Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Chương 84: Cố Yến Thâm ghen
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vài ngày sau, cư dân mạng phát hiện tất cả các tài khoản đòi hủy theo dõi (thoát fan) hay tố cáo S kiếm tiền bất chính đều đã bị khóa.
Tất cả đều là thủy quân (người bình luận thuê), chỉ cần xem các bài đăng và bình luận trên Weibo là có thể nhận ra. Trước đây cũng từng có nghệ sĩ vạch trần thủy quân, nhưng chưa ai có động thái lớn như vậy, có thể xóa sổ tất cả các tài khoản.
[Tôi không tin S không có chỗ dựa, nhưng tôi thực sự rất hả hê, đám anh hùng bàn phím kia quá đáng ghét.]
[Mấy người bị thủy quân dắt mũi có nên ra đây xin lỗi không?]
[Trong giới có rất nhiều nghệ sĩ không có cách nào khác, chỉ có thể tự mình thanh minh và dùng thư luật sư để cảnh cáo. Việc uy hiếp chỉ có tác dụng với các tài khoản truyền thông chuyên đưa tin lá cải, còn với thủy quân thì chẳng có biện pháp nào để giải quyết cả.]
[Tôi đã tìm thấy tài khoản từng mắng chửi anh nhà tôi trong số các tài khoản bị công bố này.]
[S tự mình vẽ tranh, không hề gây sự với ai, rốt cuộc là kẻ nào lại muốn nổi tiếng đến vậy?]
[Đã lôi ra được tài khoản dùng 20 vạn để thuê tranh đó rồi, hình như là một fan cuồng, fan của Đỗ Hướng Nguyên thì phải.]
[Đỗ cái gì Nguyên? Hình như là chung đoàn phim với Lộ Văn Tinh đúng không?]
[Đỗ Hướng Nguyên là ai? Chưa từng nghe qua, người mới à?]
[Phổ cập kiến thức: Là nam phụ của , từng đóng vai chính trong nhiều web drama, đại khái là không gặp may mắn, vẫn luôn không thể nổi tiếng được.]
[Có loại fan cuồng này kéo chân sau, không bị bôi nhọ đã là may mắn rồi.]
Đường Nhất Xuyên đặt điện thoại lên bàn, “Cậu tự xem đi.”
Các khớp ngón tay của Đỗ Hướng Nguyên trắng bệch, trong mắt tràn đầy sự không cam lòng. Sau lưng Lộ Văn Tinh có nhà họ Văn, nhưng họa sĩ S dựa vào đâu mà có bản lĩnh như vậy?
Khi Cố Yến Thâm chưa là Ảnh đế, người đại diện cũng từng dẫn anh ấy tham gia các loại tiệc tối. Đỗ Hướng Nguyên đã gặp Cố Yến Thâm vào lúc đó, cậu ta còn tìm Cố Yến Thâm để xin chữ ký.
Cố Yến Thâm 23 tuổi đã có tính cách trầm tĩnh, trưởng thành. Cha của Đỗ Hướng Nguyên là một trong những khách quý của bữa tiệc, cậu ta cũng nhân cơ hội này bắt chuyện với Cố Yến Thâm.
Cố Yến Thâm lễ phép, khách sáo với người khác. Khi nói chuyện với cậu ta, anh ấy có chút lạnh nhạt, xa cách, nhưng cậu ta đã nói tên của mình cho Cố Yến Thâm, tại sao Cố Yến Thâm lại hoàn toàn quên cậu ta?
Đỗ Hướng Nguyên cảm thấy nghẹn họng.
“Cậu tức giận với tôi làm gì? Ai mà ngờ họa sĩ S lại có bản lĩnh lớn đến thế, còn có thể liên quan đến anh Thâm.”
Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên, trong phòng đột nhiên im lặng.
“Anh Đỗ, đạo diễn bắt đầu giục rồi ạ.”
“Đã biết.” Đỗ Hướng Nguyên rầu rĩ đáp, “Tôi đi đóng phim đây. Cậu nói với chị ấy, nhất định không thể để tài khoản phụ của tôi bị lộ ra ngoài.”
“Đưa mật khẩu tài khoản cho tôi, sau này không được đăng gì bằng tài khoản này nữa.”
