99. Lời Mời Dọn Về Sống Chung

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm lúc 7 giờ rưỡi, rèm cửa tự động kéo lên. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ lớn tràn vào phòng. Lộ Văn Tinh không tự chủ mà trở mình, cậu cảm thấy có một bàn tay lớn không thể lờ đi được đang ôm chặt lấy mình.
“Có muốn ngủ thêm một chút không?”
Cố Yến Thâm xoa đầu Lộ Văn Tinh, vùi mặt vào cổ cậu, tự nhiên hôn lên gáy cậu.
“Ưm….”
Lộ Văn Tinh nhớ rằng hôm nay phải đi thành phố B đón cha mẹ. Cậu trằn trọc trên giường mấy bận, cố gắng chống lại cơn buồn ngủ, rồi ngồi dậy. Chiếc chăn tuột xuống, ánh nắng mai vương trên vai cậu.
Nhìn xuống, Lộ Văn Tinh thấy những vết hôn đậm nhạt trải khắp cơ thể. Cậu chỉ cảm thấy cả người rã rời, ngay cả việc vươn vai cũng thấy mệt mỏi. Tối qua hai người đã quấn quýt đến tận khuya.
Lúc đầu, Lộ Văn Tinh còn nghĩ mình nên kìm lại một chút, nhưng Cố Yến Thâm không ngừng trêu chọc cậu. Cậu cũng không biết hắn đã học được nhiều chiêu thức như vậy từ đâu.
“Anh mát-xa cho em nhé?”
Cố Yến Thâm cũng ngồi dậy. Hắn đưa tay xoa lưng cho Lộ Văn Tinh, “Hay là em nằm xuống đi.”
“Không cần.” Lộ Văn Tinh gạt tay Cố Yến Thâm, cậu kéo chăn xuống và bước ra khỏi giường.
“Cục cưng, đừng trêu chọc anh vào sáng sớm như vậy.”
Lộ Văn Tinh không mặc gì cả. Những vết hôn mờ ảo trải khắp người cậu, từ vai xuống bụng, từ mắt cá chân lên trên, cẳng chân và trên đùi đều có.
Lộ Văn Tinh đau đầu nhìn những dấu vết trên cơ thể mình. Cậu đi tới gương lớn, thấy một vết cắn trên cổ, “Thầy Cố, có phải anh là chó không vậy?”
Cố Yến Thâm tiện tay lấy một chiếc áo khoác đắp lên người Lộ Văn Tinh, “Cái này là do anh không kìm được thôi.”
“Ai bảo em quyến rũ như vậy chứ?”
“Em quyến rũ anh lúc nào?” Lộ Văn Tinh thấy khó hiểu.
“Chỉ cần em đứng trước mặt anh thì đã là quyến rũ rồi.” Cố Yến Thâm ôm lấy Lộ Văn Tinh từ phía sau, cúi xuống muốn hôn cậu nhưng Lộ Văn Tinh nghiêng người tránh đi.
“Anh nhanh chóng thay đồ và rửa mặt đi, chút nữa còn phải đi đón cha mẹ em.”
“Anh mát-xa cho em nhé.”
“Không, không cần.” Lộ Văn Tinh kiên quyết từ chối. Cậu cầm quần áo, quay lưng bước vào phòng tắm, cửa đóng sầm lại.
Tối qua Cố Yến Thâm cũng đã nói như vậy.
“Anh giúp em mát-xa nhé.”
Ban đầu còn nghiêm túc nhưng không lâu sau đã bắt đầu động tay động chân, cuối cùng lại kéo cậu làm thêm lần nữa.
Lộ Văn Tinh mở vòi hoa sen. Dòng nước ấm trượt trên cơ thể cậu. Những giọt nước lăn từ cổ xuống xương quai xanh rồi chảy xuống ngực.
Lộ Văn Tinh ngẩng đầu rửa mặt một chút mới tỉnh táo trở lại, không chỉ đau lưng mà ngay cả chân của cậu cũng cảm thấy hơi rã rời.
