Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Dâu Tây Ngọt Ngào
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Vâng, năm nay con không đi đâu cả.”
Lộ Văn Tinh mang đĩa dâu tây ra thì thấy Cố Yến Thâm đang gọi điện video cho ai đó trên ghế sofa.
Lộ Văn Tinh dừng lại, không bước tới mà quay về phía phòng ăn, kéo ghế ngồi đợi hắn.
“Vậy có muốn đến nước D không?”
Cố Yến Thâm chưa kịp trả lời, một giọng nữ từ điện thoại vang lên.
“Năm nay anh không đi đâu sao?”
Cô gái hơi ngạc nhiên.
“Mỗi năm mẹ đều hỏi anh có muốn đi ra nước ngoài không, anh toàn nói muốn đi du lịch. Năm nay sao lại không đi?”
Cố Yến Thâm nhìn thấy Lộ Văn Tinh ngồi ở phòng ăn, hắn vẫy tay gọi cậu. “Tinh Tinh, lại đây.”
Lộ Văn Tinh mang đĩa dâu tây đến, dùng ánh mắt hỏi hắn: ‘Có chuyện gì vậy?’
“Năm nay con ở cùng bạn trai rồi.”
Nhân cơ hội này, Cố Yến Thâm giới thiệu Lộ Văn Tinh với mẹ mình.
“Đây là mẹ của anh.”
Lộ Văn Tinh nhìn vào màn hình, lập tức sững sờ.
Người phụ nữ trong video có mái tóc uốn sóng lớn, dung mạo tinh tế, trông rất trẻ, nếu nói là chị gái của Cố Yến Thâm thì cậu cũng tin.
Nhưng điều quan trọng là_____
Mẹ của Cố Yến Thâm là nữ diễn viên nổi tiếng một thời, Hạ Ngọc Tuyền, người đã rút khỏi giới giải trí vì tình yêu, từng gây xôn xao không nhỏ. Lúc đó có rất nhiều fan đã khóc thương và gửi lời chúc phúc.
“Là Tinh Tinh à, chào cháu nhé.”
Lộ Văn Tinh hoàn hồn, “Cháu chào cô ạ.”
“Tinh Tinh đẹp trai quá, có thời gian thì cùng Yến Thâm đến nước D chơi nhé.”
“Được ạ.” Lộ Văn Tinh mỉm cười, “Cháu còn tưởng thầy Cố đang nói chuyện với cô gái xinh đẹp nào, hóa ra lại là cô ạ.”
“Cho con xem với.”
Cô gái lúc nãy nói chuyện bất ngờ xuất hiện trên màn hình, trông còn rất trẻ, chắc vẫn đang đi học.
“Anh Tinh Tinh ơi, em chào anh.” Cô bé nhiệt tình chào Lộ Văn Tinh, “Em là em gái của Cố Yến Thâm, Từ Manh.”
“Chào em, Tiểu Manh.” Lộ Văn Tinh khẽ huých tay Cố Yến Thâm, “Nhà em thì anh biết rõ tường tận mà nhà anh thì anh chẳng nói cho em biết chút nào cả.”
Cố Yến Thâm tự thấy mình có lỗi, “Là anh không đúng.”
Hạ Ngọc Tuyền cười, “Bọn cô không ở trong nước, Yến Thâm không có cơ hội giới thiệu bọn cô cho cháu nhưng nó đã kể về cháu với bọn cô rồi.”
Lộ Văn Tinh khẽ cười. Cậu nhìn Cố Yến Thâm, trong giọng nói có chút trách móc.
“Cháu chỉ là quá bất ngờ. Không ngờ nữ thần điện ảnh mà cháu hâm mộ từ nhỏ lại là mẹ của bạn trai cháu.”
“Tinh Tinh cũng thích xem phim điện ảnh à?”
Lộ Văn Tinh: “Từ nhỏ cháu đã rất thích xem phim điện ảnh rồi.”
Lần đầu tiên cậu và Cố Yến Thâm trò chuyện kỹ lưỡng với nhau là trong bữa ăn, hai người đã nói chuyện về phim điện ảnh suốt cả buổi tối.
Lộ Văn Tinh tiếp tục nói, “Thời cháu học cấp 2, phim về cảnh sát hình sự rất nổi tiếng, vai nữ cảnh sát xinh đẹp cô đóng đã khiến rất nhiều cậu bé ấp ủ ước mơ làm cảnh sát.”
