắt ghép cộng với âm nhạc nên tạo ra hiệu quả đặc biệt mờ ám.
Gần cuối video là câu nói của Cố Yến Thâm khi trả lời về tiêu chuẩn bạn đời. Câu trả lời của Cố Yến Thâm được cắt thành từng đoạn.
“Tam quan phù hợp…”
Là hình ảnh Cố Yến Thâm và Lộ Văn Tinh ngồi nói chuyện phiếm cùng nhau trong lúc quay phim, vừa nói vừa cười.
“Nghiêm túc tiến tới…”
Là hình ảnh Lộ Văn Tinh mặc áo lông vũ ngồi ở bậc thang xem kịch bản.
“Thú vị đáng yêu…”
Ảnh kèm theo là ảnh chụp Lộ Văn Tinh và thỏ con hồng nhạt.
“Tay đẹp…”
Là hình ảnh bộ phim đầu tiên Lộ Văn Tinh tham gia, là đoạn video được đạo diễn đăng lên khi cậu đang luyện kiếm với thầy chỉ đạo võ thuật.
[Bàn tay cầm kiếm của anh trai vô cùng đẹp, khớp xương rõ ràng, thon dài trắng nõn.]
“Chỉ vẽ một mình tôi…”
____ Lúc cấp 3 Tinh Tinh từng tham gia thi đấu hội họa của đại học C, nhận được giải thưởng và cơ hội tuyển thẳng, suýt chút nữa bị Văn Dụ tìm người thế thân. Sau đó Tinh Tinh còn đến nước Y làm sinh viên trao đổi, có thể ra nước ngoài thì chắc chắn thành tích sẽ không kém. Tóm lại, tranh Tinh Tinh vẽ nhất định sẽ rất đẹp.
Làn đạn liên tục hưởng ứng.
[A a a a a, tôi biết Vương Phi là thật mà.]
[Tinh Tinh biết vẽ tranh nhưng chưa bao giờ khoe ra, nói tóm lại chính là cậu ấy chỉ vẽ một mình anh Thâm.]
[Tiêu chuẩn tìm bạn đời của anh Thâm chính là Tinh Tinh, gõ búa xác nhận.]
________________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Lâm Thanh Tuyết: “Tôi muốn bò tường.”
Lộ Tinh Tinh: Thật ra vẫn là tôi, có bất ngờ không?
________________________________________________________________________________
Còn 21 chương…..
(;’༎ຶД༎ຶ’)