Hôm qua thực sự đã làm quá mức.
Cố Yến Thâm nói muốn cùng Lộ Văn Tinh chơi đàn bốn tay, bảo cậu ngồi lên đùi hắn. Ở hoàn cảnh khác, Lộ Văn Tinh chắc chắn sẽ từ chối, vì ai cũng có thể đoán được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Nhưng mà, hôm qua Lộ Văn Tinh không hiểu sao lại đồng ý.
Cậu chưa bao giờ thấy Cố Yến Thâm chơi piano, hơn nữa, hình ảnh hắn chơi đàn cực kỳ quyến rũ.
Lộ Văn Tinh thích tay của Cố Yến Thâm.
Đặc biệt là khi các khớp ngón tay lướt trên phím đàn đen trắng, từng nốt nhạc rơi xuống làm rung động trái tim của Lộ Văn Tinh.
“Thích tay của anh à?”
Hai mắt của Cố Yến Thâm tràn đầy ý cười.
“Thích.”
Lộ Văn Tinh cũng mới nhận ra mình là một người cuồng tay.
Chỉ có điều…
Có lẽ một thời gian nữa cậu sẽ không thể nhìn thẳng vào tay của Cố Yến Thâm được. Nghĩ đến đôi tay đó đã khiến cơ thể cậu rực lửa, trêu chọc…
Còn tùy tiện làm càn… đụng chạm vào cậu.
Cố Yến Thâm đặt trán lên gáy của Lộ Văn Tinh, hơi ấm phả xuống, giọng nói trầm thấp và đầy quyến rũ lướt qua tai cậu.
Hắn lặp đi lặp lại hỏi cậu.
“Thích không?”
Lộ Văn Tinh không nói gì, Cố Yến Thâm tiếp tục hỏi.
Cuối cùng, Lộ Văn Tinh không còn nhớ mình đã nói những điều xấu hổ gì nữa.
Nhiệt độ tăng vọt, nhịp tim đập loạn nhịp, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau trở thành cuồng nhiệt đến mê say.
Hai tai của Lộ Văn Tinh nóng lên, cậu giơ tay điều chỉnh lại nhiệt độ nước.
Buổi sáng dễ khiến người ta nảy sinh cảm xúc, Lộ Văn Tinh lắc đầu, cố gắng xua đi những hình ảnh quá gợi cảm trong đầu.
“Sao em lâu vậy?”
Cửa vừa mở, quần áo dưới đất đã không còn, ga giường cũng đã được thay mới.
Lộ Văn Tinh ngáp một cái, “Phòng bên cạnh không có phòng tắm sao?”
“Quá phiền phức.” Cố Yến Thâm ôm quần áo đi vào phòng tắm, “Đợi anh ra rồi sẽ làm bữa sáng cho em.”
Lộ Văn Tinh không hiểu phiền phức là gì, cậu trả lời một tiếng rồi đi xuống tầng.
Thực phẩm đầy đủ, từ bánh mì, thịt xông khói, giăm bông, rau củ, phô mai đến thịt bò cuộn, tất cả đều có sẵn trong tủ lạnh của bếp.
Lấy hai quả trứng từ tủ lạnh, không lâu sau, hương trứng và sữa đã bay khắp bếp.
Khi Cố Yến Thâm từ trên tầng đi xuống, Lộ Văn Tinh đang mang những chiếc sandwich đã làm xong ra.
“Sao không chờ anh làm cho?”
“Để tí nữa đi sớm một chút.” Lộ Văn Tinh lại quay vào bếp đổ hai cốc sữa tươi ra.
“Em còn thấy đau nhức không?”
Cố Yến Thâm nhìn chằm chằm vào lưng của Lộ Văn Tinh một lúc, “Thật sự không cần anh…”
Lộ Văn Tinh nhanh chóng nhét sandwich vào miệng Cố Yến Thâm, “Im miệng, anh ăn sáng đi.”
Không biết có phải do mình nghĩ vậy không.