—
Hai hôm nay Lộ Văn Tinh bị rất nhiều cư dân mạng nhắc tên (tag), không phải fan hâm mộ ồn ào, cũng không phải đùa giỡn đòi thuê vẽ, mà là cư dân mạng nghiêm túc xin lỗi, còn quan tâm hỏi thăm cậu.
[Tôi rất xin lỗi, tôi không nên bị thủy quân dẫn dắt khi chưa biết rõ mọi chuyện.]
[Tôi sai rồi, đáng lẽ tôi nên có chính kiến của riêng mình, không nên bị thủy quân và anti-fan dắt mũi.]
[Thái thái S vẽ rất đẹp, không cần phải bận tâm đến những chuyện trên mạng làm gì cả.]
[Tôi thích thái thái đã lâu, thái thái không cần phải bị những lời nói trên mạng ảnh hưởng, fan lâu năm chúng tôi luôn tin tưởng cậu.]
Lộ Văn Tinh đăng bài cảm ơn rồi ngoại tuyến (offline), cậu còn phải gọi video với Cố Yến Thâm.
“Anh còn phải quay phim trong bao lâu nữa?”
“Bốn năm tháng.” Cố Yến Thâm không ngờ lại trùng hợp đến vậy. Lộ Văn Tinh sắp đóng máy, hai người còn chưa có thời gian rảnh rỗi thì anh ấy đã có kịch bản phải vào đoàn.
“Tinh Tinh, em sẽ đến thăm đoàn phim chứ?”
“Không.” Lộ Văn Tinh từ chối dứt khoát. Chủ đề về hai người họ đã quá nhiều, đoàn phim vốn là một nơi có rất nhiều người chú ý.
“Nhưng nếu anh có thời gian thì có thể nói với em, em sẽ đến tìm anh.”
Cố Yến Thâm chớp chớp mắt, “Gặp lén à?”
Lộ Văn Tinh: “…”
“Tình yêu của chúng ta là hợp pháp, đó gọi là hẹn hò.”
“Giấu người khác thì không phải là gặp lén sao?” Cố Yến Thâm nghiêm túc nói, “Chờ đến ngày không phải giấu giếm thì mới gọi là hẹn hò.”
Lộ Văn Tinh: “…” Được rồi.
Dù cậu nói gì, Cố Yến Thâm cũng luôn có thể đưa ra lý do để phản bác.
“Thật sự không cân nhắc chuyện đầu tư sao?” Cố Yến Thâm tiếp tục dụ dỗ cậu, “Làm kim chủ rất vui vẻ, thăm đoàn phim công khai mà không bị bàn tán.”
“Nếu đầu tư vào đoàn phim khác thì có thể, còn đoàn phim khởi quay cùng thời gian với các anh…”
“Không được.”
Cố Yến Thâm nhanh chóng cắt lời Lộ Văn Tinh.
Đoàn phim mà Lộ Văn Tinh nhắc đến chính là bộ phim có Triệu Nghi là diễn viên chính. Anh ta là bạn học của Cố Yến Thâm, quan hệ của hai người còn khá tốt.
Cũng chính vì có quan hệ tốt nên nói chuyện không có gì phải kiêng dè.
Ngày đó, Cố Yến Thâm đang tạo hình thì điện thoại đột nhiên reo vài lần. Anh ấy tưởng là Lộ Văn Tinh nên lập tức mở ra xem, kết quả lại là tin nhắn của Triệu Nghi.
Anh ta hỏi Cố Yến Thâm và Lộ Văn Tinh có quan hệ gì.
Lộ Văn Tinh không cho Cố Yến Thâm nói chuyện ra ngoài, nhưng Cố Yến Thâm mãi mới thoát ế được, anh ấy không muốn giấu giếm.
Vì thế, anh ấy khéo léo nhắc nhở Triệu Nghi.
[Quan hệ của tôi và Tinh Tinh vô cùng tốt, em ấy là một nghệ sĩ vô cùng có tiềm năng.]
[Tinh Tinh rất ưu tú, tôi đánh giá cao em ấy.]
Triệu Nghi lập tức bật chế độ "máy hát".
[Cậu cũng cảm thấy cậu ấy có tiềm năng? Tôi cũng thấy như vậy.]
[Xem ra quan hệ của hai người không tệ.]
[Vậy nên cậu nâng đỡ Lộ Văn Tinh là vì cậu ấy có tiềm năng?]
Sau khi nói bóng gió, Triệu Nghi thật sự cho rằng Cố Yến Thâm và Lộ Văn Tinh có quan hệ đàn anh đàn em.