Hạ Ngọc Tuyền thật sự khá ngạc nhiên. Bà biết Lộ Văn Tinh nhưng không hiểu biết nhiều về cậu.
Kể từ khi rút khỏi giới giải trí, bà không theo dõi tin tức giải trí trong nước, cũng không rõ hoàn cảnh gia đình của Lộ Văn Tinh. Bà chỉ biết bạn trai của Cố Yến Thâm là một cậu bé cũng trong giới giải trí và nhỏ hơn con trai mình.
Bà từng hỏi về Lộ Văn Tinh, Cố Yến Thâm cũng nói sẽ giới thiệu sau.
Hạ Ngọc Tuyền không để ý lắm. Bà nghĩ người thích ở một mình và yên tĩnh như Cố Yến Thâm hẳn sẽ chọn một người bạn gái trầm tính, nhưng chàng trai trước mắt lại rất đẹp trai, lại ăn nói tự tin và rất biết cách lấy lòng người khác.
Hạ Ngọc Tuyền phải thừa nhận mình cũng bị cậu ấy dỗ cho vui vẻ.
“Vậy Tinh Tinh có ước mơ làm cảnh sát không?”
“Không ạ, cháu chỉ muốn làm diễn viên.” Lộ Văn Tinh nói, để lộ chút tiếc nuối, “Đáng tiếc cháu vào nghề quá muộn, không có cơ hội được hợp tác với cô.”
“Với tính cách trầm lặng của Yến Thâm, sao nó lại theo đuổi được cháu vậy?” Hạ Ngọc Tuyền thật sự rất tò mò, “Chẳng lẽ ngay cả việc tỏ tình cũng là do cháu chủ động sao?”
“Việc tỏ tình là do thầy Cố chủ động ạ.”
Cố Yến Thâm ngắt lời, “Quà đã nhận rồi, thôi được rồi, con không làm phiền mẹ ngủ trưa nữa.”
Ở trong nước lúc đó là khoảng bảy, tám giờ tối, còn bên Hạ Ngọc Tuyền thì đúng lúc là giữa trưa. Cố Yến Thâm biết mẹ của hắn có thói quen ngủ trưa, bình thường chỉ nói vài câu là tắt máy, hôm nay có Lộ Văn Tinh nên bà mới nói nhiều hơn một chút.
“Là không muốn làm phiền mẹ hay là sợ mẹ làm phiền các con?” Hạ Ngọc Tuyền nhìn con trai với ánh mắt đầy ẩn ý.
“Mẹ.”
“Rất tốt, có người bên cạnh con rồi.”
Hạ Ngọc Tuyền thở dài. Bà và Cố An Thịnh lúc còn trẻ đều chỉ biết quan tâm đến bản thân mình, thực sự đã có lỗi với Cố Yến Thâm. Bà luôn nói rằng Cố An Thịnh không phải là một người cha tốt nhưng thực ra bà cũng không phải là một người mẹ tận tụy.
“Có dịp thì dẫn Tinh Tinh sang nước D chơi nhé. Thôi, không làm phiền thế giới riêng của hai đứa nữa. Tạm biệt.”
“Cháu chào cô ạ.”
Lộ Văn Tinh khẽ vẫy tay trước màn hình. Khi Cố Yến Thâm tắt cuộc gọi video, cậu lập tức tiến lại gần, vòng tay ôm cổ hắn, trông như đang tra hỏi tội phạm.
“Thẳng thắn khai báo sẽ được khoan hồng.”
Cố Yến Thâm phối hợp làm động tác đầu hàng, “Anh sẽ nói.”
“Anh không cố ý giấu em, chỉ định đợi có cơ hội rồi sẽ giới thiệu em với họ. Còn về em gái… không phải em ruột mà là con gái của chồng hiện tại của mẹ anh và vợ cũ của ông ấy.”
Lộ Văn Tinh sững sờ, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác chua xót, một nỗi buồn đè nén vô cùng khó chịu.
Cậu chưa bao giờ biết rằng Cố Yến Thâm không chỉ thiếu tình yêu thương từ cha mà ngay cả tình mẹ cũng rất ít ỏi. Cậu từng nghe Cố Yến Thâm nói rằng mẹ hắn không muốn từ bỏ sự nghiệp trong giới giải trí nên đã chọn ly hôn với cha hắn.
Hạ Ngọc Tuyền có sai không?
Lộ Văn Tinh không có tư cách để phán xét đúng sai vì lựa chọn cuộc sống như thế nào là tự do cá nhân của mỗi người. Nhưng Hạ Ngọc Tuyền rõ ràng không phải là một người mẹ chu đáo.