Khi Cố Yến Thâm không hỏi cậu, cậu không có cảm giác đau nhức gì. Hắn vừa nhắc đến, Lộ Văn Tinh lập tức cảm thấy chỉ ngồi thôi cũng thấy lưng đau nhức.
“Mỗi lần em xuống giường là lại trở mặt không nhận người.” Cố Yến Thâm như một người vợ bị oan ức. “Hôm qua anh đã làm việc vất vả và chăm chỉ…”
“Vất vả à?”
Hôm qua Cố Yến Thâm đã kéo cậu làm hết lần này đến lần khác, sức lực tràn đầy khiến Lộ Văn Tinh nghi ngờ liệu có phải hắn đã dùng thuốc hay ăn trái cây gì không?
Lộ Văn Tinh nâng mi mắt nhìn hắn. “Lần sau để em làm nhé?”
“Không được.” Cố Yến Thâm nói như một sự thật hiển nhiên, “Anh sợ làm em mệt.”
Lộ Văn Tinh: “…” Có quỷ mới tin hắn.
Lần đầu tiên hai người đi mua sắm với nhau là lần trước Cố Yến Thâm đi cùng Lộ Văn Tinh để mua quà cho gia đình của cậu.
Hai người đến một trung tâm mua sắm rất riêng tư, toàn là thương hiệu xa xỉ. Khi bọn họ đến thì thực sự không có ai.
Mọi thứ đã được chọn trước từ nhà. Lộ Văn Tinh và Cố Yến Thâm đi thẳng đến cửa hàng đã chọn sẵn.
Chưa đầy một tiếng, hai người mỗi người cầm năm sáu túi đồ đi ra. Giữa trưa, bọn họ ăn một bữa cơm rồi lái xe về thành phố B.
“Để em lái xe nhé? Hơn một tiếng đi đường, đợi đến lúc về thì đổi thành anh lái.”
Cả đi lẫn về mất gần ba tiếng, một người lái sẽ khá mệt.
“Không cần.” Cố Yến Thâm cố tình liếc nhìn lưng của cậu, “Em cứ nghỉ ngơi đi.”
“Em có cần thêm gối không?”
“Lái xe của anh đi.”
Lộ Văn Tinh điều chỉnh ghế ngồi, kéo một chiếc chăn xuống, gục đầu ngủ.
Đêm Giao thừa.
Nhà họ Văn thật náo nhiệt, hai gia đình quây quần, chuẩn bị một bữa tiệc thịnh soạn, vừa ăn vừa trò chuyện, chưa đầy nửa tiếng đã cạn mấy lượt rượu.
Trước đây, khi Lộ Văn Tinh ở thành phố B, vào dịp năm mới, cả gia đình thường quây quần xem chương trình đón Giao thừa, đến đêm Giao thừa thì ra đốt pháo và bắn pháo hoa.
Thành phố B là một huyện nhỏ, được phép bắn pháo. Hơn mười giờ tối, nhà nào nhà nấy đều đốt pháo hoa rực rỡ.
Giữa tiếng pháo rộn ràng là câu chào đón năm mới.
Tết ở thành phố C không có tiếng pháo và pháo bông, phần lớn mọi người sẽ chọn ra ngoài ăn hoặc tụ tập ở nhà ăn tối đón năm mới.
“Em uống ít thôi.”
Lộ Văn Tinh thấy Tạ Trình Phỉ lại cầm ly rượu, cậu giơ tay chặn lại, “Chờ một chút rồi uống tiếp.”
“Tết Nguyên Đán khó có dịp tụ tập.” Kỷ Viện cười nói, “Uống say thì ngủ một giấc, không sao cả.”
“Nếu uống say thì mai em ấy sẽ đau đầu.”
Lộ Tiểu Phỉ gật đầu, dặn Tạ Trình Phỉ. “Con không uống được nhiều như Tinh Tinh, nên uống ít thôi.”
Nghe vậy, Tạ Trình Phỉ có chút buồn bực.
Rõ ràng cậu ta mới là con ruột của Tạ Niên, nhưng khả năng uống rượu của cậu ta không được thừa hưởng từ cha mình. Còn Lộ Văn Tinh thì lại uống rất tốt.