[Nhan sắc của bạn Tinh Tinh quá đỉnh đúng không?]
[Hôm nay tôi thấy cậu ấy ở phòng thu âm. Cậu ấy còn đặc biệt lễ phép, mở miệng là gọi ‘thầy’. Quan hệ của hai người tốt như vậy, cậu hỏi xem cậu ấy có thích kiểu người như tôi không?]
Hôm đó Lộ Văn Tinh đi thu âm cho ca khúc cuối phim, vừa hay lại gặp được Triệu Nghi.
Lúc trước cậu nghe nói Triệu Nghi và Cố Yến Thâm là bạn tốt nên khách sáo chào hỏi, không ngờ Triệu Nghi lại tiếp chuyện với cậu.
Cố Yến Thâm đọc xong tin nhắn thì mặt đen lại. Trừ chính mình, anh ấy chưa từng nghe Lộ Văn Tinh gọi ai là ‘thầy’. Anh ấy cho rằng hai người đều tự hiểu trong lòng, xem ‘thầy’ là biệt danh riêng giữa người yêu với nhau, kết quả Lộ Văn Tinh lại gọi người khác là ‘thầy’?
[Em ấy không thích.]
[Người của tôi, đừng mơ tưởng.]
Một câu thể hiện chủ quyền công khai, Triệu Nghi bên kia sốc đến mức nửa ngày cũng chưa lấy lại được tinh thần. Cố Yến Thâm vẫn chưa yên tâm, bắt đầu "khủng bố" WeChat.
[Cậu không được làm phiền em ấy.]
[Em ấy thích kiểu người như tôi.]
…
Nhìn từng tin nhắn nhảy ra, Triệu Nghi nghi ngờ đến nỗi cho rằng Cố Yến Thâm bị ma nhập. Đây còn là Cố Yến Thâm chỉ lười nói thêm một câu sao?
Nhưng mà, khi Cố Yến Thâm cho rằng Triệu Nghi chỉ đơn phương, vào lúc ban đêm đang nói chuyện với Lộ Văn Tinh, anh ấy đột nhiên nghe cậu nói.
“Triệu Nghi diễn Hứa Cận vô cùng đẹp trai.”
Hứa Cận là nam chính của một bộ phim chiến tranh, là bối cảnh dân quốc mà Lộ Văn Tinh thích nên cũng có chút thiên vị, nhưng lời này rơi vào tai Cố Yến Thâm lại có thêm một tầng ý nghĩa khác.
“Em thấy anh hay cậu ta đẹp trai hơn?”
Lộ Văn Tinh: “…Không phải ý đó.”
Cố Yến Thâm không buông tha cậu, truy hỏi, “Vậy anh với Triệu Nghi thì sao?”
“Anh.”
Lộ Văn Tinh cảm thấy nếu không dỗ được Cố Yến Thâm thì không biết người này sẽ ‘hành hạ’ cậu đến mức nào nữa.
“Phim của anh và cậu ta, em thích phim của ai hơn?”
Đối mặt với mấy vấn đề chỉ có học sinh tiểu học mới hỏi này, Lộ Văn Tinh không biết nên nói gì, “Thích phim của anh.”
Nhưng dù Lộ Văn Tinh có trả lời thế nào, Cố Yến Thâm đều cảm thấy cậu trả lời cho có lệ.
“Em thích bộ phim nào nhất?”
“”
Đây là bộ điện ảnh đầu tiên Cố Yến Thâm đóng vai chính, nghe vậy anh ấy mới bỏ qua.
“Em còn từng xem sao?”
“Em đều đã xem qua tất cả các bộ phim của bạn trai em.”
Lộ Văn Tinh đang dỗ dành anh ấy nhưng những lời đó cũng là sự thật.
Cố Yến Thâm không vui vẻ được lâu vì anh ấy đột nhiên nhớ ra, tuy là bộ phim đầu tiên anh ấy đảm nhận vai nam chính nhưng nam phụ lại là Triệu Nghi.
Khuôn mặt Cố Yến Thâm đầy vẻ u ám.
Đối mặt với việc Cố Yến Thâm đột nhiên lôi chuyện cũ ra, Lộ Văn Tinh vừa bực mình vừa buồn cười.
“Không phải em đã nói rồi sao, em không gọi anh ấy là ‘thầy’, em gọi anh ấy là ‘anh Nghi’.”