Bà ấy cũng không yêu sự nghiệp như người ta tưởng. Hoặc có thể nói rằng, sau khi gặp người chồng hiện tại, sự nghiệp đã không còn là lựa chọn duy nhất của bà nữa.
Bởi vì vào lúc nổi tiếng nhất, bà đã chọn rời khỏi giới giải trí để kết hôn và ra nước ngoài cùng người chồng hiện tại.
Trước đây, Hạ Ngọc Tuyền đã chọn từ bỏ quyền nuôi dưỡng Cố Yến Thâm để theo đuổi sự nghiệp. Nhưng sau đó, bà lại sẵn sàng từ bỏ sự nghiệp mình đã dày công gây dựng vì người chồng hiện tại.
Chắc chắn bà ấy rất yêu chồng mình và sẵn lòng chăm sóc con gái riêng của ông ấy. Dù chưa tiếp xúc, Lộ Văn Tinh cũng có thể thấy rằng Hạ Ngọc Tuyền và con riêng của chồng có mối quan hệ rất tốt.
Nhưng còn Cố Yến Thâm thì sao?
Bà ấy đã từng chăm sóc Cố Yến Thâm chu đáo chưa?
Lộ Văn Tinh biết rằng Cố Yến Thâm đã buông bỏ quá khứ. Theo thời gian, những chuyện đã qua cũng không còn quan trọng nữa.
Đối với Cố Yến Thâm bây giờ, đào sâu vào quá khứ chỉ là việc vô nghĩa.
“Anh xin lỗi.” Cố Yến Thâm nhận ra Lộ Văn Tinh không vui nên lập tức nhận lỗi.
“Anh sai rồi, anh không nên không nói gì cả. Hay là em phạt anh đi?”
Lộ Văn Tinh không nói gì, chỉ nhìn hắn.
Cố Yến Thâm kéo tay cậu, “Thật sự giận rồi à?”
“Không.”
“Vậy thì em bị làm sao vậy?”
“Trong lòng hơi khó chịu.” Lộ Văn Tinh ngẩng đầu nhìn hắn, trong đôi mắt sáng phản chiếu hình ảnh của Cố Yến Thâm. “Anh an ủi em đi.”
“Được, anh sẽ an ủi em.” Cố Yến Thâm ôm lấy Lộ Văn Tinh, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu như đang vỗ về một đứa trẻ.
“Đã thấy khá hơn chút nào chưa?”
“Ừm.”
“Vậy em nói anh nghe, tại sao trong lòng lại thấy khó chịu?”
“Vì em thương anh.”
Cố Yến Thâm sững người trong giây lát, không ngờ đó lại là câu trả lời của cậu. Cậu cảm thấy khó chịu vì thương hắn nên cần được hắn an ủi.
Ừm, cũng không sai.
Nhưng lại thấy có chút đáng yêu.
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lộ Văn Tinh khi yêu cầu được an ủi, trái tim Cố Yến Thâm mềm nhũn ra.
Thực ra không chỉ là đáng yêu một chút mà là vô cùng đáng yêu.
Và điều đó càng khiến hắn yêu thích cậu hơn.
“Anh không buồn, thật mà.” Cố Yến Thâm an ủi cậu.
“Anh rất vui, bởi vì người mà anh đang ôm là người anh thích. Người ấy sẽ biết thương anh, sẽ ở bên cạnh anh. Quan trọng nhất là… người ấy cũng thích anh.”
Cố Yến Thâm ôm cậu. Lộ Văn Tinh ngồi trên đùi hắn, tiện tay vòng tay ôm lấy cổ hắn, cuộn tròn trong lòng hắn, cảm nhận hơi thở và nhịp tim của nhau.
“Em có muốn biết cha anh đã nói gì với anh không?” Cố Yến Thâm đột nhiên hỏi.
Lộ Văn Tinh khẽ ‘ừ’ một tiếng.
“Ông ấy nói em còn trẻ, tâm tính chưa ổn định. Còn nói rằng em thích anh chỉ vì đóng phim cùng nhau, sau này gặp nhiều người hơn, có lẽ em sẽ bỏ anh mà đi.”
Lộ Văn Tinh nghe vậy thì chau mày, “Thế anh nghĩ sao?”
“Anh chắc chắn không tin rồi.” Cố Yến Thâm nắm lấy tay Lộ Văn Tinh, hai người đan chặt tay vào nhau.