Vào mỗi dịp Tết, chỉ cần Lộ Văn Tinh có ở nhà, Tạ Niên sẽ kéo Lộ Văn Tinh ngồi xuống uống rượu trò chuyện.
Hai người là cha con nhưng lại giống như anh em. Sau khi Lộ Văn Tinh vào cấp 2, Tạ Niên không còn coi Lộ Văn Tinh là đứa trẻ nữa, chủ yếu đều đối đãi với cậu như một người trưởng thành.
Lộ Văn Tinh cũng thích như vậy.
Tạ Trình Phỉ rất ghen tỵ với Lộ Văn Tinh. Cậu ta từng nghĩ mình cũng phải nhanh chóng lớn lên để cùng uống rượu với cha và anh.
Khi chưa đủ tuổi trưởng thành, cậu ta chỉ có thể nhìn Lộ Văn Tinh và Tạ Niên uống rượu.
Cuối cùng cũng đợi đến tuổi trưởng thành, việc đầu tiên cậu ta muốn làm là cùng Lộ Văn Tinh uống rượu. Trong tưởng tượng của cậu ta, Lộ Văn Tinh sẽ bị cậu chuốc say, nhưng thực tế lại là cậu bị Lộ Văn Tinh chuốc say.
Sau đó, khi ở trường cùng bạn bè uống rượu, cậu ta luôn là người say đầu tiên trong ký túc xá.
Điều này thật khiến người ta không vui.
Đặc biệt là với Tạ Trình Phỉ, một người xuất sắc từ nhỏ đến lớn, chỉ cần cậu ta muốn thì việc gì cũng sẽ dẫn đầu, ngoại trừ việc uống rượu.
Cũng giống như những người nhà họ Văn, Cố Yến Thâm rất ngạc nhiên.
“Chưa từng nghe em nói qua, hóa ra em lại uống rượu giỏi thế?”
“Tạm thôi ạ.” Lộ Văn Tinh hỏi lại, “Thầy Cố thì sao?”
“Cũng bình thường.”
Lộ Văn Tinh nâng ly, cụng ly với Cố Yến Thâm. Hai gia đình ngồi cùng nhau nói chuyện vui vẻ, vừa xem TV vừa trò chuyện.
Đến 11 giờ 30 tối.
Lộ Văn Tinh kéo Cố Yến Thâm đứng dậy, ánh mắt của Văn Tranh ngay lập tức chuyển sang hai người, “Hai đứa đi đâu vậy?”
“Tìm một nơi riêng tư để hẹn hò.” Tạ Trình Phỉ nhấp một ngụm rượu, thay Lộ Văn Tinh trả lời. “Anh, đêm Giao thừa mà anh còn làm cho hội độc thân bọn em thêm tủi thân.”
Lộ Văn Tinh mỉm cười, “Thầy Cố, năm mới hãy đối xử tốt với ‘chó độc thân’ một chút nhé. Chúng ta ra ngoài chơi.”
“Được.”
Cố Yến Thâm rất hợp tác, Lộ Văn Tinh tiếp tục nói.
“Anh, anh cũng nhanh chóng tìm một người yêu đi. Không phải mẹ đã cho anh xem rất nhiều ảnh của các cô gái rồi sao, không có ai vừa mắt anh à?”
Văn Tranh lười đến nỗi chẳng buồn nhấc mí mắt lên, “Có gì mà phải vội.”
“Vội chứ. Con nhìn xem, đêm Giao thừa Tinh Tinh còn đi hẹn hò, còn con thì chỉ biết ngồi đây uống rượu với chúng ta thôi à?”
“Nếu không ngồi đây uống thì con ra cửa mà uống à?”
Kỷ Viện: “…”
Lộ Văn Tinh không đi ra ngoài với Cố Yến Thâm mà chỉ đi dạo trong vườn hoa.
Tay cậu đút vào túi, còn tay kia thì được Cố Yến Thâm nắm chặt, đặt vào túi áo khoác của hắn.