Cuối cùng, cậu bổ sung thêm một câu.
“‘Thầy Cố’ là biệt danh của riêng anh.”
“Ừm.” Trên mặt Cố Yến Thâm hiện rõ hai chữ ‘không vui’, “Em cũng chưa từng gọi anh là ‘anh Thâm’.”
Lộ Văn Tinh: “…”
Sao cậu lại có thể cho rằng Cố Yến Thâm là một người bạn trai trầm ổn, trưởng thành nhỉ?
Hoàn toàn đối lập với những truyện fanfic Vương Phi mà hai người họ phát hiện gần đây.
Dưới ngòi bút của tác giả, Cố Yến Thâm trong truyện ngôn tình lãng mạn là một tổng tài cao ngạo, lạnh lùng, độc đoán; trong truyện tiên hiệp là đóa hoa lạnh lùng; trong truyện cung đấu là đế vương mưu lược.
Nhưng trong hiện thực… anh ấy chính là đứa trẻ mới tốt nghiệp mẫu giáo.
Lòng ham muốn được chiều chuộng rất lớn.
Trong mắt Cố Yến Thâm hiện lên vẻ ai oán khó có thể bỏ qua, Lộ Văn Tinh phải thừa nhận, bạn trai do chính cậu chọn… thôi, phải tự làm quen với điều đó.
“Thầy Cố, anh Thâm, Yến Thâm, cục cưng, anh thích cách gọi nào?”
“Em đọc kịch bản còn tình cảm hơn.”
Lộ Văn Tinh: “…”
Làm quen cái gì chứ.
Ai muốn làm quen thì làm, dù sao cậu cũng không quen nổi.
Lộ Văn Tinh phớt lờ chuyện Cố Yến Thâm không vui, bỏ qua chủ đề này.
“Em sẽ bảo chú của em đầu tư. Bộ phim nào chú ấy đầu tư cũng đều đến thăm đoàn phim, lúc đó em đi theo chú ấy là được.”
Chú của Lộ Văn Tinh chính là người không đáng tin cậy trong mắt người nhà họ Văn – Văn Yển, nhưng không thể không thừa nhận, Truyền Thông Hoa Dịch dưới bàn tay của Văn Yển ngày càng phát triển.
Rất nhiều nghệ sĩ sau khi nổi tiếng đều muốn tách ra độc lập, tự thành lập phòng làm việc của riêng mình, nhưng nghệ sĩ của Hoa Dịch lại không như vậy.
Bởi vì phúc lợi Văn Yển đưa ra quá tốt, việc chia hoa hồng cũng không hề keo kiệt. Hơn nữa, ánh mắt của Văn Yển rất ‘độc’, tài nguyên mà anh ấy kiếm được chỉ có ngày càng tốt hơn.
Giống như Ảnh hậu Tống Gia Giai, Văn Yển còn mở phòng làm việc giúp, nhưng trên danh nghĩa vẫn thuộc dưới trướng của Hoa Dịch.
Nghe được Lộ Văn Tinh sẽ đến thăm đoàn phim, Cố Yến Thâm lập tức ném chuyện vừa rồi ra sau đầu, “Em nói rồi đó nhé?”
Anh ấy nghĩ ngợi một lúc, lại sợ Lộ Văn Tinh nói với Văn Yển sẽ làm ấn tượng của người nhà họ Văn về anh ấy không tốt. Anh ấy nói, “Anh chi tiền đầu tư thì sao?”
“Không cần.” Lộ Văn Tinh từ chối, “Thứ mà nhà họ Văn của bọn em không thiếu chính là tiền.”
Cố Yến Thâm: “…”
Tuy đó là điều tất nhiên nhưng anh ấy chợt cảm thấy mình thật tầm thường.
Bạn trai có tiền hơn mình, độc lập tự chủ, thông minh có tiềm năng, diện mạo đẹp, còn đa tài đa nghệ… điều này khiến Cố Yến Thâm không thể nào yên tâm được.
Cố Yến Thâm không phải là người tự luyến nhưng anh ấy nhận thức rất rõ ràng. Trong số hầu hết các nghệ sĩ, anh ấy tuyệt đối được coi là ưu tú, nhưng sau khi gặp gỡ Lộ Văn Tinh, anh ấy không chỉ một lần tự hoài nghi bản thân.