“Khó khăn lắm mới có được một người bạn trai, nói gì thì nói cũng phải giữ thật chặt, anh không nỡ để em chạy mất đâu.”
“Anh đã từng nói với em rồi mà. Việc làm phản kháng nhất mà anh từng làm là trái ý cha anh, đổi nguyện vọng thi đại học.”
“Đổi nguyện vọng thi đại học, vào trường nghệ thuật, bước chân vào giới giải trí, gặp em rồi yêu em. Em xem, anh may mắn biết bao.”
Lộ Văn Tinh nghe vậy mới vui vẻ.
“Trả lời cũng tạm được, miễn cưỡng cho anh 60 điểm.”
“Miễn cưỡng vậy sao?”
Cố Yến Thâm đưa tay khẽ cù Lộ Văn Tinh, “Nhưng mà… thầy Lộ ơi, anh nghĩ anh có thể đạt điểm cao hơn.”
Thầy Lộ trong lòng hắn không nhịn được mà bật cười. Cậu né tránh vài cái, hai tay ôm lấy eo mình, giọng cậu mềm mại, “Chín… chín mươi điểm.”
Cố Yến Thâm không buông tha cho cậu, tay từ từ luồn vào dưới vạt áo, ngón tay lạnh lẽo khiến Lộ Văn Tinh run rẩy, “Còn có thưởng nữa.”
Cố Yến Thâm ngừng lại, ánh mắt trở nên sâu thẳm. “Thầy Lộ định thưởng gì cho anh?”
Lộ Văn Tinh đứng lên, Cố Yến Thâm cứ tưởng cậu muốn chạy nhưng cậu lại ngồi ngay xuống bên cạnh hắn, cầm lấy một quả dâu tây cậu vừa mới rửa.
“Em thưởng cho anh quả dâu tây ngọt ngào nhất.”
Cố Yến Thâm không duỗi tay nhận quả dâu tây. Ý của hắn rất rõ ràng, hắn muốn Lộ Văn Tinh đút cho hắn.
“Được, để em đút cho anh.”
Cậu đưa dâu tây đến bên miệng Cố Yến Thâm.
Cố Yến Thâm vừa há miệng định cắn thì Lộ Văn Tinh khẽ nhếch mép cười, rụt tay lại. Cậu bỏ quả dâu tây vào miệng mình, hàm răng trắng muốt cắn vỡ lớp thịt dâu, nước quả bắn ra.
Hương vị chua ngọt lan tỏa trong khoang miệng. Lộ Văn Tinh ngẩng cằm lên, liếc nhìn Cố Yến Thâm đầy khiêu khích.
Cố Yến Thâm nhanh chóng vươn tay ra, kéo cậu ngồi lên đùi hắn. Không để Lộ Văn Tinh kịp phản ứng, tay của Cố Yến Thâm giữ lấy cằm cậu rồi hôn lên.
Môi chạm môi, đầu lưỡi nhẹ nhàng thăm dò.
Hương vị ngọt ngào từ dâu tây khiến Cố Yến Thâm say mê, đầu lưỡi cuốn lấy từng mảnh nhỏ của quả dâu. Hắn thưởng thức vị chua ngọt đầy mê hoặc này.
Hương vị dâu tây khiến người ta không thể ngừng lại, càng muốn thưởng thức nhiều hơn.
Hơi thở của Lộ Văn Tinh dần trở nên nặng nề, ngực hơi phập phồng. Một tiếng thở nhẹ thoát ra khỏi miệng khiến Cố Yến Thâm chỉ muốn làm nhiều hơn.
Bàn tay to lớn lướt từ phía sau vào trong vạt áo, mơn trớn tấm lưng mịn màng của Lộ Văn Tinh.
“Đợi…”
Lời chưa kịp thốt ra đã bị nuốt chửng.
Lộ Văn Tinh khẽ cắn đầu lưỡi của Cố Yến Thâm, cậu đẩy hắn ra. Hai đôi môi tách ra, đầu lưỡi kéo theo sợi chỉ bạc mờ ám.
Ánh mắt của Cố Yến Thâm dừng lại trên đôi môi hồng hào của Lộ Văn Tinh. Hồi tưởng lại sự mềm mại và ngọt ngào kia, khóe môi hắn khẽ nhếch lên, ánh mắt trở nên sâu thẳm.
“Anh đã hứa là ngày mai sẽ đi mua quà cho cha mẹ em.”