Thời tiết bên ngoài rất lạnh nhưng tay của Cố Yến Thâm lại rất ấm.
“Cái này cho anh.” Lộ Văn Tinh lấy ra một chùm chìa khóa từ túi áo khoác.
Cố Yến Thâm nhìn chùm chìa khóa trong tay, hắn ngay lập tức nhớ đến chiếc móc chìa khóa mà hắn nhận được vào ngày sinh nhật.
“Chìa khóa gì vậy?”
“Chìa khóa nhà của chúng ta.” Lộ Văn Tinh lấy ra một chùm chìa khóa khác, “Đây mới là món quà sinh nhật mà em muốn tặng anh.”
“Vừa mới sửa xong, hôm qua mới nhận được chìa khóa.”
Cố Yến Thâm dừng bước, đứng sững lại.
“Nhà của chúng ta?”
“Ừm, đợi sau Tết chúng ta cùng chuyển vào nhé.” Lộ Văn Tinh đưa ra lời mời dọn về sống chung.
“Em… mua nhà khi nào vậy?”
Lộ Văn Tinh vươn tay tính toán, “Khoảng sáu bảy tháng trước.”
“Không phải anh từng nói muốn sống cùng em sao?” Lộ Văn Tinh giải thích, “Nhà em mua là dự án của bạn thân của anh em, em đặc biệt nhờ anh ấy giữ lại.”
“Sao em không nói cho anh biết chuyện mua nhà?”
“Muốn tạo bất ngờ cho anh mà.” Lộ Văn Tinh ngẩng đầu nhìn Cố Yến Thâm, “Anh không thích à?”
Ánh trăng chiếu xuống hai người như phủ một lớp bạc. “Thích.” Ánh mắt của Cố Yến Thâm dịu dàng như thể được ánh trăng dát lên, trong màn đêm trở nên đặc biệt sáng ngời.
Đuôi mắt của Lộ Văn Tinh cong lên. Đôi mắt cậu sâu thẳm như những vì sao đêm, lấp lánh rực rỡ.
“Cố Yến Thâm, em không thiếu thốn gì, nên anh không cần phải nghĩ xem nên làm gì cho em cả.”
“Em chỉ cần anh sống cùng em, sau đó… yêu thương em thật nhiều.”
Đêm Giao thừa ở thành phố C không có pháo hoa nhưng trong khoảnh khắc này, Cố Yến Thâm chỉ cảm thấy có một màn pháo hoa nổ bùng trong lòng.
Nó nóng bỏng, rực rỡ.
Cả thế giới như được thắp sáng.
Cố Yến Thâm ôm Lộ Văn Tinh vào lòng, bàn tay hắn nắm chùm chìa khóa vẫn còn vương hơi ấm của Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh được ôm trong vòng tay, cậu cảm nhận hơi thở của Cố Yến Thâm.
Đó là một cảm giác rất ấm áp, dù cách lớp áo khoác vẫn có thể cảm nhận được nhịp tim nóng bỏng trong lồng ngực Cố Yến Thâm.
Lộ Văn Tinh vùi mặt vào ngực hắn.
“Cố Yến Thâm, em yêu anh.”
“Em muốn anh hạnh phúc, còn muốn anh vì em mà cảm thấy hạnh phúc.”
“Em muốn tất cả cảm xúc của anh… chỉ dành riêng cho em.”
“Còn muốn mang hết bất ngờ mà em có thể dành tặng, đều đặt trước mặt anh.”
Giọng nói của Lộ Văn Tinh rất nhẹ nhưng mỗi câu nói lại nặng trĩu rơi vào trái tim Cố Yến Thâm, khiến trái tim của hắn đập thật nhanh.
Hắn nắm lấy tay của Lộ Văn Tinh, đặt lên môi hôn nhẹ, giọng nói của hắn chứa đựng cảm xúc mãnh liệt nhưng lại vô cùng dịu dàng và gần gũi.
“Có thể để anh gặp được em chính là điều bất ngờ lớn nhất mà em đã mang đến cho anh.”