Phịch.
Trong phòng tắm truyền đến một âm thanh nhỏ.
Lộ Văn Tinh không rảnh để lo chuyện khác, cậu buông điện thoại chạy về phía phòng tắm.
Cậu gõ cửa phòng tắm, “Sao vậy?”
“Không cẩn thận nên bị ngã.” Trình Huyễn nói một cách đáng thương.
“Có đứng lên được không?”
“Có hơi đau.”
Lộ Văn Tinh hỏi: “Tôi vào đỡ cậu nhé?”
“Được.”
Trình Huyễn mặc áo ngủ trên người, tóc vẫn còn ướt. Vì để tiện nên cậu ta không đi dép, khi lấy máy sấy cứ thế bị trượt chân.
Trong thời gian Lộ Văn Tinh đóng phim này, Trình Huyễn ở cùng khách sạn với cậu. Hai người ở phòng suite (phòng xép), bên trong hay ngoài đều có giường. Chỉ có mấy ngày đầu chưa quen thì Trình Huyễn mới ngủ chung giường với Lộ Văn Tinh, những ngày sau thì cậu ta ngủ ở giường bên ngoài.
Lộ Văn Tinh đỡ Trình Huyễn lên giường của cậu.
“Hình như hơi bị sưng, cậu ngồi đây, để tôi đi lấy thuốc.”
“Tinh Tinh, cậu ta là ai vậy?”
Cố Yến Thâm không tắt video, bởi vì nghe thấy âm thanh nên anh ấy lo lắng có chuyện xảy ra, kết quả lại nghe thấy một giọng nói khác.
Trình Huyễn đang ngồi trên giường thì bị âm thanh đột ngột này làm cho hoảng sợ, nhưng Lộ Văn Tinh đã đi ra ngoài, cậu ta thò lại gần nhìn thoáng qua.
“Cố Yến Thâm?”
Dù cậu ta và Lộ Văn Tinh ở chung phòng nhưng buổi tối hai người không làm phiền nhau. Cậu ta bận viết truyện, Lộ Văn Tinh thì nghiên cứu kịch bản.
Phòng ngủ và phòng khách có cửa, hiệu quả cách âm không tệ. Cậu ta không hề biết khi Lộ Văn Tinh có thời gian rảnh sẽ gọi điện nói chuyện với Cố Yến Thâm.
“Sao cậu lại ở phòng của Tinh Tinh?”
Hiển nhiên là Cố Yến Thâm cũng không biết, phòng mà Lộ Văn Tinh ở còn có một người đàn ông khác.
“Hả?” Đối mặt với câu hỏi của Cố Yến Thâm, Trình Huyễn chậm nửa nhịp trả lời, “Mỗi ngày tôi đều ở đây.”
“Mỗi ngày?”
“Cậu là người lần trước…”
Cố Yến Thâm nhớ ra, buổi sáng hôm đó anh ấy gọi điện cho Lộ Văn Tinh chính là người này nhận. Câu ‘Tinh Tinh ngủ rồi’ kia đã làm Cố Yến Thâm nghẹn họng một thời gian dài.
Giọng nói của hai lần quá giống nhau.
Trình Huyễn tự nhận mình là một người không có cảm giác tồn tại mạnh. Hiện tại Cố Yến Thâm mới nghe cậu ta nói một câu đã nhận ra, cậu ta vô cùng vui vẻ.
“Đúng vậy, là tôi.”
Cố Yến Thâm: “…”
Đối mặt với việc Cố Yến Thâm nhận ra mình, Trình Huyễn nhiệt tình trả lời.
“Vừa rồi anh hỏi tại sao tôi lại ở đây nhỉ? Là như thế này, thật ra mỗi ngày tôi đều ngủ chung với Tinh Tinh.”
Cố Yến Thâm: “…”
_____________________________________________________________________________
Lời tác giả:
Cố Yến Thâm: Cảm nhận được hương vị mùa hè.
Trình Tiểu Huyễn cũng không ý thức được mình nên nói gì và không nên nói gì.
Cố Yến Thâm là công thảm nhất, yêu đương mấy tháng nhưng số lần gặp mặt có thể đếm trên đầu ngón tay. Quá thảm! Tìm ngày lành tháng tốt (ngày hoàng đạo) để hai người họ ‘thân mật’ thôi.
_____________________________________________________________________________
Còn 20 chương…..
X﹏X