Lộ Văn Tinh cảnh giác lùi một bước, cậu tiện tay cầm lấy đĩa trái cây trên bàn, lại tự mình ăn một quả dâu tây.
Cố Yến Thâm khẽ cười một tiếng, “Sao em lại trốn? Em sợ ngày mai không xuống giường được à?”
Lộ Văn Tinh: “…” Cố Yến Thâm đã thay đổi rồi.
Trước đây hắn không như vậy, chỉ cần đùa một chút đã đỏ mặt. Hai người mới bên nhau một thời gian ngắn mà giờ hắn đã nói được những lời táo bạo một cách rất tự nhiên.
Đừng nói đến chuyện xấu hổ, giờ Cố Yến Thâm còn có thể biến những lời hắn nói thành hành động thực tế.
Cố Yến Thâm nhìn cậu một cái, thở dài nói. “Vừa rồi em còn nói thương anh, giờ ngay cả dâu tây cũng không chia cho anh ăn nữa rồi.”
Lộ Văn Tinh lập tức đẩy đĩa trái cây về phía hắn.
“Cho anh cả đĩa này đó.”
Cố Yến Thâm cười cười không nói gì, như thể thật sự chỉ vì muốn ăn dâu tây, hắn lười biếng tựa vào ghế sofa, ôm đĩa trái cây, đưa từng quả dâu tây vào miệng.
“Ngọt quá.”
“Em có muốn ăn không?”
“Anh đút cho em.”
Lộ Văn Tinh quay đầu lại, cậu mới không dễ bị cám dỗ như vậy.
Ánh mắt cậu đảo quanh phòng khách, cuối cùng dừng lại ở cây đàn piano màu đen trong phòng khách.
Khi bước vào nhà cậu đã chú ý đến cây đàn này, cậu hơi ngạc nhiên khi Cố Yến Thâm lại biết chơi piano nhưng cậu cũng không thấy quá bất ngờ.
Trước đây cậu đã cảm thấy tay của Cố Yến Thâm rất hợp để chơi piano. Các khớp xương rõ ràng, ngón tay dài và thon mảnh. Hai người đã nắm tay nhiều lần, tay của Cố Yến Thâm chắc phải lớn hơn tay cậu một cỡ.
Trong đầu Lộ Văn Tinh bỗng hiện lên hình ảnh Cố Yến Thâm chơi piano, những ngón tay dài nhảy múa trên phím đàn đen trắng.
Cậu mở nắp đàn piano, ngồi lên ghế.
Ngón tay chạm xuống, âm thanh vang lên.
“Thầy Cố, em muốn xem anh chơi piano.”
Lộ Văn Tinh quay lại nhìn Cố Yến Thâm, người vẫn đang ngồi trên ghế sofa ăn dâu tây.
“Anh chỉ muốn ăn dâu tây thôi.”
“Vậy anh ăn xong rồi chơi.”
“Anh không chơi.”
Cố Yến Thâm giống như bị đinh đóng chặt vào ghế sofa, không chịu đứng dậy.
“Em sẽ vẽ tranh cho anh.”
Cố Yến Thâm nhướng mày, “Vẽ anh đang chơi piano sao?”
“Ừm.”
“Chỉ như vậy thôi?”
“Vậy anh muốn em vẽ gì?”
“Cần một phần thưởng nữa.”
Lộ Văn Tinh không chút chần chừ đồng ý, “Được, anh muốn gì?”
Cố Yến Thâm bước đến, để đĩa trái cây sang một bên. Lộ Văn Tinh vừa định đứng dậy nhưng lại bị Cố Yến Thâm giữ lại.
Nắp đàn piano bị Cố Yến Thâm khép lại.
Lộ Văn Tinh: ???
Cậu sững người một chút, ngẩng đầu hỏi Cố Yến Thâm, “Anh làm gì vậy?”
Chưa dứt lời, Lộ Văn Tinh đã bị Cố Yến Thâm bế lên đặt ngồi trên nắp đàn.
Trái tim cậu đập nhanh, cậu đẩy Cố Yến Thâm nhưng không thể đẩy hắn ra.
Cố Yến Thâm cúi người về phía trước, vây Lộ Văn Tinh trong vòng tay.
Hơi ấm từ hơi thở của Cố Yến Thâm lướt qua bên tai Lộ Văn Tinh, giọng nói trầm thấp đầy cám dỗ vang lên không nhẹ không nặng.
“Anh muốn em hôn anh ở đây.”